Sâu thẳm dưới lòng đại dương, Viện nghiên cứu Hải dương học đã vô tình... hay cố ý... kéo lên một mẻ lưới định mệnh: một nhóm người cá quý hiếm. Dorian, nhà nghiên cứu trẻ tuổi nhất, được giao phụ trách một người cá đuôi bạc, tưởng chừng vô hại và tầm thường. Thế nhưng, dưới vẻ ngoài yếu ớt, thân thể người cá ấy lại chằng chịt những vết sẹo ghê rợn từ vô số cuộc thí nghiệm. Khi lưỡi dao phẫu thuật của Dorian chạm vào phần vây cá, hắn không phản kháng, chỉ khẽ cọ chiếc đuôi bạc lên cánh tay anh, một lời cầu xin câm lặng. Bị giam cầm trong bể kính lạnh lẽo, hắn nhỏ những giọt nước mắt ngọc trai lấp lánh, tuyệt vọng nắn nót dòng chữ "help please" lên thành kính, ánh mắt van nài hướng về Dorian. Đằng sau cánh cửa đóng kín của viện nghiên cứu là địa ngục trần gian. Để giải mã bí ẩn về loài sinh vật huyền thoại, họ không ngừng hút máu, cắt xẻ mô, thực hiện những thử nghiệm kháng virus phi nhân tính và cả những thí nghiệm sinh sản cưỡng ép. Từng người cá một, không chịu nổi đau đớn tột cùng, đã lần lượt gục ngã, bỏ lại những tiếng kêu than xé lòng... Trái tim Dorian, tưởng chừng sắt đá như lưỡi dao mổ lạnh lẽo, cuối cùng cũng không thể thờ ơ. Giữa một đêm giông bão dữ dội, một cảm xúc phức tạp trỗi dậy, thôi thúc anh đưa ra quyết định định mệnh: giải thoát cho người cá đuôi bạc đang thoi thóp kia. Một tháng sau, dưới đáy biển sâu, viện nghiên cứu hùng vĩ sụp đổ không dấu vết, bị hủy diệt bởi những sinh vật lạ lùng, bí ẩn. Không một ai sống sót. Khi Dorian tỉnh lại trên một hoang đảo xa xôi, thời gian như ngừng trôi. Bên cạnh anh, chính là người cá đuôi bạc mà anh đã giải thoát. Giữa biển cả bao la và những ngày tháng cô độc bên nhau, Dorian dần quên đi ba quy tắc vàng mà mọi nhà nghiên cứu người cá đều khắc cốt ghi tâm: không được đến gần, không được tin tưởng, và tuyệt đối không được nảy sinh tình cảm. Một lời cảnh báo khắc nghiệt: Đừng bao giờ tin những giọt nước mắt của người cá.