Quý Ly ra tay, Vương Ngọc Hoa muối mặt

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp

Quý Ly ra tay, Vương Ngọc Hoa muối mặt

Nhặt Được Tiểu Phu Lang Xinh Đẹp thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau, Lục Cảnh Sơn thức dậy ăn sáng rồi cầm dao rựa ra ngoài. Vân Xuân Lệ ngồi trong sân cắt vải, chuẩn bị may y phục cho Quý Ly.
Sau khi rửa chén xong, Quý Ly dùng chổi chà quét sân một lượt. Lúc này, Lục Cảnh Lê cũng đến tìm y. Hôm nay, cậu mặc một bộ y phục màu xanh lam, tóc buộc bằng dây xanh biếc, khiến đôi mắt cười của cậu càng thêm ngọt ngào.
"Quý Ly, đệ đến rồi đây."
Cậu cầm giỏ tre đứng ngoài hàng rào gọi với vào.
Quý Ly đặt chổi xuống, cởi tạp dề ra, phủi bụi trên quần áo, rồi nói:
"Ra ngay đây."
Sau đó, y nhấc chiếc giỏ đựng rau dưới mái hiên lên và rời đi.
"Nghĩa nương, tụi con đi nhé."
Tay Vân Xuân Lệ còn đang xỏ kim, cười với y:
"Ừ, đi sớm về sớm nhé."
Quý Ly và Lục Cảnh Lê cùng nhau ra ngoài. Trên đường đi, Lục Cảnh Lê không ngừng líu lo, giới thiệu cho y về thôn Tú Thủy và tình hình xung quanh thôn.
"Lục gia nhà ta bắt đầu từ đời gia gia chuyển tới đây. Ở đây người họ Vương là nhiều nhất, họ Trương cũng là họ lớn. À đúng rồi, cha ta tên Lục Minh Hà, cha Cảnh Sơn ca ca tên Lục Minh Hải, bọn họ đều là thế hệ chữ Minh. Bọn ta là thế hệ chữ Cảnh. Ta có hai ca ca này, đại ca tên Lục Cảnh Hồng, nhị ca tên Lục Cảnh Phong."
Quý Ly yên lặng lắng nghe. Hai người đi theo lối mòn lên núi, trên đường vào núi còn gặp được mấy người phụ nữ cùng thôn đang hái nấm rừng. Bọn họ cũng thấy Lục Cảnh Lê và Quý Ly.
Một phụ nữ quấn tóc, mặc y phục vải hoa nhí nhìn qua, cất tiếng nói:
"Ấy chà! Tiểu ca nhi nhà ai mà trắng trẻo xinh đẹp thế này! Cảnh Lê ca nhi, đây là thân thích nhà cháu à?"
Nàng ta vừa nói lớn như vậy, ánh mắt của những phụ nữ, tiểu ca nhi xung quanh lập tức đổ dồn về phía Quý Ly.
Lục Cảnh Lê hừ một tiếng, ưỡn ngực kiêu hãnh nói:
"Đây là người nhà Cảnh Sơn ca ca đó! Là nghĩa tử của nhị bá nương nhà ta!"
Quý Ly xách giỏ bên mình bước lên một bước, dung mạo tinh xảo, mỉm cười chào hỏi:
"Các vị thẩm nương cứ gọi ta là Quý Ly."
Người phụ nữ mặc đồ hoa nhí sững sờ, nàng thở dài thườn thượt, than vãn:
"Nhà Cảnh Sơn có phúc phận gì không biết, thế mà nhận được tiểu ca nhi đẹp như tiên tử thế này, đẹp đến nỗi không thể rời mắt."
"Thế này còn đẹp hơn trên thoại bản ấy nhỉ!"
"Quý Ly ca nhi rảnh rỗi nhớ ghé nhà thẩm chơi nhé!"
"Mẹ của Cảnh Sơn may mắn quá nhỉ, tìm đâu ra nghĩa tử xinh đẹp thế này, trăm dặm quanh đây không tìm được người thứ hai đẹp đến vậy đâu!"
Các vị thẩm thẩm bên đường liên tục khen ngợi, khiến cho Quý Ly không khỏi thấy ngượng. Lục Cảnh Lê lại càng được đà khoe khoang:
"Chứ sao nữa, Quý Ly nhà ta lớn lên xuất sắc như vậy, đã thế lại còn dịu dàng, nấu ăn lại ngon tuyệt!"
Điều đó càng khiến mấy nhà có con trai chú ý hơn.
Bên đường còn có mấy người phụ nữ lần trước đứng dưới gốc cây hòe buôn chuyện về Vương thị, Trương thị, Tôn thị. Mấy người bọn họ đâu ngờ tiểu ca nhi đó lại xinh đẹp đến vậy.
