Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 111: Ngoại truyện 2: Một câu chuyện khác
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoại truyện 2: Một câu chuyện khác
Tác giả: Miêu đại phu
Edit: Dú
-----------------------------------------
Phần 8:
Tối chủ nhật, khi bác Katsuragi đến đón chú thỏ con của mình về, Lý Gia Đồ cố gắng đưa nó ra khỏi chiếc ổ mới, nhưng ngay cả chủ nhân của nó cũng khó lòng lay chuyển được.
Về chuyện tự ý thay đổi chỗ ở của thú cưng, Lý Gia Đồ liên tục xin lỗi. May mắn thay, bác Katsuragi vừa nhìn đã thích chiếc ổ nhỏ này, lại thêm việc chú thỏ con không chịu ra khiến bác càng ưng ý hơn. Sau mấy lời cảm ơn, bác không ngừng ngợi khen, thậm chí còn mang cả chiếc ổ nhỏ đi.
“À, bác Katsuragi, xin chờ một lát ạ!” Vừa tiễn người ra cửa, Lý Gia Đồ chợt nhớ ra một chuyện, bèn vội vã trở về phòng, lấy mấy gói khoai xào nấm hương ra. “Cái này là chút điểm tâm cháu làm đấy ạ. Cháu dùng khoai sọ gửi từ nhà đến, bác hãy nhận lấy ạ.”
Bác Katsuragi ngạc nhiên khôn cùng, vội đặt chiếc ổ thỏ đang cầm trên tay xuống rồi hai tay nhận lấy hộp giấy. “Khoai ở Trung Quốc sao?”
“Vâng.” Nghĩ đến nguồn gốc của số khoai sọ đó, Lý Gia Đồ khẽ cười có chút xấu hổ.
Bác ngửi mùi thơm qua hộp. “Thơm quá! Cháu Lý khéo tay thật!”
“Bác thử xem ạ, hâm nóng lại một chút sẽ ngon hơn.” Lúc mới ra khỏi nồi, Lý Gia Đồ đã ăn thử hai miếng, cảm thấy rất ngon.
“Thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm.” Bác Katsuragi vui mừng nhận lấy, nhấc chiếc ổ thỏ của mình lên rồi rời đi.
Lý Gia Đồ: Đã hoàn thành việc chăm sóc thú cưng (1/1)
Tô Đồng: Nhận được kinh nghiệm (1000/3000)
Tô Đồng: Tối nay ăn gì vậy?
Lý Gia Đồ: Cắm một nồi cơm với cả khoai chiên nấm hương.
Vì tiếp đón bác Katsuragi nên mất chút thời gian, giờ đây Lý Gia Đồ mới có thể bắt tay chuẩn bị bữa tối cho mình. Xào nóng lại khoai sọ và nấm hương đã chuẩn bị từ trước, sau đó cho thêm cơm cùng các gia vị khác vào, xào đều tay.
Ngửi thấy mùi thơm trong nồi xào, cậu càng đói bụng hơn, bèn trút hết tất cả đồ đã xào xong vào nồi cơm điện, thêm nước rồi đóng nắp, ấn nút nấu cơm.
Lý Gia Đồ cũng liếc nhìn lịch treo tường. Đợi ăn cơm xong, cậu sẽ lên tầng làm bài tập.
Bình thường những việc phải làm đều rất thú vị, chỉ riêng việc làm bài tập thì khá đáng ghét. Lý Gia Đồ ngán ngẩm di chuột về phía máy tính, phát hiện mô hình 3D được dựng có vài vấn đề, đành chống cằm sửa lại.
Biểu tượng của phần mềm trò chuyện ở góc phải màn hình chớp nháy. Cậu di chuột qua thì thấy thông báo của nhóm lớp cấp ba, bèn nhấn “Bỏ qua”.
Thế nhưng, cậu vừa nhấn phím lưu bản vẽ xong thì phần mềm trò chuyện lại bắt đầu nhấp nháy, đồng thời còn có cả âm báo đi kèm. Lý Gia Đồ nhận ra ảnh đại diện của Phùng Tử Ngưng, bèn nhấp chuột mở.
Phùng Tử Ngưng: Trời ơi! Sao La Tử Hào béo thế này?! Anh ta nghĩ gì mà ra nông nỗi ấy chứ!
