Chương 16: Không đọc tin nhắn tôi gửi hả?

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Chương 16: Không đọc tin nhắn tôi gửi hả?

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng 11, tháng 12 hàng năm luôn là khoảng thời gian bận rộn nhất của học sinh: Lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, Đại hội thể dục thể thao và cả buổi tiệc thâu đêm đón Tết Tây đều tập trung vào hai tháng này.
Để chuẩn bị cho buổi dạ tiệc kỷ niệm ngày thành lập trường, câu lạc bộ kịch đã bắt đầu chuẩn bị từ trước kỳ thi giữa kỳ. Ngay khi có kết quả, họ liền lập tức tổ chức các buổi tập luyện bài bản, có kế hoạch. Ngoài buổi dạ tiệc, câu lạc bộ còn hợp tác với Ban Truyền thông của trường quay một bộ phim học đường dài 15 phút. Sau khi quay xong, phim sẽ được đăng lên Weibo chính thức của trường và các trang web xem video, nhằm giới thiệu những nét đặc sắc của học sinh trong năm qua.
Vì đã từ chối làm nam chính nên Lý Gia Đồ bị chủ tịch câu lạc bộ chuyển sang ban kỹ thuật, yêu cầu phụ trách công việc hậu cần trong lúc ghi hình. Để không ảnh hưởng đến thời gian học tập thường ngày, các buổi quay phim đều được sắp xếp vào cuối tuần. Nhưng việc quay phim cả ngày vẫn chưa xong xuôi nên tuần tới Lý Gia Đồ vẫn không thể về nhà.
Ban đầu không có ai tham gia hạng mục nam chạy tiếp sức 4x400m cho Đại hội thể dục thể thao. Trong khi Lý Gia Đồ còn chưa kịp cân nhắc kỹ càng, cậu đã bị cán bộ thể dục Trương Cạnh Dư ghi tên vào danh sách.
Mỗi sáng sớm trước lúc tập thể dục buổi sáng và buổi chiều lúc tan học, cậu và hai bạn khác đều bị Trương Cạnh Dư kéo tới sân điền kinh chạy 400m. Việc này khiến các buổi lên lớp cả ngày lẫn đêm của cậu đều mất hết tinh thần. Ban đầu, cậu còn có thể hoàn thành bài tập đúng hạn, nhưng một tuần sau đó, không chỉ vài trang vở còn bỏ trống mà gần một phần đề bài đọc xong cũng lười làm, đành bỏ qua.
Còn nửa tháng nữa là đến Đại hội thể dục thể thao của trường, các lớp đã bắt đầu chuẩn bị cho buổi khai mạc. Nghi thức khai mạc của nhà trường vốn là để học sinh hóa trang và cầm biểu ngữ với chủ đề "Mũi nhọn của đất nước", vốn là một điểm nhấn nổi bật hàng năm, nên năm nay cũng không ngoại lệ.
Sau khi lớp 11 được chia ban, trong lớp vừa đủ mười hai bạn nữ. Không biết ban cán sự lớp đã bàn bạc thế nào mà cuối cùng lại quyết định để cả mười hai cô bạn ấy hóa thân thành "Thập nhị kim thoa" và cần tìm thêm một bạn nam nữa sắm vai Giả Bảo Ngọc.
Lời đề nghị này vừa được đưa ra trong buổi họp lớp đã được mọi người nhiệt liệt tán thành, chỉ mỗi Lý Gia Đồ không mấy hào hứng. Cậu nói lớn hơn một chút với Lưu Mặc Nam đang đứng trên bục giảng: "Tìm người khác đi, tớ không tham gia đâu."
"Cậu là gương mặt đại diện của lớp mình mà, ôi, cậu mà không làm Bảo Ngọc thì ai làm mới được đây?" Trương Cạnh Dư ngồi phía trước cười.
Lý Gia Đồ vẫn mang vẻ mặt miễn cưỡng, nói: "Dù thế nào đi nữa tôi cũng không tham gia."
Đây là kết quả lần trước ban cán sự lớp đã họp và đưa ra, nay lại bị Lý Gia Đồ từ chối trước mặt cả lớp, Lưu Mặc Nam đứng trên bục giảng cũng nhất thời có chút lúng túng. Một lúc lâu sau, cô đành phải hỏi: "Có bạn nam nào chủ động tham gia không?"
