Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Chương 14: Giấc Mơ
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh tượng này quen thuộc đến lạ kỳ, khiến Tư Ân Viễn theo bản năng gọi tên người thanh niên vốn xa lạ trước mặt: "Quý Tửu."
Quý Tửu mở to đôi mắt tròn xoe nhìn anh, khóe miệng vẫn còn dính kem trắng, trước mặt cậu ta là hàng loạt đĩa trống rỗng.
Cậu ta nghi hoặc nuốt vội miếng bánh kem trong miệng rồi mới cất tiếng hỏi: "Sao anh biết tên tôi?"
Tư Ân Viễn khựng lại giây lát, anh chậm rãi lắc đầu tỏ vẻ mình cũng không rõ.
Bản năng thúc giục anh phải giữ chàng thanh niên trước mắt lại. Dù đã làm một vị tổng tài cao quý được hai năm, nhưng sự quyết đoán, tàn nhẫn trong tính cách Tư Ân Viễn vẫn luôn ăn sâu vào xương tủy.
Dưới tác dụng của cồn, dục vọng đã vượt lên lý trí, kiểm soát hành động của anh. Người đàn ông đưa tay về phía thanh niên: "Tuy không biết cậu lẻn vào đây bằng cách nào, nhưng tôi có một cách có thể khiến cậu không cần lén lút vẫn có thể thưởng thức đồ ăn trong bữa tiệc."
Anh vừa quét mắt nhìn quanh, đã tìm thấy ngay dụng cụ mà thanh niên dùng để vận chuyển thức ăn trên mặt đất, đó là một chiếc xe đẩy nhỏ màu xanh lam.
Cậu ta còn đang mặc đồng phục của nhân viên ở đây, có lẽ chính là dùng cách này để lẻn vào và thành công qua mặt mọi người để lấy thức ăn.
Mỗi lần có những bữa tiệc thượng lưu kiểu này, luôn có rất nhiều người muốn lẻn vào. Tư Ân Viễn không quan tâm cậu ta có mục đích gì, anh giống như một vị vua đang bày mưu lập kế đã nhắm trúng một con mồi ngây thơ.
Quý Tửu chớp mắt vài cái, cậu cảm thấy mình hình như đã quên rất nhiều thứ, bao gồm cả lai lịch của bản thân.
Chỉ biết hôm nay đến bữa tiệc này là để tìm một người, cậu không biết tên người đó cũng không biết người đó trông như thế nào.
Nhưng vào khoảnh khắc Tư Ân Viễn đưa tay ra, cậu nhận ra mình đã tìm thấy người mình cần tìm.
Mắt Quý Tửu sáng lên, cậu đưa bàn tay vừa cầm đùi gà xong, còn dính đầy dầu mỡ, đặt lên tay anh.
Tư Ân Viễn không có bệnh sạch sẽ, nhưng anh cũng chưa từng thử nắm tay một đứa trẻ ăn vụng nhem nhuốc, bẩn thỉu đến vậy.
Cảm giác này lại dễ chịu hơn anh tưởng tượng. Anh chậm rãi lấy khăn tay từ trong túi ra, cẩn thận, tỉ mỉ lau sạch bàn tay nhỏ hơn anh một cỡ.
Sau đó anh dắt tay Quý Tửu ra khỏi ban công nhỏ, vẫy tay gọi một người phục vụ tới.
Người phục vụ này sau khi nhìn thấy sự bừa bộn trên ban công nhỏ, trong thoáng chốc lộ ra vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh. Tất cả những tác phong chuyên nghiệp được đào tạo đều bị anh ta quên sạch vào khoảnh khắc này. Anh ta không nhịn được nhìn chằm chằm vào Quý Tửu rõ ràng là thủ phạm gây ra cảnh tượng này mà hỏi: "Xin hỏi vị này là?"
Anh ta không cho rằng một vị tổng tài thường xuyên xuất hiện trên tạp chí tài chính lại ăn nhiều như vậy trong một dịp thế này, quan trọng hơn là... dấu vết ăn vụng trên miệng chàng thanh niên đẹp trai kia cũng quá rõ ràng rồi!
Vệt kem trắng tinh lồ lộ như muốn tuyên bố với cả thế giới: Đúng vậy, tôi vẫn luôn trốn ở đây ăn vụng đồ ăn trong bữa tiệc.
Quý Tửu bị phát hiện liền thành thạo co cẳng định bỏ chạy, còn không quên kéo theo người mình vừa tìm thấy.
Chỉ có điều vừa mới bước đi bước đầu tiên đã bị người đàn ông cao lớn bên cạnh kéo ngược vào lòng.
