Chương 2: Thần Kiếm Nhận Chủ

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 2: Thần Kiếm Nhận Chủ

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới vực sâu, vài phút trước, màn sương mù dày đặc đang lượn lờ bỗng nhiên tan biến. Một vết nứt không gian đột ngột xuất hiện, từ bên trong bước ra một lão già trông có vẻ chật vật.
Râu tóc bù xù, quần áo rách rưới như một lão ăn mày, nhưng ông ta lại toát ra khí thế bức người, trong mắt còn ánh lên vẻ ngạc nhiên.
“Lại đến cái nơi này sao?” Lão già lẩm bẩm một câu.
Trời đất dường như cảm ứng được sự xuất hiện của lão. Ngay lập tức, từng đợt rung chuyển dữ dội lan ra, bầu trời bỗng tối sầm, mặt đất nứt toác thành những khe sâu hoắm, vài ngọn núi xa xa cũng lở đất đá ầm ầm. Khắp nơi cảnh tượng như ngày tận thế.
Ngay bên cạnh nơi lão già vừa xuất hiện, một vết nứt không gian nhỏ cũng hiện ra, bên trong tỏa ra khí tức kinh người, xen lẫn sát khí nồng đậm.
“Thế mà lại theo tới! Đúng là bám dai như đỉa!”
Nói rồi, lão hai tay kết ấn, đánh ra từng phù văn cổ xưa bay vào vết nứt kia.
“Phong!” Lão hét lớn.
Không gian bốn phía bỗng trở nên kiên cố. Vết nứt kia không còn mở rộng nữa mà đang dần thu hẹp lại. Từ bên trong, một tiếng gào phẫn nộ vang lên:
“Hoàng lão quái! Ngươi thế mà lại có thể phong cấm không gian!? A a a... ngươi cứ chờ đấy! Sẽ có ngày ta tìm được ngươi, băm thây ngươi thành vạn đoạn!”
“Chờ ngươi còn sống sót thoát khỏi không gian bạo loạn rồi tính tiếp!” Hoàng lão quái cười hắc hắc đáp lại.
Lúc này, vết nứt đã hoàn toàn khép lại, nhưng bầu trời vẫn tối đen, mặt đất vẫn rung chuyển không ngừng, màn sương mù xung quanh cũng đã sớm tan tác.
“A... phải thu liễm lại một chút!”
Hoàng lão quái điều chỉnh lại, thu hồi khí tức đang tỏa ra, trông chẳng khác nào một lão nhân bình thường.
“Cuối cùng cũng thảnh thơi rồi.” Lão thở hắt ra một hơi, rồi lại bỗng nhíu mày nhìn những đám sương mù lượn lờ trôi nổi.
“Hửm, nơi này thế mà lại có món đồ kia. Thôi kệ, chuyện của thế giới này tốt nhất ta không nên xen vào.”
Bỗng trên tay lão xuất hiện một thanh kiếm. Đó là một thanh kiếm bản rộng, dài hơn năm thước, thân kiếm rộng như bàn tay, sắc bén đến mức ánh trăng lướt qua cũng bị chia đôi. Thân kiếm khắc kín những phù văn cổ xưa, mỗi đường khắc tỏa ra khí tức trầm nặng như núi.
Cán kiếm màu đỏ rực như lửa, bên trên còn có những hình thù kỳ lạ. Cả chuôi kiếm phát ra nhiệt khí kinh người, như thể có thể chém đôi trời đất, bình định giang sơn.
Thanh kiếm vừa xuất hiện, không gian lập tức rung chuyển mạnh. Sóng gió nổi lên, mặt đất vừa ổn định giờ lại tiếp tục nứt toác từng mảng. Vài ngọn núi lại bắt đầu rung chuyển, đất đá lớn đổ xuống ầm ầm. Cây cối xung quanh bỗng nhiên khô héo, đổ rạp, hơi nước bốc lên khắp nơi hòa vào làn sương càng thêm dày đặc.
“Bình tĩnh một chút!”
