Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 110: Phiên ngoại 2 – Khách trọ đặc biệt
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phiên ngoại 2: Một câu chuyện khác
Tác giả: Miêu đại phu
Biên tập: Dú
-----------------------------------------
Phần 7:
Lý Gia Đồ tốn rất nhiều sức mới chuyển được thùng khoai vào phòng bếp.
Cậu thở hồng hộc, nhìn chữ Tô Đồng viết trên đơn chuyển phát nhanh dán trên thùng giấy. Trước lúc dùng dao cắt niêm phong của thùng, cậu cẩn thận gỡ tờ đơn chuyển phát nhanh đã hơi nhàu nát xuống, vuốt phẳng trên bàn, gấp lại rồi bỏ vào túi quần bộ đồ mặc ở nhà.
Khi nhìn thấy những củ khoai sọ lớn như vậy, Lý Gia Đồ vẫn không khỏi giật mình. Cậu cầm một củ lên, lấy điện thoại chụp một tấm rồi gửi cho Tô Đồng, báo cho anh biết đã nhận được đặc sản quê nhà vượt biển xa xôi đến nơi. Đồng thời, cậu cũng sửa lại nội dung tin nhắn một chút rồi gửi cho ba mẹ của mình và ba mẹ của Tô Đồng, dù bình thường họ không hay thông báo cho nhau những chuyện như vậy.
Lý Gia Đồ: Cảm ơn thầy Tô nhé!
Tô Đồng: Đừng khách sáo. Lý Gia Đồ đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn uống phải no đủ mỗi ngày.
Lý Gia Đồ: Em đã chừng này tuổi rồi, còn cao được nữa à?
Tô Đồng: Đương nhiên, khi về anh sẽ kiểm tra xem có cao hơn, có da có thịt hơn không đấy.
Cậu đọc tin nhắn của Tô Đồng mà bật cười, đặt điện thoại xuống rồi đau đầu nghĩ xem một mình sẽ xử lý thùng khoai này ra sao.
Hôm trước hai bác chủ nhà đã đi Kyoto để tĩnh dưỡng sức khỏe nên hiện giờ Lý Gia Đồ đang ở một mình. Lý Gia Đồ đếm số khoai, có tới tận mười hai củ. Nếu một mình cậu ăn thì một củ khoai sọ đã đủ cho ba bữa một ngày rồi.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, cậu tìm một thùng giấy nhỏ rồi xếp năm củ khoai vào, dán băng dính lại, rồi dán tờ đơn chuyển phát nhanh tới Kyoto, định tặng cho hai bác chủ nhà ăn.
Những củ còn lại thì cậu phải nghĩ cách khác. Bạn bè trong nhóm nhạc, bạn bè ở trường và đồng nghiệp ở công ty, những người này không tiện để cậu trực tiếp mang đến tặng. Cậu lại đặt ba củ vào túi giấy, chuẩn bị lát nữa sẽ mang đến tiệm Oden.
Vì nhận đơn hàng chuyển phát nhanh này mà Lý Gia Đồ đã bận rộn suốt hơn một tiếng đồng hồ. Cậu bỗng nhớ đến quần áo đã giặt xong xuôi nhưng chưa được phơi, bèn vội vàng dừng việc đang làm lại để đi phơi đồ.
"Ừm, có ai ở nhà không?"
Lý Gia Đồ phơi đồ xong, đang định lên tầng vẽ tiếp thì nghe thấy tiếng ai đó đang gọi ngoài cửa. Nhận ra là bác hàng xóm Katsuragi, cậu liền chạy ra mở cửa.
Vừa mở ra thì đúng là bác Katsuragi thật. Cậu lễ phép chào, "Chào bác ạ."
"Chào cháu." Trên mặt bác Katsuragi là một nụ cười thân thiện, mái tóc vừa làm xoăn dường như khiến khuôn mặt trung niên tròn trịa của bác mềm mại hơn cả.