Ánh mắt Trương thị trừng trừng, nhà bà vừa hay có hai đứa con trai chưa lấy vợ. Nếu như tiểu ca nhi này đúng là nghĩa tử của Vân Xuân Lệ, chẳng phải bà ta sẽ hối hận chết mất sao!
Đó giờ Tôn thị luôn là người thích châm chọc, mắt ả láo liên, ghé sát tai thì thầm vào tai Vương thị:
"Coi kìa, người trên đường mấy ai mà không thèm muốn tiểu ca nhi thế này, chắc là đứa nghĩa tử đẹp như tiên này của Vân Xuân Lệ sau này sẽ trở thành người được săn đón nhất trong thôn cho mà xem."
Vương thị tên đầy đủ là Vương Ngọc Hoa, trông thấy Quý Ly thế này trong lòng chua chát. Ai mà không biết đứa út nhà Lý Tiếu là tiểu ca nhi xinh đẹp nhất quanh đây chứ, giờ nhìn phản ứng của người xung quanh, đúng thật Quý Ly này còn xinh đẹp hơn con nhỏ ấy nhiều.
Trong lòng Vương Ngọc Hoa càng thêm khó chịu, ả mỉa mai nói:
"Nếu thật sự là tiên tử, sao lại rơi vào cái nhà rách nát như Lục gia chứ? E là Lục Cảnh Sơn cưỡng ép, cướp về thôi. Nếu không thì..."
Đôi mắt tam giác của ả liếc xéo, đánh giá Quý Ly từ đầu đến chân, giọng điệu đầy ẩn ý:
"Biết đâu trước kia, y từng kiếm sống ở nơi tối tăm, sau khi tẩy rửa cái thân ô uế thì tìm nơi xa xôi làm lại cuộc đời, làm người tử tế đấy thôi."
"Bà nói bậy bạ gì thế! Bà mà còn mở miệng nói bậy nữa! Ta, ta xé nát cái miệng bà đó!"
Lục Cảnh Lê nghe thấy mấy lời bịa đặt của con đàn bà thối này liền tức đến muốn đánh người.
Vương Ngọc Hoa không chút kiêng nể, chống nạnh tiếp tục buông lời cay nghiệt:
"Ta nói bậy lúc nào chứ! Một tiểu ca nhi không rõ nguồn gốc, đến từ nơi xa lạ, cứ tưởng mình là phượng hoàng rơi vào ổ gà chắc? Hừ, ai mà biết chừng chỉ là một con vịt hoa* thôi, chẳng biết nó bay ra từ cái chốn phong lưu nào nữa."
* chỉ tiểu quan thời xưa, trai bao thời nay
"Con mụ chanh chua nhà ngươi, hôm nay ta phải xé nát cái miệng của bà mới được!"
Lục Cảnh Lê tức đến đỏ mắt, quăng rổ, muốn xông vào đánh nhau với Vương Ngọc Hoa.
Quý Ly giữ cậu lại. Lục Cảnh Lê vội vàng quay đầu nhìn Quý Ly, tức giận không biết làm sao:
"Ngươi cản ta làm gì! Không nghe thấy ả đang vu khống ngươi ư!"
Quý Ly lạnh lùng nhìn Vương Ngọc Hoa. Mặc dù không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt lạnh lẽo nơi đáy mắt làm Vương Ngọc Hoa không khỏi rùng mình trong lòng.
Ả ưỡn lưng, lấy can đảm mắng Quý Ly:
"Sao, muốn gì? Ngươi còn muốn nuốt chửng ta đấy à? Đây, lại đây, để ta xem thôn Tú Thủy này bảo vệ ngươi hay ta nào. Ta nói cho ngươi biết, Lý gia ta là dòng họ lớn, ta còn có hai đứa con trai, ngươi có muốn động tay động chân cũng phải nghĩ kỹ xem ai sẽ là người chịu thiệt đấy."
Lời vừa dứt, một vũng bùn đã được ném về phía ả, ném thẳng lên khuôn mặt ngang ngạnh, lấm lem cả khuôn mặt. Vương Ngọc Hoa vuốt bùn đất trên mặt xuống, chửi bới Quý Ly:
"Đồ khốn, mày dám ném bùn lên người tao! Hôm nay tao cho mày biết bà đây là ai!"
Nói xong Vương Ngọc Hoa vén tay áo lên, muốn xông vào cấu xé Quý Ly. Lục Cảnh Lê còn hơi e dè, ai mà không biết con mụ đàn bà này khi đánh nhau hung dữ đến mức nào, nào là cào mặt, nào là giật tóc. Cậu kéo tay áo Quý Ly, định kéo y bỏ chạy, ai ngờ Quý Ly lại giữ chặt cậu.
Sau khi cho Lục Cảnh Lê một ánh mắt trấn an, Quý Ly bình tĩnh bước ra, thong dong nói:
"Mụ có giỏi thì lại đây."