Lão già vội đánh ra vài đạo pháp quyết. Các phù văn cổ xưa hiện lên, kết thành xiềng xích màu vàng quấn quanh thân kiếm, khiến nó dần an tĩnh lại, không còn tỏa ra khí tức đáng sợ kia nữa.
Nhìn thanh kiếm uy mãnh trước mắt, Hoàng lão quái vung vẩy vài cái, chém nát từng đoạn không gian. Lão cười ha hả.
“Kiếm tốt! Quả là kiếm tốt! Ta khổ công hai mươi năm mới đoạt được ngươi khỏi tay những lão gia hỏa kia. Bị truy sát gần chục năm mới thoát được, đúng là xứng đáng. Giờ đây, ngươi là của ta rồi! Ha ha!”
Hoàng lão quái cười lớn nói, gương mặt vui vẻ nhìn các đường vân trên thanh kiếm. Đang chuẩn bị nhỏ máu nhận chủ, thiết lập liên kết, thì thanh kiếm bỗng run rẩy một thoáng, thoát khỏi tay lão, hóa thành một luồng sáng bay đi theo một hướng. Lão sửng sốt một lúc mới hô lên.
“Này! Thần kiếm của ta! Đừng chạy!”
Hoàng lão quái lập tức đuổi theo, trong lòng lại thầm mắng vài câu. Hắn đã dùng hết tinh lực để mang thanh kiếm này đi, vậy mà giờ nó lại chạy trốn khỏi hắn.
Thần kiếm bay nhanh đến hồ nước gần đó, xoay vòng quanh một thiếu niên đang bất tỉnh bên bờ hồ. Thiếu niên không ai khác chính là Trần Tình, người vừa rơi xuống không lâu trước đó. Hoàng lão quái đuổi nhanh phía sau, thấy cảnh này không khỏi kêu lên quái dị.
“Hả? Ở đây thế mà lại có một tiểu tử phàm nhân? Hắn làm sao lại ở đây? Thương thế lại rất nặng à nha!”
Chưa hết bất ngờ, cảnh tượng trước mắt lại khiến tròng mắt hắn muốn lòi ra.
Thanh thần kiếm đang xoay quanh Trần Tình bỗng nhiên rung nhẹ, thoáng cái đánh nứt sợi xiềng xích bao quanh nó thành mảnh nhỏ, hóa thành một vệt sáng bắn thẳng vào đầu Trần Tình, khiến hắn đang mê man cũng phải rên rỉ vài tiếng. Hoàng lão quái đứng phía xa nhìn thấy, vội đến mức sắp khóc. Hắn vội vàng chạy lại.
“Xong rồi, xong rồi! Coi như công sức hai mươi năm qua đổ sông đổ biển rồi!”
Mặt Hoàng lão quái đen lại như ăn phải vài chục con ruồi, hắn thầm trách mình sơ ý không phong ấn thanh kiếm kỹ hơn.
Trần Tình từ trên vách đá rơi xuống, may mắn rơi vào lòng hồ, bị sóng lớn đánh dạt vào bờ. Tuy không chết nhưng cũng chẳng kém là bao.
Toàn thân xương cốt đứt đoạn, lục phủ ngũ tạng dập nát nghiêm trọng. Nếu là người bình thường khác chắc đã sớm về chầu trời, nhưng hắn lại giữ được một tia sinh mệnh yếu ớt.
Lúc này, xung quanh hắn tỏa ra một luồng hào quang đỏ rực, bao bọc lấy hắn, khiến hắn trôi nổi lên. Sinh mệnh chi khí nồng đậm ùa vào cơ thể, chữa trị xương cốt và lục phủ của hắn.
Hoàng lão quái cũng không tiến lại quá gần, đứng cách Trần Tình vài mét nhìn chăm chú rồi khẽ thở dài, mang vẻ tiếc nuối.
“Thôi coi như ta không có duyên với ngươi vậy!”
…..
“Ta đây... chết rồi sao?”
