Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Vực Thẳm Định Mệnh
Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Này! Đại Miêu, đừng chạy chứ!”
Tiếng quát non nớt nhưng đầy khí lực của thiếu niên vang vọng giữa rừng núi. Từng đàn chim trên ngọn cây hoảng hốt, chúng vỗ cánh bay tán loạn, mang theo lá khô rơi lả tả như một cơn mưa.
Một thiếu niên chừng mười bốn mười lăm tuổi đang hổn hển đuổi theo một con hổ lớn. Trên khuôn mặt còn non nớt, mồ hôi chảy thành dòng, làm ướt mái tóc đen nhánh, nhưng trong đôi mắt lại ánh lên sự phấn khích.
Thiếu niên ấy tên là Trần Tình. Từ nhỏ hắn đã nổi tiếng trong làng là đứa gan dạ, ham thích chạy nhảy, chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Dù tuổi còn nhỏ, thân hình đã cao lớn gần bằng người trưởng thành, cơ bắp cuồn cuộn dưới tấm da thú cũ mặc trên người. Chân đi giày cỏ thô sơ, tay cầm một thanh kiếm rỉ sét, màu nâu đỏ loang lổ. Đây là hắn “mượn tạm” của một người đàn ông to con hàng xóm, một vật dụng vừa nặng vừa cùn, nhưng hắn lại coi như báu vật.
Hôm nay, Trần Tình lén gia gia ra ngoài săn bắt. Vì tuổi còn nhỏ, lại không có linh căn không thể tu luyện nên lão chỉ để cho hắn quanh quẩn trong làng, tập luyện những bài thể chất gia gia truyền dạy. Thế nhưng Trần Tình luôn mơ ước được bước chân ra ngoài, nhìn ngắm thế giới rộng lớn bên ngoài kia, nơi mà linh căn và tu luyện là chuẩn mực, dù phía trước muôn vàn hiểm nguy. Hắn muốn chứng minh rằng, dù không có linh căn, vẫn có thể chiến đấu.
Phía trước, con hổ lớn nặng hơn trăm cân đang chạy khập khiễng. Ở chân trước của nó là một vết thương sâu hoắm, máu đỏ thẫm chảy ròng ròng, nhỏ giọt xuống đất, tạo thành một vệt dài. Trên thân nó cũng có những vết kiếm lớn nhỏ chằng chịt, chứng tỏ trận chiến vừa rồi.
Con hổ lúc này cũng rất phiền muộn, nó đang nằm sưởi nắng trên một tảng đá lớn như mọi ngày, bỗng bị một tên nhóc từ đâu xông tới tấn công. Sức lực của tên nhóc này rất lớn, kiếm pháp lại quái dị, chỉ vài chiêu đã khiến nó bị thương. Nó cố gắng né tránh, giao chiến với tên nhóc này một hồi, nhưng thấy hắn càng đánh càng hăng, còn nó thì vết thương càng chồng chất, đành phải chạy vào rừng, mong thoát khỏi kẻ điên rồ này.
Trần Tình đây cũng là lần đầu tiên vào rừng, không khỏi hăng hái, đánh đến sảng khoái, thấy con hổ lớn này bỏ chạy, cũng lập tức đuổi theo. Vừa chạy vừa hô hào, tiếng nói hòa lẫn trong hơi thở hổn hển:
“Đây là lần đầu ta đi săn, nhất định phải thành công! Làm thịt ngươi mang về cho dân làng mở tiệc! Ngươi đừng chạy nữa chứ, đứng lại cho ta chém một nhát, ta thề... sẽ không đau đâu!”
Hắn vừa nói vừa phóng người lên một tảng đá lớn, rồi bật nhảy, lao đi tựa như một con báo nhỏ.
Thân thể linh hoạt luồn qua những dây leo chằng chịt, né tránh cây cối, bám sát phía sau con hổ lớn đó. Sự dẻo dai và sức bật này là kết quả của bao tháng ngày miệt mài luyện tập theo những bài thể chất gia gia truyền dạy.
Con hổ nghe hiểu được Trần Tình nói, cái lưng khổng lồ của nó run lên, suýt chút nữa thì quay lại tử chiến rồi, nhưng chợt nhớ ra mình không đánh lại nổi tên nhóc hung tợn này, cũng không quan tâm nữa, nhịn đau chạy thục mạng, hy vọng có thể cắt đuôi hắn.
Một người một thú, một đuổi một chạy gần một canh giờ. Lúc này bọn hắn đã tiến sâu vào rừng.
