Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Ngoại truyện 3-1
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cá Ali Pseudotropheus Demasoni đã ngủ yên trong bể từ lâu, năm sáu con đang bơi lững lờ giữa làn nước xanh biếc. Rong xanh khẽ đung đưa, tựa như có một luồng sức mạnh vô hình nhẹ nhàng đẩy chúng vươn mình lên cao.
Không rõ có phải vì bể cá và tủ đầu giường đặt quá sát nhau hay không, mà Lý Gia Đồ dường như thấy lũ cá giật mình tỉnh giấc, bơi tán loạn sau mỗi cú lắc giường nhưng chẳng thể thoát ra khỏi không gian chật hẹp ấy. Cậu chưa kịp nhìn kỹ thì đã bị phân tâm bởi ham muốn đang được khơi gợi.
“Ưm...” Mái tóc sau tai đã ướt đẫm mồ hôi, mãi đến khi nụ hôn của Tô Đồng chạm vào, cậu mới nhận ra. Nụ hôn nóng bỏng ấy khiến cậu như bị thiêu đốt.
Trong cơn đê mê, vai Lý Gia Đồ bất giác căng cứng lại, còn Tô Đồng vẫn miết môi hôn từ vai xuống dọc sống lưng cậu.
Phần thân dưới của Lý Gia Đồ vô thức vặn vẹo, như thể vừa muốn bật người dậy, vừa muốn dính chặt vào giường, để Tô Đồng đè lên mình bằng những nụ hôn cháy bỏng.
Em ấy lại gầy đi rồi.
Mỗi lần gặp cậu, ý nghĩ ấy lại nảy ra trong tâm trí Tô Đồng, cứ như mỗi lần gặp lại, cậu lại mang một dáng vẻ khác. Anh quỳ dậy, nâng vai cậu lên. Sau khi đỡ cậu dậy một cách nâng niu, anh mới luồn tay xuống dưới.
Khoảnh khắc vật nam tính của mình bị nắm, Lý Gia Đồ khẽ hừ một tiếng nhỏ, rồi rên rỉ trong sự khó chịu. Tiếng rên ấy khiến Tô Đồng khẽ run rẩy. Anh cắn xé bao cao su trên tay, rồi cúi người liếm vành tai trắng nõn của cậu nhân lúc đeo vào.
“Tô Đồng, ưm...” Ngón tay ướt át thọc sâu vào cơ thể Lý Gia Đồ, khiến cậu không thể nói trọn câu, bụng dưới căng cứng trước cảm giác nóng bỏng ấy. Ngón tay Tô Đồng thon dài, vốn dĩ chẳng nóng chút nào, nhưng Lý Gia Đồ lại ngỡ như niêm mạc nơi anh chạm tới đang bắt đầu bốc cháy. Cơn rạo rực bỏng rát kích thích tuyến nội tiết, khiến vật anh đang nắm dường như lại cương thêm nửa phần.
Tô Đồng áp sát người cậu, vật nam tính thẳng tưng, rắn chắc đã đè lên bờ mông lạnh ngắt. Đúng lúc ngón tay tiếp tục dấn sâu hơn nữa, anh lại nghe thấy tiếng thở than đầy gợi tình.
“Sao?” Tô Đồng nới rộng nơi tư mật của Lý Gia Đồ, phần bụng dưới của anh cứ kè sát xương cụt cậu. Anh khẽ cất giọng run run.
Trán cậu lấm tấm mồ hôi vì những xao động trong lòng, cậu ngoái đầu hé môi, chưa kịp thè lưỡi thì Tô Đồng đã ngậm lấy, vói lưỡi vào miệng cậu, để hai chiếc lưỡi quấn quýt không rời: “Ưm... ư!”
Chờ mãi chờ mãi mới thấy Tô Đồng rút tay về thì lại đến lượt eo cậu khụy xuống trước. Lý Gia Đồ khẽ trở mình trong vòng tay anh, gác chân lên cánh tay gầy gò nhưng rắn chắc của Tô Đồng. Nghe tiếng anh khẽ cười, cậu cũng không kìm được mà bật cười theo.
Lông mi cậu đã ướt đẫm mồ hôi, e rằng ngay cả điều hòa cũng chẳng thể làm dịu đi.
Mùa hè này nóng thế nhỉ.
Nghĩ vậy, Lý Gia Đồ khẽ mở hàng mi ướt đẫm mồ hôi, nhoẻn miệng cười tươi rói, vuốt ve khuôn mặt đang hết sức chuyên tâm của anh, rồi lại không kìm được mà rướn người hôn.