Tư Ân Viễn ôm Quý Tửu, nói với người phục vụ: "Cậu ấy là bạn nhảy của tôi."
Đôi mắt đen không chút tình cảm, chỉ khi cúi đầu nhìn xuống thanh niên mới lộ ra vài phần dịu dàng mà chính anh cũng không hề nhận ra.
Người phục vụ lộ vẻ kinh ngạc, luôn miệng xin lỗi.
Một kẻ không phận sự lẻn vào ăn vụng và bạn nhảy của một ông lớn, vế sau tuyệt đối không phải người anh ta có thể đắc tội.
Đợi người phục vụ đi rồi, Quý Tửu lập tức nhìn Tư Ân Viễn với đôi mắt sáng ngời, thốt lên đầy kinh ngạc: "Anh lợi hại thật đấy!"
Đã nghe rất nhiều lời nịnh nọt, nhưng lời khen thẳng thắn như vậy thì đây là lần đầu tiên.
Tư Ân Viễn khẽ nhướng mày, cố ý trêu cậu: "Tôi lợi hại thế nào?"
Anh tưởng thanh niên này sẽ bị câu hỏi này khiến cho ngẩn người, rồi sẽ ấp úng không nên lời, thế nhưng Quý Tửu lại thật sự nghiêm túc nghiêng đầu suy nghĩ thật lâu.
Rồi mới cong mắt cười nói: "Anh lợi hại như vậy, chắc chắn muốn ăn gì cũng có được."
Ánh mắt thanh niên trong veo, không hề có chút ý tứ gượng ép nào.
Bị sự ngây thơ của cậu lây lan, đến khi Tư Ân Viễn nhận ra thì khóe miệng anh đã cong lên từ lúc nào không hay. Mãi cho đến khoảnh khắc này anh mới chắc chắn Quý Tửu không giống những kẻ lẻn vào bữa tiệc muốn dựa hơi kiếm lợi kia, cậu thật sự chỉ muốn ăn "một chút" đồ ăn mà thôi.
Anh dẫn Quý Tửu quay lại đại sảnh bữa tiệc, không biết mệt mỏi mà đút cho cậu ăn.
Trong lúc đó cũng có thương nhân tò mò đến hỏi thăm thân phận của Quý Tửu.
Tư Ân Viễn đồng loạt giải thích với bên ngoài: "Chỉ là đứa trẻ hơi nghịch ngợm trong nhà thôi."
Phần còn lại cứ để họ tự suy diễn.
Câu nói này cũng ngăn được rất nhiều người thấy Quý Tửu dễ thương muốn đến bắt chuyện.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Tư Ân Viễn đưa Quý Tửu, người đã ăn hết cả buổi tiệc mà vẫn còn lưu luyến cầm miếng bánh kem cuối cùng, về nhà.
Tiếng nước tắm rửa vọng ra từ phòng cho khách, cảm giác quen thuộc kỳ lạ trong lòng Tư Ân Viễn dần tăng lên.
Anh luôn cảm thấy cảnh tượng này dường như đã từng quen thuộc.
Quý Tửu ướt sũng, chỉ mặc áo choàng tắm chạy ra, mái tóc đen ẩm ướt khiến cậu trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật.
Tư Ân Viễn xoa xoa thái dương. Nếu không phải Quý Tửu liên tục khẳng định mình đã hai mươi tuổi, anh thật sự sẽ nghĩ mình vô tình lừa một trẻ vị thành niên về nhà.
Cũng có thể là anh bị bỏ bùa rồi.
Nếu không làm sao giải thích được việc anh vừa gặp thanh niên này lần đầu đã có thể gọi tên cậu, lại còn trực tiếp mang người về nhà.
Trong ấn tượng, đây là lần đầu tiên anh mang người ngoài về nhà.
Nhớ lại quá khứ, trong đầu anh xuất hiện vài suy nghĩ hỗn loạn.
Cảm nhận được sự khó chịu của người đàn ông, Quý Tửu nghiêng đầu, giọng mềm mại hỏi: "Sao vậy ạ?"
"Không có gì." Tư Ân Viễn bình tĩnh đáp.
Anh lấy quần áo của mình đưa cho cậu. Chiếc áo sơ mi trắng quá rộng khiến Quý Tửu hơi khó cử động, cậu vung vẩy tay áo, nhíu mày: "Tôi không muốn mặc..."
Tư Ân Viễn tưởng tượng ra cảnh Quý Tửu trần như nhộng chạy lung tung trong nhà, cảm giác hỗn loạn trong đầu lại biến mất một cách khó hiểu.