Lý Gia Đồ không ngờ câu đầu tiên của Phùng Tử Ngưng sau bao lâu không liên lạc lại không phải một câu hỏi han, mà là than vãn về người bạn cũ. Cậu chẳng hiểu gì cả:
Là sao? Cậu gặp anh ta rồi à?
Trong ấn tượng của cậu, Phùng Tử Ngưng cũng như cậu, đều không còn ở trong nước nữa, nên không có nhiều khả năng gặp được bạn học cũ vẫn đang sống trong nước.
Phùng Tử Ngưng: [Toát mồ hôi][Toát mồ hôi] Ảnh gửi lên nhóm đó. La Tử Hào và Chu Ý Trăn kết hôn với nhau, hôm nay là lễ cưới, đang 'ngược đãi' hội độc thân trong nhóm đấy. Nhiều đứa đi dự lễ lắm, cậu chưa đọc à?
Nghe được tin tức này, Lý Gia Đồ sững người. Thảo nào ban nãy kiểm tra thông báo nhóm thì đã có đến mấy chục tin nhắn.
Lý Gia Đồ nhớ mang máng khoảng một tháng trước, nhóm lớp vốn im ắng bỗng rộn ràng hẳn, nói rằng trong lớp có một đôi sắp kết hôn, mời mọi người cùng đến.
Hồi cấp ba, cả chú rể lẫn cô dâu chẳng hề có chút quan hệ mờ ám nào. Ngay khi tin tức này được công bố đã khiến cả đám đang "lặn" phải "trồi lên" ngay lập tức. Lúc ấy nhóm rất nhộn nhịp, rất nhiều câu chuyện cũ và hồi ức về thời cấp ba -- mà chủ yếu là mấy chuyện "chim lợn" đều được tung ra suốt đêm đó, mọi người trò chuyện rôm rả, bật cười ha ha.
Khi ấy vì đang bận đồ án nên Lý Gia Đồ vừa đọc được một lát đã tắt khung trò chuyện. Hôm sau kiểm tra email, cậu phát hiện ra mình nhận được thiệp mời bản mềm từ cặp đôi mới đó. Cậu viết lời chúc hạnh phúc trong email trả lời, đồng thời cũng chọn mục không thể tham gia lễ cưới rồi gửi lại email.
Từ đó trở đi cậu cũng quên bẵng đi chuyện này, không ngờ trước mùa xuân thì lễ cưới đã được tổ chức rồi.
Trong lúc trò chuyện với Phùng Tử Ngưng, Lý Gia Đồ đi tìm bức ảnh trong nhóm, phát hiện đúng là khuôn mặt chú rể đã khác so với thời cấp ba. Trừ ngũ quan đủ để nhận ra người thật thì phải nói là dáng người đã to gấp đôi. Còn cô dâu, nếu không phải Lý Gia Đồ nhận ra được người thật thì cũng khó có thể liên tưởng đến cô gái năm ấy.
Cậu mở khung trò chuyện riêng tư với Phùng Tử Ngưng:
Sao Chu Ý Trăn lớn lên trông khác vậy nhỉ?
Phùng Tử Ngưng: Có lẽ vì cô ấy đã tiểu phẫu(*)? Ấy dô, đa số con gái sau khi trưởng thành sẽ đẹp hơn mà.
(*Chú thích: Tiểu phẫu ý chỉ các cuộc phẫu thuật thẩm mỹ nho nhỏ kiểu như cắt mí, nâng mũi, đại khái là không chỉnh mặt quá nhiều í)
Lý Gia Đồ: Vậy à...
Nhìn thấu nỗi nghi ngờ của Lý Gia Đồ, Phùng Tử Ngưng gửi một biểu tượng cười lớn:
Cậu đang than vãn về Liêu Mịch đúng không? Tôi hiểu rõ lòng cậu rồi đó!
Đúng là trong tấm ảnh chụp nhóm bạn cũ ở KTV cũng có Tiểu Điềm Tâm hồi cấp ba. Tuy trong bức hình đó thì cô gái vẫn tươi tắn, nhưng mặt đã đầy đặn hơn, mặc một chiếc váy bồng màu hồng, phần đường vai của váy không được xử lý tốt nên trông vai có vẻ tròn trịa hơn, tay to và thô.
Lý Gia Đồ: [Cười khóc] Tôi chưa nói gì đâu nhé.
