Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm
Lần Đầu Tiên
Nhất Hôn Khuynh Tâm - Hạ Li Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ khi bước ra khỏi cửa Cục Dân Chính, Hứa Niệm Hi luôn cúi đầu, tờ giấy chứng nhận kết hôn trong tay như ngọn lửa thiêu đốt từng giây từng phút, nhắc nhở cô rằng mình đã chính thức trở thành vợ của hắn.
Nếu như người ta phải yêu nhau vài năm, trải qua đủ mọi sóng gió mới đến được với nhau, thì cô và Phó Ninh Xuyên coi như là... "vừa gặp đã cưới"? Cô mở bàn tay đếm đếm: một, hai, ba... chỉ còn một bàn tay chưa đầy, cô đã cùng hắn bước vào Cục Dân Chính đăng ký kết hôn sau chưa đầy vài tháng quen biết. Nghĩ lại, cô vẫn không thể tin nổi. Bạn bè và đồng nghiệp nghe tin đều hỏi cô có phải vì cá tháng tư mà đùa dai không?
Buổi tiệc tối hôm đó, tất cả mọi người đều hướng hắn rót rượu, chỉ có cô vì tửu lượng kém nên chỉ uống một ly đồ uống. Căn phòng ồn ào tiếng cười nói, cô ngồi được một lát thì cảm thấy đầu choáng váng, đau nhức. Cô dặn hắn uống ít rượu rồi vào nhà vệ sinh. Đứng trước gương rửa mặt, Hứa Niệm Hi tưới nước lên mặt để tỉnh táo. Đã hơn mười hai tiếng kể từ khi cô và hắn bước vào Cục Dân Chính, nhưng cô vẫn không thể tưởng tượng nổi chuyện gì đã xảy ra. Theo quan niệm truyền thống từ bao đời nay, cô vốn không hề coi trọng chuyện kết hôn chóng vánh, nhưng tại sao cô lại rơi vào cái bẫy này? Có phải do một phút mất trí không?
Dù có hối hận cũng đã muộn, tờ giấy kết hôn đã nằm trong tay!
Hít một hơi sâu, Hứa Niệm Hi chậm rãi quay trở lại bàn tiệc.
****
Bàn tiệc có không ít người, nhưng phần lớn đều là đồng nghiệp của Phó Ninh Xuyên. Cô chỉ mời một vài người bạn thân thiết và đồng nghiệp. Cô ngồi xuống cạnh hắn. Phó Ninh Xuyên nhìn cô uống không nhiều nhưng vẫn tỉnh táo. Cô vừa cầm đũa, hắn đã nhỏ giọng:
"Tửu lượng không tốt, uống ít thôi."
Cô nghiêng đầu nhìn hắn, một lúc sau mới gật đầu. Cô vừa ngồi xuống, đã có người đến chúc rượu. Thực ra cô không muốn uống, nhưng không thể từ chối. Thêm một lượt rượu nữa, dù hắn có nâng đỡ giúp cô vài chén, nhưng Phó Ninh Xuyên vẫn say bí tỉ. Còn hắn, dù không say, nhưng lại bị các vị khách quý vây quanh, vẫn kiên trì uống cho đến khi có chút say.
Chờ hắn tỉnh táo hơn chút, cô phát hiện mình và hắn đã được Ôn Lộ đưa về nhà. Hắn xoa thái dương, vẫn còn choáng váng.
"Thế nào rồi? Tôi nấu chút canh giải rượu cho hai người nhé?" Ôn Lộ hỏi.
Đầu vẫn choáng, nhưng ý thức đã dần tỉnh, nhìn thấy Phó Ninh Xuyên đang nằm trên ghế sô pha, hắn lắc đầu từ chối: "Không cần, trời đã muộn, cô về đi! Tôi sẽ chăm sóc cô ấy."
Ôn Lộ cũng không ép ở lại, vì trong nhà còn có chồng và Bảo Bảo đang đợi cô. Cánh cửa đóng lại, căn phòng trở nên yên tĩnh. Phó Ninh Xuyên ngồi yên một lúc, định đến đỡ cô dậy thì thấy cô đột nhiên đứng bật dậy, che miệng chạy về phía nhà vệ sinh. Hắn vội vàng chạy theo sau.
Cô nôn hết mọi thứ trong bụng, Phó Ninh Xuyên đứng sau lưng cô xoa lưng giúp cô. Chờ cô đỡ hơn chút, hắn đỡ cô quay lại ghế sô pha, chân hắn có chút lảo đảo khi đi đến bếp nấu chút canh giải rượu. Sau khi uống xong, hắn đưa cô đến phòng tắm, cầm áo sơ mi của mình đưa cho cô.
"Tự tắm được không?" Thấy cô không được khỏe, toàn thân dựa vào tường, mặt đỏ bừng, Phó Ninh Xuyên nhẹ giọng hỏi.
