Chương 117: Ngoại truyện: Bước ngoặt của Gia Đồ

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Chương 117: Ngoại truyện: Bước ngoặt của Gia Đồ

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng Lý Gia Đồ đưa Tô Đồng đến công ty, rồi lại đến thư viện ngồi vẽ. Tan tầm cậu lại đón anh về. Sau hai ngày như vậy, khi chiếc xe của Tô Đồng được trả về từ tiệm 4S, Lý Gia Đồ không còn phải đưa đón anh nữa.
Nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì mọi chuyện cũng sẽ bại lộ. Lý Gia Đồ đành phải tranh thủ giải quyết vấn đề khó khăn hiện tại.
Email ứng tuyển gửi cho sở nghiên cứu đã nhận được phản hồi, nhưng họ yêu cầu cậu phải đến Nam Kinh phỏng vấn. Trong khi đó, phía Tăng Nhã Nhữ lại gửi email mấy bận để cập nhật tình hình chuẩn bị thành lập công ty.
Nếu giờ Lý Gia Đồ đang ở độ tuổi ngoài 20, hẳn việc khởi nghiệp sẽ là một thử thách đáng giá dành cho cậu. Thế nhưng, lòng nhiệt huyết tuổi trẻ đã phai nhạt dần theo năm tháng. Cậu chỉ muốn sự ổn định, và trên hết là... mang đến sự ổn định cho Tô Đồng.
Hồi cậu chọn ngành kiến trúc cổ điển, Tô Đồng từng bảo anh chẳng quan tâm cậu kiếm được bao nhiêu tiền, miễn là cậu có thể đạt được mục tiêu mà mình mong muốn, những chuyện khác không quan trọng bằng. Vậy mà sau khi tốt nghiệp, cuộc sống hạnh phúc lại khiến mục tiêu ấy dần trở nên mơ hồ. Cậu không còn dám chắc đó có phải là mục tiêu của mình nữa hay không.
Tối đó, Tô Đồng ngủ rất say.
Lý Gia Đồ ngày càng trằn trọc khi nghe tiếng thở đều đều của anh. Cậu khẽ gọi tên anh một cách lặng lẽ, và Tô Đồng cũng chẳng trả lời.
Mục tiêu của mình là gì? Là người đang nằm bên cạnh chứ còn gì nữa?
Lý Gia Đồ nghĩ vậy, nỗi cay đắng và đau khổ trào dâng trong lòng. Cậu vươn tay ôm anh vào lòng mình, mặc kệ điều đó có làm phiền giấc ngủ của anh hay không.
“Ưm...” Tô Đồng bị cậu kéo vào vòng tay mình trong cơn mơ màng, mở mắt hỏi: “Sao thế em?”
“Không có gì, ôm anh mới dễ ngủ.” Lý Gia Đồ ôm anh thật chặt, lẩm bẩm.
Tô Đồng mỉm cười giữa lúc nửa mê nửa tỉnh. Anh sờ má cậu, nhắm mắt hôn rồi khẽ nói: “Ngủ đi em.”
“Ừ.” Tô Đồng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say, còn lúc này, câu trả lời đã hiện rõ trong lòng Lý Gia Đồ.
Khuỷu tay cậu trẻ trung, khỏe khoắn, nhưng vì quá gầy nên cấn vào người Tô Đồng, khiến anh đau nhói. Trước lúc ngủ, anh mơ màng nghĩ mình vẫn đủ sức chịu đựng cơn đau này, nó cũng giống như những khó khăn, vất vả trong đời mà thôi. Bến đỗ Lý Gia Đồ có thể không đủ vững vàng trước giông bão, nhưng chỉ cần nghĩ đến cậu là anh lại thấy yên lòng.
Rung... rung... rung...
Lý Gia Đồ đã đi từ sáng sớm. Cậu chuẩn bị sẵn bữa sáng cho Tô Đồng trên bàn, nhưng mãi đến khi bật dậy nghe điện thoại, anh mới nhìn thấy nó.