Lý Gia Đồ thấy bà ôm một thùng giấy nhỏ, bên trên thùng còn đặt một lồng sắt bé xinh, bên trong là một chú thỏ tai cụp màu xám, thoạt trông nhỏ nhắn và lanh lợi.
Cậu chưa hiểu rõ tình hình này lắm, liền tò mò hỏi, "Bác có chuyện gì không ạ?"
"Ồ! Là như thế này, xin hỏi thầy Giang có ở nhà không?" Thì ra là không phải đến tìm cậu.
Cậu áy náy đáp, "Thầy Giang và thầy Trần đã về Kyoto rồi ạ, có lẽ phải sau mùa xuân mới quay lại."
Bác Katsuragi vừa nghe vậy thì thở dài đầy tiếc nuối, rồi lại cười hỏi, "À là vậy. Đây là Tiểu Thương nhà bác."
Nghe xong câu giới thiệu của bà, Lý Gia Đồ hơi ngạc nhiên, liền chào hỏi chú thỏ con, "Chào mày."
Cái miệng ba đường chỉ và chiếc mũi nhỏ của thỏ con giật giật.
"Cuối tuần này bác muốn đi du lịch ở Hakodate với chồng, nhưng lại không tiện đưa Tiểu Thương đi cùng. Vốn định nhờ thầy Giang chăm sóc giúp hai ngày, vậy mà anh ấy không ở đây, tiếc quá." Katsuragi nói xong thì thở dài, ngẩng đầu nhìn Lý Gia Đồ, "Thầy Giang là một người rất đỗi dịu dàng."
Thấy lúc bà nhắc đến Giang Dục với vẻ tán thưởng và ngưỡng mộ, Lý Gia Đồ cố nén cười, đồng ý với bà, "Đúng đấy ạ, là một người cực kỳ dịu dàng."
Bà phiền não nói, "Giờ cũng không tìm được ai khác."
"Ừm, bác vừa bảo là chăm sóc hai ngày ạ?" Cậu cứ có cảm giác chú thỏ con nãy giờ vẫn luôn nhìn chằm chằm mình, nên cậu không khỏi nhìn lại nó vài lần. "Nếu bác thấy yên tâm thì cháu chăm sóc nó giúp bác cũng được ạ. Cuối tuần này cháu nghỉ ở nhà."
Nghe vậy thì Katsuragi mắt sáng rỡ vì mừng rỡ, "Được hả? Vậy tốt quá!"
Lý Gia Đồ chưa kịp nói thêm lời nào thì bà đã giao cái thùng giấy nhỏ và cả thỏ con vào tay cậu.
"Cháu Lý đây cũng là một người rất dịu dàng!" Katsuragi cười híp cả mắt.
Lý Gia Đồ cười bối rối, "Cháu cũng chỉ bình thường thôi ạ..." Cậu lại hỏi thêm, "Có điểm gì cần chú ý không ạ?"
Bác Katsuragi dặn dò, "Thật ra những điều cần chú ý bác đã ghi rõ trong thùng giấy này rồi. À đúng, trong thùng là cải bắp gửi từ nông thôn đến, tươi lắm, tặng cho cháu đó."
"Cháu cảm ơn nhiều ạ." Cậu vội cảm ơn bà.
Bà phất tay, "Tiểu Thương cũng thích ăn lắm. Có điều đừng để nó ăn nhiều, nó sẽ đau bụng, mỗi lần ăn nửa lá là được." Bà vừa nói vừa khua tay mô tả kích thước của một lá cải bắp.
Lý Gia Đồ nghiêm túc nhìn, ghi nhớ vào lòng.
"Đồ chơi và thức ăn chính của Tiểu Thương cũng đã đặt ở trong đó hết rồi. Vậy nhé, hai ngày này nhờ cháu chăm sóc nó." Bác Katsuragi nói xong thì nghiêm túc cúi người.
