84. Chương 84: Tiếng "Chíp chíp"?

Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp

Chương 84: Tiếng "Chíp chíp"?

Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cho dù cỏ nhỏ có ủ rũ ven đường, cũng chẳng có chủ nhân nào lập tức đến tưới nước như mọi bận, cậu đành ấm ức tiếp tục dùng những chiếc rễ trắng nõn, mảnh khảnh của mình mà bò đi.
Trong đầu nghĩ đến việc tìm chủ nhân, nhưng cơ thể lại vô cùng thành thật lần theo mùi thơm đến nhà ăn. Bên trong đã chật kín những học sinh vừa tan học, tiếng cười nói, cùng tiếng bát đũa va chạm vào nhau, tạo nên một không khí vô cùng náo nhiệt.
Thân hình Quý Tửu thực sự quá nhỏ bé, suýt chút nữa thì bị mấy học sinh ôm bóng rổ chạy ngang qua giẫm phải.
Cậu tức giận vẫy vẫy mấy chiếc lá nhỏ.
Chuyện này có hợp lý không? Một cây cỏ nhỏ vô địch vũ trụ, oai phong lẫm liệt như cậu mà bọn họ lại không nhìn thấy.
Cỏ nhỏ cố gắng vươn cao hơn, làm ra vẻ giương nanh múa vuốt, nhưng vẫn chẳng có một con người nào để ý đến.
Hừ, con người xấu xa chẳng biết yêu hoa cỏ gì cả.
Cỏ nhỏ tức giận lần theo chân tường đi về phía nhà bếp sau của nhà ăn, mùi thơm vẫn không ngừng tỏa ra từ bên trong đó.
Cậu còn chưa bao giờ được ăn đồ ăn của con người bao giờ cả.
Lén nhìn một chút chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ.
Cậu đã thành công tìm thấy một nồi thịt bò hầm cà chua không người trông coi trong nhà bếp sau. Hơi nóng bốc lên từ bên trong hun cho cỏ nhỏ choáng váng, suýt chút nữa thì rơi thẳng vào trong nồi thành món gia vị.
Nếu có siêu năng lực có thể ăn hết số đồ ăn này thì tốt quá rồi, cỏ nhỏ chỉ đành thèm thuồng nằm dài trên thành nồi, vểnh rễ lên nhìn.
Muốn ăn quá, muốn ăn quá... Đói quá, đói quá... Cần được tưới nước... Khoan đã, tưới nước?
Cỏ nhỏ không thể ăn được món ngon của con người đột nhiên nhớ lại mục đích ban đầu của mình, đó là đến đây để tìm chủ nhân.
Trong lòng cậu xuất hiện một chiếc cân nhỏ, một bên đặt chủ nhân, bên còn lại đặt nồi thịt bò hầm cà chua thơm phức, nóng hổi.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội, tầm quan trọng của chủ nhân đã miễn cưỡng lấn át nồi thịt bò hầm cà chua đang ở ngay trước mắt.
Lưu luyến không rời tạm biệt nồi thịt bò hầm cà chua thơm lừng kia, cậu bắt đầu nhảy từng bước lên tầng hai. Đúng như câu nói "đứng trên cao nhìn được xa", cậu muốn đến nơi cao nhất để tìm chủ nhân.
Cầu thang đối với một cây cỏ nhỏ mà nói thì hơi khó khăn.
Đúng lúc có mấy giáo viên tan học đang vội vã đến nhà ăn của giáo viên, ôm sách đi lên lầu. Quý Tửu chộp lấy cơ hội, nhảy về phía trước, nhẹ nhàng bám vào ống quần của một trong số họ rồi đi theo lên lầu.
Rồi lại trước khi bị phát hiện, cậu buông những chiếc lá nhỏ ra, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Một cây cỏ nhỏ linh hoạt cứ thế mà bò đến ban công trên lầu của nhà ăn, nơi có thể bao quát toàn bộ sân thể dục, mà không một ai hay biết điều đó.
Chủ nhân?
Đúng là chẳng tốn chút công sức nào của cỏ nhỏ, một bóng dáng quen thuộc đã hiện ra trong tầm mắt.
Quý Tửu vui đến mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, vẫy vẫy những chiếc lá nhỏ. Tiếc là người đàn ông hoàn toàn không chú ý đến có một cây cỏ nhỏ nhà nuôi đang dõi theo mình. Nội tâm anh đang dằn vặt, chỉ trong hai giây ngắn ngủi lại sa sầm mặt mày rồi biến mất khỏi tầm mắt của cỏ nhỏ.