"Vương Vận Ân thì sao?" Có người đề nghị, "Cậu ấy đáng yêu lắm đó ~"
Cậu trai ngồi bàn thứ nhất có vóc dáng nhỏ bé xua tay: "Tớ không muốn tham gia."
Lưu Mặc Nam cũng lộ vẻ khó xử, nói: "Vì cần một nhóm học sinh diễu hành lên lễ đài nên phải chọn người có chiều cao tốt hơn một chút nữa." Cô nàng nhìn quanh các nam sinh khác, quả nhiên không ai tự nguyện tham gia, cô đành dứt khoát chọn: "Phùng Tử Ngưng, cậu đóng vai Bảo Ngọc nhé!"
Phùng Tử Ngưng đang vùi đầu làm bài tập, nghe thấy vậy bèn ngẩng đầu lên, không hiểu gì: "Hả?"
Lời đề nghị này lại được những người khác nhiệt liệt tán thành. Mọi người đều nói Phùng Tử Ngưng vừa trắng trẻo lại có quan hệ tốt với các bạn gái, đúng là rất thích hợp làm Bảo Ngọc.
"Phùng Tử Ngưng, cậu không báo danh tham gia hạng mục gì nhỉ?" Chu Ý Trăn nghiêng đầu sang hỏi cậu ta.
Cậu ta lắc đầu vội vàng: "Dù chưa báo danh nhưng..."
"Vậy cậu đóng vai Bảo Ngọc cho lớp mình đi!" Lưu Mặc Nam quả quyết nói.
Phùng Tử Ngưng khó xử, nhưng vẫn đồng ý: "Ừ được..."
Buổi họp lớp để thảo luận đã kết thúc trong tiếng chuông báo tan học. Lớp tự học buổi tối chuẩn bị bắt đầu nhưng Lý Gia Đồ vẫn chưa làm xong vài câu hỏi. Cậu lật hai trang phía sau của phần bài tập, còn hai trang nữa mới hoàn thành bài tập Hóa tối nay. Nhưng nếu cứ bỏ dở không làm xong thế này, sau này nếu cậu muốn làm bổ sung e rằng sẽ rất vất vả.
Lý Gia Đồ không rời chỗ cho tiết học sắp tới, chỉ cúi đầu làm bài tập Hóa. Có một phương trình hóa học khá phức tạp, cậu đã cân bằng nhiều lần rồi nhưng vẫn chưa được. Cậu nản lòng buông bút, nghĩ ngợi một lát rồi lại cầm bút lên. Giờ giải lao mười phút đó, Lý Gia Đồ đã kịp làm xong một bài tính toán, nhưng lúc đối chiếu đáp án lại phát hiện mình vẫn tính sai.
Cậu không kìm được mà lẩm bẩm chửi thề, đang định xem lại phần tính toán thì Tô Đồng đã cầm tập đề bước vào.
Không biết anh đang nghĩ gì, bảng xếp thứ hạng kết quả kỳ thi giữa kỳ đã dán trên bảng hơn nửa tháng, vậy mà anh vẫn đứng nhìn một, hai phút.
Đợi đến khi học sinh đều đã quay trở về chỗ ngồi rồi, Tô Đồng mới chia tập đề thành 4 phần, giao cho bốn học sinh ngồi bốn bàn đầu khác nhau để bọn họ phát đề rồi nói: "Các em chăm chỉ làm bài đi nhé, tan học nộp lại. Hôm nay có bạn nào muốn mang về nhà làm không?"
"Thưa thầy, em xin mang về nhà viết ạ." Có một bạn giơ tay nói.
Tô Đồng nhấc chiếc ghế dưới bục giảng lên, đặt cạnh bảng rồi ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn cậu ta rồi gật đầu: "Ừ, trên đường về phải cẩn thận đấy."
Ngay sau đó lại có thêm hai học sinh khác muốn mang đề về nhà làm. Bọn họ bỏ đề vào trong cặp, trước khi ra khỏi cửa còn chào tạm biệt Tô Đồng.
