Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 118: Ngoại truyện 3-5
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngoại truyện 3-5
Tác giả:
Miêu Đại Phu
Dịch:
Dú
Tối hôm đó, vì mải mê uống rượu và tâm sự, mãi đến sáng hôm sau Lý Gia Đồ mới sực nhớ ra chuyện mình đã hứa tặng vải cho đàn chị.
Cậu lê dép ra phòng khách, tựa vào tủ lạnh ngắm Tô Đồng chuẩn bị bữa sáng. Lý Gia Đồ cười tủm tỉm, kể cho anh nghe chuyện đó.
Tô Đồng ngạc nhiên rồi bật cười: "Giờ vải đã chẳng còn tươi ngon nữa, em định trơ mặt đem đi tặng sao?"
Lý Gia Đồ mím môi, vẻ bối rối. Cậu nghĩ một lát rồi nói: "Hay là mình làm bánh mousse đi, đằng nào hôm nay cũng rảnh. Anh có muốn ăn không? Em sẽ làm cho anh một phần."
"Có chứ." Tô Đồng chẳng buồn giữ ý, bưng bữa sáng của hai người ra bàn.
Tô Đồng sau khi say rượu không ăn miếng nào, nên bữa sáng chỉ cần thêm cà phê là đủ cho anh. Anh vừa ngồi cạnh Lý Gia Đồ vừa lật xem hồ sơ thiết kế của cậu, rồi ngạc nhiên thốt lên: "Nhà nghỉ ven biển Văn à?"
Lý Gia Đồ vẫn chưa có thời gian đọc hồ sơ kể từ khi mang về. Nghe anh nói vậy, cậu cũng bất ngờ, liền xáp lại gần bên tay anh để xem hồ sơ: "Đúng thật. Thế thì phải hẹn chị chủ để đến tận nơi tham quan thôi."
Đó là một nhà nghỉ nằm dọc biển Văn, Chỉ Châu. Tô Đồng vừa ngắm nghía ảnh nhà nghỉ vừa được chiêm ngưỡng cảnh biển Văn tuyệt đẹp.
"Bao giờ các em đi thì dẫn anh theo với." Anh nói.
Lý Gia Đồ rất bất ngờ khi nghe anh dùng từ "dẫn theo", nhưng nét mặt Tô Đồng hết sức tự nhiên khiến cậu cũng thấy thoải mái. Cậu cười: "Em sẽ cố hẹn vào cuối tuần để trùng đúng lúc anh rảnh luôn."
Tô Đồng mỉm cười gật đầu.
Anh lại cúi xuống đọc hồ sơ. Lý Gia Đồ chán nản ăn bữa sáng thơm ngon, cảm giác như mình muốn nếm thử một hương vị khác. Cậu liếc trộm Tô Đồng mãi rồi không kìm lòng được, lấy khăn giấy lau tay và miệng, sau đó dang tay ôm anh ngồi chung một ghế.
Sau phút giây sửng sốt, Tô Đồng phì cười: "Tràn trề sức sống thật đấy."
"Hôm nay anh không tăng ca chứ?" Lý Gia Đồ hôn lên phần sau tai anh rồi cọ môi lên vành tai.
Anh cúi đầu, cảm giác môi Lý Gia Đồ chạm vào gáy khiến vai anh cứng đờ vì gồng. Tô Đồng cố tình gồng, bằng không anh sẽ chẳng thể bước ra khỏi căn nhà này mất. Anh cười áy náy: "Anh còn phải đi làm nữa."
"Ò." Lý Gia Đồ đáp rầu rĩ.
Tô Đồng tiện tay nhấc tập hồ sơ đập nhẹ vào trán cậu, nghe cậu kêu úi cha trông rất đáng thương. Anh đặt hồ sơ xuống, đứng dậy thu dọn bát đũa trên bàn và bảo Lý Gia Đồ đi cho cá trong bể ăn.
