13. Chương 13: Dự cảm bất an

Nhóc Zombie Chỉ Muốn An Nhàn Thôi

Chương 13: Dự cảm bất an

Nhóc Zombie Chỉ Muốn An Nhàn Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lòng Trần Tình bỗng dâng lên cảm giác ngột ngạt, như thể có dự cảm gì đó bất thường. Cô nhìn sang Trần Thiên, nhận ra anh có vẻ không ổn.
"Anh, anh sao vậy? Sao trông mệt mỏi thế này?"
Trần Thiên vuốt mặt, hít một hơi thật sâu nói: "Anh cảm thấy con khỉ ốm có lẽ chính là chú chó con màu đen đã bị phù dâu hành hạ đến chết trong nhà thờ."
"Từ lúc chúng ta nhìn thấy nó, nó đã bị một người trong thôn ôm đi. Suốt đoạn đường đi, nó không ngừng sủa và nhìn dáo dát khắp nơi cho đến khi vào nhà thờ. Giờ nghĩ lại, nó có vẻ có gì đó bất thường."
Một số người trong phòng khách đã nghe Trần Thiên kể về chuyện trong nhà thờ, nhưng cũng có người chưa nghe. Dù đã nghe hay chưa, khi mấy chữ 'hành hạ đến chết' lọt vào tai, mọi người đều không thể giữ bình tĩnh.
Trần Tình: "Thật sao? Nhưng anh nói đó chỉ là một chú chó con mới sinh ra không lâu mà?"
Chúc Song Song nói: "Rất có khả năng đó. Con chó bị tên béo đập chết đang mang thai, mặc dù khỉ ốm không trực tiếp giết nó, nhưng cũng không thể thoát khỏi trách nhiệm đối với cái chết của chó con. Có thể qua đêm nay, nó sẽ biến thành một chú chó con."
Người bên cạnh áo đen lập tức hỏi: "Tình hình chú chó con đó sao rồi? Còn cứu được không?"
Trần Thiên nói: "Khi phù dâu livestream, trên thớt có một con mèo ragdoll và một chú chó con. Phù dâu nói muốn biến chúng thành một con rối chó."
Con rối chó?
Nghe thấy cụm từ này, mọi người đều rùng mình.
Nếu suy đoán của họ là đúng, một người trong số họ đã biến thành một con chó đen to lớn, bị đánh, bị đâm, bị xích và kéo đến lò mổ để thiêu sống.
Còn một người thì biến thành một chú chó con bị mổ bụng trong lúc livestream, có lẽ lúc này đầu nó đang là đầu mèo. Vì vết thương được khâu lại nên nó sẽ không chết ngay được, nhưng cũng không thoát được cái chết thảm trong bữa tiệc điên loạn của đám người kia.
Phòng khách trở nên yên tĩnh đến lạ thường, trong không khí đó còn mang theo sự lo lắng và bất an.
Vốn dĩ họ nghĩ rằng khỉ ốm không cùng giết chó với tên béo, chỉ cần chôn cất con chó là sẽ không còn vấn đề gì. Hắn chỉ đạp con chó đó một phát, giúp tên béo bắt nó lại, mà cũng...
Vậy nếu họ ăn thịt chúng thì sao?
Ai sẽ là người tiếp theo bị tra tấn đến chết?
Mọi người đều lo lắng cho bản thân, chỉ có Trần Tình là lo lắng cho Trần Thiên.
Là em gái cùng nương tựa với Trần Thiên, Trần Tình là người hiểu anh nhất.
Trong căn cứ trò chơi, Trần Thiên thành lập một Guild Hỗ Trợ. Những người khác nhìn anh như một kẻ ngốc, sau lưng thường có người cười nhạo, cũng có người cho rằng anh chỉ làm vậy để�名 lợi.
Chỉ có Trần Tình biết, Trần Thiên thật lòng là một người hiếm hoi trong căn cứ muốn giúp đỡ người khác.
Trong trò chơi kinh dị này, người ta không thể kiên trì nếu không có một chút niềm tin. Nhưng niềm tin này không giống với thế giới thực, có người tin vào những điều điên rồ, có người tin vào máu tươi, cũng có người tin vào sự diệt vong.
