Nhật Ký Quan Sát Người Cá
Bức tường đá của ngục thất
Nhật Ký Quan Sát Người Cá thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trung tâm điều trị tâm thần Ehret tọa lạc trên vách đá, nơi những ô cửa sổ nhỏ như lỗ nhìn của con người trong phòng bệnh có thể nhìn thấy từng con sóng vỗ vào bờ đá.
Dorian đã sống ở đây gần hai tuần, nhưng anh vẫn không hiểu nổi tại sao một bệnh viện tâm thần lại được xây dựng tại vị trí địa lý thuận lợi như thế này. Và cũng không tìm ra lối thoát khỏi nơi này.
Tuy nhiên, hai tuần cũng đủ để Dorian phát hiện ra vài điều kỳ lạ.
Hầu như ngày nào cũng có bệnh nhân mới được đưa đến nơi này —— Bọn họ có thật sự bị bệnh tâm thần hay không thì không nói, nhưng mỗi khi có người mới nhập viện, động tĩnh đều rất lớn.
Dorian hoàn toàn có thể tưởng tượng mình vừa mới bị nhốt ở đây nhờ những cảnh tượng đó. Chẳng qua bây giờ khi nghe những lời chửi rủa của họ, anh vẫn giữ thái độ bình thản và thầm khuyên họ:
"Làm vậy vô ích thôi, hãy bỏ đi đi."
Diện tích của nơi này không lớn, chỉ có hai tòa nhà cho tất cả các khoa nhưng ngày nào cũng tiếp nhận rất nhiều bệnh nhân mới. Điều này thật kỳ lạ.
Mãi sau này Dorian mới phát hiện, hầu hết những người bị gọi là "bệnh nhân tâm thần" đều là tín đồ cuồng tín của giáo phái Thần biển, thậm chí có người còn giữ chức vụ cao trong giáo hội. Họ bị cưỡng chế đưa vào đây, và sau một tuần điều trị, hầu như tất cả đều trở thành bệnh nhân tâm thần thực sự —— Dorian đã uống những loại thuốc đó, anh biết cảm giác đó như thế nào.
Mấy ngày nữa, một số người trong số họ sẽ phát điên khủng khiếp. Họ đột nhiên lăn lộn trên bãi cỏ, giơ tay lên trời và nói những lời cuồng tín vô nghĩa, hoặc đơn giản là đập đầu vào tường... Những người này sẽ bị đưa đến nơi gọi là "khu bệnh nặng", và Dorian không bao giờ gặp lại họ nữa.
Nhưng chẳng bao lâu nữa, Dorian sẽ biết chuyện gì đã xảy ra với họ.
"Số 6946, kiểm tra sức khỏe."
Vào giờ sinh hoạt buổi chiều, Dorian bị gọi tên. Y tá đưa anh đến văn phòng của bác sĩ White với danh nghĩa "kiểm tra sức khỏe định kỳ" cho bệnh nhân mới.
Dorian luôn cảm thấy đây không phải là điều tốt, khi đi theo y tá, anh luôn muốn tìm cơ hội trốn thoát, nhưng trên thực tế, anh chỉ sợ mình không địch lại được y tá.
Quả vậy, các y tá ở bệnh viện tâm thần này đều là những người đàn ông vạm vỡ với cơ bắp đáng sợ.
Ngay sau đó, Dorian bị đưa vào phòng làm việc nồng nặc mùi nước khử trùng. Anh cảnh giác nhìn xung quanh nhưng không thấy bất kỳ thiết bị y tế nào. Anh đứng sững ở cửa, nhưng y tá đã kéo mạnh anh vào rồi đóng cửa lại.
"Số 6946, tên... Dorian? Con riêng của chuyên gia nghiên cứu người cá nổi tiếng, bản thân cậu cũng là nhà nghiên cứu sinh vật biển xuất sắc, tôi nói không sai chứ?" White nhìn Dorian, ra hiệu cho anh ngồi xuống.
Dorian do dự một lúc rồi ngồi xuống: "Phải."
"Thật đáng tiếc." White nói chậm rãi, nhìn Dorian từ đầu đến chân với đôi mắt lạnh lẽo và ướt át.
Dorian cảm thấy khó chịu, thay đổi tư thế. Anh nhìn chằm chằm vào đối diện —— mái tóc đen bóng dầu xẹp lép, bọng mắt to tướng dù đã đeo kính nhưng vẫn không che giấu được, khóe mắt xệ xuống tạo cảm giác già nua vượt tuổi hoặc mệt mỏi do dục vọng quá độ.
