Chương 2: Trái Tim Đế Vương Rung Động

Nhất Thuấn Khuynh Trú

Chương 2: Trái Tim Đế Vương Rung Động

Nhất Thuấn Khuynh Trú thuộc thể loại Cổ Đại, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Vãn Ý bị Kỳ Hành bế suốt đường vào doanh trại, các thị vệ và cung nữ xung quanh đều cúi đầu không dám nhìn kỹ, nhưng khóe mắt lại không kìm được mà liếc trộm — Bệ hạ xưa nay không gần nữ sắc, nay lại đích thân bế một cô nương về ư? Gò má nàng nóng bừng, khẽ giãy giụa: "Thả, thả ta xuống..."
Kỳ Hành rũ mắt liếc nàng một cái, không những không buông tay mà còn siết chặt hơn, giọng điệu nhàn nhạt: "Đừng cựa quậy, nếu ngã trẫm sẽ không chịu trách nhiệm đâu."
Lâm Vãn Ý: "..."
Nàng bị đưa vào một căn lều sang trọng, bên trong trải thảm da thú mềm mại, chậu than cháy rực xua đi cái lạnh se se của đầu xuân. Kỳ Hành đặt nàng lên chiếc giường thấp, quay người dặn dò thị nữ: "Chuẩn bị nước nóng, lấy thêm một bộ quần áo sạch."
Thị nữ cung kính vâng lời, nhanh chóng lui ra ngoài.
Trong lều chỉ còn lại hai người bọn họ.
Lâm Vãn Ý căng thẳng nắm chặt vạt váy, lén ngước mắt lên đánh giá Kỳ Hành. Hắn đứng bên chậu than, những ngón tay thon dài lơ đãng gảy những cục than. Ánh lửa hắt lên gò má góc cạnh rõ ràng của hắn, khiến dung mạo càng thêm sâu thẳm.
Giống hệt như trong truyện miêu tả, tuấn mỹ, nhưng lạnh lùng như một tảng băng.
Nàng đang miên man suy nghĩ thì Kỳ Hành đột nhiên lên tiếng: "Tên."
"A?" Nàng ngẩn người.
"Trẫm đang hỏi tên nàng." Hắn quay người lại, đôi mắt đen thẳm nhìn nàng chằm chằm.
Lâm Vãn Ý mấp máy môi, suýt chút nữa buột miệng nói "Lâm Vãn Ý", nhưng lại nhanh chóng phản ứng kịp — Bây giờ nàng là "Lâm Uyển Từ", công chúa của Triêu Vân quốc!
Nếu bị hắn biết thân phận, chẳng phải sẽ toi đời ngay lập tức ư?
Nàng đảo mắt, khẽ lí nhí: "Ta... Ta tên là A Từ."
Kỳ Hành khẽ nhướng mày: "Họ thì sao?"
"Ta, ta không có họ..." Nàng cúi đầu, giả vờ đáng thương: "Ta là trẻ mồ côi, từ nhỏ lớn lên trong thôn, hôm nay vô tình lạc vào đây, thật sự không phải cố ý..."
Kỳ Hành nhìn nàng chằm chằm vài giây, đột nhiên khẽ cười một tiếng: "Nói dối."
Trái tim Lâm Vãn Ý đập thót.
Hắn chậm rãi bước đến gần, từ trên cao nhìn xuống nàng, giọng nói trầm thấp: "Tay của nàng mịn màng mềm mại, không có một vết chai nào, tuyệt đối không phải là nữ nhân thôn quê. Hơn nữa…" Hắn đột nhiên đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ nâng cằm nàng lên, "Giọng nói của nàng, giống giọng người Triêu Vân quốc."
Đồng tử Lâm Vãn Ý co lại, tim gần như ngừng đập.
Thôi rồi, bị phát hiện rồi!
Ngay khi bộ não nàng đang hoạt động hết công suất để nghĩ cách chối cãi, bên ngoài lều đột nhiên vọng lại tiếng bước chân dồn dập. Ngay sau đó, một thị vệ vội vã bước vào, quỳ một gối xuống đất: "Bẩm Bệ hạ, Thừa tướng đại nhân cầu kiến!"
