Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn
Giữa nghi ngờ và sinh tử
Nhật Ký Của Thẩm Châu Ngôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
30
Trái tim tôi liên tục hứng chịu những cú sốc nặng nề.
Người bạn mà tôi hết lòng tìm kiếm, có lẽ lại là một kẻ xấu xa.
Người mẹ luôn ở bên tôi, có thể lại là một ác quỷ.
Tại sao? Tại sao lại như vậy chứ? Ha...
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, mọi thứ đã hoàn toàn đảo lộn.
Trái tim tôi đau đớn như bị xé nát.
Tôi nằm sấp trên nền đất, rất lâu sau vẫn không thể đứng dậy nổi.
Nam ca đá tôi một cú: "Đứng dậy ngay! Lúc này mà yếu đuối thì chỉ có đường chết thôi, hiểu không?"
Hứa Tình kéo tôi: "Nam ca, đừng giận, cô ấy không cố ý đâu, thật sự không cố ý..."
Cô ấy lắc đầu, đôi môi run rẩy, ánh mắt ngập tràn vẻ sợ hãi, hoàn toàn trái ngược với nụ cười lạnh lùng lúc nãy.
Trong lòng tôi dấy lên hàng loạt nghi vấn: tại sao Hứa Tình có thể dễ dàng thay đổi cảm xúc nhanh đến vậy?
Lúc này, Nam ca bỗng nhiên đổi ý: "Thôi bỏ đi, cô là người của Hạo Tử, chính cậu ta đã đề nghị bọn tôi dùng Hứa Tình để uy hiếp cô. Hai người ở chung cũng được, đỡ để Hứa Tình gây chuyện."
Gây chuyện? Tôi không hiểu nổi hàm ý của từ đó.
Nhưng Nam ca không giải thích thêm.
Cuối cùng, tôi và Hứa Tình bị Nam ca đưa đến tầng hầm, nơi đó là một "nhà tù" chỉ có duy nhất một khung cửa sổ nhỏ.
Đối diện, những sinh viên y bị bắt cùng tôi cũng đang bị giam giữ.
Đêm khuya, bên ngoài vang lên những âm thanh "rít rít" vô cùng đáng sợ.
Hứa Tình sợ hãi co rúm lại, tôi phải dỗ dành cô ấy suốt cả đêm.
Cô ấy như một con chim nhỏ hoảng loạn rúc vào lòng tôi. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô ấy. Giây phút này, tôi thật sự cầu mong mình đã sai, cầu mong Hứa Tình chỉ là bị dọa sợ mà thôi, cô ấy vẫn là người tốt.
Nhưng... sáng hôm sau, giữa cơn mơ màng, tôi thấy Hứa Tình đưa tay ra, làm động tác như muốn bóp cổ tôi...
Tôi chớp chớp mắt, cô ấy lập tức rụt tay lại.
31
Đợi đến khi tôi hoàn toàn tỉnh táo, cô ấy lại trở về dáng vẻ nhút nhát như ngày hôm qua.
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy.
Tôi nhìn, nhìn mãi… Hốc mắt bỗng thấy cay xè.
Đã bao lâu rồi tôi không gặp lại cô ấy? Một năm? Gần hai năm?
Tôi cúi đầu, khẽ cười. Khi ngẩng lên, nước mắt đã vô thức lăn dài trên má. Tôi cố ngửa đầu để ngăn những giọt nước mắt ấy rơi xuống quá nhanh nhưng vẫn không thể kiểm soát được.
Tôi bắt đầu nghẹn ngào rồi lao đến ôm chặt lấy Hứa Tình.
"Cậu biết không, tớ rất coi trọng tình bạn... Tớ đã vất vả lắm mới tìm được cậu, đừng làm tớ thất vọng, được không?"
Hứa Tình, tớ cầu xin cậu... Thật sự cầu xin cậu... Đừng khiến tớ tuyệt vọng... Tớ thực sự rất sợ... Nhưng tớ...
Tôi không biết phải giải tỏa cảm xúc này như thế nào nữa. Cô ấy là người bạn thân nhất của tôi, là người mà tôi bất chấp tất cả để tìm kiếm. Nhưng giờ đây, thân phận của cô ấy lại vô cùng mập mờ. Cô ấy có thể là kẻ xấu.
Tôi hít một hơi thật sâu, đầu óc mơ hồ, nặng trĩu.
Tôi không thể khóc quá lâu, Nam ca không thích những kẻ yếu đuối.
Ông ta cần những cỗ máy không có cảm xúc.
Khi ông ta bước vào là lúc tôi vừa kịp ổn định lại cảm xúc, ông ta nhếch miệng cười: "Sao rồi? Sẵn sàng chưa? Cô đã từng làm phẫu thuật rồi đúng không? Đi theo tôi... Có một cuộc giải phẫu đang chờ cô luyện tập đây."
Ông ta dẫn tôi đến một phòng phụ trợ sạch sẽ tiêu chuẩn cao, rộng khoảng ba mươi mét vuông, bên trong có máy theo dõi nhịp tim, trung tâm đo lưu lượng máu và một hệ thống cung cấp oxy. Chỉ có ba thứ đó.
Tôi sững người: "Bệnh nhân đâu?"
Nam ca liếc mắt ra phía sau.
Tôi nhìn theo ánh mắt ông ta.
Trên giường phẫu thuật, Mạnh Hạo đang nằm đó, bị hai gã đàn ông lực lưỡng đẩy vào phòng.
32
Bụng anh ấy nhuốm đầy máu đỏ, thậm chí đã thấm ướt cả áo sơ mi trắng.
Trán Mạnh Hạo đổ đầy mồ hôi lạnh.
Môi cũng tái nhợt đi.
Nam ca cúi đầu, ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Hôm qua bác sĩ đều bận, Hạo Tử chỉ uống thuốc kháng viêm nhưng hình như vết thương bây giờ càng lúc càng nặng hơn. Nếu cô muốn gia nhập tổ chức, muốn làm việc cho bọn tôi thì phải có gan. Cho cô một người để luyện tập trước. Đã xuống tay được với người quen thì với người lạ chắc chắn cũng không thành vấn đề. Cô thấy sao?”
Tôi không đáp, chỉ hỏi: “Gây mê đâu?”
Nam ca nói: “Gây mê cái gì mà gây mê? Vết thương nhỏ thế này chẳng cần đâu, Hạo Tử cũng chịu được mà.”
Tôi siết chặt ngón tay, không lên tiếng.
Ông ta có thể dẫn dắt đám con gái đó đến tận đại bản doanh, cũng bởi vì ông ta là người có năng lực quan sát và phán đoán cực kỳ nhạy bén.
Ông ta đang nghi ngờ Mạnh Hạo và cũng đang cảnh cáo tôi. Nếu tôi cấu kết với Mạnh Hạo thì sẽ chết không toàn thây.
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt ông ta. Trong lòng không ngừng dậy sóng.
Tôi muốn giết ông ta.