“A lô? Mẹ ạ.” Tô Đồng khá bất ngờ khi Lưu Bội lại gọi đến vào một ngày cuối tuần bình thường như thế này. Anh cười gượng gạo, “Vâng, con vừa mới dậy. Lý Gia Đồ có việc ra ngoài rồi.”
Ra là ở quê lại đến mùa thu hoạch vải. Ba mẹ đã đến tận vườn hái hai thùng vải tươi ngon rồi gửi chuyển phát nhanh qua đường hàng không cho hai người từ chiều hôm qua. Song, mẹ sợ Tô Đồng và Lý Gia Đồ đi chơi cuối tuần, không có nhà nên mới gọi điện hỏi thăm.
Lưu Bội hỏi han: “Đồ Đồ đi đâu vào đúng ngày cuối tuần thế này?”
Lý Gia Đồ thực sự có việc phải giải quyết, nhưng vì cậu cố tình giấu anh, và anh cũng quyết định chờ cậu kể lại sau khi mọi chuyện đã xong xuôi, nên hiện tại anh vẫn chưa rõ ngọn ngành. Nghe Lưu Bội hỏi, Tô Đồng cảm thấy hơi nghẹn ngào nhưng vẫn nói dối: “Em ấy bảo là công ty bắt tăng ca ạ.”
“Ôi, vất vả quá!” Lưu Bội than thở, “Đằng nào thằng bé cũng giành giải thưởng lớn ở nước ngoài rồi mà, sao vẫn phải vất vả như đi làm thêm thế này? Có thể đổi việc được không?”
Tô Đồng cười gượng, đáp lời qua loa nhưng giọng vẫn chân thành: “Để con tìm dịp nào đó khuyên em ấy xem sao.”
Lưu Bội hài lòng khi nghe anh nói vậy. Bà đáp “Ầy ầy” rồi nói hết sức nghiêm túc: “Con nhớ khuyên thằng bé nhé, nó nghe lời con nhất đấy!”
“Mẹ đừng nói thế.” Tô Đồng phủ nhận, “Em ấy giờ cũng có lập trường riêng của mình rồi mà.”
Bà than: “Con giờ cũng y hệt ba con, cứ chiều nó mãi thôi!”
Tô Đồng ở đầu dây bên này điện thoại cười nhẹ, nói: “Em ấy sắp 30 đến nơi rồi, đâu còn trẻ con như trước nữa. Con nghĩ mình phải để em ấy tự do xông pha cho thỏa chí, đằng nào mình cũng chẳng biết em ấy học cái gì, cứ áp đặt đôi khi lại vừa không giúp ích được gì, vừa khiến em ấy không vui đấy chứ.”
Lưu Bội im lặng giây lát, hỏi lại với vẻ lo lắng: “Nó ghét con à?”
Tô Đồng ngớ người một lúc rồi bật cười: “Không ạ, con chỉ nói vậy thôi.”
“Thế thì tốt, chứ mẹ sợ nó không vững vàng tâm lý thôi.” Bà yên lòng, thở dài: “Mẹ biết hai đứa nói có lý cả, nhưng mẹ cứ lo lắng mãi thôi! Mẹ cứ sợ thằng bé gặp chuyện gì đó nhưng không chịu kể cho người nhà biết. Con nói xem, nó đã lớn tồng ngồng rồi, cũng không bồng bột như ngày xưa, nhưng sao mẹ lại hay lo thế không biết. Đúng là tự làm khổ mình!”
Nghe vậy anh cũng thấy buồn, bèn an ủi bà ấy: “Đó là vì mẹ yêu thương em ấy quá mà thôi ạ.”
Lưu Bội lại than vãn thêm một lúc rồi bảo: “Thôi thì cứ quyết định như vậy đã. Vải giao đến hai đứa nhớ ăn ngay nhé, rồi tặng cho đồng nghiệp và bạn bè một ít luôn. Ăn mà không hết thì tách từng quả một bỏ vào tủ lạnh.”