Không hiểu sao, khi nhìn thấy đàn cá Ali Pseudotropheus Demasoni trong bể, Lý Gia Đồ lại nhớ đến chú mèo con lang thang mà cậu từng gặp trước cửa hàng tiện lợi. Một tuần đã trôi qua, liệu nó có còn nhỏ như lần cậu gặp không? Và liệu nó có còn ở đó nữa không?
Trong lúc cho cá ăn, cậu ghé lại gần soi vết cặn dính trên kính mà thấy ghê ghê, liền nhíu mày.
"Sao thế?" Tô Đồng vừa về phòng thay đồ, vừa thắc mắc hỏi.
Cậu lắc đầu, trở vào phòng tắm lấy một chậu nước rồi sang phòng dụng cụ tìm vợt vớt cá. Cậu vừa vớt cá vừa hỏi: "Anh nghĩ nếu mình nuôi một con mèo trong nhà thì nó có ăn mất cá không?"
Tô Đồng ngoái lại nhìn, hỏi với giọng ngạc nhiên: "Em muốn nuôi mèo à?"
"Lần trước em có bắt gặp một bé mèo mướp ở quanh cửa hàng tiện lợi cạnh thư viện, giờ tự dưng thấy nó côi cút quá, muốn mang về nhà nuôi." Nói xong, Lý Gia Đồ chợt nhớ ra địa điểm mình từng kể cho anh nghe không phải là cửa hàng tiện lợi cạnh thư viện. Nghĩ đến đó, cậu xấu hổ quay sang thì trông thấy Tô Đồng đang nhìn mình với ánh mắt trách cứ sau khi cậu lỡ lời. Thấy vậy, cậu cúi đầu cười ngượng.
"Chiều nay anh tăng ca xong sẽ vòng qua đó tìm, nếu tìm được thì mang về rồi mình làm thủ tục." Thay đồ xong xuôi, Tô Đồng lại vỗ vai Lý Gia Đồ.
Cậu vẫn cầm vợt vớt cá trong tay, quay đầu hôn anh, dặn: "Đi lại cẩn thận nhé."
"Ừ. Đừng để cá trong nước máy lâu quá, kẻo mèo về chưa kịp ăn thì chúng đã chết rồi." Tô Đồng đùa.
Lý Gia Đồ câm nín, giục anh như xua vịt: "Anh đi nhanh đi, lái xe chậm thôi nhé."
"Biết rồi, anh đi nhé." Tô Đồng bẹo má cậu rồi đi ra ngoài.
Chú mèo mướp ấy không chỉ được Lý Gia Đồ cho ăn lòng đỏ trứng một lần duy nhất vào hôm đó đâu. Suốt cả tuần lang thang ngoài đường, hễ đến thư viện là cậu lại cố tình đi loanh quanh cửa hàng tiện lợi đó để tìm và cho con mèo kia ăn.
Một tuần là chưa đủ để hình thành một thói quen đối với Lý Gia Đồ, nhưng cậu không biết đối với một chú mèo mướp con thì thế nào.
Nghĩ đến chuyện mất một ngày không ghé cửa hàng tiện lợi trong lúc rửa bể cá, Lý Gia Đồ thấy bồn chồn không yên. Khi đàn Ali Pseudotropheus Demasoni suýt lật bụng trong nước máy, cậu kịp thời thả chúng về môi trường nước thích hợp.
Lý Gia Đồ ngồi trên giường, vừa đọc hồ sơ tu sửa phòng ốc vừa đợi. Khoảng nửa tiếng sau, đàn cá đã bơi thong dong trở lại.
Đây là bể cá Tô Đồng mua, nên dù cậu không hẳn thích lắm nhưng vẫn hay để mắt đến. Thấy tình trạng của chúng đều ổn cả, cậu chụp ảnh gửi cho anh để khoe. Đến khi anh trả lời, cậu mới cười tủm tỉm đi ra khỏi phòng ngủ và lấy vải ra để làm bánh mousse.