Còn Trần Thiên coi việc giúp đỡ người khác là niềm tin của mình, là động lực để anh kiên trì.
Anh không chỉ giúp đỡ mọi người trong Guild, nếu có thể giúp được ai trong trò chơi, anh nhất định sẽ cố gắng hết sức.
Hai ngày qua, một người chơi vì suy đoán sai lầm của anh mà bị đánh và thiêu chết, một người chơi khác lại vì anh bàng quan khoanh tay đứng nhìn mà bị mổ xẻ, người không ra người, chó không ra chó, mèo không ra mèo.
Đối với một người lấy niềm tin để kiên trì như anh thì đây quả thật là một cú sốc rất lớn.
Trần Tình không muốn thấy anh như vậy, cô nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng nói: "Anh à, anh là vì lo lắng cho em gặp nguy hiểm nên mới chạy tới cứu em và Ninh Túc, vì vậy mới bỏ mặc chuyện trong nhà thờ."
"Em cũng vậy, em cũng rất muốn cứu người, nhưng dù sao đi nữa thì anh vẫn luôn là người ưu tiên số một trong lòng em."
Trần Thiên nhanh chóng bình tĩnh lại, nói: "Nếu suy đoán của chúng ta là thật, tên béo hành hạ con chó và biến thành con chó ngay trong đêm, khỉ ốm đá chó đen và vây bắt nó, không gây thương tổn lớn, đến tối hôm sau mới biến thành chó con."
"Có một khả năng, thời gian biến thành động vật được dựa theo mức độ gây hại cho động vật, không nhất thiết mỗi ngày một hoặc hai người. Nếu là như vậy, có thể những người ăn thịt sẽ biến thành động vật vào đêm thứ ba."
"Hoặc cũng có khả năng khác, mỗi đêm trò chơi sẽ tự động chọn ra một người, đó là người gây hại cho động vật nhiều nhất trong số những người chơi còn lại."
Sắc mặt mọi người đều khó coi, chẳng ai muốn biến thành động vật để rồi bị hành hạ đến chết.
Vì vậy, họ cần phải đẩy nhanh tốc độ giải mã, rời khỏi phó bản trước đêm thứ ba.
Nhưng với điều kiện hiện tại, điều này quả thật rất khó.
Trần Thiên nói: "Bây giờ mọi người hãy thuật lại từ lúc vào phó bản đã làm gì gây hại cho động vật hay chưa, cùng với loại thịt đã ăn nhiều nhất để mọi người có thể chuẩn bị."
Mọi người lần lượt cẩn thận nói từng người.
Trừ tên béo và khỉ ốm, những người chơi khác chưa từng tổn hại đến động vật, chủ yếu là ăn thịt trong bữa tiệc cưới đầu tiên.
Ăn ít nhất là Chúc Song Song, lượng cơm của con gái vốn đã ít hơn mấy thanh niên trai trống trưởng thành, trước khi vào phó bản cô cũng không ăn nhiều.
Còn ăn nhiều nhất chính là Ninh Túc.
Ninh Túc: "Tôi tổng cộng ăn sáu cái giò, là giò heo."
"..."
Người chơi khác: Quỷ đói đầu thai hả ba?
Chúc Song Song và Tô Vãng Sinh: Không, thật ra trước khi lên xe tang, cậu ta đã no chết.
Trần Thiên nói: "Vậy thì ngày mai mọi người hãy để ý kỹ đến mấy con heo."
Anh quay đầu nói với Ninh Túc: "Nếu cậu biến thành heo, tốt nhất là đừng chạy loạn, cứ trốn dưới gầm giường phòng mình, hoặc ngồi trên sô pha phòng khách đợi chúng tôi đến tìm."
Tô Vãng Sinh nói: "Việc đầu tiên là phải ủn tôi dậy."
Ninh Túc ngây ngốc gật đầu.
Lăn lộn một hồi, đã hơn bốn giờ sáng.
Mọi người cũng không nhiều lời, lần lượt trở về phòng mình, tranh thủ ngủ thêm hai đến ba tiếng nữa.
Áo đen và những người khác đều ở tầng hai. Vừa vào phòng không bao lâu đã có người gõ cửa đi vào.