"Cảm ơn đã quan tâm." Dorian thận trọng nói, "Tôi cảm thấy mình gần như đã hồi phục, xin hỏi khi nào tôi được xuất viện?"
"Gần như đã bình phục? Ồ, đừng đùa nữa." White cười nắc nẻ, như thể lời Dorian là một trò đùa vô cùng buồn cười.
Dorian lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gã cho đến khi nghe thấy gã hỏi:
"Cậu không uống thuốc đúng không? Làm sao cậu có thể trở lại bình thường trong khi cứ từ chối điều trị như thế?"
Tim Dorian đập thình thịch, nhưng anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Buổi kiểm tra sức khỏe chưa bắt đầu, White không có bằng chứng, vì vậy Dorian vẫn khẳng định:
"Tôi đã uống thuốc rồi."
"Thật sao?" White cong khóe miệng đầy châm chọc, "Được rồi, bắt đầu kiểm tra sức khỏe đi. Đến giường bệnh bên kia."
Dorian muốn trốn thoát khỏi văn phòng, nhưng khi nhìn thấy y tá cơ bắp phía sau, anh đành cam chịu đứng dậy và ngồi lên giường bệnh đặt sát tường.
"Cởi áo ra." White ra lệnh.
Dorian lề mề cởi hai nút trên cùng.
White nâng kính lên: "Toàn bộ."
Dorian nghiến răng, cởi bỏ toàn bộ áo.
"Rất tốt." White nhìn chằm chằm vào cơ ngực và cơ bụng rắn chắc của Dorian.
Thực ra, Dorian vừa mới tập thể dục cường độ cao trong thời gian sinh hoạt tự do —— anh vẫn chuẩn bị mọi thứ để trốn thoát. Vì vậy, anh không thể tránh khỏi việc đổ mồ hôi, khiến cơ bắp rắn chắc lấp lánh như được bôi dầu.
Dorian cố chịu đựng cơn buồn nôn khi White áp ống nghe lạnh lẽo lên ngực mình.
Mọi thứ vẫn bình thường, White lần lượt kiểm tra tim và phổi của Dorian rồi đưa ra vài nhận xét ngắn gọn. Nhưng ngay sau đó, gã đặt vật kim loại lạnh lẽo lên đùi của Dorian một cách dung tục.
"Thằng khốn nạn, mày đang làm cái quái gì vậy?!"
Dorian lập tức đấm vào mặt White, định đá mạnh vào háng gã, nhưng y tá bên cạnh đã chế ngự anh chỉ bằng hai ba cú đánh, ấn chặt lấy gáy anh và đè xuống giường.
"f*ck! White, mày là đồ khốn, đồ cặn bã! ĐM mày dám động vào tao lần nữa xem!"
Dorian bị y tá ghì chặt, chỉ còn có thể mắng chửi. White lau vết máu trên khóe miệng, mỉm cười hỏi:
"Thật vậy sao? Nếu tôi cưỡng h**p cậu bây giờ, cậu chỉ có thể nằm đây mặc cho tôi làm gì?"
Dorian càng mắng chửi hung hăng hơn, nhưng đồng thời nhận ra mình thảm hại cỡ nào, bởi vì điều duy nhất anh có thể làm chỉ là mắng chửi.
"Tôi đã đợi cậu hai tuần rồi, Dorian. Không biết tại sao một người như cậu lại bị đưa vào đây, nhưng đến giờ vẫn chưa có ai đưa cậu ra. Cậu bị bỏ rơi rồi, cậu bé đáng thương." White giả bộ thương tiếc.
"Nhưng yên tâm đi cưng à, tôi không thích ép buộc, l*m t*nh là trải nghiệm tuyệt vời nhất, ép buộc sẽ mất đi sự thú vị." White nhét ống nghe vào thắt lưng quần của Dorian, cười nói, "Cưng sẽ tới tìm tôi sớm thôi, có khi chẳng tốn đến một tuần. Cưng không muốn biến thành phế vật như những kẻ bên ngoài kia đúng không? Hay cưng thích để dành nội tạng đáng yêu của mình cho mấy ông lớn đó?"