Cậu đặt nụ hôn lên má, lên môi Tô Đồng. Cơ thể vốn đang cong gập của cậu cũng theo đó mà duỗi thẳng ra hết cỡ. Lý Gia Đồ liếm những giọt mồ hôi sắp rơi từ cằm anh, thủ thỉ với giọng khàn khàn: “Đã đến lúc anh phải cạo râu rồi đấy.” Đầu lưỡi cậu vẫn còn thấy hơi đau khi bị râu của Tô Đồng cọ vào.
Tô Đồng hơi ngạc nhiên, ôm lấy vai Lý Gia Đồ, lót chiếc gối mềm dưới eo cậu rồi cười ái ngại: “Sáng mai anh sẽ cạo sạch.”
“Suỵt...” Lý Gia Đồ liếc sang bể cá cạnh bên, khẽ nói, “Chúng nó sẽ nghe thấy đấy. Ưm...” Rõ ràng anh chưa tiến vào, nhưng bắp đùi cậu vẫn vô cớ căng cứng khi đầu khấc chạm đến hậu huyệt. Chất bôi trơn dấp dính trên dương vật chảy tràn ra cả khe mông hơi lạnh. Tô Đồng hỏi cậu có đau không, cậu lắc đầu đáp: “Anh vào đi.”
Rõ ràng hai người nói rất khẽ rồi, nhưng vẫn làm động đến lũ cá và rong trong bể.
Râu của Tô Đồng thỉnh thoảng cọ vào hõm cổ và đầu vai Lý Gia Đồ, gây ra cảm giác nhồn nhột, vừa đau râm ran vừa kích thích. Kính bể cá phản chiếu cả khuôn mặt lẫn cơ thể anh bằng gam màu lạnh lẽo và vô cảm; thế nhưng Tô Đồng đang ra vào trong cơ thể Lý Gia Đồ lại nồng nhiệt xiết bao, và cậu cứ thế chìm đắm, thoi thóp giữa sự nồng nhiệt ấy.
Cậu hoàn toàn không nhận ra rằng cơ thể mình và cơ thể Tô Đồng đã khăng khít vô cùng, lúc nào cũng nóng lòng muốn hích lên đón nhận cú thúc mới mỗi khi anh rút ra. Hai cẳng chân gác trên khuỷu tay anh đã mất đi độ nóng, còn khoái cảm thì cứ tấn công thần kinh. Cậu dang tay ôm siết anh với niềm quyến luyến vô vàn, mong muốn được chìm đắm trong thinh lặng, ấy vậy mà chẳng tài nào kìm nổi tiếng rên mất kiểm soát giữa những đợt va chạm.
Tô Đồng thở dốc, chuyên chú và mạnh mẽ bên tai cậu. Anh chính tai nghe thấy tiếng rên khẽ của Lý Gia Đồ bật ra từ cuống họng, dường như không thể kìm nổi cơn kích tình đang dâng trào. Rõ ràng chẳng nói một lời, nhưng lại như đã thốt lên hàng ngàn câu chữ.
Những chú cá xanh sẫm ẩn mình giữa muôn lá rong.
Rong mềm cố vươn mình trong dòng nước phẳng lặng để bao vây thân cá bé nhỏ.
Bỗng, cá quẫy đuôi, rong cũng lắc lư loạn xạ.
“A...” Lý Gia Đồ hé môi, chỉ hít phải luồng hơi thở nóng bỏng Tô Đồng phả ra. Cậu chìm xuống đáy nước.
Đúng lúc sắp chìm hẳn, cậu lại được Tô Đồng đẩy lên tận chân trời.
Đến nửa đêm, nhiệt độ trong phòng tụt giảm, cái lạnh đánh thức Lý Gia Đồ vẫn còn ngủ chập chờn. Giữa cơn ngái ngủ mộng mị, cậu đoán mình thức giấc có lẽ là vì cơn kích tình đã tan đi mất. Suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu, bởi cậu vừa trở mình đã chạm phải tay Tô Đồng.
Lý Gia Đồ vẫn nhắm mắt khẽ ngoắc ngón tay anh trong bóng tối. Đầu ngón tay bất cẩn sượt qua chiếc bụng săn chắc khiến người nằm cạnh khẽ giật mình rồi tỉnh ngay lập tức. Có lẽ đã tỉnh, hoặc có lẽ vẫn chưa, Lý Gia Đồ vẫn khép mi như cũ. Ngay sau đó, Tô Đồng đã nắm lấy đốt tay cậu và trao cậu một cái ôm ấm áp trong khuỷu tay mình.
Tô Đồng không biết mình đang ở trong cõi mộng hay thực tại, anh chỉ biết ôm chặt Lý Gia Đồ vào lòng. Người trong lòng trằn trọc một lát rồi dịch xuống, gối đầu lên cánh tay anh, đến khi tìm được tư thế ngủ thoải mái mới nằm im lìm. Tô Đồng khẽ cười bên rìa giấc mơ, cúi đầu hôn lên mái tóc rối của cậu và quay về với giấc mộng lần nữa.