Cánh rừng này được gọi Thanh Vân Lâm, nằm ở phía Tây Vân Mộng Sơn Mạch, quanh năm chìm trong sương mù. Tuy chỉ là một phần nhỏ của sơn mạch nhưng cánh rừng này lại rộng lớn vô cùng, bên trong có rất nhiều hung thú mạnh mẽ, kết thành từng đàn, thống trị riêng từng khu vực lãnh thổ.
Lúc này con hổ kia đã chạy sâu vào rừng, bình thường nó chỉ kiếm ăn ở bìa rừng, không dám đi vào khu vực này. Nơi đây cây cối um tùm, ánh sáng khó lọt qua, sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ lối đi. Tiếng thú rừng gầm gừ vọng ra từ bốn phía, lúc gần lúc xa, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Con hổ dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, bước chân nó trở nên dè dặt, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn Trần Tình với ánh mắt oán giận.
Trần Tình lúc này cũng nhận ra điều không ổn. Không khí xung quanh lạnh hơn, có một thứ áp lực vô hình đè nặng lên ngực hắn. Nhưng đã lỡ theo vào đến đây, bây giờ quay đầu lại thì công sức đổ sông đổ bể, đành phải đi đến đâu tính đến đó.
Cuối cùng, con hổ cũng dừng lại. Trước mặt nó là một vách núi dựng đứng, cao vút, bên dưới là vực sâu đen ngòm, không thấy đáy. Từng làn sương trắng mờ bay lượn, như hơi thở của quỷ dữ.
Trần Tình đuổi tới nơi, thở hổn hển từng hơi. Mồ hôi từ trán nhỏ xuống làm ướt đẫm lớp da thú. Hắn thấy con hổ phía trước đã hết đường chạy, một nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt:
“Haha... Đại Miêu Miêu, lần này xem ngươi chạy đi đâu được nữa! Khiến bổn đại gia chạy theo lâu như vậy, xem bổn đại gia xử lý ngươi thế nào!”
Nhưng khi nhìn thấy vực sâu phía trước, nụ cười của Trần Tình chợt tắt. Hắn sửng sốt một chút. Đây chẳng phải rất giống Vạn Ma Thâm Uyên, nơi mà từ nhỏ đã nghe người lớn trong làng nhắc đến với vẻ sợ hãi tột độ. Người ta kể rằng ban đêm nơi đây thường vọng ra tiếng kêu gào quái dị, như ma khóc quỷ than. Cũng có người nói dưới vực có vô số oan hồn bay lượn, chờ kẻ nào xui xẻo rơi xuống để kéo đi, hồn phi phách tán.
Tay siết chặt thanh kiếm rỉ sét, trong lòng hắn cũng có chút sợ hãi, không còn vẻ cợt nhả như lúc nãy. Hắn cẩn thận từng bước, chậm rãi tiến lên, cố gắng kiềm chế sự run rẩy bên trong.
Con hổ kia bị dồn vào đường cùng, ánh mắt dữ tợn của nó nhìn thẳng về phía Trần Tình. Nó gầm lên một tiếng vang dội, đầy phẫn nộ và tuyệt vọng, như thể quyết tâm tử chiến. Tiếp đó, con hổ co người lại, rồi bất ngờ lao thẳng về phía Trần Tình như một tia chớp vàng. Móng vuốt sắc bén của nó xòe ra, nhằm thẳng đầu hắn mà chém xuống.
“Vụt!”
Trần Tình đã đề phòng. Hắn xoay người, giơ thanh kiếm rỉ sét lên, đỡ chặn cú đánh mang theo toàn bộ sức lực còn lại của con thú.
Một tiếng choang chát chúa vang lên. Lực va chạm mạnh khiến Trần Tình bị đẩy lùi mấy bước, giày cỏ cày sâu xuống đất. Hổ khẩu tê rần, thanh kiếm suýt nữa tuột khỏi tay. Hắn không ngờ giờ nó còn sức lực lớn như vậy.
Con hổ hạ xuống đất, không để Trần Tình kịp nghĩ ngợi, nó đã tung thêm một đòn khác. Miệng nó há rộng hết cỡ, những chiếc răng nanh trắng toát như dao nhọn, định ngoạm lấy yết hầu đối thủ.
Một đòn tất sát.
Trần Tình nghiến răng ken két, thân hình hơi nghiêng đi một cách khó khăn, tránh được cú cắn chí mạng. Nhưng cũng làm hắn mất đi tiên cơ, con hổ nhân cơ hội tấn công dồn dập, vuốt và răng liên tục vồ vập, khiến hắn chỉ có thể đón đỡ, liên tục lùi bước về phía vực.