Cậu ôm lồng thỏ vào lòng, đáp lễ với bà, "Chúc bác đi du lịch vui vẻ ạ."
Trước khi đi, Katsuragi còn quyến luyến nói đủ điều với Tiểu Thương, mãi đến khi chồng bà lái xe đến tận cửa nhà họ thì mới mỉm cười rời đi.
Lý Gia Đồ chào Katsuragi từ phía xa, sau đó vẫy tay chào tạm biệt.
Không ngờ sáng thứ Bảy lại nhận được nhiệm vụ chăm sóc thỏ. Lý Gia Đồ đưa Tiểu Thương và cải bắp vào bếp. Thỏ tai cụp không tránh khỏi việc mang theo mùi đặc trưng của nó, cậu loay xoay một lúc trong bếp rồi đặt nó xuống dưới bàn ăn.
Trong thùng chứa đá mài răng và thức ăn chuyên dụng cho thỏ con, cậu cẩn thận đọc hướng dẫn trên gói, sau đó đặt qua một bên. Tổng cộng có ba cây cải bắp. Điều này khiến Lý Gia Đồ hơi phiền muộn, vốn định hai ngày nay sẽ ăn khoai sọ được gửi đến, nhưng cải bắp thì không thể giữ tươi lâu nên phải ăn ngay. Lý Gia Đồ do dự một lát rồi quyết định ăn cải bắp trước.
Lý Gia Đồ dọn bàn, nghe tiếng động lạ dưới đáy bàn, cúi người xuống thì thấy thỏ con đang hoạt động trong lồng, di chuyển lồng sắt sang một hướng khác. Cậu thấy ánh sáng dưới đáy bàn quá mờ nên dẫn thỏ ra sân.
Nhưng khi cân nhắc đến việc vẫn chưa tới mùa xuân, bên ngoài quá lạnh, Lý Gia Đồ lại trải vài tờ báo cũ trong hành lang rồi đặt lồng thỏ lên trên đó.
Cậu ngồi trong hành lang, ngẩng cằm nhìn chú thỏ con một lúc lâu, nhớ ra phải chụp một tấm cho Tô Đồng, bèn vội đứng dậy tìm đá mài răng cho thỏ con.
Tất cả đều là đồ bổ sung canxi. Lý Gia Đồ đọc hướng dẫn rồi hỏi, "Mày thích hình dáng gì? Ở đây có hình chuối và hình nho..." Hỏi xong, cậu thấy thỏ con phấn khích nhảy nhót.
Đá mài răng hình chuối và quả nho sẽ được thỏ con chào đón ư? Cậu không khỏi thấy sai sai, chắc hình cải xanh sẽ hợp hơn nhỉ? Có lẽ bác Katsuragi không để đá mài răng hình cải xanh cho cậu. Lý Gia Đồ mở gói rồi cẩn thận đưa đá hình chuối vào.
Thỏ con vừa bắt được đá mài răng thì vui vẻ gặm rột rột. Lý Gia Đồ nhìn nó không ngừng chép miệng thì phì cười thành tiếng.
Nhân lúc nó không chú ý thì cậu chụp vài tấm ảnh, còn quay một video cận cảnh gửi cho Tô Đồng. Tô Đồng cũng đang nghỉ ngơi ở nhà vào cuối tuần trả lời tin nhắn rất nhanh:
Òa! Đáng yêu thế, thỏ ở đâu vậy?
Lý Gia Đồ đáp: Bác hàng xóm Katsuragi đi du lịch nên gửi em nhờ nuôi, em chăm sóc nó hai ngày.
Tô Đồng: Thật à? Một công việc rất hợp với em đó.
Lời này khiến Lý Gia Đồ khẽ nhíu mày, hỏi anh:
Sao lại là công việc hợp với em?
Tô Đồng: Em rất chu đáo, hợp chăm sóc động vật nhỏ.
