Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 104: Phiên Ngoại 2 - Một Câu Chuyện Khác
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 1:
"Cạn ly!"
Đám người xung quanh hò reo xông tới, Lý Gia Đồ vội vàng thu lại chén rượu sake đầy ắp, lùi về sau lưng đồng nghiệp phía trước, một hơi uống cạn.
Sau khi trưởng bộ phận uống chén rượu mở màn, mọi người đều trở về chỗ ngồi, tiếp tục ăn uống và trò chuyện với những người cùng bàn.
Nữ phục vụ bưng lên những đĩa sashimi tươi mới cùng các chai sake liên tục, trước khi rời đi còn bị không ít thực khách trêu ghẹo bằng lời nói.
Lý Gia Đồ vừa lấy điện thoại từ trong túi ra, ngẩng đầu nhìn về phía trước, đã thấy Tsunetani cầm một chén sake, lảo đảo đi tới chỗ cậu. Anh ta chen vào giữa Serizawa đang ngồi cạnh Lý Gia Đồ, rót đầy chén của cậu.
"Rikado! Nào!" Không cần đợi Lý Gia Đồ đáp lời hay mời lại, Tsunetani đã tự mình cạn ly.
Lý Gia Đồ dở khóc dở cười, đành phải uống cạn theo.
Tsunetani đã sớm uống đến mức mặt đỏ bừng, khoác vai rồi ghé sát tai cậu, mùi rượu nồng nặc xộc tới: "Anh nói cho cậu biết này, bí mật của cậu ấy à, anh đây đã biết rồi nhé!"
Rõ ràng là muốn nói nhỏ, nhưng âm lượng lại lớn đến mức khiến tai Lý Gia Đồ ù đi. Cậu xoa xoa tai đã ong ong, khó hiểu hỏi: "Bí mật gì?"
"Rikado thì có thể có bí mật gì?" Serizawa chán nản liếc nhìn anh ta, "Thực tập sinh đơn thuần nhất công ty chính là cậu ấy đấy!"
Dù nghe được lời khen như vậy, Lý Gia Đồ cũng chẳng vui vẻ hơn chút nào. Cậu gượng gạo cười.
Tsunetani lập tức rót rượu cho Serizawa, đặt mạnh chai rượu "Bộp" một cái lên bàn, rồi cầm một miếng sushi lên ăn: "Bản thiết kế 'Vọng Thu đường' của cậu ấy đã giành giải thưởng người mới xuất sắc nhất của cuộc thi thiết kế kiến trúc dành cho thanh niên năm nay đấy, cô biết chưa?"
Chuyện này đúng là Lý Gia Đồ chưa từng nói với ai, khi đoạt giải cũng là ban tổ chức thông báo cho cậu trong khoảng thời gian trước đó. Thông tin vừa được truyền ra, mọi người cả bàn tiệc đều sôi nổi bàn tán, chẳng làm gì khác ngoài việc cùng nhau chúc rượu Lý Gia Đồ.
Tuy đây không phải lần đầu tiên tham gia tiệc Bonenkai(*), nhưng chỉ còn một tuần nữa là đón năm mới, dù là bạn học cùng lớp hay ở nhà hàng nơi cậu làm việc bán thời gian, tất cả đều đã tổ chức tiệc rồi. Giờ lại đến lượt công ty thiết kế mà cậu làm việc, khắp bàn đều là tiền bối nên cậu chẳng thể nào kiếm cớ từ chối được, chén rượu cứ đầy ăm ắp, và cậu chỉ còn cách tiếp tục uống.
Trưởng bộ phận thấy bàn của họ sôi nổi, bèn cầm chai sang mời rượu. Bàn bên cạnh đã có bốn tiền bối bắt đầu nhún nhảy, cũng có người dùng đũa gõ lên bàn tạo thành nhạc đệm.
Lý Gia Đồ tìm thấy điện thoại giữa chốn hỗn loạn đó, cúi người nhìn thấy tin nhắn của Tô Đồng, cậu trả lời lại,
không từ chối rượu được
. Tin nhắn ấy vừa gửi đi được một nửa thì chén rượu lại đầy.