Gió thổi qua tầng hai nhà ăn, để lại một cây cỏ nhỏ đang ngơ ngác.
QAQ
Không sao, mình có thể tự đi tìm chủ nhân ngốc.
Quý Tửu cố gắng phân biệt phương hướng dựa vào dấu vết anh vừa đi, là đi về phía sau nhà ăn.
Thế là cậu lại lạch bạch tránh né con người mà đi xuống.
Vô cùng nỗ lực muốn đuổi kịp bước chân chủ nhân.
Có lẽ cái nhìn thoáng qua vừa rồi đã dùng hết vận may của ngày hôm nay. Khó khăn lắm mới tìm được đường xuống dưới lầu thì bóng dáng quen thuộc kia đã không còn nữa.
Mãi đến khi tiếng chuông vào lớp học tối vang lên, học sinh cuối cùng cũng đã rời khỏi nhà ăn.
Dưới gốc đa vẫn không một bóng người.
Xung quanh đột nhiên trở nên tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng gió đêm xào xạc thổi qua những chiếc lá đa.
Quý Tửu nghi hoặc nghiêng nghiêng người, bò một vòng quanh gốc đa, cuối cùng đành phải thất vọng thừa nhận rằng mình không tìm thấy chủ nhân.
Cậu ngây ngốc định cắm bộ rễ dùng làm chân vào trong đất để nghỉ ngơi một lát. Ngay lúc cậu quay người, bên cạnh đột nhiên bùng lên một vùng ánh sáng vàng rực rỡ. Những đốm sáng vàng như một cơn mưa sao băng lộng lẫy, phủ kín cả đất trời, bao phủ lấy cả cây cỏ nhỏ. Đó là một trận mưa sao băng vàng óng chỉ dành riêng cho một mình cậu.
Rõ ràng là hình dạng của ngọn lửa, nhưng lại không hề có chút cảm giác bỏng rát nào. Thỉnh thoảng có vài giọt ánh sáng rơi xuống những chiếc lá nhỏ, còn nhẹ nhàng hơn cả những hạt mưa.
Nội tâm vốn nên sợ hãi của cậu, sau khi cảm nhận được hơi thở vô cùng quen thuộc, liền trở nên bình tĩnh lạ thường. Cỏ nhỏ khẽ cuộn lại chiếc lá bị đốm sáng vàng chạm nhẹ vào, tò mò muốn đến gần màn sáng đó.
Ngay khoảnh khắc chiếc lá nhỏ sắp chạm tới, ánh sáng vàng xung quanh lập tức tan biến hết, để lộ cậu ra. Cùng lúc đó, một bóng người cao lớn cũng xuất hiện.
Người đàn ông đứng đó, ánh mắt mơ hồ không rõ, khí thế áp đảo từ từ quỳ một chân xuống, cất tiếng: "Vật biến dị? Tại sao lại xuất hiện ở đây?"
Đây là lần đầu tiên, dị năng của anh lại không nghe lời như vậy. Ngọn lửa vàng vốn nên hung dữ xé xác vật lạ trước mắt rồi đoạt lấy sinh cơ, đột nhiên lại trở nên hiền lành như một con mãnh thú đã được thuần hóa.
Khi nhìn rõ vật lạ đang theo dõi mình là thứ gì, đồng tử vốn luôn khó đoán vui buồn của Tư Ân Viễn co rút lại một chút. Chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra – đây chính là cây cỏ nhỏ mà anh đã nuôi ba năm, cẩn thận chăm sóc cho lớn lên.
Những đốm sáng vàng vốn đã biến mất lại không tự chủ mà một lần nữa xuất hiện, va chạm lung tung. Tất cả những suy nghĩ hung bạo vào khoảnh khắc này đều tan thành mây khói, như thể vô tình rơi vào một đám mây mềm mại.
Cỏ nhỏ được nuông chiều, vào khoảnh khắc nhìn thấy chủ nhân, nỗi ấm ức trong lòng cậu được khuếch đại lên gấp bội.
Tuy không biết tại sao chủ nhân lại có đôi mắt màu vàng, nhưng Quý Tửu vẫn không chút phòng bị mà lao tới.
Một tiếng "Bộp", cậu trực tiếp bám vào vạt áo chủ nhân.