Xem như anh biết cách ăn nói đó. Lý Gia Đồ ngắm nhìn thỏ con một lúc lâu. Trong lòng cậu vừa nảy sinh nghi ngờ rằng con thỏ này là một nhóc ham ăn thì nó lập tức ngưng gặm, nhìn ra ngoài qua lồng sắt. Vừa đối mặt với đôi mắt tròn xoe của nó, Lý Gia Đồ chuyển ánh nhìn đi. Một lát sau, cậu lại liếc nhìn sang thì thấy nó đang chăm chú gặm đá mài răng.
Quả nhiên là một nhóc ham ăn. Lý Gia Đồ bĩu môi, gửi tin nhắn hỏi Tô Đồng xem nên đặt nó ở đâu, vì cậu luôn cảm thấy mùi của thỏ con không dễ chịu cho lắm, không muốn đặt trong phòng.
Tô Đồng suy nghĩ, mấy phút sau mới trả lời:
Có thùng carton dày hoặc tấm gỗ mỏng thì hãy dùng làm một cái ổ nhỏ tạm thời cho nó đi. Không phải chế tạo nhà cửa là thế mạnh của em hả?
Đề xuất này khiến Lý Gia Đồ hơi sửng sốt. Sau khi trả lời Tô Đồng một câu
"Ái khanh nói rất có lý"
thì cậu đặt điện thoại xuống, lên tầng tìm bộ dụng cụ vẽ để làm bản vẽ phác thảo.
Thỏ con tên là Tiểu Thương, nhưng Lý Gia Đồ ở cùng nó một tiếng đồng hồ vẫn không cảm thấy nó có bất cứ đặc điểm gì liên quan đến cái tên này cả.
Lên mạng tra ra thỏ tai cụp rất yên tĩnh nhưng cũng dễ bị dọa sợ. Vì thế Lý Gia Đồ làm gì bên cạnh nó cũng rón rén từng chút một. Sau đó cậu phát hiện ra rằng tiếng động của thỏ con còn lớn hơn cả cậu.
Để tránh việc thỏ con không thoải mái do mùi keo dán, Lý Gia Đồ thiết kế để các điểm nối của ổ nhỏ không cần dùng keo dán để cố định. Bản vẽ đã gần hoàn thiện, cậu tiện tay bắt đầu dùng những tấm gỗ mỏng để chế tạo.
Thỏ con ăn xong bữa trưa với bánh cỏ khô thì đi ngủ. Cậu cẩn thận chuyển nó sang phòng khách rồi tiếp tục ngồi trên hành lang lắp ráp ổ.
Nếu không phải hắt hơi giữa chừng thì Lý Gia Đồ sẽ không chú ý đến chuyện thời tiết sau buổi trưa đã hơi se lạnh. Cậu khoác thêm áo, đi ngang qua nhà bếp rồi tiện tay nấu nửa củ khoai sọ để ăn.
Nhớ tới dáng vẻ Tô Đồng say sưa ăn khoai sọ ngon lành khi cậu và Tô Đồng trò chuyện qua video lần trước, Lý Gia Đồ ngồi cạnh bàn ăn yên lặng ăn khoai sọ thơm ngào ngạt, phết thêm chút tương ớt lên trên.
Còn hai tuần nữa là học kỳ này sẽ kết thúc. Cậu đếm ngày trên lịch treo tường rồi vứt hết vỏ khoai vào túi rác.
Lý Gia Đồ: Ding ding ding ding --
Tô Đồng: Làm xong rồi à? Rất đáng yêu, rất hợp với thỏ con.
Lý Gia Đồ: Nó tỉnh ngủ rồi, em bỏ nó vào đã.
Lý Gia Đồ: [Hình ảnh]
Tô Đồng: Đúng là thiết kế vừa vặn, có thể nói là hoàn hảo. Nhìn nó thoải mái chưa kìa. Đúng rồi, là đực hay cái thế?
Lý Gia Đồ suy nghĩ một lát rồi trả lời:
Cái.
