49. Chương 49: Cục Sát Sinh Ngoại Môn!

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 49: Cục Sát Sinh Ngoại Môn!

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin tức về việc A Ngang bị phế một cánh tay, cùng mười mấy đệ tử Hắc Hùng hội bị đánh nằm la liệt tại khu nhà ở ngoại môn, chẳng khác nào một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, gây nên những gợn sóng dữ dội.
Trong một gian phòng sang trọng vượt xa mức bình thường của đệ tử ngoại môn, không khí đè nén đến ngột ngạt.
“Rầm!”
Một chiếc bàn gỗ bị đập nát thành từng mảnh vụn. Triệu Tần đứng đó, gương mặt vốn điềm tĩnh nay trở nên dữ tợn.
Dưới chân hắn, A Ngang đang quỳ rạp trên nền đất, cánh tay phải quấn băng kín mít, gương mặt tái mét không còn chút máu.
“Phế vật! Một lũ phế vật!” Triệu Tần gầm lên, ánh mắt vằn vện tơ máu: “Hơn mười người các ngươi mà ngay cả một góc áo của tên tân đệ tử Luyện Khí tầng bảy cũng không chạm tới được? Danh tiếng Hắc Hùng hội bao năm nay, đều bị các ngươi biến thành trò cười cho cả ngoại môn rồi!”
A Ngang run rẩy trước sự phẫn nộ của Triệu Tần, gương mặt càng thêm trắng bệch, giọng nói mang theo nỗi sợ hãi thấm sâu vào xương tủy:
“Triệu… Triệu Ca… không phải bọn ta vô dụng… mà… mà là tên Trần Tình đó quá mạnh. So với lúc hắn vừa mới vào ngoại môn, thực lực hiện tại đã khác hẳn một trời một vực. Ra tay vừa nhanh vừa chuẩn, khí thế bức người, bọn ta hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.”
Triệu Tần cũng bình tĩnh trở lại đôi chút, hừ lạnh một tiếng, sắc mặt âm u, tạm thời không nói lời nào.
Thực lực của Trần Tình, hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Trong lần xung đột trước đó, Trần Tình vung ra một kiếm kia suýt nữa đã lấy mạng hắn, đến nay mỗi khi nghĩ lại vẫn khiến hắn lạnh sống lưng.
Hắn nhìn chằm chằm cánh tay phải đã bị phế hoàn toàn của A Ngang, khóe môi khẽ co giật, trong mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo.
“Hắn ra tay đến mức này…” Triệu Tần chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp đầy áp lực nặng nề. “Vậy mà chấp pháp giả lại không hề xuất hiện?”
A Ngang theo bản năng lắc đầu, trong mắt vẫn còn sót lại nỗi sợ hãi chưa tan biến.
Hắn cũng không hiểu vì sao lúc đó chấp pháp giả lại hoàn toàn không lộ diện, như thể chuyện xảy ra ở ngoại môn chẳng hề liên quan gì đến họ.
Chẳng lẽ thật sự giống như lời hắn nói, chỉ phế bỏ tay hoặc chân thì không có vấn đề gì sao?
Lúc đó hắn chỉ nói bừa để hù dọa tên Dương Sĩ Liên kia mà thôi.
Triệu Tần cũng hơi ngạc nhiên, với tính cách của tên chấp pháp kia, chuyện náo loạn đến mức này tuyệt đối không thể bỏ qua. Thế nhưng từ đầu đến cuối lại không hề thấy hắn xuất hiện.
Chẳng lẽ lúc đó hắn thật sự không có mặt ở đó?
Hay là… đã bị người khác ngăn cản?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Triệu Tần càng thêm âm trầm.
Chuyện này, rõ ràng không hề đơn giản.
Lúc này, bên ngoài bỗng có một tên đệ tử chạy vội vào, thần sắc hoảng hốt, giọng nói vội vàng:
“Triệu Ca, người của Quang Minh hội tới, nói muốn gặp huynh.”
“Quang Minh hội?”
Triệu Tần khẽ cau mày, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Hắn hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy chán ghét nhưng vẫn phẩy tay ra hiệu lệnh cho tên đệ tử dẫn người vào.
Ở ngoại môn này, nếu Hắc Hùng hội là một bầy sói hung tợn, chuyên dùng vũ lực để trấn áp, thì Quang Minh hội lại giống như một lũ cáo già, luôn mang danh nghĩa "chính nghĩa" và "trật tự" để thâu tóm lợi ích riêng. Hai bên vốn nước sông không phạm nước giếng, thậm chí còn ngầm tranh giành địa bàn nhiều lần.