“Vâng, con cảm ơn mẹ.” Trước lúc cúp máy, anh nói: “Cho con gửi lời chào ba nhé. Con chào mẹ.”
“Ừ. Chào con.” Bà cúp máy.
Vừa cúp máy xong, Tô Đồng liền nhận được tin nhắn từ nhân viên giao hàng, bảo anh xuống nhà nhận hàng. Dạo này cả anh và Lý Gia Đồ đều không mua gì trên mạng nên Tô Đồng đoán là thùng vải ba mẹ gửi đã đến.
Xuống nhà thì quả đúng là vậy thật. Trên hai thùng carton có ghi rõ nơi sản xuất, nhân viên giao hàng tỏ ra ghen tị với Tô Đồng, nói rằng vải hiện vẫn chưa có mặt ở thành phố mà họ đã được ăn rồi.
Tô Đồng mỉm cười ký vào đơn hàng, rồi hỏi xã giao: “Cậu có muốn lấy một ít ăn không?”
“Ơ không không không.” Cậu nhân viên xua tay liên tục, vội vã ra về giữa trời nắng oi ả, bỏ lại Tô Đồng đứng ngây người trước hai thùng vải dưới nhà.
Anh đứng đó một lúc lâu rồi quyết định khiêng hết vào nhà một mạch.
Sau khi mở thùng, hương thơm đặc trưng của vải tỏa ra, khiến lòng người khoan khoái. Tô Đồng ngồi trầm ngâm trên ghế sô pha một lúc rồi buộc thành từng chùm vải để tặng cho bạn bè của anh và Lý Gia Đồ theo lời dặn của Lưu Bội.
Lúc này, Lý Gia Đồ đang bàn chuyện lập công ty với nhóm Tăng Nhã Nhữ thì ngớ người ra khi nhận được tin nhắn kèm ảnh của Tô Đồng.
Không ngờ ba mẹ lại gửi hoa quả cho hai người. Lý Gia Đồ đọc đến dòng Tô Đồng định tặng một ít cho đồng nghiệp của mình thì nhíu mày.
“Lý Gia Đồ ơi?” Tăng Nhã Nhữ gọi.
Cậu sực tỉnh, nhìn mọi người với vẻ xấu hổ, nói: “Xin lỗi mọi người nhé. Nhưng em chỉ phụ trách phần thiết kế thôi ạ?”
Tăng Nhã Nhữ liếc bạn trai mình, gật đầu khẳng định: “Cơ hội hiện tại của chúng ta chủ yếu cần đến thiết kế.”
“Quy mô ban đầu của chúng ta sẽ khá nhỏ, việc đăng ký vốn không phải là vấn đề đáng bàn ở đây.”
“Tuy nhiên đây lại là dự án cải tạo, sửa chữa. Có thể nó sẽ không đủ tầm để em thể hiện tài năng, nhưng giờ mới chỉ là bước đầu, đặt mục tiêu lên những công trình lớn hơn thì hơi bất khả thi.” Lại Thành Xuân cười gượng gạo, “Cả anh lẫn Nhã Nhữ đều thuộc dạng có tài nhưng không có thiên bẩm nên đành phải nhờ em hỗ trợ vậy.”
Lý Gia Đồ nói ngay: “Anh đừng nói thế. Hai anh chị đều là những người tài giỏi, nói vậy lại khiến em không biết phải ứng xử thế nào.” Tuy ngoài miệng nói như thế nhưng trong thâm tâm cậu vẫn cảm thấy mừng rỡ và mong đợi khi biết mình có không gian tự do để thể hiện tài năng. Song cậu không biết liệu cảm xúc ấy có phải xuất phát từ sự sốt ruột hay không nữa.
Tăng Nhã Nhữ hỏi dò: “Vậy là em nhận lời chứ?”