Giấc chiêm bao ấy cũng là về Lý Gia Đồ.
Cậu đang trình bày và cho khách xem ý tưởng thiết kế sửa sang các căn phòng. Tô Đồng chiêm ngưỡng vẻ tự tin và bộc trực của cậu qua bức tường kính, rồi phì cười trước bộ râu lởm chởm chưa kịp cạo do vội vã và xuề xòa. Chính vì vậy mà người con trai đang nói năng đĩnh đạc chợt nhận ra sự hiện diện của anh. Sau phút giây ngạc nhiên, cậu cúi đầu cười ngượng nghịu.
Tô Đồng ra dấu tay ý bảo anh sẽ đợi em ở chỗ khác. Bấy giờ khách của Lý Gia Đồ mới xoay người lại nhìn vì tò mò trước cử chỉ của cậu chàng thiết kế này. Tô Đồng ngỡ ngàng khi trông rõ mặt người khách ấy.
Sự hoài nghi ẩn nấp trong tiềm thức anh, nơi rìa cảnh mộng. Anh gạt bỏ nó đi, trận tuyết với gam màu ấm áp trong đầu chợt rơi xuống người, mềm mại hệt như thân thể của Lý Gia Đồ ngoài đời vậy.
Có lẽ Lý Gia Đồ thấy nóng lúc tia nắng ban mai rọi vào, nên lúc tỉnh giấc Tô Đồng lại thấy cậu nằm dịch ra mép giường thay vì nép vào lồng ngực mình. Nghĩ đến chuyện lỡ chẳng may cậu trở mình lần nữa sẽ rớt xuống giường, nụ cười đầu tiên trong ngày nở rộ trên khóe môi anh.
“Ưm...” Lý Gia Đồ khẽ ừm hừ khó chịu trong giấc ngủ.
Tô Đồng cứ thế bế cậu dậy, đặt nằm ngay ngắn giữa giường rồi mới bước xuống.
Anh nhặt từng con thú nhồi bông vứt lung tung dưới sàn lên đặt gọn gàng trên sofa bên cạnh rồi mặc quần áo vào. Trong lúc cho đám cá Ali Pseudotropheus Demasoni ăn, anh cúi mình quan sát trạng thái của chúng, thầm chào chúng trong lòng.
Có vài vết hằn đỏ ửng hiện rõ trên eo và lưng của Lý Gia Đồ, rải rác và chồng chéo lên nhau. Tô Đồng vừa tựa cửa phòng tắm để đánh răng, vừa ngắm nhìn đôi chân của cậu.
Vết nắm do Tô Đồng siết quá mạnh vẫn còn đó trên mắt cá chân bé nhỏ với màu đỏ nhạt, chẳng khác nào một vết giam cầm được vẽ lên. Riêng vết đỏ trên hõm cổ thì chắc là do bị râu anh cọ xát. Đang mải đứng ngắm từ xa, Tô Đồng sực nhớ tới giọng nói cậu lúc gọi tên mình trong đêm, bèn dời ánh nhìn mê mẩn ấy đi... nhân lúc cậu chưa tỉnh dậy.
Vì dậy muộn hơn bình thường 15 phút nên Tô Đồng làm bữa sáng rất đơn giản. Anh bưng bánh tortilla cuộn bơ và sandwich thịt xông khói lên bàn rồi đợi cà phê từ máy pha.
Hai hôm nay xe anh đang được đưa đi bảo dưỡng tại cửa hàng 4S nên anh cần Lý Gia Đồ chở mình đi công ty. Anh rút giấy lọc cà phê và ném vào thùng rác, nhấp thử một ngụm, rồi nhíu mày vì vị đắng.
Nếu không gọi Lý Gia Đồ dậy, cả hai sẽ đi làm muộn mất. Tô Đồng đặt tách cà phê xuống bàn ăn và rảo bước về phía phòng ngủ. Anh chưa kịp gọi tên cậu thì đã thấy cậu ngồi ngơ ngác trên giường rồi.
Nghe tiếng bước chân, Lý Gia Đồ choàng tỉnh, quay sang cười tươi với anh: “Chào anh.”
“Chào em.” Liếc mái đầu bù xù sau khi ngủ dậy của cậu, anh phì cười tiến lại, quỳ một chân lên giường, cúi người giữ lấy đầu cậu rồi trao một nụ hôn lên môi, khẽ giục: “Dậy mau lên nào, hôm nay em phải chở anh đến công ty đấy. Phải đi sớm.”
Cậu gật đầu rất ngoan, lơ mơ tìm quần áo để mặc. Thấy anh đưa đồ cho mình, cậu cười toe toét: “Cà phê thơm ghê.”
