Chương 6: Chiến Sói Vương

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung

Chương 6: Chiến Sói Vương

Nhất Kiếm Trảm Thương Khung thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm rừng yên ắng, chỉ có ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá, soi rọi vũng máu đỏ loang lổ. Tiếng gió thổi qua tán cây mang theo mùi tanh nồng, khiến không khí trở nên căng thẳng lạ thường.
Hai con sói tiến lại nhe nanh sắc lẹm, đôi mắt đỏ ngầu. Chúng gầm gừ khàn khàn, lông dựng ngược, rồi đồng loạt lao vút tới như hai tia chớp, chia làm hai hướng tấn công Trần Tình.
Trần Tình lăn mình sang một bên, tay nắm chặt thanh kiếm gỗ. Khi hắn vận dụng thể chất, luồng khí tức thánh thể bộc phát khiến hai con sói khẽ run rẩy, chậm lại một nhịp. Trần Tình nắm bắt cơ hội, đâm thẳng mũi kiếm vào yết hầu con sói bên phải.
Phập!
Mũi kiếm đâm vào khoảng một tấc, máu tươi phun ra như suối. Con sói gào thét thảm thiết, ngã vật xuống đất, giãy giụa.
Con còn lại cùng lúc xông lên, từ bên hông vọt tới. Trần Tình chưa kịp rút kiếm, đành tung quyền đón đỡ.
Hắn dồn toàn bộ sức lực, nhắm thẳng vào đầu con sói mà đấm tới, ra tay sau nhưng lại đến trước.
Bốp!
Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Con sói không ngờ Trần Tình ra tay nhanh đến thế, đầu nó bị đấm dúi xuống, thân hình to lớn bị ép quỵ, đập mạnh xuống đất, xương cổ gãy nát.
Trần Tình cũng kêu lên một tiếng đau đớn, cánh tay vừa đấm ra đang chảy máu không ngừng, đó là do vết thương con sói kia gây ra từ trước.
“Thật là… đau chết ta rồi.” Hắn thở hổn hển, hai tay run rẩy, toàn thân giờ đây cũng chẳng còn bao nhiêu sức lực.
Hắn rút thanh kiếm gỗ ra khỏi xác sói. Máu tươi văng tung tóe, nhuộm đỏ cả chuôi kiếm. Trần Tình liếc nhìn xung quanh, chỉ còn hai con sói có thực lực ngang tu sĩ Luyện Khí tầng bốn, chính là hai con đã làm hắn bị thương, cùng với con Sói đầu đàn khổng lồ ở phía xa.
Trong một bầy đàn, con mạnh nhất sẽ là thủ lĩnh, cả đàn phải nghe theo lệnh của nó. Chúng có thân hình cao lớn hơn hẳn những con khác, được nhân loại gọi là Thú Vương. Giống như con sói phía trước này, nó lớn hơn không ít so với những con Trần Tình đã hạ gục trước đó. Sức mạnh của nó cũng tương đương với tu sĩ Luyện Khí tầng năm, tầng sáu.
Hai con sói đứng phía trước rít lên từng hồi, bước chân chậm lại, dường như đang do dự. Giờ đây, chúng cũng có chút sợ hãi Trần Tình, luồng khí tức hắn bộc phát lúc nãy khiến linh hồn chúng như muốn thuần phục. Sói Vương khẽ “gừ” một tiếng khiến hai con sói kia lập tức rùng mình, mặc dù kiêng dè nhưng vẫn đồng loạt lao tới.
Ngay khoảnh khắc ấy, Sói Vương cũng bắt đầu di chuyển. Từng bước chân nặng nề của nó giẫm lên mặt đất, tạo ra khí thế khủng khiếp khiến Trần Tình cảm giác nghẹt thở. Sự chênh lệch cảnh giới quá lớn.
Hắn hít sâu, nắm chặt kiếm gỗ. “Được rồi, mấy con chó to xác này, ông đây sẽ liều mạng với các ngươi!”
Hắn quát lớn, vận dụng toàn bộ khí lực, hai chân đạp mạnh xuống đất, lao thẳng vào con sói bên trái. Kiếm gỗ quét ngang, mang theo luồng gió sắc bén đâm tới. Con sói phản ứng rất nhanh, né được chiêu kiếm đó, nhưng Trần Tình lại xoay cổ tay, vẽ ngang một đường kiếm.
“Xoẹt!”
Mũi kiếm xuyên qua sườn, rạch mở lớp da cứng rắn của nó.
Con sói rú lên, máu trào ra trên thân, thân thể to lớn bị đánh bay ra ngoài, nện mạnh xuống mặt đất.