Lý Gia Đồ nghĩ một hồi, hỏi: “Tạm thời sẽ chỉ có ba chúng ta sau khi công ty được thành lập phải không ạ?”
“Chắc là vậy.” Tăng Nhã Nhữ cười ngượng ngùng.
Lại Thành Xuân nói đỡ lời: “Gia Đồ, hay là thế này nhé. Em đem hồ sơ dự án cải tạo đó về xem xét tính khả thi của nó đi, tại lúc nói chuyện với chị chủ này bọn anh phát hiện ý tưởng của chị ấy rất mơ hồ, kiểu như đến chính chị ấy cũng không hiểu mình muốn gì, cho nên bọn anh vẫn chưa ký hợp đồng chính thức. Em về nghiên cứu lại rồi chúng ta sẽ bàn bước tiếp theo nhé. Tuần sau anh và Nhã Nhữ hoàn tất giấy chứng nhận góp vốn sẽ chuyển sang làm các thủ tục còn lại ngay.”
“Vâng, nhưng nếu đã quyết khởi nghiệp với nhau thì em vẫn sẽ góp một phần vốn.” Lý Gia Đồ đã quyết tâm, nói sau khi nhận lấy hồ sơ, “Em còn khá mơ hồ trong việc kinh doanh lắm, nhưng em sẽ cố gắng làm tốt vai trò của mình.”
Nghe vậy, Lại Thành Xuân và Tăng Nhã Nhữ nhìn nhau đầy cảm kích và thấy an tâm hẳn. Lại Thành Xuân cảm kích: “Cảm ơn em nhé, Gia Đồ.”
Cậu lắc đầu ngay: “Em mới là người phải cảm ơn anh chị chứ. À đấy, ba mẹ em gửi ít vải từ quê ra, tối nay em sẽ giao đến nội thành cho anh chị luôn. Tươi ngon lắm.”
“Em đừng khách sáo như vậy, cứ ăn với Tô Đồng đi. Quà gửi từ tận nơi xa mà.” Tăng Nhã Nhữ từ chối khéo.
Lý Gia Đồ vẫn nằng nặc: “Các anh chị đừng khách sáo với em mới đúng ấy. Nếu anh chị không coi trọng em thì có nằm mơ em cũng chẳng dám nghĩ mình sẽ trở thành sếp trước tuổi 30 đâu ạ.”
Nghe thế, họ cười phá lên, bầu không khí bớt đi vẻ xa cách như ban nãy. Trưa đó, cả ba ăn bữa cơm trưa nhanh gọn ở một quán cà phê rồi tranh thủ buổi chiều thảo luận xong về địa chỉ và tên công ty. Vì đại diện pháp lý là Tăng Nhã Nhữ và nhóm Tăng Nhã Nhữ cũng là bên góp vốn chủ yếu nên họ quyết định lấy tên công ty là “Nhã Nho”.
Do có Lý Gia Đồ ở đây nên họ nói về ý tưởng thiết kế là chính khi vạch ra kế hoạch tương lai cho công ty. Chỉ sau một đêm, Lý Gia Đồ từ một người thất nghiệp, cậu một bước trở thành giám đốc thiết kế của một công ty thiết kế kiến trúc. Một sự lột xác không tưởng.
Tuy nhiên cậu chưa bao giờ nhìn thấy tương lai nào tươi sáng hơn lúc này. Nó giống như mặt biển lấp lánh ánh vàng vậy. Mặc dù biết rằng rồi sẽ gặp những sóng gió, chông gai nhưng cậu vẫn bất chấp lao theo tương lai rộng mở này.
Mình nên kể tin này cho Tô Đồng vào lúc nào đây nhỉ?
Lý Gia Đồ tự nhủ,
Chắc phải đợi thêm một thời gian nữa, ít nhất là cho đến khi mọi thứ đã có hình hài ban đầu.
Thế nhưng đấy lại là lần đầu tiên cậu khát khao được anh cổ vũ đến thế.