Buổi trưa, do đường điện gặp sự cố nên tòa văn phòng nơi có công ty Tô Đồng bị cúp điện nửa tiếng. Anh mở cửa sổ nhưng chẳng có tí gió nào, chỉ có cái nắng oi bức bên ngoài khiến mồ hôi chảy nhễ nhãi từ cổ áo sơ mi anh.
Sếp tổng gọi điện bảo anh lên văn phòng, nói là muốn anh đi cùng mình ghé qua dự án ở Tĩnh An nếu anh rảnh. Thế nhưng Tô Đồng lại nghĩ đến công việc Lý Gia Đồ mới nhận nên đành từ chối một cách khó xử và đề cử những người khác cho sếp.
"Thôi được. Tại anh thấy chú dạo này tăng ca cực nhọc nên định cho đi công tác như đi nghỉ để xả hơi ấy mà." Sếp tư lự một lúc: "Chú cố chịu thêm chút nữa rồi tháng sau anh cho chú nghỉ phép năm nhé."
Tô Đồng sửng sốt trước niềm vui bất ngờ này, cười tươi: "Vâng, cảm ơn anh."
Anh về văn phòng thì điện đã có trở lại. Không những vậy, trên bàn làm việc anh còn có thêm một đơn hàng giao trong nội thành. Hộp giấy đọng nước, nhìn là biết có túi đá bên trong.
Tô Đồng mở hộp. Một chiếc bánh mousse bé xinh, trắng tinh khôi đập vào mắt anh, kèm theo tờ giấy Lý Gia Đồ viết và kẹp vào bên cạnh, giục anh ăn nhanh.
Dù vậy, anh vẫn chụp ảnh chiếc bánh gửi cho cậu trước khi ăn.
"Ái chà, ngọt ngào thế!" Cô thư ký đến đưa tài liệu, nói đùa khi thấy Tô Đồng ăn lén bánh ngọt trong văn phòng.
Tô Đồng suýt nghẹn, cười ngượng và dặn: "Đóng cửa lại giúp anh với."
Cô thư ký trợn mắt ra vẻ tức giận, đoạn buồn cười lắc đầu, rồi ra ngoài đóng cửa.
Chẳng cần nói một câu, Lý Gia Đồ cũng biết anh rất ưng ý chiếc bánh mousse ấy qua tấm ảnh anh gửi.
Đàn chị – người cũng nhận bánh ngọt – thắc mắc qua điện thoại: "Chuyện gì mà vui thế?"
"Không có gì ạ." Lý Gia Đồ vẫn cười tủm tỉm không thôi dù ngoài miệng trả lời như vậy. Cậu chỉnh lại giọng, hỏi: "Chị hẹn khách giúp em được không? Em muốn gặp chị ấy để bàn phương án cụ thể."
Tăng Nhã Nhữ đáp: "Đương nhiên là được! Cơ mà phải chờ công ty mình đăng ký xong xuôi hết mới vào việc chính thức được ấy? Tức là phải tuần sau cơ. Sau đó chúng ta sẽ đi biển Văn một chuyến. À này, mai em có rảnh không? Chị với Thành Xuân đã chấm được căn nhà để đặt văn phòng và sẽ đi xem vào ngày mai."
Lý Gia Đồ nghĩ bụng cũng được, nên đồng ý ngay.
Mặc dù đàn chị đã bảo không phải gấp gáp, nhưng phần thời gian còn lại trong ngày cậu đều rảnh nên vẫn phác thảo vài phương án trong đầu dựa trên thông tin hiện có. Thời gian trôi qua rất nhanh, bầu trời tối sầm tự lúc nào, và Lý Gia Đồ quên luôn cả việc chuẩn bị bữa tối.
Nếu Tô Đồng không gọi điện cho cậu thì cậu, người đang ngồi trước máy tính, vẫn chẳng để ý đến thời gian. Cậu bắt máy, phản ứng đầu tiên là xin lỗi: "Em quên nấu cơm mất."
Tô Đồng ở đầu dây bên kia ngớ người giây lát rồi cười: "Không sao đâu. Nhưng anh không mang chú mèo mướp của em về được rồi."