Chậm rãi bước vào đại sảnh là một nam tử mặc trường bào trắng muốt, trên tay cầm chiếc quạt xếp khẽ phe phẩy, vẻ mặt lúc nào cũng nở nụ cười nhàn nhạt nhưng đầy tính toán. Đó chính là Trương Tú, phó hội trưởng Quang Minh hội.
“Triệu huynh, xem ra hôm nay tâm trạng của huynh không được tốt cho lắm.” Trương Tú đưa mắt nhìn qua A Ngang đang nằm co ro một góc, rồi lại nhìn đống bàn ghế nát vụn, khóe môi cong lên một nụ cười ẩn ý.
“Trương Tú, ngươi có ý gì?” Triệu Tần lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt sắc lẹm như muốn đâm xuyên đối phương: “Ngươi và ta vốn chẳng ưa gì nhau, hôm nay người của ta vừa bị đánh thành thế này, ngươi liền chạy tới đây châm chọc, chẳng lẽ ngươi thấy rất vui sao?”
“Ấy ấy, Triệu huynh nói nặng lời quá.” Trương Tú xua tay cười nhạt. “Lần này ta đến, không phải để xem trò vui, mà là có chuyện quan trọng muốn bàn với huynh.”
“Hừ, có gì thì nói thẳng ra. Bổn đại gia không có thời gian rảnh ngồi đây nghe ngươi vòng vo tam quốc.” Triệu Tần gằn giọng, ánh mắt lạnh băng.
Trương Tú chỉ cười một tiếng, thong thả gấp quạt lại, thản nhiên ngồi xuống một chiếc ghế còn sót lại trong đại sảnh:
“Triệu huynh thật thẳng tính. Ta cũng không vòng vo nữa. Lần này ta tới đây là vì tên tiểu tử Trần Tình kia. Hắn vừa trở về đã gây náo loạn ngoại môn, đánh người của huynh... Nếu để hắn tiếp tục lộng hành, e rằng trật tự mà Quang Minh hội và Hắc Hùng hội bấy lâu nay duy trì sẽ bị phá vỡ.”
Triệu Tần nheo mắt, nói với giọng mỉa mai: “Ngươi cũng sợ hắn sao?”
“Sợ thì không, nhưng phiền phức thì có.” Trương Tú khẽ lắc đầu: “Ta đã cho người điều tra, sau khi hắn bị huynh đánh bị thương, hắn đã ở trong phòng chữa thương hai ngày, sau đó hắn được một vị đệ tử thân truyền đưa đi.”
Triệu Tần nghe đến đây sắc mặt đột nhiên biến đổi.
Trương Tú khẽ gõ chiếc quạt xếp vào lòng bàn tay, từng nhịp đều đặn vang lên giữa sự im lặng:
“Đến khi hắn quay lại, khí tức đã hoàn toàn thay đổi. Không chỉ mạnh hơn, mà trên người hắn còn khoác lên y phục đặc chế của đệ tử Khí Phong.”
Trương Tú vừa dứt lời, không khí trong đại sảnh chợt chùng xuống, nhìn thấy sắc mặt của Triệu Tần, Trương Tú khẽ mỉm cười nói tiếp:
“Triệu huynh hẳn hiểu điều đó có nghĩa gì. Nếu không có gì sai lệch… thì rất có khả năng, hắn đã được người của Khí Phong để mắt đến.”
“Khí Phong?”
Triệu Tần cau mày, ánh mắt nhìn về phía A Ngang vẫn còn đang co ro ngồi dưới đất, sau đó lại chuyển sang Trương Tú. Một tia dao động thoáng qua trong mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị sự hung bạo thường ngày che giấu.
Ở ngoại môn, Hắc Hùng hội có thể xưng hùng xưng bá, nhưng đụng đến Khí Phong lại là chuyện khác. Đó là nơi nắm giữ huyết mạch binh khí của cả tông môn, ngay cả các trưởng lão nội môn cũng phải nể mặt vài phần.
“Nếu thực sự hắn đã được Khí Phong thu nhận, vậy chuyện này quả thật có chút khó giải quyết.”
Triệu Tần trầm giọng, giọng nói đầy kiêng dè, nhưng ngay sau đó hắn nghiến răng, sát khí lại bùng phát:
“Nhưng chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua? Hắn phế một cánh tay của A Ngang ngay trước mặt bao nhiêu người, nếu ta không đòi lại món nợ này, cái ghế phó hội trưởng này, ta còn mặt mũi nào mà ngồi nữa?”
