Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 17
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Màn hình tràn ngập những câu chuyện hẹn hò suồng sã, cùng với những lời bình phẩm về mấy cậu con trai trong trường. Thỉnh thoảng, khi có ai đó than thở cảm thấy cô đơn, lập tức sẽ có người nhảy vào tỏ vẻ muốn 'giải cứu' ngay. Lý Gia Đồ mới chỉ đọc chưa đến nửa màn hình đã nắm rõ đặc điểm của nhóm này, và khi đọc nội dung trò chuyện, cậu đoán chắc chắn những người đang bàn tán sôi nổi kia đều là học sinh trong trường.
Vì mới vừa vào nhóm, Lý Gia Đồ không để ý đã có vài người yêu cầu cậu tự giới thiệu. Cùng lúc đó, có hai người hình như là học sinh lớp 11 đang bàn tán về các học sinh lớp 10 năm nay. Họ không hề bận tâm xem những 'đàn em' mà họ nhắc đến có phải là người đồng tính hay không, mà đã thèm thuồng nhỏ dãi, nóng lòng muốn 'thử'.
Chủ nhóm tên Phu Quân Không Có Lương Tâm cảm thán:
'Tao thấy tất cả tiểu thụ trong trường mình đều không hấp dẫn bằng Phùng Tử Ngưng lớp 11 đâu.'
Một thành viên khác bên dưới khó hiểu hỏi:
'Phùng Tử Ngưng là ai vậy? Là dụ thụ? Hay rất đoan chính?'
Một admin khác tên Nam Thành Chi Nam đăng ảnh chụp Phùng Tử Ngưng đang đánh cầu lông lên. Không lâu sau, vài người ít hoạt động cũng xuất hiện, bày tỏ đã từng gặp cậu ấy. Nhiều người khác còn tấm tắc khen quả đúng là tạo vật của trời.
Phu Quân Không Có Lương Tâm:
'Đôi chân này, đủ để tao chơi cả một năm.'
Viviso:
'Cậu ta lớp 11 hả? Lớp nào, có trong nhóm không?'
Nam Thành Chi Nam:
'Lớp 11/7, thành tích cực tốt, là một ngạo kiều thụ, người bình thường không cưa đổ đâu.'
Ngà Say Giữa Đêm Hè:
'Tao biết cậu ấy, là thành viên câu lạc bộ cầu lông của bọn tao, đánh rất hay. Eo siêu nhỏ siêu dẻo ~~~~'
Ngoài mấy thông tin trên, còn có một thành viên khác liên tục đăng vài bức ảnh chụp Phùng Tử Ngưng. Lý Gia Đồ phát hiện trong số đó có một tấm chụp cận cảnh. Lúc này, Phùng Tử Ngưng đang mặc bộ quần áo mới, chính là chiếc áo sơ mi cậu vừa mua cuối tuần trước. Cậu nhíu mày, nhìn người đăng ảnh. Số QQ và cả tên đều rất xa lạ, không rõ rốt cuộc có phải là bạn cùng lớp hay không.
Đang định thoát khỏi nhóm, Lý Gia Đồ đột nhiên thấy một thành viên tên Thanh Minh Vũ gửi một tin nhắn đến, như dội một gáo nước lạnh vào những người đang muốn tìm hiểu về Phùng Tử Ngưng.
Nhìn thấy tên Tô Đồng, trong lòng Lý Gia Đồ khẽ giật mình.
'Vẫn chưa tắm à?' Phùng Tử Ngưng đã phơi xong đồ, xoa xoa bàn tay còn vương bột giặt định đi ngủ. Thấy Lý Gia Đồ vẫn đang tựa bên bàn học chơi điện thoại, cậu ta bèn hỏi.
Lý Gia Đồ giật mình hoàn hồn, nhìn sang Phùng Tử Ngưng, 'À, đợi chút nữa đã.'
Cậu lại nhìn xuống điện thoại. Trong nhóm, cuộc trò chuyện sắp bùng nổ.
Viviso:
'Đệt?! Theo đuổi Tô Tô á? Tô Tô là nam thần của bố mày đấy!!!'
Nam Thành Chi Nam:
'@Thanh Minh Vũ, thông tin này có chính xác không đấy? Định xuống tay với thầy Tô ư, cậu ta điên rồi chắc?'