Bấy giờ cậu mới thoát khỏi dòng suy nghĩ về bản vẽ, ngạc nhiên thốt lên: "Không tìm thấy sao anh?"
"Có thấy nhưng hình như nó không ưa anh, không chịu về cùng anh." Anh cười bất đắc dĩ: "Nó ăn xong là bỏ đi luôn, chắc em phải đến đây rồi."
Lý Gia Đồ ngẩn ra vài giây, đang định bỏ cuộc nhưng ngẫm lại vẫn nói: "Anh đợi ở cửa hàng tiện lợi một lát nhé? Em ra tìm anh ngay đây, tiện thể đi ăn tối chung luôn."
"Ừ." Tô Đồng vừa cúp máy thì loáng thoáng nghe thấy tiếng mèo kêu từ một góc.
Anh sửng sốt đưa mắt nhìn về phía nguồn âm thanh thì quả nhiên bắt gặp chú mèo mướp con ló cái đầu bông xù bé xinh từ dãy cây xanh, với cặp mắt vàng sáng ngời to tròn giữa bóng tối. Mới nhìn sẽ thấy hơi sợ nhưng về lâu về dài lại thấy đáng yêu vô cùng.
Tô Đồng đang định ngồi xuống đối mặt với nó thì nó hoảng sợ rụt đầu về sau bụi cây và biến mất. Thấy vậy, anh lắc đầu đầy thất vọng, nghĩ bụng chắc phải đợi Lý Gia Đồ đến mới chinh phục được nó thật rồi.
Lát sau, nhân viên cửa hàng đi ra vứt rác thấy anh vẫn đứng ở cửa thì lấy làm ngạc nhiên, cất tiếng chào.
"Anh chờ ai à?" Trước lúc vào cửa hàng, cậu nhân viên hỏi.
"Cậu có biết con mèo mướp thường lảng vảng ở đây được mấy tuổi rồi không?"
Cậu nhân viên thắc mắc, hỏi lại: "Chỗ chúng tôi có mèo mướp sao?"
Câu trả lời theo phản xạ ấy khiến Tô Đồng nghe xong xấu hổ không biết đáp sao, đành cười lúng túng: "Chắc là có, tôi vừa mới cho nó ăn đây."
"Thế hả?" Cậu nhân viên nhìn anh với vẻ thắc mắc, lẩm bẩm: "Tôi làm việc ở đây hai năm mà có thấy nó lần nào đâu. Nó khoảng bao nhiêu tuổi?"
Tô Đồng kinh ngạc.
Cậu nhân viên bấy giờ cũng nhận ra đó cũng là câu anh vừa hỏi mình mới nãy. Cậu ta cười ngượng ngùng, đá sang chuyện khác: "Tôi về làm việc đây."
"Cậu làm việc đi nhé." Tô Đồng nói câu chào theo phép lịch sự.
Một câu chuyện kỳ lạ. Chú mèo mướp đến nhân viên làm việc hai năm ở cửa hàng tiện lợi còn không gặp lại được Lý Gia Đồ phát hiện và còn cho ăn nguyên tuần. Mà chính ban nãy anh cũng tận mắt chứng kiến nó ăn snack ngon lành ở khoảng cách 3m.
Tô Đồng rất là hoang mang, đặc biệt là khi cậu nhân viên lại bước ra hỏi lại anh sau mười phút: "Anh thấy một con mèo mướp thật hả? Tôi vừa hỏi đồng nghiệp, chị ấy cũng bảo là không gặp bao giờ."
"Chắc là tôi nhìn lầm." Thấy cậu nhân viên nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quặc, anh đành thôi, sửa câu trả lời.
Cậu ta nửa tin nửa ngờ, gật đầu khẳng định, nói là "không có mèo thật mà" rồi quay vào cửa hàng.
Tô Đồng dở khóc dở cười, ngó ra phía hàng cây mà mèo ta thường quanh quẩn, bỗng dưng mong Lý Gia Đồ xuất hiện trước mặt mình ngay tức khắc.