Trương Tú nhìn thấy sự giằng xé trong mắt Triệu Tần, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiểm độc:
“Triệu huynh đừng nóng nảy. Chúng ta không cần trực tiếp đối đầu với Khí Phong. Muốn hạ một kẻ vừa mới nổi lên, có rất nhiều cách danh chính ngôn thuận mà Khí Phong không thể can thiệp.”
“Nếu chúng ta trực tiếp ra tay, Khí Phong nhất định sẽ không thể ngồi yên. Nhưng nếu là cuộc so tài chính thức giữa các đệ tử ngoại môn thì sao?”
“Sắp tới là kỳ 'Khảo hạch tiềm lực' hằng năm để xếp hạng lại mười vị trí đứng đầu ngoại môn. Theo quy định, tất cả đệ tử ngoại môn đều phải tham gia. Đến lúc đó…” Trương Tú không nói tiếp, chỉ cười hắc hắc nhìn Triệu Tần.
Triệu Tần híp mắt, khóe môi cũng cong lên một nụ cười âm hiểm:
“Ý ngươi là… nhân cơ hội đó, danh chính ngôn thuận mà phế hắn?”
“Chính xác!”
Trương Tú gật đầu, ánh mắt lóe lên ánh sáng xảo quyệt:
“Ta đã liên lạc với Bành Nghĩa Tân, đệ nhất ngoại môn khóa trước. Hắn cũng đã đồng ý giúp chúng ta việc này.”
Triệu Tần mắt chợt sáng bừng: “Bành Nghĩa Tân? Tên đó tu vi đã đạt tới Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, thậm chí nghe đồn đã nửa bước vào Trúc Cơ. Nhưng hắn vốn không tham gia vào tranh chấp giữa các hội nhóm, làm sao ngươi khiến hắn ra tay?”
Trương Tú khẽ cười, giọng nói hạ thấp, đầy bí hiểm:
“Triệu huynh lầm to rồi. Hắn mới chính là người thật sự đứng sau Huyền Vân hội ở ngoại môn này.”
“Cái gì?”
Triệu Tần lập tức đứng phắt dậy, sắc mặt biến đổi lớn.
“Không phải phó hội trưởng Huyền Vân hội là Lâm Phong sao?”
Trương Tú lắc đầu, giọng trầm thấp xuống:
“Chuyện này ta cũng chỉ mới biết gần đây. Ngay cả ta cũng không ngờ hắn lại ẩn giấu sâu đến mức đó.”
Triệu Tần nhanh chóng bình tĩnh lại, ánh mắt lóe lên vẻ nghi hoặc:
“Vậy thì càng kỳ quái. Vì sao hắn lại chịu ra tay đối phó Trần Tình thay chúng ta?”
Khóe môi Trương Tú cong lên:
“Bởi vì trong tay Trần Tình có Thanh Tâm Quả.”
“Thanh Tâm Quả?” Triệu Tần giật mình. “Linh tài chính để luyện chế Trúc Cơ Đan?”
“Không sai.” Trương Tú gật đầu.
“Ta đã cho người điều tra kỹ lưỡng. Trong kỳ tuyển chọn vào ngoại môn lần đó, Trần Tình từng đoạt được Thanh Tâm Quả từ tay Đỗ Nhật Hào. Chỉ là không biết vì lý do gì, về sau hai người bọn họ lại trở thành huynh đệ.”
Hai hàng lông mày của Triệu Tần khẽ nhíu lại, sau đó xoáy sâu ánh mắt về phía Trương Tú cất giọng:
“Thanh Tâm Quả tuy quý hiếm, nhưng chưa đủ để Bành Nghĩa Tân khiến ngươi, Trương Tú, phải đích thân chạy tới đây làm thuyết khách. Nói đi, điều kiện thực sự là gì?”
Ánh mắt Trương Tú hơi nheo lại, hắn khẽ phe phẩy chiếc quạt, giọng nói trở nên đặc biệt nghiêm trọng:
“Triệu huynh quả nhiên tài trí hơn người, thật ra ta đến đây là vì báo cho huynh biết... Bành Nghĩa Tân tuy muốn Thanh Tâm Quả, nhưng hắn là kẻ cực kỳ cẩn trọng. Hắn lo ngại thân phận đệ tử Khí Phong của Trần Tình sẽ mang lại phiền phức về sau, nên hắn ra điều kiện: Hắc Hùng hội và Quang Minh hội phải cùng nhúng tay vào, biến cuộc khảo hạch thành một ván bài không có đường lui.”
Triệu Tần hừ lạnh, giọng đầy cảnh giác:
“Hắn muốn chúng ta đứng ra làm bia đỡ đạn sao?”
“Không hẳn là bia đỡ đạn.” Trương Tú lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiểm độc. “Mà là cùng ngồi chung một thuyền.”