Tư Ân Viễn: "...Không được."
"Thôi được rồi." Giọng Quý Tửu nghe có vẻ buồn bã khó hiểu.
Nhưng cậu nhanh chóng lấy lại tinh thần ngay lập tức, vui vẻ vung vẩy tay áo nhìn Tư Ân Viễn hỏi: "Anh muốn nuôi tôi sao?"
Vẻ mặt Tư Ân Viễn thần sắc trống rỗng trong giây lát, anh nghi ngờ mình nghe nhầm: "Cậu vừa nói gì?"
Quý Tửu ngây thơ nhìn anh: "Anh muốn nuôi tôi sao?"
Nói năng rõ ràng, đầu óc minh mẫn.
Tư Ân Viễn khẽ nheo mắt: "Cậu còn từng nói những lời này với ai khác chưa?"
Quý Tửu lắc đầu: "Chỉ có anh cho tôi nhiều đồ ăn ngon như vậy, tôi chỉ nói những lời này với anh."
Sự bực bội kỳ lạ trong lòng vừa bị một câu nói khơi lên lại dễ dàng bị một câu nói khác đè xuống. Tư Ân Viễn ho khan một tiếng: "Sau này không được nói những lời này với người khác."
Quý Tửu chớp mắt: "Vâng ạ."
Loài người đúng là kỳ lạ thật.
Cậu chợt sững lại, cậu mơ hồ nhớ ra mình hình như không phải là con người.
Vậy rốt cuộc mình là gì nhỉ...
Còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa, bên ngoài đã vọng đến tiếng ồn ào dữ dội.
Sự chú ý của Quý Tửu lập tức bị chuyển hướng. Cậu tò mò kéo Tư Ân Viễn xuống lầu xem có chuyện gì xảy ra, dưới lầu đã nhanh chóng tụ tập một đám người.
Toàn bộ đều là cư dân sống trong tiểu khu này.
Họ đứng dưới một tòa nhà, quay lưng về phía Quý Tửu, vẻ mặt lộ ra nụ cười âm u, lạnh lẽo.
"Thật đáng thương, còn trẻ như vậy."
"Có chuyện gì mà không nghĩ thông suốt được chứ."
"Đáng sợ thật."
Mùi máu tanh lan tỏa trong không khí. Quý Tửu tò mò muốn chen qua đám đông xem có chuyện gì xảy ra, chỉ thấy trên mặt đất là một cô gái trẻ bị ngã đến mức chân tay vặn vẹo, biến dạng. Còn chưa kịp nhìn rõ cô gái trông như thế nào thì đã bị Tư Ân Viễn che mắt lại.
Giọng nói nghiêm nghị của người đàn ông truyền đến: "Đừng nhìn, sẽ gặp ác mộng đấy."
...
Vụ tự tử nửa đêm hôm qua không để lại bất kỳ dấu vết nào trong tiểu khu này. Sáng sớm ra cửa, hiện trường đã không còn lại chút dấu vết nào.
Rất nhiều hộ dân qua lại cũng không nhắc gì đến chuyện tối qua nữa, giống như đó chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới, gió đêm thổi qua là tan biến đi xa.
Quý Tửu như một cái đuôi nhỏ bám sát Tư Ân Viễn. Bằng đôi mắt hạnh tròn xoe, lúc ấm ức sẽ long lanh ngấn nước, cậu đã thành công giành được phần thưởng là buổi sáng được cùng đi đến công ty.
Cậu vui vẻ ăn bánh bao và uống sữa đậu nành mua từ quán ăn sáng ven đường, ngồi ở ghế phụ lái, lắc lư đầu theo bông hoa nhỏ trang trí trên xe.
Tư Ân Viễn không nhịn được nói: "Cậu đã ăn cái bánh bao thứ mười rồi đấy..."
Vẻ mặt anh dần trở nên bất đắc dĩ, nhưng ý cười trong mắt lại không cách nào che giấu được.
Kỳ lạ là con đường đi làm này anh đáng lẽ đã đi hơn hai năm rồi, nhưng chưa bao giờ lại sống động như hôm nay. Sự tồn tại của thanh niên này giống như một giọt mực màu nhỏ vào bức ảnh đen trắng.
"Là cái thứ mười một!" Quý Tửu lớn tiếng sửa lại.
Quý Tửu lưu luyến ăn hết miếng bánh bao cuối cùng, chiếc mũi nhỏ đột nhiên khẽ nhăn lại.
Cậu lại ngửi thấy mùi máu tanh giống như hôm qua.
