52. Chương 52: Thất Bại

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 52: Thất Bại

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy tên thuộc hạ phía sau Triệu Tần liếc nhìn nhau, lần này thậm chí không cần đợi lệnh. Tất cả đồng loạt rút binh khí, linh lực Luyện Khí tầng tám, tầng chín bùng nổ mạnh mẽ, theo sát Triệu Tần, ồ ạt xông lên.
Lúc này, bọn họ chẳng còn bận tâm đến thể diện nữa. Trong mắt họ chỉ còn lại sát ý và phẫn nộ, quyết tâm bằng mọi giá phải đánh gục Trần Tình, rửa sạch mối nhục hắn đã gây ra cho bọn A Ngang.
Trần Tình nheo mắt, ánh mắt lạnh đi hẳn. Hắn buông tay khỏi vai Tinh Mặc, xoay người cực nhanh, chân phải bùng nổ sức mạnh.
“Bịch!”
Một cú đá thẳng vào mông Tinh Mặc.
Tinh Mặc còn chưa kịp kêu lên đã bị đá văng ra ngoài, thân hình như bao cát bay thẳng về phía Triệu Tần, kẻ đang dẫn đầu xông tới. Khoảng cách quá gần, tốc độ quá nhanh, Triệu Tần hoàn toàn không kịp né tránh.
“Cút!”
Triệu Tần gầm lên, song chùy vung mạnh mẽ, đập thẳng vào người Tinh Mặc.
“Ầm!”
Tinh Mặc bị đánh văng sang một bên, đập mạnh xuống đất, miệng hộc máu tươi, ngất lịm ngay tại chỗ, sống chết không rõ.
Nhân cơ hội ấy, Trần Tình cũng lập tức ra tay.
Ánh sáng trong tay hắn chợt lóe lên, một thanh trọng kiếm nặng nề xuất hiện. Thân kiếm dày rộng, lưỡi kiếm đen sẫm, vừa hiện ra đã tỏa ra hàn quang lạnh lẽo bức người.
Khóe miệng Trần Tình nhếch lên, nét hưng phấn hiện rõ trên mặt. Hắn cười lớn một tiếng, thân hình lao thẳng vào đám người đang xông tới.
“Keng! Keng! Keng!”
Tiếng binh khí va chạm dồn dập vang lên.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, âm thanh sắc bén kia liền bị thay thế bằng tiếng nứt gãy chói tai.
“Rắc! Rắc!”
Từng món binh khí trong tay đám người lần lượt vỡ vụn dưới những nhát chém thô bạo của trọng kiếm.
Kiếm thế không hề có chút hoa mỹ, chỉ có sức mạnh thuần túy đến cực hạn, mỗi lần vung lên đều mang theo khí thế nghiền nát.
“A!!!”
Tiếng kêu thảm vang lên liên tiếp.
Những kẻ chỉ có Luyện Khí tầng tám trước mặt hắn chẳng khác nào bao cát. Vừa chạm kiếm đã bị đánh đến xương cốt nứt gãy, thân hình bay văng ra ngoài, lăn lộn thảm hại trên mặt đất.
Ngay cả những kẻ Luyện Khí tầng chín cũng chẳng khá hơn là bao. Trước sức mạnh thô bạo ấy, bọn họ hoàn toàn không có cơ hội phản kháng, từng tên bị ép đánh lui liên tiếp, đội hình tan tác, chỉ còn biết chật vật rút lui để bảo toàn tính mạng.
Cả khu chợ đêm rơi vào một khoảng lặng quỷ dị.
Triệu Tần đứng sững tại chỗ, đồng tử chợt co rút. Ánh mắt hắn dán chặt lấy thanh trọng kiếm trong tay Trần Tình, cổ họng khẽ động, nuốt khan.
Linh khí!
Triệu Tần hít sâu một hơi, cưỡng ép đè nén sự rung động trong lòng. Ánh mắt hắn từ kinh hãi nhanh chóng chuyển thành âm trầm, song chùy trong tay siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.
“Thảo nào dám ngang ngược như vậy…”
Hắn nheo mắt nhìn Trần Tình, giọng trầm thấp:
“Có linh khí hộ thân, lại còn thân thể cường hãn. Nhưng ngươi cho rằng như thế là đủ sức đối đầu với ta sao?”