Dường như sự hiện diện của cậu sẽ đủ để chứng minh cho sự tồn tại của chú mèo mướp và chứng minh rằng anh đã đúng.
Quả là suy nghĩ trẻ con.
Tô Đồng tự giễu trước ý nghĩ đó của mình, mà đây nào phải lần đầu tiên anh cần Lý Gia Đồ chứng minh cho bản thân đâu? Đã có vô số lần như vậy rồi.
Mười phút sau, Lý Gia Đồ xuất hiện ở vệ đường. Cậu xuống khỏi taxi, bưng thùng carton từng dùng để đựng vải, vừa đi vừa tìm, rõ là đang tìm "con mồi" của mình.
Tô Đồng phì cười trước điệu bộ của cậu. Đến khi cậu đi tới trước mặt, anh mới nói: "Trên đời này chỉ có hai đứa mình tin là có con mèo đó thôi."
"Là sao?" Lý Gia Đồ không biết đầu đuôi câu chuyện nên rất thắc mắc.
Ngần ngừ giây lát, Tô Đồng rút lại những gì mình đã nói, sửa lại thành: "Ban nãy anh thấy nó ở hàng cây bên kia nhưng giờ thì lại không thấy nữa rồi."
Lý Gia Đồ nhíu mày, ra vẻ âu sầu, đưa thùng carton cho Tô Đồng, nói: "Em mua hạt dụ nó."
Thấy cậu quyết tâm, Tô Đồng chẳng nhịn cười nổi. Trong lúc cậu vào cửa hàng, anh đặt thùng ở khu vực từng cho mèo ăn rồi lại ngó hàng cây nhưng vẫn chẳng thấy nó.
Chẳng mấy chốc, Lý Gia Đồ lại hừng hực khí thế xách bao hạt từ cửa hàng ra. Cậu đổ hạt vào thùng rồi xoay miệng thùng, vỗ vào tay Tô Đồng nói nhỏ: "Mình đứng xa một chút."
Họ lủi đến chỗ đặt dụng cụ tập thể dục ở chung cư gần đó. Một người ngồi xích đu, lẳng lặng chờ đợi bóng hình có thể sẽ xuất hiện trong bóng tối.
Đằng sau thường có tiếng xe cộ băng qua, càng làm nổi bật vẻ ắng lặng nơi vườn hoa nhỏ.
Không có đèn đường, chỉ có mỗi ngọn đèn từ cửa hàng tiện lợi rọi lờ mờ xuống khu vực nhỏ này trong vườn hoa. Quan sát hành động của hai nhân viên, Tô Đồng ngỡ như mình đang xem một bộ phim câm vậy.
"Đói không?" Lý Gia Đồ rón rén mở nửa gói hạt còn lại đưa cho anh.
Tô Đồng mắt tròn mắt dẹt, nhìn cậu với vẻ khó tin.
"Sáu loại cá biển, thịt gà, vitamin và các khoáng chất, nhiều dinh dưỡng hơn cả mì ăn liền." Cậu thậm chí còn dí gói hạt tới tận mặt anh với bản mặt tỉnh bơ.
Tô Đồng cạn lời, bảo: "Em ăn trước đi."
Lý Gia Đồ sượng trân, thử nhìn hạt trong gói, tần ngần một lát rồi lấy một hạt bỏ vào miệng.
"Ê!" Tô Đồng hoảng hồn, cuống cuồng bóp cằm ép cậu phải nhổ ra nhưng cuối cùng đành phải trơ mắt nhìn cậu nuốt hạt vào. Anh chết sững hồi lâu rồi thả tay, dở khóc dở cười: "Thế mà em cứ cãi mình không phải mèo."
Lý Gia Đồ cười thản nhiên, còn nói: "Ngon lắm đó. Anh không ăn thật sao?"
Tô Đồng liếc xéo ra vẻ bó tay. Bỗng nghe tiếng động từ thùng carton, anh vội ngó ra phía hàng cây. Lý Gia Đồ cũng nghe thấy tiếng đó, nín thở chờ, nhìn chằm chằm vào thùng. Một lát sau, thùng đổ cái thịch, lật ngửa lên.