Phùng Tử Ngưng: [Cười trộm][Cười trộm] Hầu hết mọi người đã khác nhiều lắm ấy. Đến cả Trịnh Đào cũng thay đổi.
Cái tên này khiến Lý Gia Đồ ngạc nhiên. Cậu không khỏi cẩn thận tìm kiếm trong bức ảnh, nhưng không tìm thấy người nào có vóc dáng như Trịnh Đào.
Lý Gia Đồ: Trịnh Đào cũng đến lễ cưới chứ?
Phùng Tử Ngưng: Không. Khoảng thời gian trước đó khi đôi này vừa mới công bố sắp kết hôn, cậu ta cũng nói chuyện trong nhóm mà. Tôi thấy ảnh đại diện của cậu ta dùng là người thật đấy, nhấn vào trang cá nhân xem mấy bức ảnh thì trông khác lắm!
Trong lúc Lý Gia Đồ vẫn còn bán tín bán nghi thì Phùng Tử Ngưng đã gửi một tấm ảnh sang.
Lý Gia Đồ không dám tin vào người trong bức ảnh. Không thể không nói rằng, dù là về dáng người hay khuôn mặt, về cách ăn mặc hay khí chất thì cậu ta cũng đã khác rất nhiều so với thời cấp ba. Trịnh Đào trong bức ảnh mặc một chiếc áo thun sát nách, cưỡi một chiếc xe địa hình, làn da rám nắng khỏe khoắn, nụ cười cũng tự tin và tỏa sáng. Có thể thấy được rằng, kiểu tóc của cậu ta đã được chăm chút kỹ lưỡng, lông mày được sửa, trên tai còn đeo khuyên tai.
Có lẽ vì Lý Gia Đồ mãi mà không phản ứng lại nên Phùng Tử Ngưng gửi một tin nhắn giục sang khung trò chuyện:
Nhận ra không?
Nhận ra thì có nhận ra được thật. Lòng cậu tràn đầy cảm khái, sao những người đã từng quen biết trước đây đều thay đổi nhiều đến vậy nhỉ. Cậu trả lời:
Nhận ra được chứ. Nhưng mà khác trước nhiều quá. Hồi đó cằm đâu có nhọn vậy?
Phùng Tử Ngưng: [Ha ha] Chỉnh rồi, nâng mũi, còn làm to mắt nữa.
Dù Lý Gia Đồ không phải người thích tò mò chuyện người khác thì cũng thấy hứng thú vô cùng, muốn chuyển bức hình ấy sang cho Tô Đồng, xem thử anh còn nhận ra đây là ai nữa không.
Lý Gia Đồ chần chừ một lát, nhưng rồi cũng tạm thời gác lại ý định đó:
Bây giờ cậu ta thế nào rồi? Cậu biết gì không?
Phùng Tử Ngưng: Cậu hỏi Trịnh Đào ấy à? Ôi, giờ cậu ta giỏi lắm ấy. Chẳng phải cậu ta học loại ngôn ngữ không thông dụng ở đại học đó sao? Sau khi tốt nghiệp thì làm hướng dẫn viên du lịch đến Việt Nam rồi. Bây giờ thì đang là người môi giới cho các ngôi sao Việt Nam đó!
Cậu đang bưng cốc nước ấm muốn uống thì đọc được tin nhắn này, thế là phun nước ra gần hết. Cậu ho khan, rút giấy ăn lau bàn máy tính, gõ lạch cạch lên bàn phím:
... Ngôi sao Việt Nam?
Phùng Tử Ngưng: [Cười khóc][Cười khóc] Ừ, là các ngôi sao Việt Nam đến Trung Quốc để phát triển ấy, hình như họ Nguyễn... Tên gì thì tôi quên mất rồi. Cậu ta từng kể trong nhóm, còn gửi ảnh của ngôi sao kia lên nữa.
Lý Gia Đồ: [Cười khóc] Bức ảnh ban nãy cậu gửi không phải là ảnh của ngôi sao đó đấy chứ?
Phùng Tử Ngưng: [Cười khóc] Không phải chứ? Để tôi xác nhận lại chút đã.
Nói xong câu này, Phùng Tử Ngưng tạm thời biến mất. Nghĩ đến chuyện cậu ta đang thật sự đi xác nhận xem bức ảnh đó có phải của người thật hay không, Lý Gia Đồ thấy cậu ta rất dễ thương, không khỏi bật cười rồi lắc đầu.