"Giám đốc của chúng ta năm ấy cũng khởi nghiệp từ vị trí nhà thiết kế mới xuất sắc nhất đấy, năm thứ hai thì giành giải xuất sắc nhất năm. Bản thiết kế khách sạn cấp sao ở đảo Kagoshima, đã ai trong các cậu nhìn thấy chưa?" Trưởng bộ phận đã uống khá nhiều, hỏi xong cũng không định nghe ai trả lời, cứ chen vào chỗ của Tsunetani, đặt mông ngồi xuống: "Rikado, cậu phải cố gắng lên nhé. Bây giờ những sinh viên vừa có thiên phú vừa cần cù như cậu rất ít! Cậu nhìn cái tên Tsunetani vô dụng này mà xem, lăn lộn bảy, tám năm rồi mà chẳng hề ngóc đầu dậy được!"
Tsunetani vẫn uống rượu, chẳng thèm để ý đến cấp trên hay cấp dưới nữa, ghét bỏ đẩy trưởng bộ phận ra ngoài.
Tiếng Nhật của Lý Gia Đồ rốt cuộc vẫn không thể giao tiếp trôi chảy khi ở trạng thái không tỉnh táo được, đầu cậu đã loạn, đành từ bỏ việc sắp xếp ngôn ngữ, chỉ cúi đầu cười khiêm tốn.
Wauke ngồi đối diện là người mới vào làm ở công ty năm nay, tò mò hỏi: "Tiện thể thì, Rikado, vì sao anh lại học kiến trúc? Là nguyện vọng từ nhỏ hả?"
"Cái này..." Cậu đang nghĩ xem nên bịa ra chuyện gì để cho qua, nhưng lại nhận ra mọi người xung quanh đều im lặng chờ đợi cậu, bèn cười khổ: "Ở chỗ chúng tôi, sau khi công bố điểm đại học thì phải điền nguyện vọng vào hồ sơ. Lúc ấy tôi đã ghi kiến trúc vào."
Ai nấy đều không hẹn mà cùng "À" một tiếng, nhưng vẫn chờ đợi câu chuyện tiếp theo.
Lý Gia Đồ ngẫm nghĩ một lát, kể về chuyện từ rất lâu trước kia: "Hồi tôi học khoảng lớp ba tiểu học, sách giáo khoa ngữ văn của chúng tôi có một bài đọc, tên là 'Cầu Triệu Châu'."
"A! Là cây cầu Triệu Châu đó sao?" Từng học về kiến trúc cổ của Trung Quốc, Serizawa đầy vẻ hứng thú, giới thiệu với những người khác: "Đó là cây cầu vòm bằng đá cổ xưa nhất trên thế giới, được xây dựng vào thời nhà Tùy."
"Ngày ấy khi đọc được bài này, tôi chẳng chú ý gì cả." Trong tiếng cười của mọi người, cậu cũng mỉm cười xấu hổ: "Thầy tôi gọi tôi đứng dậy, hỏi tôi tại sao hai vòm lớn được đặt ở hai đầu, còn thêm cả hai vòm nhỏ nữa."
Lý Gia Đồ vừa kể vừa dùng đầu ngón tay thấm vào rượu sake, vẽ phác thảo về hình dáng của cầu Triệu Châu: "Nếu không trả lời được thì sẽ xấu hổ lắm. Nhưng hồi đó ngoài sách giáo khoa ra thì tôi không chuẩn bị gì nữa cả, thế là đành phải bất chấp trả lời đến cùng. Lúc ấy tôi đã đoán rằng, những vòm nhỏ là để khi có lũ, cầu sẽ đủ khe hở cho nước lũ chảy thoát qua, đồng thời cũng có thể tiết kiệm vật liệu đá. Nào ngờ tôi trả lời đúng. Khi điền nguyện vọng, tôi thu dọn lại sách giáo khoa cũ, gặp lại bài đọc này, bèn chọn ngành kiến trúc."