Ban đầu, nhóm áo đen có năm người: tên béo, khỉ ốm, áo đen, trợ thủ và một thành viên dự bị của Guild Ngân Hoa là mặt sẹo.
Guild Ngân Hoa là một trong những Guild tốt nhất trong toàn bộ căn cứ, rất khắt khe trong việc tuyển chọn thành viên. Nếu số liệu cá nhân đáp ứng yêu cầu của Guild thì cũng chỉ có thể trở thành thành viên dự bị, còn phải vượt qua bài kiểm tra từ phó bản cấp hai trở lên.
Đây là phó bản test năng lực của mặt sẹo, người sát hạch chính là áo đen, một thành viên chính thức của Guild Ngân Hoa cùng với trợ thủ của anh.
Sau khi áo đen và trợ thủ quyết định trộm hoặc phá hủy thi thể cô dâu, họ lập tức gọi mặt sẹo đến cùng hành động.
So với việc hủy xác cô dâu thì trộm nó đi sẽ dễ dàng hơn, nên họ chốt phương án trộm xác.
Họ quan sát trên cây và mái nhà bằng ống kính viễn vọng một lúc, nắm rõ vị trí của nhà trai. Sau đó áo đen dẫn người trong phòng tân hôn rời đi, trợ thủ đứng canh chừng bên ngoài còn mặt sẹo vào trộm xác.
Trộm xác không khó, chỉ cần cất thi thể vào túi hệ thống là được.
Người chơi có thể dùng điểm để mở không gian lưu trữ trong hệ thống, miễn là đó không phải vật thể sống.
Kế hoạch này rất khả thi, phía trước cũng rất suôn sẻ, nhưng khi bắt đầu trộm xác thì lại có vấn đề.
Khi mặt sẹo lẻn vào phòng tân hôn định trộm xác cô dâu, anh ta bất ngờ phát hiện cô dâu đang bị trói trên giường bằng lụa đỏ và vẫn còn sống.
Khi cô dâu nhìn thấy mặt sẹo, hai mắt đỏ hoe, gào thét giãy giụa điên cuồng.
Trợ thủ bên ngoài ra hiệu cho anh nhanh lên, cách đó không xa có tiếng bước chân dồn dập từ hành lang bên ngoài truyền đến.
Áo đen dặn anh nhất định phải trộm xác cô dâu.
Mặt sẹo không kịp suy nghĩ, cuống cuồng vặn gãy cổ cô dâu, sau đó nhét vào túi hệ thống rồi bỏ trốn.
Sau khi chạy ra ngoài, anh mới dần bình tĩnh lại, cảm thấy hành vi vừa rồi của mình quá thiếu suy nghĩ.
Lúc đó anh chỉ lo không thể hoàn thành nhiệm vụ mà áo đen giao, cũng sợ vì bản thân mà phá hỏng kế hoạch tối nay, nên dưới sự thúc giục và tiếng bước chân ở bên ngoài, anh đã tay nhanh hơn não, giết chết cô dâu.
Mà quên rằng nếu cô dâu còn sống có lẽ sẽ có tác dụng hơn.
Giả sử áo đen phát hiện thì không biết có chửi anh không, việc chuyển từ dự bị sang chính thức chắc chắn cũng đi tong.
Vì vậy khi ba người gặp lại, áo đen hỏi anh có trộm được xác không, anh nói đã trộm được, những người khác đều không nói gì.
Áo đen rất hài lòng, vỗ vai anh: "Không tồi, sau khi ra khỏi phó bản này, mày chính là thành viên chính thức của Guild Ngân Hoa."
Mặt sẹo cười lấy lòng anh, càng thêm kiên định không nói thêm lời nào.
Cho đến khi nãy anh nghe khỉ ốm bị mổ xẻ, nhìn mọi người lần lượt nói mình đã làm gì và ăn gì để đảm bảo an toàn, mà đột nhiên cảm thấy bất an trong lòng. Dù đã về phòng rồi mà nỗi lo sợ vẫn không chịu nguôi ngoai.
"Sao vậy?" Áo đen hỏi.
