Nhất Kiếm Trảm Thương Khung
Chương 7: Liễu Thanh Nhi
Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Tình lê bước nặng nề suốt đêm. Khi nhìn thấy bìa rừng phía xa, khóe môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười yếu ớt.
"Cuối cùng cũng thoát rồi."
May mắn là đám hung thú đều tập trung ở chỗ Sói Vương, nhờ đó, hắn mới có thể đi suốt đêm mà không gặp nguy hiểm nào.
Đến khi ra khỏi bìa rừng, gương mặt hắn trắng bệch, đôi môi khô khốc. Dù vết thương trên người vẫn rỉ máu, hắn đã chẳng còn cảm giác gì nữa.
Hắn dựa lưng vào gốc cây, yếu ớt lẩm bẩm: "Aiz... cuối cùng cũng không cố gắng nổi nữa..."
Hắn ngã gục xuống nền cỏ ẩm ướt, miệng vẫn lẩm bẩm: "Gia gia, ta xin lỗi..."
Cùng lúc đó, trong khu rừng phía trên, một thiếu nữ như bước ra từ tranh vẽ xuất hiện. Nàng chừng mười sáu, mười bảy tuổi, mái tóc đen nhánh buông dài, làn da trắng mịn như tuyết. Đôi mắt trong veo như hồ thu, chỉ một cái nhìn cũng đủ khiến người khác ngẩn ngơ.
Nàng mặc y phục lam nhạt, viền bạc, mỏng nhẹ như sương. Từng cử động đều toát ra khí chất thanh thoát, cao quý. Gió thổi qua, tà áo lay nhẹ, hương thơm phảng phất khiến lòng người mê say.
Hôm qua, nàng lén gia gia ra ngoài chơi, không ngờ khu rừng lại nhiều sương mù đến thế khiến nàng bị lạc. Khi màn đêm buông xuống, nàng đành trèo lên một cây cổ thụ lớn, định nhắm mắt nghỉ tạm.
Tuy nhiên, vào nửa đêm, nàng bị giật mình bởi tiếng đánh nhau, dường như là cuộc chiến giữa một bầy sói và một người nào đó. Sau đó, những tiếng gầm rống điên cuồng vang lên, thú dữ cắn xé nhau loạn xạ. Ban đầu chỉ là vài con thú cấp thấp, nhưng rồi lại xuất hiện cả một đàn thú cấp cao, tỏa ra khí thế kinh người.
Nàng run rẩy, bám chặt cành cây, nín thở suốt đêm vì sợ bị phát hiện. Vốn dĩ nàng vừa đột phá Luyện Khí tầng chín, tự tin có thể an toàn đi lại trong khu rừng này, nhưng trận bạo loạn kinh hoàng vừa rồi đã hoàn toàn đánh tan sự tự tin đó của nàng.
Đến sáng, khi mọi thứ yên lặng trở lại, thiếu nữ này mới dám trèo xuống và nhanh chóng trở về. Trên đường đi, nhìn thấy những dấu vết chiến đấu, nàng vừa đi vừa lẩm bẩm:
"Ai mà ngốc như vậy chọc giận thú rừng giữa đêm? Hại ta một khắc ngủ yên cũng không có!"
Nếu lúc này Trần Tình nghe được, chắc hắn sẽ bật dậy mà hét: "Ngươi mới ngốc, cả nhà ngươi đều ngốc. Ta là bị đàn sói truy sát được chưa!"
Nàng đi dọc bìa rừng, bỗng phát hiện vết chân người, xen lẫn những vệt máu đỏ tươi. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, nàng nhẹ bước lần theo.
Chưa đi được bao xa, nàng dừng lại. Dưới gốc cây trước mặt, một thiếu niên đang nằm sõng soài, áo quần rách nát, người bê bết máu, trông thảm thương vô cùng.
Nàng giật mình, chạy đến kiểm tra. Thấy hơi thở hắn yếu ớt, mạch đập chậm, chỉ còn không tới nửa cái mạng.
"Thương thế nặng quá, nếu không cứu, chắc chết mất."
Nàng lấy từ bên hông ra một bình ngọc nhỏ đựng một viên đan dược. Không chút do dự, nàng khẽ tách môi hắn ra, nhét viên đan dược vào.