Hai người bật dậy chạy lại gần chiếc thùng cao hơn bé mèo đôi chút. Lý Gia Đồ nhanh tay đóng nửa nắp thùng nhân lúc nó chưa kịp bỏ trốn rồi bưng lên.
"Tìm phòng khám thú y để vệ sinh và kiểm tra một lần luôn nhỉ?" Tô Đồng nói, "Tiêm phòng, diệt bọ chét, bao giờ đảm bảo được sức khỏe hẵng mang về nhà."
Có vẻ Lý Gia Đồ chẳng để tai nghe lời dặn của anh, cậu đã thò tay vào thùng trêu chú mèo con rồi.
Nhìn nét mặt dịu dàng của cậu, Tô Đồng cũng nhoẻn cười, hỏi: "Em nghĩ ra tên chưa?"
"Hở?" Cậu chẳng buồn liếc anh hay nhìn lối đi, tay thì ôm thùng, tay thì ghẹo mèo: "Gọi nó là Mướp luôn nhé?"
Tô Đồng lại hỏi: "Em nghe anh nói gì ban nãy không?"
Cậu ngẩng đầu, nháy mắt và cười: "Có. Đưa nó đi thú y trước, bao giờ khỏe thì mang về nhà."
Anh gật đầu hài lòng, gãi cằm Lý Gia Đồ.
Lý Gia Đồ thấy nhột, né mặt đi chỗ khác, giở giọng dỗi: "Mèo ở trong thùng cơ mà, anh ghẹo nhầm rồi!"
Do phải tìm phòng khám thú y còn hoạt động ban đêm nên Tô Đồng và Lý Gia Đồ phải đi loanh quanh gần nửa tiếng đồng hồ mới tìm đến nơi nhờ bản đồ trên điện thoại.
Bé Mướp thân thiện sẵn với Lý Gia Đồ, thành thử dọc đường đi nó rất ngoan, không gây rắc rối cho cả hai.
Hai người đi vào phòng khám, đeo số cho chú mèo con rồi ngồi đợi bác sĩ tiêm thuốc diệt bọ chét và vắc xin phòng bệnh cho nó. Bác sĩ nhận định mèo đã khoảng ba tháng tuổi, tương đối khỏe mạnh.
"Hai anh định nuôi nó thật sao?" Giọng bác sĩ qua lớp khẩu trang nghe hết sức lạnh lùng: "Con mèo này chỉ đáng yêu lúc nhỏ thôi, đến khi lớn lại hết. Giá thị trường chưa đến 100 tệ, không phải giống quý hiếm, lỡ chẳng may đổ bệnh các thứ lại phải chi cả đống tiền."
Lý Gia Đồ gật đầu đầy quả quyết, đáp: "Nuôi chứ. Xin nhờ bác sĩ kiểm tra, xác thực tình trạng sức khỏe của nó để chúng tôi mang về."
Bác sĩ nhìn hai người, gật đầu: "Được thôi, hai anh làm thủ tục đăng ký đi. Tối nay cứ để mèo ở chỗ chúng tôi đã, ngày mai qua nhận nó về."
"Cảm ơn bác sĩ." Cậu nói với giọng biết ơn.
Gói hạt thức ăn mua cho bé Mướp giờ chỉ còn một nửa để trong xe. Lý Gia Đồ làm thinh suốt quãng đường về nhà, cứ mải nghĩ đến câu nói của bác sĩ về việc sau này mèo lớn sẽ hết đáng yêu, liệu có còn muốn nuôi nữa không.
Bỗng nhiên, Lý Gia Đồ hoảng hồn khi thấy Tô Đồng thò tay vào gói hạt thức ăn mèo lúc dừng đèn đỏ.
"Ơ, đừng ăn linh tinh!" Lý Gia Đồ cuống cuồng hất tay anh.
Tô Đồng hỏi: "Em vừa mới nghĩ gì thế?"