Dứt lời, Triệu Tần bước mạnh một bước về phía trước.
“Ầm!”
Mặt đất dưới chân hắn khẽ rung lên. Linh lực Luyện Khí tầng chín đỉnh phong không còn giữ lại chút nào, ầm ầm bùng nổ như núi lửa phun trào.
Triệu Tần vốn cũng là một kẻ luyện thể, huyết khí trong người cuồn cuộn sôi trào, cơ bắp căng phồng, từng đường gân xanh nổi rõ rệt.
Khí tức cuồng bạo như thủy triều dâng cao, mang theo áp lực nặng nề, ép thẳng về phía Trần Tình, khiến không khí xung quanh cũng như bị nén chặt.
Song chùy trong tay Triệu Tần xoay tròn, linh văn trên thân chùy lần lượt sáng lên, phát ra ánh sáng u ám.
“Phá Sơn Chùy!”
Hắn gầm khẽ, thân hình lao tới như mãnh thú, song chùy một trước một sau, mang theo kình phong gào thét, nện thẳng vào Trần Tình.
Không khí phía trước chùy trực tiếp bị ép vỡ, phát ra tiếng rít chói tai.
Trần Tình không lùi.
Ánh mắt hắn sáng rực, hai tay nắm chặt chuôi trọng kiếm, toàn thân khí huyết cuộn trào. Làn da hắn cũng được bao phủ một lớp kim quang nhàn nhạt, sức mạnh thân thể được đẩy tới cực hạn.
“Đến hay lắm.”
Hắn thấp giọng nói, trọng kiếm trong tay vung lên từ dưới lên trên, không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ có một kiếm thẳng thừng đối chọi.
“Đùng!”
Kiếm chùy va chạm.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, sóng xung kích lấy hai người làm trung tâm, khuếch tán ra xung quanh, bụi đất và mảnh vụn sạp hàng bị hất tung lên không trung.
Triệu Tần chỉ cảm thấy hai cánh tay chấn động dữ dội, hổ khẩu tê rần, bước chân không tự chủ được mà lùi lại nửa bước.
Ngược lại, Trần Tình cũng bị ép lui một bước, nhưng thân hình vẫn vững như bàn thạch, trọng kiếm cắm mạnh xuống đất cày thành một rãnh sâu.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt hai người chạm nhau giữa làn bụi mù.
Triệu Tần đồng tử co rút, trong lòng dâng lên sóng lớn. Một đòn vừa rồi, hắn đã dùng tới tám phần sức lực, vậy mà chỉ ép lui được đối phương một bước?
Nhớ lại lần giao đấu trước, Trần Tình trước mặt hắn chỉ có thể liên tục né tránh, bị ép đến mức chật vật trốn đông trốn tây, hoàn toàn không dám chính diện đối đầu.
Vậy mà mới qua bao lâu, hắn đã tiến bộ kinh khủng đến mức này.
Triệu Tần nghiến răng, sát ý trong mắt càng đậm:
“Quả nhiên không thể để ngươi tiếp tục trưởng thành.”
Hắn hét lớn một tiếng, linh lực toàn thân lần nữa bùng nổ.
Triệu Tần song chùy giơ cao, khí tức trên người đột ngột thay đổi. Linh lực và khí lực hòa hợp, dồn hết vào hai cánh tay, da thịt căng phồng, gân xanh nổi cuồn cuộn.
“Trấn Địa Song Kích!”
Song chùy ầm ầm giáng xuống, như hai ngọn núi sập thẳng, sức mạnh chưa tới mà áp lực đã ép không khí vặn vẹo. Linh lực cuồng bạo kèm theo khí lực bùng nổ đến cực hạn, khí kình quét ngang, mặt đất dưới chân đồng loạt nứt ra từng khe dài.
Trần Tình lúc này sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. Hai tay siết chặt chuôi kiếm, thân trên hơi chùng xuống, tư thế giản đơn nhưng vững chãi như núi, giơ lên trọng kiếm đón đỡ.
“Keng-!”
Trọng kiếm va chạm trực diện với song chùy, âm thanh trầm đục vang lên như chuông đồng bị gõ mạnh. Dư chấn linh lực bùng nổ, cát đá tung tóe khắp nơi, mấy gian sạp gần đó không chịu nổi xung kích, lập tức sụp đổ.