"Giỏi thật đấy." Serizawa khen ngợi thật lòng, rồi kể lể với đồng nghiệp: "Quả nhiên là từ nhỏ đã có thiên phú rồi!"
Trưởng bộ phận gật đầu hài lòng, dùng sức vỗ mạnh lên vai Lý Gia Đồ: "Sang năm phải tiếp tục cố gắng nhé!"
"Mau mau mau, uống rượu đi! Năm sau cùng nhau cố gắng!" Tsunetani giơ chai rượu lên, gào lần thứ hai.
Tiệc Bonenkai chính là như vậy, tựa như dù đề tài câu chuyện có là gì thì cuối cùng đều phải kết thúc bằng rượu. Uống rượu cũng là nơi khởi đầu của câu chuyện, cứ như thể nếu không uống đến mức say mèm thì sẽ không tính là tận hưởng trọn vẹn.
Lúc tan tiệc, cả nam lẫn nữ trong toàn bộ phận đều say khướt chào tạm biệt nữ phục vụ. Trên đường lớn không quá vắng vẻ, cách đó mấy mét có thể nghe thấy tiếng hát hò thỏa thích của đám đàn ông từ một quán rượu khác.
Tửu phẩm của Lý Gia Đồ tốt, uống rượu xong nhiều lắm chỉ là đi lại không vững mà thôi, không cần người đỡ. Cậu không thích ồn ào, vì lỡ chuyến xe cuối mà mất hứng, không muốn đi đặt phòng ở khách sạn gần đó như bọn Tsunetani.
Wauke đã say đến mức bất tỉnh nhân sự, được trưởng bộ phận và hai tiền bối khác thay phiên nhau cõng để chờ taxi. Hơn một nửa số phụ nữ có gia đình đều có người nhà đến đón, những người độc thân còn lại thì cùng nhau gọi xe chung, đương nhiên cũng không thiếu những cô gái đang trong mối quan hệ mờ ám với các đồng nghiệp nam đi thuê phòng.
Lý Gia Đồ nán lại phía sau, giúp hai đồng nghiệp nữ bên cạnh đón xe. Không ngờ chiếc xe taxi vất vả lắm mới gọi được lại bị một người đàn ông say khướt lạ mặt không biết từ đâu chui ra ngồi vào trước, cả bọn nhìn người đàn ông say đã ngã gục vào ghế mà bạn bè cũng chẳng lôi ra được, đành phải từ bỏ việc tranh cãi.
Thấy người càng lúc càng ít đi, Lý Gia Đồ nhìn hai cô gái quàng khăn hơi run rẩy đứng trong gió lạnh, trong lòng không khỏi hơi sốt ruột. Cậu vẫn rất ngạc nhiên, tại sao con gái Nhật Bản có thể mặc váy ngắn vào mùa đông lạnh đến thế, rõ ràng trông các cô cũng lạnh lắm mà.
"Rikado, cậu sống xa đây lắm, hay là cứ về trước đi!" Serizawa cố lấy dũng khí để nói.
Đúng là vì các cô sống quá xa nên rất khó tìm được xe, nhưng vì lý do tương tự, cậu không thể để các cô cứ đứng mãi trên đường lớn được: "Không sao, đợi chút nữa. Găng tay của cô đâu?"
Serizawa trưng ra vẻ mặt đau khổ đáp: "Không biết đã rơi đâu rồi."
Lý Gia Đồ tháo găng tay lông dê của mình xuống, đưa cho cô: "Đeo vào." Thấy cô do dự, cậu lại dúi sang: "Sau này trả lại tôi là được."
"Cảm ơn." Cô đưa hai tay đón lấy chiếc găng.
Lý Gia Đồ thấy xa xa có chiếc xe taxi lái tới, bèn lập tức vươn tay bước ra đón xe, nhưng xe không lái thẳng qua ngã tư đường phía trước, mà rẽ sang lối khác.
Gió lạnh thổi tới khiến cậu tỉnh rượu. Thêm mười phút nữa trôi qua, hai cô gái đã lạnh cóng đến mức không thể đứng yên. Lý Gia Đồ nghĩ thầm đây không phải là cách hay, thế là lấy điện thoại ra gọi cho Tô Đồng.