Mặt sẹo định nói lại thôi, anh mở miệng hai lần mới nói: "Hệ thống nhắc nhở chúng ta là chúng sinh bình đẳng. Hiện nay chúng ta chỉ giới hạn bình đẳng giữa người và động vật, không thể gây hại cho động vật. Vậy có thể cũng không thể gây hại cho thực vật và con người không?"
Tối nay mọi việc diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ, hiệu suất cao, tất cả đều được sắp xếp ổn thỏa. Tâm trạng của áo đen rất tốt nên cũng có thái độ tốt với mặt sẹo.
"Chúng sinh bình đẳng hẳn là bao quát tất cả giống loài. Có điều mày nói cũng có lý, chúng ta cố g đừng giết người. Chính người trong thôn mới là người gây thương tổn Chúc Song Song, không phải chúng ta."
Mặt sẹo mở miệng nhưng lại không nói gì.
.
Ở bên kia, sau khi Ninh Túc trở về phòng thì phát hiện thằng nhóc kia đã sắp biến thành cây nấm đen bên giường.
Cậu bước tới nhấc bổng nó lên.
Tô Vãng Sinh đi đằng sau cậu, vừa vào cửa đã bất ngờ nhìn thấy Ninh Túc xách một con tiểu quỷ một tay một mắt, bị dọa cho hết hồn.
Hắn nhảy dựng lên, kèm theo một tiếng rét sỏi: "Aaaaa!"
"Ồ kìa?" Ninh Túc nghi ngờ nhìn anh, "Anh sợ quỷ á? Đạo sĩ sợ quỷ sao?"
Tô Vãng Sinh không lên tiếng, cả người căng chặt đi vào phòng.
Ninh Túc đã hiểu.
Cậu thả thằng nhóc xuống tủ đầu giường, lấy con mắt và cái tay dưới gối ra.
Cậu cầm tròng mắt đo một hồi trước hốc mắt nó, giống như chơi Lego mà nhét vào hốc mắt đen sì kia.
Tròng mắt đảo một vòng rồi cố định lại.
Thằng bé này không chỉ có màu da khác nhau ở hai bên mặt, mà ngay cả hai con mắt cũng đều khác nhau: một con to tròn như nho đen, một con thiên về màu xám đen hơn một chút, có tia sáng đỏ màu máu chợt lóe qua.
Ninh Túc nhìn thấy một giống loài thần kỳ trên người nó.
Cậu vuốt khóe mắt thằng bé với bộ dạng tiếc nuối: "Thật ra một bên có mắt một bên không có mắt nhìn đáng yêu hơn, tao chưa bao giờ gặp người có hốc mắt tròn như vậy."
Tô Vãng Sinh: "..."
Ninh Túc lại cầm cánh tay lên: "Nào, duỗi tay ra."
Thằng bé nhìn chằm chằm Ninh Túc vô cùng ngoan ngoãn vươn cánh tay ra. Ninh Túc gắn tay nó vào 'răng rắc' một cái, giống như đang lắp ráp người máy.
Ninh Túc ôm nó đã hoàn chỉnh xoay người lại, nói với Tô Vãng Sinh: "Bước vào trò chơi này, anh phải vượt qua nỗi sợ quỷ của mình. Giờ anh thử chạm lên nó xem."
"?" Tô Vãng Sinh nhìn về phía tiểu quỷ.
Thằng nhóc "người máy" cũng lần đầu tiên rời mắt khỏi khuôn mặt của Ninh Túc, quay đầu nhìn anh.
Hai con mắt trống rỗng không có cảm xúc và có hơi khác nhau nhìn anh, trong đó có một con không biết có phải do mới gắn vào hay không mà bên trong còn ẩn ẩn tia máu.
Sắc mặt Tô Vãng Sinh thay đổi ngay lập tức.
Trước khi vào game, anh quả thật là một đạo sĩ, nhưng tu luyện không tới đâu nên chưa từng chân chính đi bắt quỷ. Anh cũng từng tiếp xúc với không ít đồ tà đạo trong sư môn, cũng từng gặp kẻ phi nhân loại như đồ tể trong phó bản này.
Nhưng tất cả những thứ trước đây đều không đáng bằng một phần vạn nỗi sợ hãi mà tiểu quỷ ở đối diện mang lại cho anh lúc này.