Liệu anh có nổi giận vì việc từ chức vội vàng của mình không? Và liệu anh có oán trách vì mình đã giấu giếm anh suốt cả tuần nay không?
Nghe tiếng cửa thang máy mở, Lý Gia Đồ đặt chân tới cửa nhà, những cảm xúc tích cực trong buổi làm việc chiều nay lại biến mất trong chớp mắt, chỉ còn lại nỗi áp lực và áy náy khủng khiếp.
Vừa mới lấy chìa khóa nhà ra thì cánh cửa đã được mở từ bên trong. Lý Gia Đồ ngạc nhiên lùi lại phía sau, thấy Tô Đồng bước ra ngoài.
“Ơ? Em về rồi à.” Tô Đồng xách túi rác để đem đi đổ dưới nhà, cười với vẻ bất ngờ.
Lý Gia Đồ lấy túi rác, “Để em xuống nhà vứt cho.”
Tô Đồng nghĩ
Thế thì tốt quá
rồi gật đầu: “Cơm canh xong cả rồi, em lên nhà là có thể ăn được luôn.”
Lúc quay lại, căn nhà đã nồng nặc mùi đồ ăn. Lý Gia Đồ rửa tay ngồi xuống ghế, chỉ vào món vải xào tôm nõn mà Tô Đồng đã dùng vải tươi trên bàn để làm: “Mình chụp món này gửi cho ba mẹ nhé?”
“Ừ.” Tô Đồng thò tay ra sau cởi tạp dề nhưng không hiểu sao lại lỡ thắt nút quá chặt nên cởi mãi không được.
Lý Gia Đồ thấy anh ngoái đầu lại mấy lần mới đứng dậy đi vòng ra sau gỡ dây giúp anh. Tô Đồng cười gượng gạo, nhân lúc cậu cúi đầu tháo dây, anh bật camera điện thoại lên chụp thức ăn.
“Ối!” Tô Đồng vừa mới gửi ảnh đi thì thấy eo mình bị thít lại. Anh cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên Lý Gia Đồ đã buộc dây tạp dề quanh eo anh, “Em làm gì thế?”
“Không có gì, hình như anh lại gầy đi rồi.” Lý Gia Đồ trêu chọc xong thì ngoan ngoãn cởi tạp dề và đặt nó sang một bên.
Tô Đồng nhận ra cậu đang vui, đoán cậu đã giải quyết xong mọi chuyện nên cũng yên tâm hơn phần nào. Vì thế anh không mắng, ngồi xuống, bưng bát rồi nói: “Ăn thôi.”
“Em muốn ngồi cạnh anh cơ.” Nói xong, Lý Gia Đồ kéo chiếc ghế vốn ngồi đối diện sang ngồi cạnh Tô Đồng.
Anh nhìn cậu đầy thắc mắc, đút một quả vải vào miệng cậu, còn mình thì ăn hai miếng cơm, hỏi: “Gặp chuyện tốt à?”
Lý Gia Đồ bĩu môi, đáp: “Ngày nào em mà chẳng gặp chuyện tốt chứ?”
Tô Đồng liếc xéo cậu, bật cười: “Dẻo miệng.”
“Cũng dẻo tay nữa.” Lý Gia Đồ gắp cả vải lẫn tôm nõn vào bát Tô Đồng.
Tô Đồng hơi sửng sốt, vừa quay sang đã bị cậu hôn rồi. Anh nhíu mày, bàn tay đang cầm bát định đẩy cậu ra nhưng vừa nhấc lên đã bị cậu nắm lấy.
Nụ hôn ấy bất ngờ ập đến. Khi nụ hôn kết thúc, Tô Đồng vẫn nhíu mày, sự thấp thỏm bất giác trỗi dậy. Anh nhìn cậu đầy lo lắng, chờ cậu nói.
“Em nhảy việc rồi.” Cuối cùng cậu cũng chịu kể ra.