Chiếc xe phía trước đột nhiên phanh gấp, Tư Ân Viễn buộc phải đạp phanh theo.
Anh hạ cửa sổ xe xuống, hỏi chiếc xe phía trước: "Phía trước xảy ra chuyện gì vậy?"
Ở góc độ mà hai người không nhìn thấy được, cả tài xế và hành khách trên xe phía trước đều đồng loạt nở nụ cười âm u, lạnh lẽo, nhưng miệng mở ra lại phát ra giọng nói hoảng hốt: "Phía trước có người bị tai nạn xe cộ! Máu, nhiều máu lắm!"
Lập tức có người qua đường phối hợp kêu lên: "Đầy máu trên đất!"
"Người bị tông chết là một cô gái trẻ đó, thật đáng tiếc."
"Nhìn cơ thể bị tông nát bét kia kìa, óc cũng bị nghiền nát rồi."
Thảm trạng của vụ tai nạn và sự mong manh của sinh mệnh được thể hiện cực kỳ chi tiết qua vài lời nói ngắn ngủi.
Chưa đầy hai mươi bốn tiếng, đã có hai cô gái trẻ chết.
Quý Tửu có chút nghi hoặc, chớp mắt.
Tư Ân Viễn tưởng thanh niên này sợ hãi nên an ủi: "Không sao, chúng ta đi đường vòng."
Vì đổi sang một con đường không quen thuộc, họ đến công ty muộn hơn bình thường nửa tiếng. Vừa mới đến văn phòng, thư ký đã vội vàng chạy tới: "Tổng giám đốc Tư, hôm nay có cuộc họp quan trọng với nhà đầu tư nước ngoài."
"Biết rồi." Tư Ân Viễn cài lại khuy măng sét, xoa đầu Quý Tửu dặn dò: "Ngoan ngoãn ở lại công ty, lát nữa dẫn cậu đi ăn buffet hải sản rất nổi tiếng gần đây."
"Vâng ạ." Quý Tửu ngoan ngoãn đáp lời.
Chỉ có điều cửa vừa đóng, người đàn ông vừa rời đi, cậu liền lập tức lẻn ra ngoài từ cánh cửa nhỏ ở phía bên kia văn phòng.
Trong túi còn tiền thừa mua bánh bao buổi sáng.
Vẫn đủ để cậu mua một chiếc bánh kem nhỏ ăn.
Còn chưa đi đến thang máy thì đã bị chặn lại. Có một nhân viên nhận ra cậu là người được tổng giám đốc mang đến sáng nay, vội vàng giải thích: "Xin lỗi, bây giờ không thể đi thang máy này được ạ."
"Bị hỏng rồi sao?" Quý Tửu không hiểu.
Giọng nhân viên nghe rất sợ hãi: "Là, là có người treo cổ chết trong thang máy!"
Quý Tửu nghiêng đầu: "Người là anh giết à?"
Giọng nhân viên nghe càng hoảng sợ hơn, còn xen lẫn vài phần khó hiểu: "Sao lại là tôi được ạ?"
"Vậy anh..." Giọng Quý Tửu đột ngột lạnh đi: "Tại sao lại cứ cười mãi thế?"
Khóe miệng nhân viên nhếch lên một nụ cười quỷ dị, nhưng giọng nói lại mang vẻ hoảng hốt: "Không có mà, tôi đâu có."
Từ lúc mới gặp Quý Tửu, vẻ mặt anh ta vẫn luôn duy trì nụ cười âm u, lạnh lẽo đó, nhưng giọng nói phát ra lại là sự hoảng sợ bình thường.
Quả thực giống như một lỗi lập trình bị kẹt trong game, mà bản thân người đó lại hoàn toàn không nhận ra.
Quý Tửu gạt bàn tay đang định ngăn cản mình ra, sải bước đến trước thang máy rồi nhấn nút mở.
Thang máy từ tầng cao nhất từ từ hạ xuống tầng cậu đang đứng, rồi chậm rãi mở cửa.
Đập vào mặt là mùi máu tanh nồng nặc khó ngửi.
Cô gái mặc bộ đồ tác chiến màu đen bên trong đã chết, vết hằn tím tái do bị siết cổ trông rất khủng bố, khiến người khác nhìn vào mà thấy sợ hãi. Đôi mắt đẹp của cô đến chết vẫn không nhắm lại.
Trên tấm kính đối diện cửa thang máy, cô gái đã dùng máu viết nguệch ngoạc vài chữ đứt quãng lên đó:
Mau tỉnh lại, đây là...