"Cẩn thận chút." Hắn buông tay, lùi ra phía sau, bước ra khỏi phòng tắm. Đứng chờ ngoài cửa một lát, nghe thấy tiếng nước chảy, hắn mới quay trở lại phòng khác tắm rửa. Sau khi tắm xong, thay quần áo ngủ, Phó Ninh Xuyên xoa tóc, đầu vẫn đau nhức như kim châm. Đứng trước cửa phòng tắm, Hứa Niệm Hi vẫn chưa ra, hắn nhẹ nhàng gõ cửa nhưng bên trong không có tiếng động. Phó Ninh Xuyên vừa định gõ lại thì nghe thấy tiếng vật ngã lớn.
Hắn giật mình mở cửa, Hứa Niệm Hi thật sự ngã trên sàn, người chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Vừa ngã khiến cô choáng váng, không phản ứng. Hắn vội vàng nâng cô dậy, kiểm tra xem có bị thương không, nhưng động tác hơi mạnh khiến khăn tắm trên người cô lung lay sắp rơi. Phó Ninh Xuyên vội vàng giữ lại, bàn tay to mang hơi lạnh chạm vào ngực mềm mại của cô, ánh mắt bất giác nóng bỏng, trở nên sâu thẳm. Thấy cô vẫn nhắm mắt, hắn kìm nén cảm xúc, ôm cô vào phòng khách đã được trải ga sạch sẽ, nhìn thẳng xuống chiếc khăn tắm, rồi mặc áo sơ mi cho cô.
Làm xong mọi việc, Phó Ninh Xuyên đắp chăn cẩn thận cho cô, không ở lại, lập tức rời đi. Khi nằm trên giường, tim hắn vẫn đập không yên.
Hắn xuống giường, uống một cốc nước, cố gắng bình tĩnh.
Không cần vội vã, không được vội vã...
Hắn hít thở sâu, uống hết cốc nước, đặt xuống. Mở chăn nằm xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng di chứng của say rượu vẫn còn, đầu choáng váng, toàn thân mệt mỏi, khó chịu vô cùng.
Cố gắng chìm vào giấc ngủ, không gian yên tĩnh bỗng có tiếng động như tiếng ngã trên mặt đất, hắn bừng tỉnh. Chờ một lúc, hướng về phòng khách đi tới.
Quả nhiên là cô, một bọc chăn mỏng té lăn trên sàn. Phó Ninh Xuyên mở đèn, thấy cô nhắm mắt, kéo áo sơ mi trên người.
"Niệm Hi..." Hắn tiến đến ôm cô dậy, nhưng cô ôm chặt cổ hắn, người hắn có chút lạnh, cô dù say vẫn cảm nhận được, liền cọ cọ vào người hắn. Ánh mắt hắn trầm xuống, Phó Ninh Xuyên tự thấy sức lực không tồi, nhưng cũng chịu không nổi cô cứ như vậy cọ xát trên người mình, hắn liền đẩy cô ra chút, nhưng cô bất mãn, ôm eo hắn tiếp tục cọ xát.
"Niệm Hi..." Hơi thở hắn nóng rực, ép mình không nhìn vào đôi mắt lờ đờ, mơ màng của cô, cánh tay dùng sức ôm cô trở lại giường.
"Nóng..." Phó Ninh Xuyên nghe thấy cô nhỏ giọng phản kháng, đầu cọ vào ngực hắn như đang làm nũng, khiến hắn không kìm được cảm giác xúc động trào dâng.
"Niệm Hi, ngủ đi." Hắn quay mặt tìm chăn đắp cho cô, nhưng cô không chịu, xới chăn ra vì nóng, hai tay gắt gao quấn lấy eo hắn, kéo nửa thân trên của hắn xuống.
"Niệm..." Lời nói vừa ra khỏi miệng, cô đã mềm mại gọi tên hắn, đôi mắt tràn đầy nước khiến hắn thở nặng nề, nhưng hắn buộc phải kìm nén dục vọng.
"Ninh Xuyên..." Cô trước giờ chưa bao giờ gọi tên hắn như thế, tình huống đêm nay hoàn toàn khác biệt, khiến hắn không thể bình tĩnh.
Đang phân vân, cô nhẹ nhàng gọi to: "Nóng..." Gương mặt hắn đột nhiên bị cô áp sát vào, hành động này đã phá tan sự kiềm chế của nam nhân. Hắn cũng không phải Liễu Hạ Huệ*, không thể đối mặt với cô mình thích mà không phản ứng.
"Hứa Niệm Hi", hắn nghiến răng nhìn chằm chằm cô, hơi thở nặng nề từng chữ: "Anh đếm đến ba, nếu em không buông tay, đêm nay đừng mong thoát được!" Dứt lời, hắn thật sự bắt đầu đếm, nhưng cô không hiểu, hỏi lại cũng chỉ có vậy. Phó Ninh Xuyên thầm thừa nhận mình cố tình đếm nhanh, đến mức chỉ nghe thấy mỗi số ba.