"A lô? Anh đã ngủ chưa?" Lý Gia Đồ nghe thấy giọng Tô Đồng còn tỉnh táo bèn hỏi: "Anh đến đón em được không? Mượn xe của thầy Giang ấy. Chỗ em có hai cô gái, vẫn chưa bắt được xe."
Tô Đồng không hỏi thêm câu nào, chỉ đáp: "Được, các em cứ đứng đó đợi anh. Anh sẽ ra đón."
Cúp máy xong, Lý Gia Đồ trấn an hai cô gái: "Bạn tôi sẽ lái xe qua đây, khoảng hai mươi phút nữa. Nhưng mong là không cần phải đợi lâu đến vậy."
"Có phiền đến bạn của cậu không?" Eijima nói bằng giọng mũi, lúc mở miệng đều phả ra hơi trắng.
Lý Gia Đồ lắc đầu: "Không sao, về nhà quan trọng hơn."
Sự phát triển của câu chuyện này cuối cùng có vẻ hơi qua loa và buồn cười, chỉ năm phút sau, cả bọn đã đợi được một chiếc taxi có thể đưa hai cô gái kia về nhà.
Lý Gia Đồ hỏi đến hai lần, xác nhận các cô thật sự không cần cậu đưa về nữa, bèn dặn các cô về đến nhà an toàn xong thì phải gửi tin nhắn cho cậu. Cảm ơn tài xế rồi, cậu nhìn chiếc xe trước mặt mình chuyển hướng, vẫy tay mỉm cười chào tạm biệt những người bên trong xe.
Kết quả cuối cùng là chỉ còn mình cậu đứng một mình giữa gió lạnh thổi vù vù đợi Tô Đồng tới đón. Sau khi đám đông dần tản đi, ngã tư đường rực rỡ về đêm dưới ánh đèn neon trông lạnh lẽo đến lạ lùng. Không biết có phải là ảo giác của Lý Gia Đồ hay không, cậu cảm thấy trời đang đổ tuyết.
Ngẩng đầu lên, quả nhiên có những bông tuyết rất nhỏ rơi trên hàng mi cậu.
Lưng và đầu gối của Lý Gia Đồ bắt đầu lạnh cóng, máu ở mười ngón tay không được lưu thông khi đút trong túi áo cũng bị đông cứng đến mức không còn chút cảm giác. Cậu nhìn từng chiếc xe lái về phía ngã tư đường, mỗi lần thấy đèn xe nào sáng lên đều phải nheo mắt nhìn để xem đó có phải Tô Đồng hay không.
Tựa như đợi rất lâu rất lâu, cậu kìm lòng không nổi đi đến dưới đèn đường nhìn đồng hồ, ngạc nhiên phát hiện chỉ mới chưa đầy năm phút trôi qua.
Lý Gia Đồ khép hai tay lên miệng rồi hà một hơi, dùng sức chà xát hai tay, nhưng vẫn không có hiệu quả gì. Cậu lại đút đôi tay đã vừa khô vừa lạnh vào túi, đột nhiên trông thấy cách đó không xa có đèn xe sáng rực, tập trung nhìn kỹ người lái xe thì đúng là Tô Đồng, thế là vội bước tới ven đường.
Xe vừa dừng lại, Lý Gia Đồ đã chui vào xe ngay lập tức, phủi bông tuyết trên vai xuống, sụt sịt mũi, cảm thán: "Lạnh quá!"
"Cho em một cái túi sưởi tay này." Tô Đồng đặt một chiếc túi sưởi tay ấm áp lên đùi cậu: "Mới vừa sạc trong xe."
Lý Gia Đồ giơ chiếc túi sưởi in hình gấu Rilakkuma lên, nhìn một lát rồi đút hai tay vào, xoay người ôm vào lòng. Khi thấy ấm áp, cậu mới thở phào một hơi, ngồi ngay ngắn trở lại.
Tô Đồng vừa lái xe vừa hỏi: "Không phải em bảo còn hai cô gái nữa à?"