Tô Đồng: Vậy em đã tặng một pháo đài cho cô nhóc rồi đấy, Vương tử điện hạ. [Cười trộm]
Lý Gia Đồ bật cười, nhưng nhớ tới bản thiết kế Vọng Thu Đường không có cơ hội xây dựng thật, trong lòng cậu vẫn tiếc nuối. Tuy sau đó cậu đã từng nghĩ rằng bản thiết kế của mình đúng là có một vài hạn chế chưa thỏa đáng, cần được cải tiến, nhưng dù sao cậu cũng hơi hối hận, giá như ngay từ đầu cậu đã cân nhắc kỹ hơn thì sẽ tốt biết mấy.
Bản thiết kế khu vườn suối nước nóng lần này nhất định phải suy nghĩ chu toàn mọi mặt mới được. Qua vài ngày nữa là sinh nhật của mình, nghĩ đến việc thêm một tuổi nhưng vẫn còn nhiều thiếu sót như vậy, Lý Gia Đồ không khỏi cảm thấy sốt ruột và rầu rĩ.
Cậu chống cằm, nhíu mày nghĩ xem rốt cuộc phải làm sao.
Một lát sau, bên cạnh cậu lại truyền tới tiếng thỏ con gặm đá mài răng. Lý Gia Đồ ngắm cái miệng của nó, vẫn cảm thấy buồn cười.
"Cho mày ăn chút cải bắp này." Lý Gia Đồ đứng dậy đi vào bếp, bẻ một lá cải bắp rồi xé một nửa lá tươi mới, rửa sạch sẽ rồi lau khô.
Ổ nhỏ được thiết kế theo hình thức đóng mở với diện tích lớn từ đỉnh xuống các mặt bên, như vậy sẽ tiện cho thỏ con nghỉ ngơi ở bên trong hơn, đồng thời có thể điều chỉnh để đón lượng ánh sáng tự nhiên khác nhau tùy tình hình. Thiết kế đối xứng cũng sẽ đảm bảo được việc không khí ở bên trong lưu thông đủ và tiện cho việc thoát mùi.
Lý Gia Đồ mở phần mái ra, xé cải bắp thành từng mảnh nhỏ rồi đưa cho thỏ con ăn từng miếng một.
Nhưng thỏ con ăn quá nhanh, cậu gần như không kịp làm gì hay tốn chút công sức nào thì nó đã ăn sạch nửa lá cải rồi. Nó nhìn cậu đầy vẻ trông mong. Lý Gia Đồ thấy vậy thì vừa bực mình vừa buồn cười, "Hết rồi." Cậu nói vậy, nhẫn tâm đóng phần mái lại, rồi mở cửa hai bên ra.
"Tao bảo này." Cậu bước ra sân, khom người nhìn chú thỏ con từ một bên đang hiếu kỳ nhìn ngắm thế giới bên ngoài, "Mày thích cái nhà này không?"
Có lẽ thỏ con nhớ cải bắp của nó hơn cả nên chân nhỏ vẫn cầm đá mài răng, chỉ biết tròn mắt chứ không hề đáp lại.
Lý Gia Đồ đành bó tay với nó, bèn đưa bản vẽ của cậu từ trên tầng xuống, cúi xuống giấy để hí hoáy vẽ, thỉnh thoảng liếc nhìn xem chú thỏ con có gì bất thường không.
Không lâu sau, thỏ con vùi vào chiếc ổ mới tinh của nó rồi khoan khoái ngủ say. Cái tai dài rũ xuống che bộ lông xù và cái đầu tròn vo của nó.
Không hiểu sao mà ngắm dáng vẻ thỏ con ngủ, Lý Gia Đồ lại nhớ đến Tô Đồng. Cậu nghĩ rằng, rồi một ngày nào đó cậu sẽ chính tay thiết kế một ngôi nhà của hai người họ, để lúc Tô Đồng sống trong đó, mỗi trưa và tối đều có thể yên giấc.