Loại sợ hãi đó không phải là sởn tóc gáy và ớn lạnh trong lòng, mà là nỗi kinh hoàng xộc thẳng vào nơi sâu thẳm nhất của thân tâm. Nếu tâm trí không vững vàng thì chắc chắn sẽ rất dễ phát cuồng.
Ngay khi sắc mặt Tô Vãng Sinh ngày càng tái đi và sắp gục ngã, đột nhiên loại cảm giác đó chợt biến mất.
Ninh Túc nắm lấy cổ tay anh, chĩa ngón tay ấn vào mặt tiểu quỷ.
Trong tình huống này, ngón tay Tô Vãng Sinh nhẹ tênh, căn bản không còn chút sức lực nào mà chọc lên má lúm đồng tiền nhỏ trên khuôn mặt của tiểu quỷ.
Có thực chất, lạnh lạnh, mềm mềm.
Tô Vãng Sinh ngây ra.
Ninh Túc nói: "Ngoài loài người ra thì vẫn còn nhiều giống loài đáng yêu lắm đó."
Quả thật mặt tiểu quỷ cũng không đáng sợ đến vậy, nhưng chỉ cần Tô Vãng Sinh nhìn lâu thêm một lúc, sẽ cảm thấy tiểu quỷ đột nhiên cười rộ lên, cái miệng nhỏ nhắn càng ngày càng lớn rồi nuốt ngón tay của anh vào, sau đó là cả người anh.
Tô Vãng Sinh vội rụt tay về: "Trễ rồi, mau đi ngủ thôi."
"Đúng thật." Ninh Túc đứng dậy, "Tôi đi tắm phát."
Hở? Chờ đã!
Cứ vậy mà đi? Để anh đối mặt một mình với tiểu quỷ này sao?
Nhìn thấy ngón tay anh chỉ vào thằng bé, trên mặt đầy vẻ sốt ruột, Ninh Túc nói: "Ờ ha, đúng là nó cũng nên tắm một chút."
Thằng bé này cũng không sạch sẽ lắm, đặc biệt là móng tay, có thể do trước đó hay bò trên đất, móng tay bé đều dính một ít bùn đất.
Ninh Túc tắm rửa sạch sẽ cho nó.
Mà không ngờ một nhóc con có thể tháo gắn tròng mắt lại sợ bọt xà bông bay vào mắt.
Khi Ninh Túc gội đầu cho nó, bọt xà bông dính vào mắt, tay nhỏ không ngừng vung vẩy trông không trung.
Tắm rửa xong, Ninh Túc mới bắt đầu tự mình tắm.
Tô Vãng Sinh thấy chỉ có một mình tiểu quỷ bước từ trong phòng tắm ra.
Người trong thôn chuẩn bị quần áo cho họ thay, cùng kiểu với chiếc áo thun trắng ban đầu Ninh Túc mặc.
Đương nhiên sẽ không có đồ cho trẻ em.
Vậy Ninh Túc cũng chỉ có thể mặc cho nó cái áo người lớn.
Khuôn mặt của thằng bé hơi nở, chỉ tầm 4 đến 5 tuổi, nhưng người lại rất gầy. Áo thun trắng mặc vào người nó như một cái váy dài phết đất.
Còn là kiểu váy maxi.
Thằng nhóc vốn chỉ mới học được cách đứng thẳng, đi đường xiêu xiêu vẹo vẹo không thẳng nổi. Nó không có cách nào dẫm chân xuống đất trong cái váy maxi kia, nên cứ bình quân một bước thì sẽ ngã hai lần.
Tô Vãng Sinh: "..."
Hắn nhìn tiểu quỷ đầu tóc ướt nhẹp, ngã xong lại bò dậy, lần lượt nghe từng tiếng "bốp", "rầm" vang lên, đột nhiên không còn cảm thấy nó đáng sợ nữa.
Ngay khi anh vừa nghĩ như vậy xong, tiểu quỷ lại 'bụp' một tiếng, tròng mắt lại rơi ra ngoài, vừa khéo lăn đến bên chân anh.
Tô Vãng Sinh: "..."