Cỏ nhỏ lần đầu tiên cố gắng giao tiếp với người đàn ông đã nuôi mình suốt ba năm, ấp ủ nửa ngày, tự cho là vô cùng lịch sự mà lên tiếng: "Chíp!" Xin hỏi có thể tưới nước cho tôi không?
"..."
Một sự im lặng bất ngờ bao trùm.
Chíp? Chíp! Chíp?!
Quý Tửu sợ đến mức những chiếc lá nhỏ buông lỏng ra, trực tiếp từ vạt áo chủ nhân rơi "bộp" xuống.
Trái tim Tư Ân Viễn khẽ thắt lại, không chút do dự đưa tay ra đỡ lấy cỏ nhỏ, tránh cho cậu khỏi số phận rơi xuống đất.
Cỏ nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay, những chiếc lá nhỏ cứng đờ không nhúc nhích.
Chỉ muốn mình bây giờ là một cây trinh nữ, rồi khép lá lại không nghe không thấy gì cả.
Cậu chưa bao giờ thử mở miệng nói chuyện, vẫn luôn ngoan ngoãn ở trong chậu hoa, không ngờ âm thanh mình phát ra lại giống như tiếng kêu "chíp chíp" của một chú vịt con bị bóp.
Thật mất mặt Cỏ quá đi.
Trong khi cỏ nhỏ suy nghĩ miên man, nội tâm đã dấy lên sóng to gió lớn, nhưng Tư Ân Viễn trong thực tế chỉ lặng lẽ đưa tay kia ra, khẽ chọc chọc vào cây cỏ nhỏ trong lòng bàn tay mình.
Chọc một cái, không nhúc nhích, lại chọc một cái nữa, lần này thì đã động đậy.
Cây cỏ nhỏ trong lòng bàn tay vô cùng ghét bỏ, dùng những chiếc lá nhỏ đẩy mạnh ngón tay anh ra. Cho dù đã dùng rất nhiều sức, nhưng thực tế cũng chỉ như bị một con gà con mới nở mổ một cái mà thôi.
Tư Ân Viễn lại không động đậy nữa, cụp mắt trầm tư, như thể vừa gặp phải một chuyện vô cùng khó hiểu.
Quý Tửu hài lòng nằm xuống, tiếp tục yên ổn giả chết.
Vừa rồi tiếng "chíp chíp" không phải là của cỏ nhỏ đâu nha.
Dáng vẻ vô tâm vô phế, hoàn toàn không biết rằng hành động của mình, trong lòng chủ nhân lại tương đương với việc ném một quả bom hạt nhân.
Khoảnh khắc ngón tay mình bị đẩy ra, hình ảnh sống động của thanh niên lóe lên trong đầu anh, theo sau đó là những mảnh vỡ ký ức về những lần gieo mầm nghi ngờ, nhanh chóng lướt qua tâm trí anh.
Rõ ràng là một chuyện vô cùng hoang đường, nhưng anh lại trong nháy mắt đã xâu chuỗi được tất cả mọi chuyện lại với nhau.
Tại sao lại nhặt được cậu ở "Phế Thị"?
Tại sao lại ấp úng nói dối rằng mình bị mất trí nhớ?
Tại sao cậu lại được Huyết Giáo vốn thù ghét nhân loại tha cho một mạng?
Tại sao cậu... lại gọi mình là chủ nhân với vẻ mặt đầy tin tưởng?
Bởi vì từ đầu đến cuối, tất cả đều là cậu.
Những đốm sáng vàng lơ lửng xung quanh cảm nhận được khí tức bất ổn từ chủ nhân, phát ra những tiếng kêu dài chỉ có bản thân anh mới nghe thấy, kéo dài như thể đã giẫm nát ánh sao mới đến được đây. Chúng còn thẳng thắn hơn cả chủ nhân, toàn thân đều đang gào thét, muốn giấu cậu đi, giấu đến một nơi mà người khác sẽ không bao giờ tìm thấy.
Màu mắt vàng kim vào lúc này lạnh lẽo đến sâu thẳm, không chớp mắt nhìn chằm chằm sự tồn tại được gọi là bảo vật trong lòng bàn tay.
Anh tưởng mình sẽ nảy sinh cảm giác bị lừa dối, nhưng thực tế trong lòng lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn gần như biến thái.
Đây là cỏ nhỏ của anh, là vật sở hữu riêng của anh.
Anh có thể ôm cậu trong lòng bàn tay như thế này.