Tô Đồng thấy không còn ai về nữa mới nhắc nhở: "Giờ các em mau làm đi, đề lần này không khó đâu."
Trong mắt của giáo viên, đề như thế nào mới là khó đây? Bình thường Lý Gia Đồ chỉ dành nhiều nhất là bốn mươi phút đủ để làm xong tất cả các bài, mà đề này đúng là không khó như lời Tô Đồng đã nói, nên cũng không ngoại lệ.
Có lẽ độ khó của đề lần này không cao lắm, bởi vì số người làm xong và nộp bài sớm nhiều hơn bình thường. Còn mười phút nữa là tan học, Lý Gia Đồ nhìn thoáng qua phía Phùng Tử Ngưng đang cầm bài của mình, bước lên bục giảng nộp cho Tô Đồng.
Lúc ấy Tô Đồng đang nhìn điện thoại, ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái rồi cười: "Làm xong rồi?"
"Vâng." Phùng Tử Ngưng nộp bài cho anh: "Em về trước ạ."
Tô Đồng nhận bài rồi xem: "Ừ, được." Anh đút điện thoại lại vào túi, tiến ra phía bục giảng, ngẩng đầu nhìn những học sinh còn lại trong phòng, nhắc nhở: "Còn tám phút nữa."
Dù các thầy cô giáo luôn thường xuyên thay phiên nhau giám thị, nhưng Lý Gia Đồ vẫn cảm thấy lần trước Tô Đồng đến giám thị lớp cậu làm đề thi cứ như chuyện đã xảy ra lâu lắm rồi.
Sau khi nhiệt độ không khí giảm xuống còn ba mươi độ, trường ngắt điện điều hòa của các phòng học. Thấy còn một bài tập lớn vẫn chưa viết xong, trên lưng Lý Gia Đồ bắt đầu nóng lên. Cậu mím chặt môi, cúi đầu vào tờ giấy nháp tính toán lại, nhưng sợ không kịp giờ nên đành viết thẳng vào đề, thế mà lại sơ ý viết nhầm, chỉ có thể xóa đi rồi viết lại.
Nói là tám phút nhưng cứ như chưa đến ba phút sau, tiếng chuông tan học đã vang lên.
Tô Đồng cầm tập bài đã nộp trên bàn, nói: "Được rồi, mọi người mang bài lên nộp, không viết nữa."
Lý Gia Đồ làm xong bài ngay trong một giây cuối cùng, mặc kệ đúng sai, thở phào một hơi. Cậu đi theo nhóm lên nộp bài, thấy Tô Đồng đang bận sắp xếp bài, lại đứng chờ một lúc.
Tô Đồng ngẩng đầu lên nhìn thấy cậu, nhận bài xong, cúi đầu hỏi: "Không đọc tin nhắn tôi gửi hả?"
Cậu vốn định nộp bài xong thì về, nghe thấy câu hỏi của anh lại vội lấy điện thoại ra. Quả nhiên có một tin nhắn WeChat Tô Đồng gửi tới, bảo cậu đến phòng ban chuyên môn lấy đề. Thì ra là vì cậu không đi lấy đề nên Tô Đồng mới phải tự mình lấy.
Lúc nhận được tin nhắn là khi tiết 2 đang diễn ra, Lý Gia Đồ xin lỗi: "Ban nãy em làm bài tập, không để ý thời gian."
"Không sao, cũng lâu rồi tôi không đến xem các em làm bài." Tô Đồng thu bài xong, đứng dậy hỏi: "Thế nào? Có khó không?"
Lý Gia Đồ đáp lại: "Cũng ổn ạ."
"Làm được cả chứ?" Anh hỏi.
Cậu gật đầu.
Tô Đồng cuốn bài thi lại, cầm trong tay, nói: "Kết quả thi giữa kỳ lần này không tốt lắm. Tôi nhớ là cuối học kỳ trước em đã thi được 95 điểm môn Hóa."
Rõ ràng là học kỳ trước anh còn chưa tới trường của bọn cậu cơ mà. Lý Gia Đồ không biết trả lời thế nào, bèn cúi đầu đáp qua loa: "Em bận quá, không có thời gian ôn tập."
"Môn khác cũng thế?" Tô Đồng quan tâm hỏi.