Ngược lại, con đàn bà hung dữ Vương Ngọc Hoa vẫn đứng nguyên tại chỗ. Quý Ly liếc nhìn mụ, rồi quay sang nói với những phụ nữ xung quanh:
"Quý Ly ta dù mới lần đầu đến thôn Tú Thủy, một mình bơ vơ, không người che chở, không thể so với các vị thẩm thẩm có người bảo vệ. Nhưng ta luôn giữ mình trong sạch. Lục gia thu nhận ta, ấy cũng là người lương thiện. Sao lại có thể để hôm nay bị con mụ chanh chua này vô cớ hắt nước bẩn? Ta và mụ chẳng quen biết gì, hôm nay mới gặp nhau lần đầu, sao mụ dám chắc ta là cái thứ không ra gì, không dám bước ra ngoài ánh sáng?"
Quý Ly lạnh lùng nhìn Vương Ngọc Hoa:
"Nếu bà nắm rõ hộ tịch khế thân của ta, biết được chuyện đời của ta, vậy thì hãy nói. Nhưng nếu bà không biết gì về ta, lại còn ăn nói xằng bậy, vậy chính là muốn vu oan giá họa cho ta, để ta chịu oan ức mà chết!"
Sao Vương Ngọc Hoa lại biết thân thế hộ tịch của Quý Ly được? Mụ chỉ quen hoành hành ngang ngược khắp làng trên xóm dưới, dựa vào nhà mình đông người. Mụ lại chanh chua thế này, phụ nữ, tiểu ca nhi trong thôn đều phải nhường mụ ba phần. Nên hôm nay mới quen mồm quen miệng mà bịa đặt thân thế Quý Ly, ai ngờ Quý Ly này lại là người không sợ gây chuyện đâu chứ.
Mụ ngập ngừng không nói nên lời:
"Mày... mày... mày chỉ chột dạ thôi!"
Người xung quanh cũng im lặng, không dám lên tiếng. Nhìn Quý Ly khí chất thong dong như thế, liền biết chắc y cũng là người từng trải, nói năng rành mạch, rõ ràng, e rằng không phải người dễ bắt nạt. Có không ít người ôm lòng hóng chuyện, dù gì khó lắm mới có người trị được con mụ Vương Ngọc Hoa này, cũng coi như xả được cơn giận bấy lâu của họ.
Quý Ly cười lạnh, không hề sợ hãi, bước tới túm chặt lấy cánh tay Vương Ngọc Hoa:
"Được, hôm nay mụ đã hắt nước bẩn lên thanh danh của ta, vậy ta cũng không bỏ qua cho mụ. Nếu mụ đã quyết đội cái mũ dơ bẩn này lên đầu ta, thế sau này làm sao ta có chỗ đứng ở thôn này, nhà Cảnh Sơn ca ca còn gì là thanh danh nữa? Bây giờ chúng ta cùng nhau đi tìm các bô lão trong thôn, lên công đường nói cho ra nhẽ, để phủ nha điều tra hộ tịch của ta, tra khế thân của ta, xem lời mụ nói có phải sự thật không!"
Vương Ngọc Hoa bối rối, thấy y kéo mụ lên công đường, nhất thời sống chết giãy giụa:
"Trời ơi là trời! Mày được lắm! Mày nào có hiền lương thục đức gì! Mày kéo muốn đứt tay bà đây rồi! Xem cái gì mà xem! Không mau kéo nó ra đi, để tao rút tay lại!"
Tôn thị và Trương thị không dám lại gần, thấy Quý Ly quyết tâm đem chuyện này lên công đường, lại sợ kéo mình vào chuyện này. Đến đó rồi chẳng phải kiếm chuyện để đàn ông trong nhà đánh chết sao.
Quý Ly túm chặt Vương Ngọc Hoa, ánh mắt sắc lạnh, trầm giọng:
"Các vị thẩm thẩm, tiểu ca nhi đều có mặt ở đây. Hôm nay Quý Ly ta quyết phải làm rõ mọi chuyện. Nếu lời Vương thị nói là thật, Quý Ly ta không trong sạch, vậy ta đây đập đầu chết tại công đường, tuyệt đối không quay về thôn Tú Thủy làm ô nhiễm mảnh đất này. Nhưng nếu lời Vương thị là giả, vậy ta phải đòi lại công đạo cho mình, để quan gia trừng phạt mụ ba mươi trượng mới có thể làm dịu nỗi uất ức trong lòng ta, đòi lại thanh danh cho Quý Ly ta!"
Vương Ngọc Hoa nghe vậy, chân mềm nhũn. Ba mươi trượng, thế chẳng phải là muốn mạng mụ sao! Mụ bị dọa đến sởn tóc gáy, sống lưng lạnh toát, bị Quý Ly túm lấy, mềm nhũn ngã xuống đất, lắp bắp:
"Đồ không cần mạng như mày, mày... mày...."
