Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Sự thật về mẹ
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, tôi khẽ hỏi Mạnh Hạo: "Anh nằm vùng ở đây lâu như vậy, có điều tra được gì về những kẻ cầm đầu của chúng không? Trong số các cao tầng của tổ chức này có ai là nữ không? Hứa Tình có phải là một trong số đó không?"
Mạnh Hạo lắc đầu: "Cô ta không phải cao tầng, nhưng từng có ý định làm việc cho tổ chức này, rất nguy hiểm."
Hứa Tình từng muốn làm việc cho chúng sao?
Tôi cau mày: "Còn bây giờ thì sao?"
Mạnh Hạo thở dài: "Hiện tại thì có vẻ không còn nữa, nhưng ý định đó của cô ta chưa bao giờ hoàn toàn biến mất, lúc có lúc không. Thế nên, anh mới nhắc em, đừng tin cô ấy…"
Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết những lời anh ấy vừa nói thì Mạnh Hạo chợt thấp giọng tiếp tục:
"Còn một chuyện nữa… Em có nhớ lúc đó trên nhóm có người nói Hứa Tình chết không? Khi đó, anh đang đi mua đồ ăn cho em, nhưng thật ra, anh mất nhiều thời gian hơn là vì bị bên Myanmar gọi đi gặp một cao tầng."
Anh ấy ngừng lại một giây rồi khẽ thì thầm:
"Người đó phụ trách toàn bộ đường dây buôn bán ở khu vực Bắc Trung Quốc."
"Em có biết… Người phụ nữ đó là ai không?"
Tôi lắc đầu.
Mạnh Hạo do dự một lát rồi mới lên tiếng:
"Là mẹ em."
Mẹ tôi sao?
Người phụ nữ yếu đuối mỏng manh, luôn dịu dàng với tôi nhất sao?
Bà ấy là cao tầng của tổ chức buôn bán nội tạng?
Sao có thể chứ?
Trong đầu tôi như có tiếng ong ong.
Tôi nhìn chằm chằm vào Mạnh Hạo nhưng không thốt nổi một lời nào.
Anh ấy nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tôi, giọng nói trầm thấp:
"Trịnh Viện… Bà ấy luôn theo dõi em. Khu chung cư em đang ở là do bà ta đầu tư xây dựng. Ngày hôm đó, khi em nhắn tin cho bà ta trong nhà vệ sinh, thật ra bà ta lập tức gọi lại là để xác nhận em có nghi ngờ kế hoạch của anh hay không. Chỉ cần em tỏ ra hơi do dự, em sẽ chết. Anh nhận cuộc gọi đó thay em chính là để xóa bỏ nghi ngờ của bà ta, để bà ta tin rằng mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát của anh."
Đột nhiên, tôi đã hiểu ra mọi chuyện.
Mạnh Hạo làm vậy là để bảo vệ tôi, nên mới liên kết ID iPhone của tôi với anh ấy để đề phòng bất trắc và tránh bị mẹ tôi nghi ngờ.
Nam ca từng nói có một cao tầng muốn bắt cóc tôi để tống tiền gia đình. Ban đầu, tôi đoán đó là Hứa Tình, nhưng nếu người đó là mẹ tôi, vậy thì mọi chuyện đã hoàn toàn hợp lý.
Bà ấy với ba tôi tái hôn và cũng là người hiểu rõ gia cảnh của tôi nhất.
Nhưng tất cả những điều này vẫn nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Tại sao bà ấy luôn ở bên cạnh tôi nhưng lại là một trong những cao tầng của đường dây buôn bán nội tạng?
Tôi không thể nào lý giải nổi.
Chợt nhớ đến tin nhắn ẩn bằng nước chanh, tôi giật mình kinh hãi thốt lên:
"Em đã để lại tin nhắn ẩn trong hướng dẫn nuôi cá!"
Mạnh Hạo hôn nhẹ lên má tôi, khẽ nói:
"Người bảo vệ khu chung cư thật sự là chú ba của anh. Nhưng ông ấy là gián điệp hai mang, bên nào có lợi thì ông ta sẽ theo bên đó. Đừng lo, chuyện đó… ông ấy sẽ xử lý sạch sẽ. Còn chuyện anh nói với em trên máy bay là cố ý để cho thiết bị nghe lén nghe thấy."
Ngay lúc đó, cánh cửa bị đạp tung. Hứa Tình hoảng hốt xuất hiện trong tầm mắt tôi. Cô ấy hoảng loạn, giọng lắp bắp nói:
"Bọn họ…bọn họ nói không nghe thấy tiếng gì nữa… Bảo tôi… bảo tôi vào kiểm tra…"
Phía sau cô ấy, Nam ca nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Mạnh Hạo, cậu làm ăn kiểu gì vậy? Mới một lúc mà đã không có động tĩnh gì rồi. Không khéo người ta lại tưởng hai người đang thì thầm chuyện gì đó."
Mạnh Hạo đứng dậy, giả vờ cài lại thắt lưng: "Nam ca, con gái đứa nào chẳng thế, mệt mỏi lắm. Được rồi, đưa đến đại bản doanh đi." Anh ấy đẩy tôi về phía trước: "Lần sau lại xử lý cô ta tiếp."
Một người phụ nữ Myanmar mặc váy dài đưa tôi vào trong tòa nhà.
Bên ngoài tòa nhà có rất nhiều dàn nóng của điều hòa, mọi khung cửa sổ đều bị rèm che kín, không thể nhìn thấy bên trong.
Ở góc tây của tòa có một cột thu lôi, lớp sơn trên tường bong tróc, có vẻ đã bị sét đánh nhiều lần.
Bước vào trong, tôi và Hứa Tình bị tách ra, mỗi người đi về một hướng khác nhau.
Hứa Tình bất ngờ níu chặt lấy tay tôi: "Trịnh Lâm, tớ muốn ở cùng cậu... Trịnh Lâm, tớ sợ... Trịnh Lâm..."
Tôi quay sang, nhìn về phía Nam ca: "Cô ấy có thể ở cùng tôi không? Tôi sẽ làm việc cho các người."
Nam ca bật cười. Nhưng ngay sau đó, khuôn mặt ông ta đột nhiên trở nên nghiêm túc. Ông ta giơ tay tát mạnh một cái khiến tôi ngã nhào xuống đất: "Ở đây, người sống chẳng có giá trị gì hết. Chỉ có nội tạng mới là thứ có giá trị. Nếu không muốn bị mổ ngay bây giờ thì ngoan ngoãn đừng có ra điều kiện."
Tôi chống tay xuống đất, cố gắng chịu đựng cơn đau.
Qua khóe mắt, tôi thoáng thấy một nụ cười lạnh lẽo lướt qua trên khuôn mặt Hứa Tình.
Ngay lúc đó, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi: Hứa Tình đã hoàn toàn bán mạng cho tổ chức, cô ấy đã qua mặt được Mạnh Hạo.