Trần Tình tỉnh dậy thấy mình đang đứng trong một không gian tối đen. Hắn chỉ nhớ sau khi đánh bại con hổ, bầu trời đột nhiên tối sầm, mặt đất rung chuyển khiến hắn rơi xuống vực sâu, va vào mặt nước, đau đớn ngất đi. Khi tỉnh lại thì đã thấy mình ở đây rồi.
Hắn đi loanh quanh một chút, khắp nơi tối đen như mực. Đi một hồi cũng chẳng tìm thấy chút ánh sáng nào, cũng không thể thoát ra, hắn không khỏi thở dài.
“Đây là cái nơi quái quỷ gì? Tại sao ta lại ở đây? Chẳng lẽ đây là Vạn Ma Thâm Uyên mà mọi người hay kể?” Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác sợ hãi.
Giữa lúc Trần Tình còn đang hoang mang, một luồng sáng đỏ từ hư không chợt hiện ra, từ từ tụ lại thành hình thanh thần kiếm tỏa ra nhiệt khí bức người lơ lửng trước mặt hắn, khiến hắn không khỏi hô to một tiếng: “Muốn dọa chết người hay sao!”
Thân kiếm khẽ rung lên, phát ra tiếng ngân vang, rồi hóa thành một luồng sáng nhắm thẳng vào giữa trán hắn mà lao đi.
Trần Tình không kịp phản ứng, luồng sáng dần dần biến mất, một cơn đau nhức ập tới như muốn ngất đi. Hắn hét thảm vài tiếng, ôm đầu nằm lăn lộn. Lúc này, trong não hải hắn hiện lên một thanh kiếm, những đường vân trên thân tỏa sáng, một luồng thông tin khổng lồ đang dần dần khắc sâu vào trí nhớ, cần hắn tiêu hóa.
Trần Tình không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng hắn biết chắc chắn đây chính là cơ hội đổi đời của mình. Cơn đau dằn vặt khiến hắn lăn lộn không ngừng, mồ hôi như hạt đậu không ngừng chảy ra làm ướt cả quần áo. “Cố gắng, nhất định phải cố gắng.”
Không biết qua bao lâu, Trần Tình dần dần ổn định lại. Tuy đầu đau như búa bổ nhưng trong mắt lóe lên vẻ vui mừng. Hắn bò dậy, cười lớn một tiếng.
“Haha! Thật không ngờ, không ngờ ta lại được một thanh kiếm lợi hại nhận chủ! Dương Viêm Phong Thiên Kiếm, cái tên nghe thật bá khí nha!”
Khi còn đang vui mừng, một thanh kiếm đỏ rực đã xuất hiện lơ lửng trước mặt hắn, tỏa ra ánh sáng đỏ ấm áp. Hắn đưa tay ra cầm lấy.
“Thật nặng!”
Trần Tình dùng hai tay cầm lấy thanh kiếm, dốc hết toàn bộ sức lực cũng không thể lay chuyển được. Hắn làm đủ mọi tư thế, mặt đỏ tới mang tai, thế nào cũng không nhúc nhích được thanh kiếm trước mắt này.
“Kỳ lạ... Sao không nhấc lên được? Chẳng lẽ do ta quá yếu?”
Trần Tình lại thử một lúc lâu, không khỏi phiền muộn, đành buông xuôi. Hắn lục lại trong trí nhớ các thông tin vừa rồi, tìm cách sử dụng thanh kiếm này.
Điều khiến hắn thất vọng là ngoài tên của thanh kiếm ra, chỉ có một bộ công pháp. Còn những thứ khác thì mơ mơ hồ hồ, không thể nào thấy rõ.
“Cửu Dương Diệt Thiên Thần Quyết!”
Hắn lẩm bẩm cái tên này, từng ký tự lộn xộn đột ngột hiện ra, xoay thành vòng tròn, sau đó tập hợp lại thành một bản pháp quyết chui thẳng vào đầu hắn, một tiếng hét thảm vang lên.
Trần Tình lại ôm đầu ngã lăn ra đất, ngất đi.