Quý Ly không hề lay động, nhìn thẳng vào ả:
"Sao nào, mụ có dám đi cùng ta chăng?"
Mặt Vương Ngọc Hoa lấm lem bùn đất, chột dạ, nghiêng đầu không nói một lời.
Lục Cảnh Lê sững sờ, không ngờ Quý Ly lại có chiêu này, khiến Vương Ngọc Hoa phải nếm mùi khổ sở chưa từng có. Ánh mắt nhìn Quý Ly càng thêm sùng bái, cậu chống nạnh, dương oai giễu võ với Vương Ngọc Hoa:
"Đúng đấy, mụ có dám đi lên công đường với Quý Ly nhà ta không!"
Mắt thấy sự việc ngày càng quá đáng, người xung quanh thi nhau khuyên nhủ.
"Vương gia này, chuyện này đúng là ngươi không đúng rồi, oan uổng thanh danh của Quý Ly tiểu ca nhi và nhà Cảnh Sơn. Thôi thì ngươi nhận sai trước đi."
"Đúng rồi, nếu như quậy đến công đường rồi, chỉ sợ về đến nhà Lý Nhị cũng không bỏ qua đâu."
"Nghe ta khuyên một câu, nhận lỗi là xong rồi. Sau này đều là người cùng thôn, ngẩng đầu cúi mặt đều gặp nhau, cần gì ầm ĩ đến mức sống chết như vậy đâu."
Người xung quanh ai nấy góp lời. Vương Ngọc Hoa biết bây giờ mình phải chịu thua, nhưng mụ không thể hạ mình đi xin lỗi một tiểu ca nhi nhỏ hơn mình được, mất mặt chết đi được.
Quý Ly buông tay, lạnh lùng nói:
"Nếu hôm nay mụ xin lỗi ta, vậy ta sẽ bỏ qua. Nếu không chịu thì chúng ta cùng nhau lên công đường."
Vương Ngọc Hoa do dự một hồi, cuối cùng đành nhẫn nhục, miễn cưỡng xin lỗi Quý Ly. Sau đó dùng tay áo lau mặt, vừa tức vừa ngượng bỏ đi. Trương thị và Tôn thị vội vã theo sau.
Người đi rồi, ồn ào cũng lắng xuống, những phụ nữ, tiểu ca nhi xung quanh đều giải tán. Quý Ly nhặt giỏ trúc lên, cười với Lục Cảnh Lê:
"Đi thôi, đi hái rau dại nào."
Lục Cảnh Lê hôm nay coi như được mở mang tầm mắt, ngưỡng mộ nói với Quý Ly:
"Quý Ly, huynh lợi hại quá đi mất. Nhìn thấy thủ đoạn của huynh rồi đệ mới biết trước đây mình ngốc nghếch đến mức nào. Trước đây mấy mụ này bắt nạt ta, nhiều lắm chỉ có thể cãi lại mấy mụ, đã thế còn cãi không lại, ôm cả bụng tức."
Quý Ly cười, bước đi khập khiễng trên lối mòn lên núi:
"Tranh luận với người, ngu ngốc nhất là cãi tay đôi với họ. Thứ nhất, cãi nhau không thể rửa sạch oan khuất cho mình, ngược lại còn khiến người ngoài cảm thấy bản thân gây chuyện, có khả năng mất cả mặt mũi mà còn chẳng đòi được công bằng. Thứ hai, đối phương đuối lý, đệ càng bình tĩnh không sợ chuyện, lòng họ lại càng hoảng sợ, e ngại. Nghe thấy đệ dám đấu đến cùng với họ, ắt họ sẽ tự đuối lý. Người xung quanh thấy đệ thẳng thắn dám đối mặt, không sợ báo quan, thì sẽ càng không dám nhiều chuyện nữa."
Lục Cảnh Lê được chỉ điểm, cậu gật đầu tỏ vẻ đã hiểu:
"Được, đệ nhớ rồi, nhưng sao huynh lại biết những chuyện này thế."
Quý Ly cúi người hái một đóa cúc tím bên đường, đặt dưới mũi ngửi, khẽ trả lời:
"Trước đây ở hậu trạch nhìn đủ loại thủ đoạn của các di nương, nhìn nhiều rồi cũng học được vài điều mà thôi."
Lục Cảnh Lê thương cảm nắm lấy tay Quý Ly, cười tươi:
"May mà huynh về với nhà Cảnh Sơn ca ca. Sau này bọn họ sẽ đối xử tốt với huynh, chắc chắn sẽ bảo vệ huynh."
Quý Ly khẽ mỉm cười,
"Ừm."
Hai tiểu ca nhi thân mật cùng nhau đi sâu vào trong núi.