Con hổ lúc này đã dùng hết sức, nó gần như điên cuồng, khiến vết thương trên người nứt toác ra, máu phun tung tóe. Nhưng cũng vì thế mà tốc độ tấn công của nó chậm lại đôi chút. Nhân cơ hội này, Trần Tình bắt đầu phản công. Hắn xoay cổ tay, thanh kiếm rỉ sét vẽ ngang một đường chéo sắc lẹm, rồi đâm mạnh vào bụng con hổ đang lao tới.
Phụt! Máu tươi phun ra như suối.
Thanh kiếm tưởng chừng cũ nát lại sắc bén khác thường, rạch toạc da bụng con thú, để lộ cả cơ thịt đỏ lòm bên trong.
Con hổ rú lên thảm thiết. Thân thể khổng lồ lảo đảo ngã nhào. Trần Tình không bỏ lỡ cơ hội, lập tức lao lên, dùng toàn bộ sức lực vung chân đá mạnh một cú vào ngực nó.
“Bịch!”
Cú đá khiến cả thân hổ nặng trăm cân bay ra ngoài, lăn đến tận mép vực, tung lên vô số bụi mù và đất đá.
Máu từ miệng nó trào ra, đôi mắt dữ tợn dần mờ đi, chỉ còn sự mệt mỏi và cam chịu. Nó rên rỉ một tiếng yếu ớt, rồi nằm đó hấp hối.
Trần Tình thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi. Lúc này hắn cũng mệt rã rời, cơ bắp đau nhức. Từ lúc phát hiện con hổ, giao đấu lần đầu, truy đuổi, rồi đánh trận quyết định, tốn gần hai canh giờ. Hắn không khỏi lắc đầu.
“Chỉ đánh một con hổ bình thường mà đã tốn sức như vậy, may mà ta không ngu ngốc đi tìm một con hung thú để thử sức.”
Trần Tình hạ kiếm xuống, định tiến lại gần để kết liễu con hổ rồi kéo xác nó về, nhanh chóng rời khỏi nơi đáng sợ này. Hắn không muốn ở gần Vạn Ma Thâm Uyên thêm một giây nào nữa.
Nhưng chưa kịp chạm tới, mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Dưới vực sâu truyền lên một trận rung động kinh hoàng. Toàn bộ khu vực quanh đó chấn động, cây cối ngả nghiêng, đá vụn trên vách núi rơi lả tả xuống vực.
Bầu trời vốn trong xanh phút chốc tối sầm lại, một luồng áp lực vô hình đè xuống như muốn nghiền nát mọi thứ.
Trần Tình khựng lại, bản năng cảnh giác khiến hắn lùi về sau, nhưng đã quá muộn.
Vách đá nơi hắn đứng, nơi con hổ đang nằm, nứt toác ra từng mảng lớn, những vết nứt chạy dài như mạng nhện.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?!”
Chưa kịp hiểu chuyện gì, cả người hắn cùng đất đá dưới chân đồng loạt rơi xuống.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trần Tình kịp phản xạ, vung kiếm, đâm mạnh vào vách đá bên cạnh, nơi còn chưa bị nứt vỡ. Thanh kiếm găm sâu vào vách đá, ma sát tóe lửa.
Cả người treo lơ lửng trên không, gió thổi ào ào bên tai, sương mù lạnh buốt phả vào mặt.
Hắn thở dốc, cố giữ bình tĩnh, tay bấu chặt cán kiếm đến trắng bệch.
“May mà ta phản ứng nhanh, nếu không thì…”
Lời còn chưa dứt, từ dưới vực sâu lại truyền lên một đợt chấn động mạnh hơn.
“Ầm!”
Vách đá rung lắc dữ dội, những tảng đá lớn rơi ào ào xuống như mưa. Thanh kiếm không chịu nổi lực rung chấn khổng lồ liền tuột ra khỏi vách đá!
“Ta chết tiệt...!”
Trần Tình chỉ kịp chửi thề một tiếng. Thân thể hắn mất điểm tựa, rơi thẳng xuống vực sâu.
Gió lạnh gào thét như quỷ khóc. Sương trắng cuộn lên như hàng ngàn bàn tay vô hình vươn ra kéo lấy hắn. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo, chỉ còn tiếng gió và tiếng la thất thanh vang vọng:
“A... A a a a a...!”
Tiếng hét của Trần Tình kéo dài, rồi dần chìm trong mịt mù vô tận của Vạn Ma Thâm Uyên.