"Dừng tay! Dừng tay lại!" Dorian toát mồ hôi lạnh, nhưng trong giây lát, anh suy nghĩ về ẩn ý của câu nói —— Bệnh viện tâm thần này đang buôn bán nội tạng bất hợp pháp!
May mắn thay, White nhanh chóng buông anh ra: "Tôi sẽ đợi tin tốt từ cậu."
Khi rời khỏi văn phòng, Dorian liên tục kiểm tra các cúc áo. Anh túm chặt từng chiếc cúc, nhưng không hiểu sao, anh luôn cảm thấy mình đang trần trụi, có thứ gì đó bị xé toạc khỏi cơ thể, phơi bày dưới ánh mặt trời một cách gớm ghiếc.
Đó có phải là phẩm giá bị chà đạp không? Hay là tình cảnh hèn mọn như một con sâu đáng thương?
Có lẽ là cả hai.
Ánh nắng ấm áp chiếu rọi, Dorian thất thần ngẩng đầu nhìn bầu trời, toàn thân run rẩy không ngừng.
Đến nay Dorian đều tránh nghĩ tới tình huống xấu nhất, anh vẫn tự nhủ rằng chỉ cần còn sống, chỉ cần giữ được lý trí, một ngày nào đó anh sẽ rời khỏi nơi quỷ quái này. Nhưng không phải vì anh có thể trốn thoát, mà nếu không nghĩ vậy, tinh thần của anh sẽ sụp đổ trước thân thể mình.
Đôi khi Dorian thậm chí còn cảm thấy mình sắp điên mất.
Từ khi thức dậy buổi sáng, não bộ anh không tự chủ tưởng tượng ra những đường trốn thoát. Điều này trở thành thói quen hàng ngày, giống như một ứng dụng tự động chạy khi khởi động máy.
Khi nhìn thấy bàn chải đánh răng, anh tưởng tượng dùng nó cạy cửa sắt phòng bệnh. Khi dùng thìa ăn cơm, anh tưởng tượng chọc vào hốc mắt bảo vệ. Thậm chí khi nhìn bức tường cao tám mét, anh còn hình dung treo đầu lố bịch của Magmendy lên đó...
Nhưng những điều này sẽ không xảy ra, và chỉ có hai điều chắc chắn:
Một, Dorian sẽ trở thành nô lệ của White, hoặc hai, mất trí và bị cắt mất nội tạng.
Y tá đưa Dorian trở về khu sinh hoạt rồi rời đi, chỉ để lại anh đứng giữa hành lang. Bóng đổ của mái hiên dưới ánh nắng giống như một đường phân cách. Anh biết mình nên ra phơi nắng, nhưng một khi bước ra khỏi hành lang, anh có khác gì đám người điên vô tri đang phơi nắng kia?
Dorian không biết mình đứng bao lâu, ngẩn người, chờ sinh hoạt tự do kết thúc và quay trở lại phòng bệnh buồn bã.
Đúng vào lúc đó, Dorian nhìn thấy bóng đen lao về phía mình. Não bộ vẫn chưa kịp phản ứng, anh đã bị người đó đẩy ngã xuống đất trong hoảng loạn.
Xung quanh vang lên tiếng la hét, y tá và nhân viên bảo vệ chạy tới. Họ cưỡng chế kéo người đang đè Dorian đi, nhưng đối phương mạnh đến đáng sợ.
Dorian cố chịu đựng cơn choáng rồi ngồi dậy nhìn kỹ, kinh ngạc kêu lên:
"Giáo sư Wisdom?!
Wisdom đã sớm mất đi khí chất quý tộc khi còn ở viện nghiên cứu. Tóc ông cạo rất ngắn, gương mặt gầy gò, xương gò má nhô ra, hai mắt như bị lớp vảy trắng bao phủ.
Wisdom túm chặt lấy chân Dorian, nở nụ cười kỳ dị khiến người ta cảm thấy hiệu ứng thung lũng kỳ lạ.
"Tìm được, em rồi!"
___________________
Chú thích:
*Hiệu ứng thung lũng kỳ lạ: thuật ngữ tâm lý chỉ hiện tượng khi vật thể giống người nhưng không hoàn toàn giống, ban đầu gây tò mò, nhưng khi quá giống người nhưng vẫn không phải, sẽ khiến người ta sợ hãi. Thuật ngữ này đề cập đến biểu đồ phản ứng của con người đối với vật thể ngày càng giống người, tạo thành "thung lũng" kỳ lạ trên biểu đồ.