Thân hình Trần Tình bị ép lùi nửa bước, bàn chân lún sâu xuống mặt đất, cánh tay hơi run lên vì dư chấn, nhưng vẫn kiên cường đứng vững.
“Vẫn đỡ được?”
Triệu Tần âm thầm kinh hãi, trong lòng chấn động không thôi.
Hắn không cho đối phương có thời gian thở dốc, song chùy xoay tròn, liên tiếp giáng xuống như cuồng phong bão táp.
“Keng! Keng! Keng!”
Tiếng va chạm vang dội liên hồi, mỗi lần chạm nhau đều khiến không khí chấn động, linh lực cuộn trào như sóng dữ.
Xung quanh, đám người xem đã sớm hoảng sợ lùi xa. Không ít tu sĩ Luyện Khí tầng thấp mặt tái mét, bị khí thế ép đến mức hô hấp đình trệ.
“Quá mạnh…”
“Đây thật sự là trận chiến của Luyện Khí kỳ sao?”
An Tú Lệ đứng nép mình một bên, hai tay siết chặt, ánh mắt không rời bóng lưng Trần Tình. Nhìn thiếu niên kia lấy một thanh trọng kiếm, chính diện ngăn cản sát chiêu của Triệu Tần, trong lòng nàng dâng lên rung động khó tả.
Trái lại, Phượng Tâm Vân lại hoàn toàn ung dung. Nàng lôi ra một đống đồ ăn vặt, vừa nhai ngon lành vừa vỗ tay reo hò, miệng không quên lớn tiếng cổ vũ Trần Tình tiếp tục ra tay.
Mặc dù lúc đầu còn bị đối phương áp chế, nhưng Trần Tình rất nhanh đã thích ứng với sức mạnh va chạm và nhịp điệu giao tranh. Khí huyết trong cơ thể vận chuyển trơn tru, thực lực chân chính dần được hắn nắm bắt.
Kiếm thế trong tay hắn không còn chỉ là bị động ngăn đỡ. Trần Tình bắt đầu chủ động xoay chuyển trọng kiếm, từng đường chém nặng nề mà chuẩn xác, phản kích thẳng vào thế công của Triệu Tần.
Triệu Tần càng đánh càng kinh hãi. Mỗi một đòn chùy nặng như vạn cân đều bị đối phương dùng kiếm thế thô bạo chặn lại, thậm chí lực phản chấn còn khiến hai cánh tay hắn tê dại.
“Không thể kéo dài!”
Hơi thở hắn đã bắt đầu gấp gáp, linh lực sau nhiều lần bùng nổ gần như cạn kiệt. Nếu tiếp tục giằng co, kẻ ngã xuống chắc chắn là hắn.
Triệu Tần nghiến răng, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng. Hắn đột ngột thu song chùy về, hai chân trụ vững, linh lực còn sót lại bị hắn cưỡng ép điều động, dồn hết vào đan điền.
“Gào!”
Một tiếng gầm trầm thấp vang lên, khí tức trên người Triệu Tần bỗng tăng vọt. Sau lưng hắn như ẩn như hiện một con Hắc Hùng hung bạo, ngửa đầu lên trời gào thét rồi biến mất.
Triệu Tần nắm chặt song chùy, điên cuồng xoay tròn. Hai cây chùy nặng nề lập tức hóa thành vòng tàn ảnh đen kịt, xoay tròn với tốc độ cao, linh lực bị kéo theo cuộn thành một cơn lốc dữ dội.
Không khí quanh thân hắn bị xé rách, phát ra từng tiếng rít chói tai.
“Cuồng Hùng Toàn Phong Chùy!”
Triệu Tần gầm lên, thân hình lao nhanh tới. Song chùy xoay tròn hợp lại thành một vòng xoáy hủy diệt, vừa tiến vừa nghiền nát mặt đất, cát đá bị cuốn lên vỡ vụn, mang theo khí thế nghiền nát hung mãnh, ầm ầm cuốn thẳng về phía Trần Tình.
Trần Tình lúc này cũng biến sắc. Hắn không ngờ Triệu Tần vẫn còn giữ lại một sát chiêu khủng bố như vậy.
Hắn lập tức lùi về phía sau, trọng tâm hạ thấp. Một tay nắm chặt trọng kiếm, tay còn lại nhanh chóng bấm pháp quyết.
“Phừng!”