"Là em không buông tay..." Hắn nói thấp giọng, môi mỏng thoáng cười, hắn nghiêng đầu che phủ môi cô, không ngừng xâm nhập cho đến khi cô ngân nga nhẹ, hắn mới rời khỏi chút. Trong bóng đêm, ánh mắt hắn càng sáng ngời. Trước khi thực hiện bước cuối cùng, hắn hôn nhẹ lên má cô, mắt đen như ưng nhìn chằm chằm khuôn mặt mơ màng của cô: "Ôm chặt anh đi."
Cô theo bản năng nghe lời.
"Ngoan đi." Bóng đêm yên tĩnh, chỉ còn sắc xuân vô hạn...
Đến nửa đêm, Phó Ninh Xuyên sau khi hoạt động hết sức, nhìn cô ngoan ngoãn nằm trong lòng, không nhịn được khẽ cong khóe miệng. Lần đầu tiên nhận thức cô là đồng nghiệp của Ôn Lộ, sau đó quen biết nhiều hơn nhờ hắn quen biết chồng Ôn Lộ. Phó Ninh Xuyên cũng không nghĩ mình sẽ rơi vào lưới tình, nhưng sau khi nhận thức đã chủ động tiếp cận, chăm sóc cô rồi đưa cô đi đăng ký kết hôn.
Nói đến đây, thật sự phải cảm ơn Ôn Lộ đã giúp đỡ, hắn tìm cô hy vọng được hỗ trợ nhanh chóng khiến cô gả cho mình. Tất nhiên cũng phải đáp ứng Ôn Lộ chút việc, nhưng hắn không biết cô đã khuyên bảo thế nào, cô đã gật đầu.
Nếu đã kết hôn, bước tiếp theo trong kế hoạch chính là khiến cô động lòng yêu hắn, sau đó có thêm một đứa bé thì càng tốt! Nghĩ xong kế hoạch, hắn ôm chặt cô, cùng đi vào giấc ngủ. Bóng đêm bao trùm phòng, chỉ còn tiếng hô hấp đều đều.
***
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hứa Niệm Hi cảm thấy nhức mỏi chưa từng có, trừ cơn say rượu, cô không thể nhớ nổi đêm qua đã xảy ra chuyện gì. Cô định xoay người thì cảm thấy bên hông có một cánh tay ôm chặt, sau lưng dính vào một thân thể nóng hổi.
Cô mở mắt thật lớn quay đầu lại, cử động này đã đánh thức Phó Ninh Xuyên, hắn dùng giọng khàn khàn chào cô buổi sáng.
"Buổi sáng tốt lành!"
Cô ngạc nhiên. Cô giật mình, toàn thân cứng đờ, hoàn toàn không thể tưởng tượng đêm qua hai người đã làm gì. Chăn mỏng che kín hai người, quần áo đã rơi trên sàn, cô trầm mặc nhìn, không biết nói gì.
Mờ nhớ lại hết thảy đêm qua, Hứa Niệm Hi chính thức trở thành vợ của hắn.
"Em đi tắm đi." Cô vẫn cứng đờ, không trách hắn, chỉ im lặng ôm chăn ngồi dậy, khom lưng nhặt áo sơ mi mặc lên người.
"Niệm Hi..." Hắn ngồi dậy theo cô.
"Không có chuyện gì..." Cô cắn môi, tay đặt ở cửa: "Em đi tắm trước."
Nước ấm tưới lên toàn thân, đầu óc cô vô cùng tỉnh táo. Dù đã kết hôn, cô cũng không nghĩ chuyện này lại xảy ra nhanh như vậy. Ký ức đêm qua ùa về: nhớ Ôn Lộ đưa mình về, nhớ cô được đưa lên giường nghỉ, nhớ mình chủ động dẫn hắn đi tắm, chứ không phải hắn ép buộc.
Thở ra một hơi, Niệm Hi lau mặt. Dù biết sau khi kết hôn chuyện này không tránh khỏi, nhưng quả thật hơi sớm một chút. Lắc đầu bỏ qua đống suy nghĩ hỗn loạn.
Sau khi rửa mặt xong bước ra, Phó Ninh Xuyên đã làm xong bữa sáng, ngồi trên ghế. Cô không tiếng động, cầm lấy muỗng. Bàn cơm thập phần an tĩnh, hai người đều không nói chuyện. Sắp đến giờ đi làm, Phó Ninh Xuyên nhắc cô chờ hắn đưa đến tòa soạn rồi hắn sẽ quay lại trường học.
Hắn dừng xe trước đèn đỏ, phá vỡ sự im lặng trong xe, ánh mắt mãnh liệt của hắn dừng lại trên người cô, sau vài giây, hắn nhàn nhạt mở miệng:
"Niệm Hi, chuyển đến đây sống cùng đi!"
Chú thích:
- Liễu Hạ Huệ: Nhân vật chính trong tác phẩm thời Xuân Thu, nổi tiếng không ham mê sắc dục.
- Lãnh chứng: Lấy giấy chứng nhận kết hôn.
***
Aaa, mỏi lưng quá, để lại một vote và bình luận ủng hộ tui nhé mọi người! Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!