Lý Gia Đồ nghe xong, cảm thấy không thoải mái nhưng vẫn cố nén sự khó chịu: "Vâng."
"Nếu hoạt động ở câu lạc bộ bận quá thì bỏ bớt đi. Học sinh là phải dành thời gian để học hành. Nếu để việc học chểnh mảng sẽ ảnh hưởng xấu đến thành tích." Tô Đồng khuyên nhủ: "Em thấy sao?"
Cậu thiếu kiên nhẫn gật đầu: "Vâng, em biết rồi ạ."
Từ đầu đến cuối cậu đều không ngẩng đầu liếc Tô Đồng một lần nhưng vẫn nghe thấy giọng nói của anh từ trên cao, cứ như một tiền bối đang dạy bảo hậu bối vậy.
Nhưng thầy hơn mình bao nhiêu tuổi chứ? Rõ ràng cũng chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp thôi mà.
Lý Gia Đồ về chỗ thu dọn đồ đạc, đeo ba lô lên lưng, vừa muốn xỏ chân vào giày, thấy Tô Đồng còn chưa rời khỏi phòng học bèn đi giày ngay tại chỗ.
Nhờ thay giày nhanh chóng, Lý Gia Đồ kịp ghé quầy quà vặt khi họ vẫn chưa đóng cửa. Cậu đưa bình sữa mà mình đã nhận của hôm trước, còn bị cô bán hàng cằn nhằn, nói rằng cứ tưởng bình sữa này hôm nay không có ai lấy.
Cậu vừa uống sữa vừa chậm rãi đi về hướng ký túc xá. Gió đêm thổi qua khiến tâm trạng thư thái hơn một chút.
Lúc về đến sân ký túc xá, nơi vườn hoa kia vẫn có một đôi đang lợi dụng khoảng thời gian ngắn trước khi tắt đèn mà hẹn hò với nhau, dù biết giáo viên quản lý sẽ đến bất cứ lúc nào nhưng vẫn không hề e ngại.
Trường cậu cũng không quá khắt khe với việc học sinh yêu sớm. Cô chủ nhiệm Đinh Sở Ngâm đã từng nói: "Các em có yêu đương thì cứ yêu, nhưng đừng để ảnh hưởng đến việc học hành. Cô thành tâm nhắc nhở các em, nếu các em muốn ở bên cạnh người mình thích mãi mãi mà thành tích không tốt thì sớm hay muộn cũng sẽ chia tay thôi." Trong mắt của nhiều giáo viên, những học sinh vì yêu sớm hay vì quá nghiện game mà thành tích sa sút đều giống nhau.
Dạo này QQ của Lý Gia Đồ không hiểu sao lại liên tục được đề xuất tham gia các nhóm lạ. Cậu đã thử cài đặt lại vài lần nhưng vẫn không được, dù có tải ứng dụng lại lần nữa, vừa cập nhật xong lại xuất hiện tình trạng tương tự.
Cậu cởi giày ở cửa thang, vừa xỏ đôi giày Converse đi lên lầu, vừa cầm điện thoại từ chối lời mời vào nhóm. Bỗng nhiên, cậu thấy một cái tên kỳ lạ, sau tên trường cậu là dòng chữ "Nhóm 10".
Cậu thoáng nhớ ra tuần trước khi đi qua cửa căng tin đã nhận được một tờ rơi của một nhóm tên là 01 vừa mới thành lập. Vì muốn tuyển thêm người mà họ tùy tiện giữ người qua đường lại để điền thông tin cơ bản. Lý Gia Đồ cũng vì bị một trong những người sáng lập là Dương Bồi Thanh yêu cầu nên cũng điền vài thông tin của mình, trong đó có ID QQ.
Chẳng lẽ là cái lúc lộ thông tin cá nhân trên mạng đó? Lý Gia Đồ nghĩ dù sao cũng là nhóm mà Dương Bồi Thanh lập nên, liền nhấn đồng ý gia nhập. Nhưng cậu thật sự không ngờ rằng nhóm này không hề mới thành lập. Đợi đến lúc cậu trở về phòng rồi mới lấy điện thoại ra, tin nhắn trong nhóm đã lên đến 50 cái.