Thế nhưng, khi nhìn bức ảnh trong nhóm, Lý Gia Đồ không khỏi mừng rằng mình không ở trong nước, không cần phải xuất hiện trong lễ cưới. Nếu cũng tham gia lễ cưới thì sợ là khi đăng ảnh lên mạng sẽ bị những đám bạn học không tham dự chế giễu, bàn tán.
Trừ một hai người bạn thân thiết thời ấy thì sau khi tốt nghiệp, Lý Gia Đồ cắt đứt liên lạc với gần hết các bạn học khác. Chuyện hồi cấp ba bị công khai giới tính vốn đã tạo ra sự ngăn cách giữa cậu và bạn cùng lớp, dù sau đó chuyện ấy cũng dần trôi qua theo thời gian, ai nấy đều không xem là chuyện gì to tát nữa, nhưng sự tổn thương cố ý nhằm vào cậu vẫn để lại nỗi ám ảnh trong lòng.
Mãi đến tận bây giờ, Lý Gia Đồ vẫn không biết được người đã tiết lộ chuyện cậu và Tô Đồng là ai, cũng không hề biết sau khi bị công khai giới tính như thế, những người đã chửi bới, chế nhạo, gõ những câu chữ tổn thương đến người khác là ai. Đương nhiên cậu càng không biết giờ đây bọn họ đang sống như thế nào.
Cứ như cô gái đã từng giả danh cậu để lừa dối Trịnh Đào qua mạng ấy, vào lúc này đây, đến cả tên hay hình dáng của cô ta Lý Gia Đồ cũng không nhớ ra nổi nữa. Trong trí nhớ cậu chỉ có một bóng người tuy mỏng manh nhưng vẫn kiên cường, chẳng hiểu gì cả.
Người ta nói dù xấu hay tốt tự sẽ có ông trời phân xử, mà cũng có khi kẻ từng làm chuyện xấu xa thời ấy đến giờ vẫn đang sống rất tốt. Nếu đổi lại là chính cậu của năm đó, hay là một Lý Gia Đồ nhỏ hơn sáu, bảy tuổi, thì có lẽ cậu vẫn sẽ bực tức vì chuyện này mãi, cảm thấy ông trời không hề công bằng chút nào. Nhưng cậu của bây giờ đã không còn bận tâm nữa rồi. Ngược lại, đó đã là chuyện và người của khoảng thời gian ấy, cũng chẳng thể trở về quá khứ được, mà dù có trở về được thì có ý nghĩa gì nữa đâu?
Cậu càng thích cậu của hiện tại hơn cả. Người khác có sống tốt hay không chẳng quan trọng, chỉ cần cậu đã tiến bộ hơn so với bản thân trước đây là đã đủ rồi.
Lý Gia Đồ không ngờ chỉ là nhìn một vài bức ảnh, nghe một vài tin tức mà lòng mình đã tràn ngập cảm xúc. Cậu cầm điện thoại lên, muốn gọi điện cho Tô Đồng thì thấy Phùng Tử Ngưng lại gửi tin nhắn sang.
Phùng Tử Ngưng: [Cười khóc] Là người thật đó! Ngôi sao kia là bức này cơ ~
Phùng Tử Ngưng: [Hình ảnh]
Cậu nhìn bức ảnh này và bức ảnh của người nổi tiếng trên mạng không khác nhau là bao, đành hỏi:
Chắc chắn không phải là người nào đó nổi trên mạng đấy chứ?
Phùng Tử Ngưng: [Hừ] Không phải! Tôi đã bỏ công tìm kiếm trên trang cá nhân của cậu ta đó!
Lý Gia Đồ: [Cười khóc] Cậu vào trang cá nhân của cậu ta thật à!
Phùng Tử Ngưng: [Câm miệng][Cười khóc][Tức giận mắng mỏ][Hừ]
Cậu bật cười rồi xoa trán, mãi lúc sau mới nói:
Cầu một tấm ảnh tự chụp gần đây.
Phùng Tử Ngưng: Hả? Vậy cậu đưa ảnh thầy Tô ra để đổi đi. À không, là ảnh riêng tư!
Khóe miệng Lý Gia Đồ giật giật, trả lời: Này bạn, người đang trò chuyện với bạn là tôi cơ.