Lòng nghẹn lại, cậu vốn không định trả lời nhưng sau phút giây chần chừ lại hỏi: "Hồi mình mới qua lại với nhau, anh từng khen em đẹp. Anh nhớ chứ?"
"Có, giờ em vẫn đẹp mà." Tô Đồng khởi động xe, đáp nhẹ tênh.
Lý Gia Đồ bĩu môi, hỏi: "Nhưng lúc đó em mới chỉ mười mấy tuổi đầu, anh không sợ em càng lớn càng xấu sao? Với cả giả sử em cứ mãi làm anh phải lo thì sao?"
"Không có chuyện đó đâu." Tô Đồng khẳng định, tranh thủ quay sang cười với cậu: "Có anh nuôi, em sẽ ngày càng hoàn thiện hơn."
Lý Gia Đồ bật cười khi nghe vậy, những tâm sự dồn ứ trong lòng đã vơi đi nhiều. Cậu đổi tư thế ngồi cho thoải mái, nhìn đường đi phía trước và nói: "Mình vẫn nên đặt cho mèo con một cái tên thật hay đi."
Tô Đồng gật đầu tán thành, bảo: "Đặt là 'Đồ Đồ' nhé? Tìm thấy ở quanh thư viện thì chắc trưởng thành sẽ là một bé mèo học giỏi đây."
Lý Gia Đồ không ưng, nhíu mày nhìn anh hằm hằm.
"Anh hơi bị nghiêm túc đó." Tô Đồng tỏ ra nghiêm túc.
Nếu anh không đang lái xe thì chắc Lý Gia Đồ sẽ lôi anh khỏi ghế lái, ghì vào lòng mình để véo cho bõ ghét. Nghĩ một chốc, cậu hỏi: "Đặt tên ấy thì anh có chiều nó như chiều em không?"
Tô Đồng trầm ngâm giây lát, đáp: "Dĩ nhiên là có, nhưng sẽ chiều ít hơn em một chút."
"Thế lấy tên 'Đồ Đồ' đi." Lý Gia Đồ thoải mái tán thành đề xuất đó, cầm gói hạt lên.
Thấy vậy, Tô Đồng liếc cậu rồi dặn: "Đừng ăn vặt trước giờ cơm. Thả xuống."
"Dạ dạ." Lý Gia Đồ rụt bàn tay đã thò vào gói, gấp miệng gói và đặt lại chỗ cũ.
Nhà họ rất rộng, dư sức chào đón thêm thành viên mới, mỗi tội thiếu các công cụ giải trí và môi trường nghỉ ngơi thôi.
Để đón chào Đồ Đồ – bé con sẽ vào ở ngày hôm sau, Tô Đồng và Lý Gia Đồ về nhà gọi đồ ăn về, sửa soạn trong nhà hồi lâu.
Đầu tiên họ chừa một khoảng không gian trong thư phòng của Lý Gia Đồ để đặt ổ và giá cho mèo – hai món hàng sẽ giao đến vào ngày mai. Sau đó, họ lại lên mạng lựa nhiều món đồ chơi và vật dụng sinh hoạt mà nó có thể cần đến.
Họ tất bật tới tận nửa đêm. Lý Gia Đồ sực nhớ sáng mai phải đi với đàn chị đàn anh xem văn phòng mới nên nằm trên giường nói được vài câu với Tô Đồng thì đã ngủ thiếp đi.
Vải trong tủ lạnh vẫn còn rất nhiều, hai người chưa có thời gian xử lý. Tô Đồng chưa kịp nói cho cậu biết chuyện mình được nghỉ phép năm vào tháng sau. Trước lúc vào giấc, anh lắng tai nghe tiếng hít thở của cậu. Tiếng ấy nhẹ tênh nhưng anh vẫn nghe rõ mồn một vì nằm gần nhau.
"Lý Gia Đồ ơi?" Tô Đồng gọi khẽ.
Cậu "Ừ" nhỏ xíu, nhích lại gần, gối lên khuỷu tay anh.