Ánh mắt Kỳ Hành lạnh đi, hắn thu tay lại, nhàn nhạt nói: "Bảo ông ta đợi."
Thị vệ lộ vẻ khó xử: "Thừa tướng nói... có việc quan trọng cần bẩm báo, liên quan đến sứ đoàn Bắc Địch."
Bắc Địch?
Tai Lâm Vãn Ý khẽ động — Đây không phải là quốc gia mà nàng phải đi hòa thân ư?
Kỳ Hành dường như nhận ra phản ứng của nàng, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nàng một thoáng, rồi nói với thị vệ: "Lát nữa trẫm sẽ đến."
Sau khi thị vệ lui ra, hắn nhìn về phía Lâm Vãn Ý, giọng điệu không cho phép nghi ngờ: "Ở yên đây, đừng chạy lung tung."
Nói xong, hắn quay người rời đi, khoảnh khắc rèm lều hạ xuống, Lâm Vãn Ý thở phào một hơi dài. Suýt chút nữa thì lộ tẩy!
Nàng nhìn xung quanh một vòng, phát hiện trong lều ngoài nàng ra, chỉ còn lại hai thị nữ đang cúi đầu đứng hầu. Nước nóng đã được chuẩn bị xong, sau tấm bình phong là hơi nước lượn lờ.
"Thưa cô nương, mời cô tắm rửa thay đồ." Thị nữ cung kính nói.
Lâm Vãn Ý gật đầu một cái, đi đến sau tấm bình phong, cởi bỏ bộ váy áo bẩn thỉu rồi bước vào thùng tắm. Nước ấm bao bọc toàn thân, nàng thoải mái thở dài một hơi, nhưng đầu óc lại hoạt động không ngừng — Bây giờ nàng phải làm sao đây?
Kỳ Hành rõ ràng đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của nàng, nếu đợi hắn quay lại tiếp tục tra hỏi, e rằng nàng không giấu được bao lâu.
Trốn?
Nhưng bãi săn này đâu đâu cũng là thị vệ, nàng một thân nữ nhi yếu đuối, có thể chạy đi đâu được?
Không trốn?
Ngộ nhỡ Kỳ Hành phát hiện ra nàng là công chúa của Triêu Vân quốc, liệu có trói nàng lại rồi giao cho Bắc Địch để hòa thân không?
Nàng càng nghĩ càng đau đầu, không nhịn được úp mặt vào nước, ùng ục thổi ra mấy cái bong bóng.
Hệ thống! Dịch vụ xuyên không của ngươi tệ quá rồi!
Kỳ Hành chắp tay sau lưng, lắng nghe Thừa tướng thao thao bất tuyệt.
"Sứ đoàn Bắc Địch ba ngày sau sẽ đến kinh thành, yêu cầu triều ta hỗ trợ truy bắt công chúa bỏ trốn của Triêu Vân quốc, Bệ hạ thấy thế nào?"
Ánh mắt Kỳ Hành hơi sâu hơn, hắn nhàn nhạt nói: "Thừa tướng thấy sao?"
Thừa tướng vuốt râu, cười nói: "Lão thần cho rằng, chi bằng ban cho Bắc Địch một ân huệ, giúp họ bắt công chúa, cũng là để củng cố bang giao hai nước."
Đầu ngón tay Kỳ Hành khẽ gõ lên mặt bàn, đột nhiên hỏi: "Vị công chúa đó, trông như thế nào?"
Thừa tướng sững sờ: "Việc này... Lão thần chưa từng gặp, chỉ nghe nói tiểu công chúa của Triêu Vân quốc mới mười bảy tuổi, tính tình ngây thơ đáng yêu, dung mạo vô cùng xinh đẹp."
Khóe môi Kỳ Hành khẽ cong lên: "Vậy sao."
Trước mắt hắn, hiện lên đôi mắt ươn ướt, giống đôi mắt của một con nai nhỏ.
Thật thú vị.