Tô Đồng không ngờ Lý Gia Đồ lại giấu điều này suốt thời gian qua. Anh tròn mắt ngạc nhiên, hỏi: “Vì sao?”
Lý Gia Đồ trầm ngâm một lúc rồi thuật lại ngọn nguồn câu chuyện cho anh nghe.
Tô Đồng vừa ăn vừa nghe cậu kể. Thoạt đầu, anh rất bức xúc và bất lực trước sự việc tồi tệ mà cậu gặp phải, để rồi sau đó lại xót xa vì hành động của cậu suốt cả tuần nay. Điều đáng nói là suốt một tuần ấy, cậu thà chịu đựng những áp lực một mình và lang thang ngoài kia hơn là chịu tâm sự cùng anh.
Anh nhớ đến chuyện Lý Gia Đồ gặp phải ở trường thời niên thiếu mà không khỏi bùi ngùi. Lúc đó ít nhất anh còn có khả năng gạt bỏ muôn vàn chông gai giúp cậu, cho nên dù sau đó cả hai có cãi nhau, Tô Đồng vẫn có thể luôn miệng khẳng định mình làm vậy là vì tốt cho cậu. Vậy mà giờ đây, khi anh muốn hỏi cậu tại sao ngay từ đầu không kể cho mình biết chuyện luôn, anh lại không nghĩ ra được bản thân có thể giúp gì cho cậu nếu cậu chịu nói ra.
Thì ra chim non trưởng thành sẽ mang đến nỗi ưu phiền như vậy. Tô Đồng thoáng thấy hụt hẫng. Thế nhưng thời điểm anh quay sang đối mặt với ánh mắt đầy mong đợi của Lý Gia Đồ, trái tim anh lại vô thức đập thình thịch.
Lý Gia Đồ nhìn anh đầy tha thiết và nói một cách dè dặt: “Công việc hiện tại có thể sẽ không ổn định như công việc cũ, nhưng em lại có không gian tự do lớn hơn. Anh đợi em thêm một thời gian nữa nhé? Em sẽ phấn đấu để tương lai có được chỗ đứng ổn định, và nhất định sẽ xây cho anh một ngôi nhà như em đã hứa.”
Tô Đồng cười: “Nhưng anh đâu có đòi hỏi em phải xây nhà cho anh đâu.”
Nghe vậy, Lý Gia Đồ sững người, rồi cuống quýt cúi đầu.
Đôi khi Tô Đồng không biết người con trai trước mặt mình đây liệu có còn giữ được vẻ ngây ngô như thuở ban đầu quen biết không nữa. Lúc thì tưởng chừng cậu đã trưởng thành và độc lập, lúc lại giống như lúc nào cũng cần sự công nhận từ anh. “Bao nhiêu năm qua anh vẫn luôn đợi em mà, và sẽ chẳng bao giờ rời bỏ em cả.” Anh vuốt gương mặt ấm áp của cậu, mỉm cười trách yêu, “Thế có muốn ăn cơm nữa không đấy?”
Cậu gãi đầu tỏ vẻ ngượng ngùng, vội bưng bát cơm lên ăn tiếp.
Tô Đồng nghĩ một lát rồi đề nghị: “Trong tủ lạnh có bia, hai đứa mình mỗi người một lon nhé.”
“Hả?” Lý Gia Đồ nhìn anh đầy thắc mắc.
Anh cười mỉm: “Uống mừng em lên làm sếp, có công ty của riêng mình. Đây là một ngày kỷ niệm rất quan trọng đấy.”
Lý Gia Đồ cười xấu hổ. Cậu bẽn lẽn nuốt đồ ăn trong miệng rồi đứng dậy đi tìm bia.
Bảo mỗi người một lon nhưng lại bất giác uống ngày càng nhiều hơn theo thời gian trò chuyện.
Cuối cùng, Tô Đồng ngồi trên ghế, hình ảnh Lý Gia Đồ đang thu dọn bàn ăn hiện lên nhòe mờ trong đôi mắt anh, giống như ảo ảnh. Anh nhíu mày, gọi tên cậu từ xa.