Phùng Tử Ngưng: Mau mau mau ~
Lý Gia Đồ: [Bye bye][Bye bye][Bye bye]
Phùng Tử Ngưng: Mau mau mau ~ Mau mau mau ~
Lý Gia Đồ: [Bye bye][Bye bye][Bye bye][Bye bye][Bye bye][Bye bye]
Đang dùng máy tính trò chuyện với Phùng Tử Ngưng thì điện thoại bên cạnh đổ chuông. Lý Gia Đồ cầm lên thì thấy tin nhắn Tô Đồng hỏi cậu đang làm gì.
Lý Gia Đồ tựa cằm nhìn điện thoại, nghĩ một lát rồi trả lời:
Phùng Tử Ngưng đòi em ảnh riêng tư của anh.
Không ngờ Tô Đồng lại trả lời thật:
Ồ, em muốn không? Anh gửi qua cho em nhé.
Cậu tự sặc nước bọt, ho khan không ngừng mãi rồi mới trả lời:
Anh chọc em!
Tô Đồng: [Ha ha] Vì anh sắp đi ngủ, đã ngồi trên giường rồi.
Lý Gia Đồ liếc nhìn đồng hồ thì phát hiện đã qua 0 giờ. Vốn định tối nay gọi cho Tô Đồng, ai ngờ ngồi trò chuyện với bạn học cũ nên thoáng cái đã muộn giờ. Thấy Tô Đồng đã buồn ngủ, Lý Gia Đồ cũng không tiện gọi cho anh, bởi dù gì sáng mai thứ hai anh còn phải đi làm.
Cậu trả lời:
Không cần đâu. Anh sắp ngủ rồi sao? Vậy đi ngủ sớm chút nhé, ngủ ngon.
Tô Đồng: Ngủ ngon, em cũng đi ngủ sớm nhé.
Lý Gia Đồ nhìn câu trả lời, tim đập thịch, không kìm được lòng bèn hỏi:
Anh có tấm ảnh nào không? Ảnh đời thường ấy.
Cũng may là Tô Đồng không đặt điện thoại xuống để ngủ ngay nên vẫn trả lời:
Hồi Tết đến Tokyo đã chụp một tấm. Chụp ở Akihabara ấy, em còn nhớ không?
Lý Gia Đồ nhớ ra, lúc ấy hai người đang đọc truyện tranh thì bỗng có hai cô gái vui vẻ chạy tới, nhiệt tình hỏi có thể chụp ảnh chung với hai người được không.
Khi ấy cả Tô Đồng và Lý Gia Đồ đều ngạc nhiên, vội giải thích rằng cả hai không phải người nổi tiếng gì cả. Nhưng các cô cứ muốn chụp, hai người cũng không thể làm gì khác hơn ngoài việc phối hợp cùng chụp một bức ảnh tự chụp góc 45 độ.
Không biết sau đó các cô ấy có dùng bức ảnh đó để đăng công khai ở một bài báo hay tin tức nào đó không, vì vậy trên đường trở về, cả hai không khỏi lo lắng mãi, hối hận không kịp.
Hối hận thì cũng hối hận rồi, Lý Gia Đồ còn tạo ra một điều hối hận khác: “Các cô ấy nên gửi ảnh cho chúng mình chứ.” Thường ngày hai người ít khi chụp ảnh, chứ đừng nói gì đến ảnh chung.
Tô Đồng nhìn cậu, lấy điện thoại ra. “Bây giờ chụp thêm một tấm cũng chẳng sao. Chụp không?”
Đầu tiên là kinh ngạc, sau đó thấy Tô Đồng đã giơ điện thoại lên, cậu cũng vội đứng sát bên anh, nhìn về phía ống kính.
Tách.
Tô Đồng gửi bức ảnh sang, Lý Gia Đồ vô thức ngắm nhìn một lúc lâu.
Anh hỏi:
Nhận được chưa?
Lý Gia Đồ định thần lại, vội đáp:
Nhận được rồi. Hình như không khác gì hồi anh và em mới quen nhau.
Tô Đồng: Đâu có, giờ đẹp trai hơn nhiều so với thời ấy rồi chứ gì?
Cậu không khỏi mỉm cười:
Ừ ừ ừ.
Tô Đồng: Em cũng thay đổi rồi.
Lý Gia Đồ nhíu mày, vội hỏi:
Thay đổi ở đâu?
Anh bảo:
Đã trưởng thành rồi.