Ngay lúc đó, con sói còn lại đã vọt đến phía sau lưng!
Trần Tình chỉ kịp xoay người, giơ kiếm lên đỡ. “Bụp!” Móng vuốt cào mạnh, thanh kiếm suýt văng khỏi tay, cả cánh tay hắn tê rần. Nếu không phải thể chất của hắn có thể cường hóa thanh kiếm gỗ đó, có lẽ giờ nó đã thành một đống gỗ vụn rồi.
Trần Tình nghiến răng, mượn lực lùi lại, vừa kịp tránh cú cắn sượt qua tóc của Sói Vương. May mắn là hắn vẫn luôn cảnh giác, nếu không lúc nãy đã thành một xác chết rồi.
Một đòn không trúng, nó cũng không tiếp tục tấn công mà lùi lại chờ đợi cơ hội.
Con sói còn lại tiếp tục vồ tới, miệng há to như muốn nuốt chửng hắn.
Hắn cũng gào to một tiếng, dốc hết sức lực còn sót lại, vung kiếm chém mạnh. Một tiếng xé gió vang lên. Con sói kia khinh thường, không hề né tránh mà tiếp tục há to miệng cắn tới, như muốn cắn nát thanh kiếm.
Bốp!
Cú chém giáng xuống đầu sói, khiến một mảng đầu nó nổ tung, máu thịt văng ra. Con thú ngã rầm xuống, giãy giụa một hồi rồi bất động. Nó làm sao ngờ tới một thanh kiếm gỗ lại có uy lực đến như vậy.
Hắn tiếp tục chạy tới con sói đầu tiên hắn đánh bị thương. Mặc dù bị đâm xuyên bụng nhưng vết thương không quá lớn, nó cũng đang lao đến Trần Tình.
Kiếm gỗ và móng vuốt va chạm, cả hai cùng tách ra rồi lại lao vào nhau. Sói Vương đứng bên ngoài quan sát, ánh mắt sắc lẹm, không tấn công mà chỉ đi vòng quanh tìm cơ hội nhất kích tất sát.
Lúc này, Trần Tình căng thẳng, mồ hôi đổ như mưa. Hắn vừa chiến đấu vừa phải phân tâm chú ý đến Sói Vương bên cạnh. Nhiều lần không cẩn thận bị con sói phía trước cào cho vài vết thương.
“Cứ như thế này thì không ổn!” Trần Tình lúc này đã dần lâm vào tình trạng kiệt sức, miệng vết thương không ngừng rỉ máu khiến mặt hắn tái nhợt. Chợt hắn quát lớn một tiếng, sử dụng toàn bộ sức mạnh đâm một kiếm tới. Hắn phát hiện con sói phía trước đã có sơ hở. Trước đó, nó đã bị thương khi đánh với đàn lợn, rồi lúc nãy lại bị hắn chọc cho một kiếm, giờ đây chiến đấu liên tục không khỏi mệt mỏi mà lộ ra sơ hở là điều bình thường.
Phốc!
Lại một kiếm đâm vào vết thương cũ trên bụng nó. Nó đau đớn gào lên một tiếng, rồi gục xuống đất, không thể dậy nổi.
Trần Tình thở dốc, chưa kịp vui mừng thì một luồng sát khí khủng khiếp ập tới.
Sói Vương đã lao đến!
Ầm!
Đất đá tung tóe, chỗ hắn vừa đứng bị cào thành một rãnh sâu.
Trần Tình lăn mình kịp tránh, tim đập thình thịch. Mồ hôi lạnh túa ra, hắn nghiến răng: “Suýt nữa thì mất nửa cái mạng, đúng là không đùa được…”
Sói Vương lại gầm gừ, âm thanh vang vọng như sấm. Toàn thân nó phủ đầy sát khí, lông dựng ngược, đã hoàn toàn nổi giận. Nó nhảy vọt lên, từ trên cao bổ nhào xuống.
Trần Tình hét lên, giơ kiếm chắn ngang.
Rầm!
Cú va chạm khiến hắn bay ngược ba trượng, đập mạnh vào thân cây cổ thụ. Lá cây rơi rụng tán loạn.
Xương sườn hắn kêu “rắc rắc”, máu trào ra từ khóe miệng.
Trần Tình ho sặc sụa, cười khổ: “Đúng là quái vật!”
Hắn sờ sờ lòng ngực, chạm vào tấm ngọc bài đó, nhưng lại không lấy ra. Hắn giờ đây vẫn còn có thể cầm cự được, hắn muốn xem thử giới hạn của mình đến đâu.