Lý Gia Đồ rửa nốt cái đĩa cuối cùng, lau tay rồi quay về ngồi cạnh Tô Đồng, hỏi: “Em bế anh về phòng nhé?”
Tô Đồng đau đầu như búa bổ, khẽ ừ hử: “Xem tivi một lát đã?”
“Cũng được.” Tửu lượng của Lý Gia Đồ cao hơn Tô Đồng nhưng cũng chẳng hơn là bao. Cậu để anh khoác tay lên vai mình, khom lưng định bế anh lên nhưng sức lực đâu chẳng thấy, chân loạng choạng như giẫm phải bông vậy.
Tiếng “rầm” vang lên, trời đất đảo điên, cả hai ngã uỵch xuống sàn gỗ. Cơn đau giúp họ tỉnh táo lại.
Lý Gia Đồ nhe răng trợn mắt vì đau nhưng vẫn nâng Tô Đồng – người đang nằm trên người mình – dậy và hỏi han: “Anh có đau ở đâu không?”
“Không đau, không sao cả. Chỉ là mất hết sức thôi.” Tô Đồng trở mình, trượt xuống khỏi người cậu rồi nằm dài giữa nhà, bật cười: “Đêm nay mình ngủ ở đây đi, anh không muốn tắm.”
Lý Gia Đồ nhìn anh đầy ngạc nhiên, nghĩ một lát rồi cũng nằm xuống cạnh anh.
Bấy giờ đang là mùa hè nhưng nằm trên sàn nhà lâu vẫn sẽ cảm thấy lưng mát lạnh. Cảm giác ấy làm nguội dần hơi men trong cơ thể và lý trí cũng từ từ quay trở lại. Tô Đồng mở mắt nhìn đèn trần nhà vẫn chưa tắt, rồi lại quay sang nhìn Lý Gia Đồ nằm cạnh bên.
Cậu mải chú tâm nhìn anh nãy giờ, thành thử thấy anh nhìn mình thì cũng mỉm cười với anh.
Tô Đồng cũng cười theo rồi lại đưa mắt ngắm trần nhà tiếp, hỏi ngập ngừng: “Lý Gia Đồ này, hẳn nhiều năm qua em vẫn giấu anh nhiều chuyện phải không?”
Cậu sững người hồi lâu mới khẽ đáp: “Vâng.”
“Anh cũng vậy.” Tô Đồng thở dài thườn thượt, nhấc tay che mắt, giọng bỗng khàn đi hẳn, “Nhưng em hãy tin rằng anh yêu em, yêu đến vô tận. Anh lớn hơn em nhiều tuổi, thành ra đôi khi tuy biết em mong anh ỷ lại mình nhưng anh vẫn ngại.”
“Hai ta đều biết em đã ngày một tốt hơn, thế nhưng anh vẫn cứ ngây ngô, vẫn chẳng thể kiềm chế được nỗi lo lắng...”
Tô Đồng chưa nói hết câu thì đã được Lý Gia Đồ ôm anh vào lòng.
“Kẻ ngốc ở đây là em mới phải.” Cậu cất giọng khàn.
Tô Đồng chợt thấy cổ họng mình nghẹn lại. Anh mở mắt nhưng tầm nhìn khá nhòe, phải mất một lúc mới nhìn rõ được: “Chặng đường còn dài lắm, chúng ta sẽ cùng nhau phấn đấu. Đừng thấy cảm kích hay áy náy gì cả.”
“Vâng.” Lý Gia Đồ cúi đầu hôn lên trán anh.
Nụ hôn ấy ướt át mà lồng ngực Lý Gia Đồ lại ấm áp đến lạ. Tô Đồng rúc mình vào cái ôm ấy, tự thuyết phục bản thân rằng, cứ để cho khát khao ấy thể hiện chỉ trong giây phút này thôi cũng được, mặc cho em ấy khoe sức cũng không sao.