"Đừng nhắc tới nữa, vừa nãy gọi cho anh xong thì bắt được taxi luôn." Hai tay dần có cảm giác trở lại, cậu nhìn bình giữ nhiệt đặt ở một bên, cầm lên thì phát hiện bên trong có rót thứ gì đó.
Tô Đồng liếc sang cậu, nhắc nhở: "Qua ngã rẽ này hãy mở, không thì lắc lư sẽ chảy ra mất." Dứt lời, xe đã đi qua một ngã rẽ.
Lý Gia Đồ vặn nắp ra, ngửi thấy mùi sữa, vội uống ngay một ngớp. Vì quá nóng nên đầu lưỡi cậu hơi bị bỏng: "Anh còn đi pha sữa nữa à?"
"Sao thế được? Để em đứng đầu phố đông cứng thành cột băng luôn à?" Tô Đồng thấy buồn cười: "Đã pha từ lâu rồi, rót vào bình đợi em về nhà uống, nhưng em vẫn chưa về."
Lý Gia Đồ sửng sốt, áy náy nói: "Tiệc Bonenkai là vậy đấy, ai nấy đều không thoát được. Em xin lỗi."
"Không sao, anh cũng không có ý trách em." Tô Đồng nhìn cậu, hình như rất ngạc nhiên: "Tối nay em đã uống thế nào? Giờ còn tỉnh táo đến vậy à."
Hai bữa tiệc Bonenkai trước, Lý Gia Đồ đều uống say khướt, bị Tô Đồng nói như vậy, không khỏi thấy xấu hổ và ngại ngùng. Cậu mỉm cười đầy bối rối: "Chắc là tối nay trước khi ăn cơm, em đã uống sữa chua chăng." Ngừng một lát rồi hỏi anh: "Mấy giờ anh ngủ?"
"Gần mười một giờ. Hai thầy Giang đã ngủ từ mười giờ rồi, anh cũng không muốn quấy rầy quá muộn." Tô Đồng dừng xe trước đèn đỏ, "Các thầy hỏi ban ngày có muốn vào chùa không, có hoạt động."
Lý Gia Đồ nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Thế chúng mình cùng đi nhé? Dù sao cũng là ngày đầu năm mới."
Anh hơi giật mình, mỉm cười đáp: "Được."
Nghe vậy, Lý Gia Đồ lại uống tiếp nửa bình sữa nữa, liếm hết bọt sữa trắng quanh miệng, thoải mái thở một hơi. Tiếng thở này còn chưa kịp dứt thì cậu đã nghe Tô Đồng bật cười.
"Ngài Tô Đồng," Cậu nắm lấy cánh tay không lái xe của anh, nói lời chúc nghe nhiều nhất vào đêm nay: "Năm mới vui vẻ. Năm nay cũng kính nhờ!"
Tô Đồng buồn cười, dừng xe lại, cười nói: "Ừ, năm mới vui vẻ. Năm nay cũng mong ngài Lý Gia Đồ đây quan tâm nhiều hơn."
*Chú thích:
Bữa tiệc Bonenkai là bữa tiệc tất niên theo truyền thống của người Nhật Bản.
Cầu Triệu Châu tọa lạc tại sông Giao, huyện Triệu, thuộc tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Cầu Triệu Châu trước đây còn được gọi là cầu An Tế, được xây dựng vào khoảng thời gian giữa triều đại nhà Tùy và nhà Đường, cách đây khoảng 1.300 năm.
Cầu Triệu Châu không chỉ là cây cầu vòm bằng đá cổ nhất Trung Quốc, mà còn là cầu vòm cổ xưa nhất có thể tìm thấy trong lịch sử thế giới với kiểu kiến trúc độc đáo. Quan trọng hơn, kỹ thuật xây chiếc cầu này được nhìn nhận là thành tựu sáng tạo kỹ thuật vĩ đại trong lịch sử xây cầu cổ xưa của Trung Quốc. Cho đến ngày nay, các nhà xây dựng đã áp dụng kỹ thuật này để xây dựng các cây cầu đá và cầu bê tông cốt sắt trên toàn thế giới.