Tô Đồng hôn lên trán cậu: “Dậy là có cà phê uống này.”
Mùi cà phê đã bay vào phòng ngủ, kích thích khứu giác cậu sau khi Tô Đồng rời đi. Thế nhưng cậu vẫn ngồi thừ người trên giường, mãi mười giây sau mới thở dài, bắt đầu mặc đồ.
Mọi thứ lại trở về như thường lệ sau ngày cuối tuần. Lý Gia Đồ đánh răng rửa mặt xong xuôi mới chợt nhớ đến anh chàng Tô Đồng mà mình đã nhìn thấy ngay khi tỉnh dậy. Xịt toner lên mặt rồi vỗ qua loa cho có lệ, cậu ra phòng khách nhìn thì quả nhiên đã thấy Tô Đồng đã cạo râu nhẵn nhụi rồi.
“Sao thế?” Tô Đồng ngồi uống cà phê bên bàn ăn, thắc mắc.
Lý Gia Đồ mím miệng cười thầm, ngồi xuống ghế, xáp tới gần, ngoắc tay anh: “Để em thơm anh một cái nào.”
Tô Đồng lại càng nhìn cậu với vẻ thắc mắc hơn. Sau đó anh bật cười thành tiếng khi cậu hôn lên chiếc cằm nhẵn nhụi của mình: “Em ăn sandwich đi, bơ không còn tươi lắm.” Anh đổi cái đĩa đặt trước mặt cậu.
“Vừa mới mua chiều qua mà?” Thấy anh đang ăn bánh tortilla cuộn bơ, cậu cũng cầm một cái lên ăn, nói: “Không sao, em có nhận ra đâu.”
Tô Đồng than “Ôi trời”, dở khóc dở cười.
Kể từ ngày quen Tô Đồng đến nay, Lý Gia Đồ biết anh có lối sống rất nghiêm chỉnh. Mặc dù đã yêu và sống chung với nhau bấy lâu nay, nhưng những yêu cầu của cậu về chất lượng cuộc sống vẫn chưa đạt tới ngưỡng của anh. Và cả hai cũng thừa biết từ khi đi làm đến giờ chỉ khi ở nhà Lý Gia Đồ mới gọi là sống ra hình ra dạng, chứ nếu phải tăng ca mấy ngày liền ở công ty, cậu sẽ trở nên luộm thuộm ngay. Tô Đồng đã chứng kiến tóc cậu bết dầu, râu ria mọc đầy mặt ở công ty không chỉ một lần, nên cũng chẳng lạ gì khi anh lại nằm mơ thấy cảnh tượng ấy.
“Em cạo sạch rồi!” Lý Gia Đồ phì cười né ngón tay anh đang duỗi về phía cằm mình, không kìm nổi lời than vãn, “Em đâu phải mèo, đừng chọc em như thế nữa!”
Tô Đồng rút tay về, cười: “Tối nay muốn ăn gì?”
“Anh muốn ăn gì? Hôm nay em nấu cho.” Ăn xong món bánh tortilla cuộn bơ, cậu tay này bưng tách cà phê, tay kia cầm sandwich.
Tô Đồng bất ngờ hỏi: “Tuần này không bận hả?”
Lý Gia Đồ cụp mi nhìn cà phê trong tách, dư vị vẫn đọng lại nơi đầu lưỡi. Cà phê sáng nay đã được pha sang loại hạt mới với thứ mùi chua hơn loại cũ chút chút.
“Không.” Cậu lắc đầu. Sau một lát trầm ngâm, cậu lại nói, “Chiều nay anh nhớ gọi cho em trước khi sắp tan làm nhé? Em sẽ đi đón anh rồi mình cùng mua thức ăn luôn.”
“Ừ.” Tô Đồng ăn xong bữa sáng, rút hai tờ khăn giấy ướt trong hộp và đưa một tờ cho Lý Gia Đồ. Anh lau tay, tư lự một lát rồi cố tình nhắc khẽ: “Bao cao su hết rồi.”
Sững người một thoáng khi nghe lời đó, Lý Gia Đồ ngước mắt nhìn Tô Đồng ngồi đối diện. Cả hai đồng thời quay mặt sang chỗ khác. Cậu đằng hắng trong sự xấu hổ, nói nhỏ: “Trưa nay em sẽ tranh thủ xuống cửa hàng tiện lợi dưới công ty mua cho.”
“Lý Gia Đồ à.” Tô Đồng lại ngẩng lên nhìn cậu.
Cậu chớp mắt đầy vẻ thắc mắc, ánh mắt đong đầy ý cười: “Vâng?”
Anh ngắm cậu một lát rồi mới mỉm cười lắc đầu: “Không có gì, chỉ là gọi em vậy thôi.”