Sói Vương không cho hắn cơ hội thở dốc, lại lao tới, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng cả linh hồn hắn.
Trần Tình run lẩy bẩy, chống kiếm đứng dậy, cánh tay siết chặt cán kiếm, dồn lực cho một đòn cuối cùng.
Ầm!
Hắn lại bị đánh bay, cả người be bét máu. Nhưng hắn vẫn không từ bỏ, lại cố gắng đứng dậy.
Sói Vương gầm lên giận dữ. Nó cảm thấy tên trước mắt này chỉ là con kiến hôi, nhưng đánh mãi lại không chết. Vết thương trên người nó vì vận lực quá nhiều lần cũng chảy máu ồ ạt. Nó biết không thể kéo dài được nữa nên cũng dùng hết sức lao tới tấn công đòn cuối cùng, luồng khí tức đè ép khiến Trần Tình phải lùi lại mấy bước.
Trần Tình thầm kêu không ổn, hắn định lấy miếng ngọc ra bóp nát.
Nhưng khoảnh khắc đó, trong đầu hắn, một vùng tăm tối bỗng lóe lên ánh sáng đỏ rực, hiện ra một thanh kiếm. Nó khẽ run lên như cảm nhận được Trần Tình gặp nguy hiểm chí mạng. Một luồng sức mạnh chí dương chí cương từ thân kiếm tỏa ra, tạo thành một nguồn linh lực khổng lồ lan tỏa khắp toàn thân hắn, khiến các mạch máu lập tức vỡ ra, da dẻ nứt toác.
“Là thanh Thần Kiếm đó.” Trần Tình đau đớn rên rỉ nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ hưng phấn.
Hắn điên cuồng khống chế luồng linh lực khổng lồ vừa được bộc phát, tập trung toàn bộ lên thanh kiếm gỗ trên tay, khiến nó bao phủ một tầng kiếm quang đỏ ngầu rực rỡ.
Sói Vương đã đến trước mặt hắn, vung vuốt xuống.
Trần Tình cũng hét lớn, toàn lực đâm ra một kiếm.
Thời gian như ngừng lại.
Xoẹt!
Một luồng sáng đỏ xé tan màn đêm, mũi kiếm xuyên thẳng vào cổ Sói Vương nhưng chỉ được một tấc. Máu đen phun ra, hơi nóng bốc lên hừng hực.
Sói Vương tru lên thảm thiết, cùng lúc đó móng vuốt to lớn cũng đánh trúng vai hắn, hất hắn văng ra xa, lăn mấy vòng. Máu trào ra từ miệng, nhưng ánh mắt Trần Tình vẫn bừng sáng như lửa.
Hắn tiếp tục đứng dậy, nhân lúc luồng linh lực kia vẫn còn, cầm thanh kiếm gỗ đã rạn nứt, lao thẳng tới bồi thêm một đòn nữa.
Sói Vương lúc trước đã bị thương khi chiến đấu với Lợn Vương, hai lỗ máu vẫn chưa khép lại. Giờ đây bị đâm một kiếm vào chỗ yếu hại, nó không khỏi suy yếu, phản ứng chậm đi rất nhiều.
Phập!
Trần Tình đâm kiếm, đầu kiếm cắm sâu vào vết thương lúc nãy. Lần này, thanh kiếm cắm sâu tới cán, phá nát bên trong, máu đen phun tung tóe.
Sói Vương gào lên điên loạn, quật mạnh một lần cuối cùng, rồi ngã rầm xuống.
Trần Tình bị hất ngược ra, ngã sõng soài trên mặt đất.
“Khụ khụ...” Hắn ho ra vài ngụm máu, cố gắng bò dậy nhìn con Sói Vương bất động.
“Cuối cùng cũng thắng rồi! Haha!” Trần Tình cười điên cuồng, khiến vết thương lại nứt ra, đau đến mức hắn muốn ngất đi.
Hắn chật vật ngồi phịch xuống đất, thở dốc, đầu ngửa lên nhìn bầu trời sao. Trong mắt hiện lên vẻ phấn khởi.
“Phải nhanh chóng rời khỏi nơi đây!”
Nghỉ ngơi một lát, hắn lê bước rời đi, cố gắng không để máu mình nhỏ giọt xuống đất.
Mùi máu tanh nồng của đàn sói khiến rừng sâu chấn động. Tiếng gầm rú vang vọng, bóng dáng của nhiều hung thú từ xa đang tiến lại, tranh giành xác Sói Vương, tạo ra một trận bạo động không nhỏ.