Đằng sau cảm giác thỏa mãn là một ham muốn chiếm hữu mãnh liệt mang theo tư lợi, những cảm xúc không bình thường bắt đầu xé nát lý trí của anh.
Quý Tửu là vật biến dị, vậy cậu có một ngày nào đó sẽ chủ động đứng về phía đối lập với mình không?
Khoảnh khắc nhận ra sự thật, anh nhận ra mình chỉ sợ một điều, đó chính là thanh niên sẽ dùng ánh mắt của kẻ thù mà căm ghét mình.
Ngay cả như vậy, anh cũng sẽ không buông tay, cho dù là phải tự tay kéo thanh niên xuống vực thẳm, đập tan tất cả để giữ cậu lại bên cạnh mình.
Khí tức tàn bạo mơ hồ lan ra, anh vốn dĩ là một kẻ điên không hơn không kém, cho dù có che giấu sâu đến đâu cũng sẽ bị phơi bày trong một buổi chiều yên tĩnh như thế này.
Cỏ nhỏ vô cùng nhạy cảm với ác ý của con người, chỉ khi đối mặt với chủ nhân mới trở nên đặc biệt chậm chạp. Cậu trở mình, dứt khoát buông xuôi: "Chíp! Chíp chíp chíp chíp!"
Cho dù tôi có kêu "chíp chíp", tôi cũng là một cây cỏ nhỏ oai phong vô địch!
Vô số ngọn lửa lo âu bùng cháy trong lòng vào khoảnh khắc này đã bị dập tắt. Đồng tử vàng kim của Tư Ân Viễn như tảng băng đang tan chảy, sát khí lui đi chỉ còn lại sự chuyên chú và dịu dàng. Anh nhìn Quý Tửu vẫn còn đang ngốc nghếch kêu "chíp chíp" trong lòng bàn tay, như một con mãnh thú bị cỏ nhỏ khẽ chạm vào trái tim mà được xoa dịu.
Không, chuyện như vậy sao có thể xảy ra được.
Bất kể là Quý Tửu của ba năm trước, hay là Quý Tửu của ba năm sau, đều vẫn luôn tin tưởng mình như vậy. Cậu sẽ không đi đâu cả, chỉ sẽ lao vào lòng mình làm nũng.
Nhỏ bé như vậy, nếu rời khỏi mình, sẽ rất nhanh bị bắt nạt.
Tất cả những đốm sáng vàng đang náo động xung quanh vào lúc này đều vô cùng quyến luyến. Chúng như say rượu mà muốn đến gần cây cỏ nhỏ này, còn say mê hơn cả mèo gặp phải cỏ bạc hà.
Muốn cọ cọ!!!
Quý Tửu cũng tỏ ra hứng thú với những đốm sáng vàng lấp lánh này, đưa những chiếc lá nhỏ ra muốn tương tác với chúng một chút.
Cậu bây giờ đã bị đoạt mất ba năm thời gian, hoàn toàn không biết dị năng là gì, nhưng lại có thể cảm nhận được hơi thở vô cùng an tâm của chủ nhân trên đó.
Những đốm sáng nhận được sự hưởng ứng càng thêm choáng váng.
Dán lên! Muốn dán lên!
Tư Ân Viễn, người hoàn toàn tâm ý tương thông với dị năng của mình, không chút lưu tình, trực tiếp thu lại toàn bộ đốm sáng.
Anh đứng dậy, Quý Tửu cảm nhận được sự rung chuyển. Còn chưa kịp thoát ra khỏi sự tiếc nuối vì không được chạm vào những đốm sáng vàng, đã lại "bộp" một tiếng ngã vào lòng bàn tay.
Sự nâng lên đột ngột khiến cỏ nhỏ không thể không bám chặt lấy chủ nhân.
Trông vô cùng đáng thương.
Tư Ân Viễn đột nhiên cười khẽ một tiếng: "Đừng sợ."
Đầu ngón tay dịu dàng lướt qua những chiếc lá nhỏ mềm mại, từ từ vuốt ve như ba năm trước.
"Chíp?" Quý Tửu ngoan ngoãn ngẩng những chiếc lá nhỏ lên.
Tuy có chút nghi hoặc, nhưng lại không thể chống lại được niềm vui sướng khi được vuốt ve những chiếc lá nhỏ trong lòng.
Ưm, thích nhất là được chủ nhân vuốt ve lá.