Hắn khẽ thu lại nụ cười trên môi, ánh mắt trở nên sắc lạnh:
“Bành Nghĩa Tân yêu cầu chúng ta huy động toàn bộ thế lực ở ngoại môn, âm thầm sửa đổi quy tắc khảo hạch năm nay. Không còn khái niệm ‘điểm tới thì dừng’ nữa…”
Trương Tú chậm rãi nhấn mạnh từng chữ:
“Khảo hạch lần này, sẽ trở thành một vòng đấu sinh tử chỉ dành riêng cho Trần Tình.”
“Vậy ý của ngươi là…” Triệu Tần chậm rãi ngồi xuống, sắc mặt dần trở nên trầm ổn. Ngón tay hắn gõ nhịp đều đều lên thành ghế, ánh mắt lóe lên vẻ suy tính.
“Chúng ta phải tạo ra một cơ hội danh chính ngôn thuận, buộc Trần Tình đối đầu với Bành Nghĩa Tân trên đài khảo hạch. Một khi giao thủ, chỉ cần xảy ra biến cố không thể vãn hồi… thì dù người của Khí Phong có phản ứng kịp thì cũng đã muộn.”
Trương Tú khẽ gật đầu, giọng nói bình thản mà lạnh lẽo:
“Đúng vậy. Bành Nghĩa Tân sẽ trực tiếp ra tay, phế bỏ tu vi của Trần Tình và đoạt lấy Thanh Tâm Quả. Phần còn lại, Hắc Hùng hội của huynh và Quang Minh hội của ta sẽ phụ trách ngăn chặn mọi can thiệp từ bên ngoài.”
Hắn hơi dừng lại, khóe môi cong lên một nụ cười ác ý:
“Sau khi xong việc, Thanh Tâm Quả thuộc về Bành Nghĩa Tân. Còn Trần Tình… sẽ chỉ là một phế nhân bị Khí Phong vứt bỏ. Đến lúc đó, huynh muốn xử lý hắn thế nào để trả món nợ của A Ngang, chẳng qua cũng chỉ là chuyện trong tầm tay.”
Trương Tú cười hắc hắc, chiếc quạt xếp gập lại cái cạch đầy dứt khoát.
Triệu Tần nhìn sâu vào Trương Tú, ánh mắt mang theo vẻ đề phòng.
“Việc đối phó Trần Tình đối với ngươi hình như không có lợi ích gì, đúng không? Vì sao ngươi lại sốt sắng đến vậy?”
Trương Tú nghe vậy vẫn giữ nguyên vẻ mặt, thong thả phe phẩy cây quạt trong tay.
“Có người nhờ ta ra mặt xử lý chuyện này, còn danh tính của người đó… xin thứ cho ta không tiện tiết lộ.”
Triệu Tần trầm mặc một lúc lâu. Trong đầu hắn chợt nhớ đến việc Trần Tình ra tay phế A Ngang, vậy mà chấp pháp giả lại không hề xuất hiện. Sắc mặt hắn dần trở nên khó coi.
“Còn bên Chấp Pháp Đường thì sao?” Triệu Tần trầm giọng hỏi: “Người Hắc Hùng hội của ta bị đánh đến mức đó, vậy mà không thấy động tĩnh gì. Chuyện này… không bình thường.”
Trương Tú khẽ nhếch mép, giọng nói đầy tự tin:
“Việc Chấp Pháp Đường, Triệu huynh cứ an tâm. Chuyện đó, Quang Minh hội ta có thể lo liệu được.”
“Tốt!”
Triệu Tần nghe đến đây vẻ nghi ngại trong mắt tan biến, thay vào đó là vẻ tàn nhẫn. Hắn ngửa đầu cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đại sảnh, mang theo vẻ điên cuồng và dữ tợn khó che giấu.
“Hay! Hay cho một kế hoạch liên hoàn độc địa.”
Ánh mắt hắn lóe lên sát ý, giọng nói lạnh như băng:
“Trần Tình, dù có được Khí Phong để mắt đến thì đã sao? Trước sự liên thủ của ba đại hội lớn mạnh nhất ngoại môn, ngươi chỉ có một con đường tan xương nát thịt!”
Triệu Tần quay sang Trương Tú, nụ cười dần tắt, chỉ còn lại vẻ âm trầm:
“Về nói với Bành Nghĩa Tân, Hắc Hùng hội ta đồng ý tham gia. Đến kỳ khảo hạch… ta muốn cả quảng trường Ngoại môn phải nhuộm đỏ máu của tên tiểu tử đó, dùng mạng hắn để rửa sạch nỗi nhục ngày hôm nay!”