Một ngọn hỏa chủng bùng lên trong không trung, trong chớp mắt liền phóng lớn, hóa thành một thanh cự kiếm ngưng tụ từ Tử Hỏa, hình dáng gần như trùng khớp với trọng kiếm trong tay hắn.
Đây là tầng thứ hai của Phần Vân Viêm Pháp mà Hạ Bạch Y đã truyền cho hắn - Vận Hỏa Hóa Hình.
Trần Tình quát khẽ một tiếng, hai thanh kiếm chồng lên nhau. Tử Hỏa và trọng kiếm hòa hợp, thân kiếm trong nháy mắt bị hỏa diễm bao phủ hoàn toàn.
Nhiệt độ khủng bố lan tỏa, không khí xung quanh vặn vẹo dữ dội, mặt đất dưới chân hắn bị hun đến đỏ rực, bốc lên từng làn khói trắng.
Đây là chiêu thức Trần Tình vừa mới nghĩ ra, liền trực tiếp vận dụng.
Hắn không chút do dự, hai tay nắm chặt trọng kiếm mang theo tử diễm, dồn hết linh lực ầm ầm chém xuống.
“Tử Viêm Nhất Kiếm!”
Một đạo hỏa kiếm khổng lồ gào thét lao ra, chính diện đón lấy vòng xoáy song chùy đang nghiền ép tới.
“Ầm ầm ầm!”
Hỏa diễm và cuồng chùy va chạm, linh lực nổ tung như lôi đình. Sóng xung kích quét ngang bốn phía.
Ánh lửa theo cuồng phong càng trở nên dữ dội, khiến khu vực xung quanh hai người như một lò luyện địa ngục.
Ban đầu, vòng xoáy song chùy vẫn gắng gượng xoay tròn, linh lực cuồng bạo cưỡng ép nghiền ép hỏa kiếm, phát ra những tiếng nổ trầm đục liên hồi.
Thế nhưng tử diễm trên hỏa kiếm lại càng cháy càng thịnh, như gặp dầu đổ vào lửa, từng tia hỏa quang bám ngược theo dòng linh lực, leo thẳng lên song chùy.
“Làm sao có thể?”
Triệu Tần khó tin nhìn cảnh tượng trước mặt, còn chưa kịp phản ứng đã bị ánh lửa bao phủ.
“Răng rắc!”
Một tiếng nứt gãy vang lên chói tai.
Vân sáng trên song chùy nhanh chóng ảm đạm, bề mặt bị nung đến đỏ sẫm, phát ra tiếng rên rỉ chịu không nổi.
“Ầm!!!”
Vòng xoáy song chùy vỡ nát.
Linh lực tan rã, khí kình phản phệ.
Triệu Tần phun ra một ngụm máu lớn, thân hình bị lực phản chấn đánh bay thẳng ra sau, đập mạnh xuống mặt đất.
Leng keng!
Song chùy cũng tuột khỏi tay, lăn lông lốc trên nền đất đã bị hun đến cháy xém.
Trần Tình cũng bị đánh văng ra ngoài, ngã trên mặt đất, ngũ tạng lục phủ chấn động, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi.
Qua một lúc, ánh lửa tắt ngúm, khói bụi dần dần tan đi.
Mọi người lúc này mới thấy rõ cảnh tượng bên trong, ánh mắt ai nấy đều trợn tròn kinh ngạc.
Lúc này, Triệu Tần nằm sõng soài trong hố nứt, quần áo rách nát, toàn thân run rẩy không ngừng, sắc mặt trắng bệch, khí tức suy yếu đến cực điểm, đâu còn chút hung hăng nào như khi nãy.
Còn Trần Tình thì đang run rẩy chống kiếm đứng dậy, quần áo cũng bị cháy xém, tóc tai rối tung trông có chút chật vật.
An Tú Lệ vẫn đang lo lắng, thấy Trần Tình không bị thương nặng liền thở phào một hơi, lập tức chạy tới đỡ lấy hắn.
Cả khu chợ đêm nhìn cảnh tượng này liền lặng ngắt như tờ.
Không ai lên tiếng.
Không ai dám thở mạnh.
Một Luyện Khí tầng chín đỉnh phong, phó hội trưởng Hắc Hùng hội — Thất bại.
Thất bại thảm hại trước mặt một thiếu niên Luyện Khí tầng bảy.