Viên thuốc vừa vào miệng đã tan, khí ấm mang theo lượng lớn sinh mệnh lan ra khắp người Trần Tình. Những vết thương dần dần co lại, máu ngừng chảy, hơi thở dần ổn định.
Thấy vậy, thiếu nữ thở phào nhẹ nhõm, lấy ra một chiếc khăn lụa lau sơ máu trên mặt, chỉnh lại tư thế nằm cho hắn.
Cuối cùng, nàng ngồi xuống bên cạnh, chống cằm nhìn.
Gió sớm thổi qua, tà áo lam khẽ lay, tóc thiếu nữ rối nhẹ trong ánh nắng mờ, trông khung cảnh yên bình đến lạ.
Một lát sau, thiếu nữ lại chép miệng: "Cũng lạ thật, người gì mà đánh nhau be bét thế vẫn còn sống, tu vi thấp như vậy mà dám một mình vào rừng lớn? Gan to hay đầu rỗng đây?"
Nàng khẽ cười, đôi mắt ánh lên vẻ hiếu kỳ.
Tuy vết thương đã hồi phục được ít nhiều nhưng Trần Tình vẫn đang hôn mê, miệng thỉnh thoảng còn lẩm bẩm: "Không ăn thịt sói nữa… thật đấy!"
Nàng ngồi bên nghe thấy, khẽ cười một tiếng, nói nhỏ: "Thật là... ngươi đúng là ngốc thật rồi."
Thấy tình trạng của hắn đã ổn định, nàng tựa lưng vào gốc cây, khẽ ngáp rồi cũng dần dần thiếp đi.
Sương mù dần tan, ánh bình minh lấp ló giữa tán lá. Từng giọt sương long lanh khúc xạ thành muôn sắc, chiếu lên khuôn mặt một thiếu nữ đang ngồi tựa gốc cây cổ thụ.
Trần Tình khẽ cựa mình, mí mắt run run mở ra. Thứ đầu tiên hắn nhìn thấy không phải bầu trời, không phải cành lá, mà là một bóng dáng... đẹp đến mức khiến tim hắn suýt ngừng đập.
"Đây là mơ sao?" Hắn lẩm bẩm.
Thiếu nữ như cảm nhận được, khẽ mở mắt, hàng mi cong khẽ rung. Đôi mắt trong vắt nhìn về phía hắn, kèm theo giọng nói dịu êm.
"Ngươi tỉnh rồi sao?"
Trần Tình há miệng, muốn nói gì đó, nhưng chỉ phát ra tiếng "khụ… khụ…"
Thiếu nữ nhíu mày lo lắng hỏi: "Còn bị thương nặng thế sao?"
Trần Tình lắp bắp: "Không… ta… chỉ là… chưa bao giờ thấy tiên nữ nào đẹp như vậy."
Nàng hơi sửng sốt, rồi bật cười khẽ: "Tiên nữ? Ngươi thấy ta giống lắm sao?"
Hắn gật đầu chắc nịch. "Không giống, mà chính là!"
Nàng chống cằm nhìn hắn, khẽ mỉm cười, ánh mắt cong cong tựa trăng non.
Lúc này, bụng Trần Tình bỗng reo lên. Trận chiến đêm qua đã rút kiệt sức của hắn, cảm giác đói khát truyền đến khiến hắn không thể kìm chế. Hắn có chút xấu hổ, nhìn sang thiếu nữ.
Thiếu nữ khẽ nghiêng đầu, từ đâu đó lấy ra một túi nhỏ. Mở ra, bên trong là nửa con gà nướng hơi cháy đen, cùng vài quả trái cây trông rất bắt mắt.
"Ăn đi, là ta nướng đó. Không ngon lắm, nhưng chắc cũng giúp ngươi đỡ đói."
Hôm qua nàng lạc trong rừng, lại quên mang theo thức ăn. May mà bắt được một con gà rừng, tự tay làm món gà nướng này.
"Đa tạ." Trần Tình cầm miếng thịt, vừa cắn một miếng thì mặt khẽ nhăn lại, nhưng vẫn cố nuốt xuống.
Thiếu nữ đang chăm chú nhìn, làm sao có thể không nhận ra khoảnh khắc ấy. Nàng bỗng có chút không vui nói: "Ta tự tay nướng giữa rừng đó! Gió thổi tắt lửa ba lần mới xong đấy!"
Trần Tình vội vàng nhai nhóp nhép, cố tỏ ra ngon lành: "Ngon! Rất ngon! Đây là món gà nướng ta ăn ngon nhất từ khi sinh ra đến nay!"
"Ba hoa!" Nàng hừ nhẹ, quay mặt đi, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên.
Nàng biết rõ món gà của mình "tuyệt phẩm" đến mức nào. Hôm qua nàng cũng chỉ ăn nửa con mà đã muốn nôn oẹ rồi, nhưng thấy hắn đói như vậy cũng đành phải đem ra thôi.
Trần Tình cố gắng ăn hết nửa con gà, sau đó vội cầm vài trái cây ăn để xóa đi vị mặn đắng kia.
Hắn nhìn sang thiếu nữ, giọng đầy chân thành:
"Cảm ơn nàng đã cứu ta! Đời này ta không biết nên làm sao báo đáp nàng đây."
Thiếu nữ thấy giọng điệu hắn như muốn “hiến thân báo đáp” thì vội xua tay: "Không có gì, không có gì. Chỉ là tiện tay cứu giúp thôi. Ta hành hiệp trượng nghĩa, đâu cần báo đáp."
Trần Tình thật sự muốn đền ơn, nhưng trên người chẳng có gì quý giá. Bỗng hắn nhớ đến miếng ngọc bài sư phụ cho, không chút do dự lấy ra, đưa về phía thiếu nữ.
"Đây là vật có thể hộ mệnh. Ta không có gì đáng giá, chỉ có cái này thôi. Nàng nhận lấy đi."
Thiếu nữ tò mò nhìn miếng ngọc bài màu tím, thấy những đường vân khắc trên đó tỏa ra khí tức mạnh mẽ. Nàng không vội nhận mà hỏi:
"Ngươi có thứ tốt như vậy, sao lúc chiến đấu lại không dùng?"
Trần Tình gãi đầu: "Ta cũng không biết! Lúc đó chắc đầu bị lừa đá, nên mới liều mạng như vậy."
"Ngươi đúng là một tên đại ngốc." Thiếu nữ bật cười mắng. Nàng chưa từng thấy ai có vật hộ mạng mà không dùng trong lúc nguy cấp, trừ kẻ ngốc. Và tiểu tử trước mắt này chính là một người như vậy.
Sau một hồi đưa đẩy, cuối cùng nàng đành nhận lấy miếng ngọc bài, bởi nếu không hắn sẽ cứ năn nỉ mãi không thôi.
Trần Tình chỉ cách sử dụng ngọc bài xong, tâm tình lúc này rất thoải mái. Hắn bỗng nhớ ra điều gì, vội hỏi: "Nói chuyện lâu như vậy, ta vẫn chưa biết tên nàng là gì?"
"Ta tên Liễu Thanh Nhi. Còn ngươi?" Thiếu nữ nghiêng đầu hỏi lại.
"Ta là Trần Tình."
Hai người bắt đầu trò chuyện vui vẻ. Trần Tình còn kể lại việc chém giết Sói Vương trong rừng khiến Liễu Thanh Nhi không ngừng than thở.
Mặt trời cũng đã treo cao, Liễu Thanh Nhi đứng dậy vươn vai, thân hình thiếu nữ mảnh mai trong nắng khiến Trần Tình nhìn đến ngây dại.
Nàng quay đầu lại khẽ nói: “Bây giờ ta phải trở về rồi, ngươi bây giờ có lẽ đã ổn rồi chứ?”
Trần Tình gật đầu, có chút không nỡ hỏi: “Nơi nàng ở rất xa đây sao?”
Liễu Thanh Nhi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sắc mặt hơi khó coi nói: “Rất xa. Gia gia dẫn ta đến đây gặp một người bạn cũ, có lẽ bây giờ ông ấy đang lo sốt vó tìm ta rồi. Nếu còn không mau chóng trở lại thì sẽ bị mắng đến chết mất. Ngươi cũng nên trở về đi thôi, ở đây vẫn rất nguy hiểm.” Nói rồi, nàng khẽ vẫy tay tạm biệt Trần Tình, cất bước đi xa.
Trần Tình lưu luyến nhìn bóng lưng nàng phía xa, lấy hết dũng khí hô lớn: “Sẽ còn gặp lại chứ?”
Liễu Thanh Nhi quay đầu lại, miệng nở một nụ cười tỏa nắng: “Nhất định.”