Ngà Say Giữa Đêm Hè:
'Tao có thể chứng minh là thật, vì Tô Tô còn bị cậu ta gọi ra Dật Phu chơi cầu cơ mà. Chính là vào ngày Chủ Nhật đầu tiên đi học bù sau ngày Quốc Khánh ấy. Mà không thể không nói thêm, Tô Tô đánh cầu lông cũng ngầu bá cháy luôn!'
Phu Quân Không Có Lương Tâm:
'Không ảnh thì không chứng minh được gì sất.'
Manh Thụ Tiểu Lan:
'Tô Tô là ai?'
Ngà Say Giữa Đêm Hè:
'Xem phấn khích quá quên béng chụp ảnh rồi. Thật đấy, siêu ngầu luôn! Lần sau ông ấy mà đến đánh ở Dật Phu nữa thì tao chụp một bức cho chúng mày xem!'
Viviso:
'@Manh Thụ Tiểu Lan, Tô Tô là thầy Tô ở tổ Hóa học đó. Siêu siêu đẹp trai. Chắc mày đã từng nhìn thấy người ta rồi, cái anh thường cưỡi chiếc Tyrell đen trắng đi dạy đó ~'
Manh Thụ Tiểu Lan:
'A a a a a a! Thì ra là anh ấy!! Tao còn tưởng là đàn anh nào chứ ~ Anh ấy là giáo viên à? Trẻ quá điii ~'
Bít-chuy-ed:
'Có mỗi tao thấy anh ấy gầy quá sao?'
Viviso:
'[Cười lớn][Cười lớn][Cười lớn] Chắc chắn mày chưa thấy anh ấy chơi bóng rổ bao giờ rồi, tiện tay cũng có thể đánh bay Quốc Cường đấy.'
Bít-chuy-ed:
'[Kinh hãi] Thật à?!'
Viviso:
'Tao nguyện bị anh ấy ch*ch đến bắn!'
Phu Quân Không Có Lương Tâm:
'[Cười trộm] Giọng hay như thế, rên lên chắc chắn sẽ rất tuyệt!'
Màu Trời Xanh Chờ Cơn Mưa Bụi:
'Thầy Tô cũng là gay à? Nhìn chẳng ra...'
Nhân Sinh Đắc Ý Suy Tẫn Hoan:
'Thì ra cũng có thể theo đuổi Tô Tô à, vậy đừng trách tao không khách sáo!'
Phu Quân Không Có Lương Tâm:
'Không phải chứ? A Suy mày cũng muốn theo?'
Nhân Sinh Đắc Ý Suy Tẫn Hoan:
'Vô nghĩa, ông ấy dạy Hóa lớp tao mà. Tao đây đã đỏ mắt thèm thuồng cả mấy tháng trời rồi.'
Màu Trời Xanh Chờ Cơn Mưa Bụi:
'Mày cũng ở lớp 11/7 à?'
Bít-chuy-ed:
'Tiểu thụ mới vào nhóm kia, sao không hé nửa lời?'
Nam Thành Chi Nam:
'[Cười lớn] Mưa Bụi tiểu thụ, A Suy là đại thần lớp 11/5, thế mà mày cũng không biết sao?'
Màu Trời Xanh Chờ Cơn Mưa Bụi:
'[Đáng thương][Đáng thương] Đại thần à, cầu quan tâm ~'
Nhân Sinh Đắc Ý Suy Tẫn Hoan:
'Mưa Bụi, mày nhận ra Tô Tô cong mà không thấy Ricardo cũng cong à?'
Manh Thụ Tiểu Lan:
'Áu áu áu! Nam thần Ricardo!!'
Màu Trời Xanh Chờ Cơn Mưa Bụi:
'Ricardo là ai thế?'
Bít-chuy-ed:
'[Khinh bỉ][Nhìn gần][móc mũi] @Màu Trời Xanh Chờ Cơn Mưa Bụi, mày không phải là một thằng thẳng đuột vào nhóm hóng hớt đấy chứ? Sao lại không biết cậu ta được?'
Viviso:
'Mưa Bụi, Ricardo chính là Lý Gia Đồ lớp 11/7. Cậu ta khá là kín tiếng, không biết cũng không lạ.'
Bít-chuy-ed:
'[Mồ hôi] Lý Gia Đồ đẹp trai đến mức đíu thể chìm nổi, ok??? [Khinh bỉ][Khinh bỉ]'
Màu Trời Xanh Chờ Cơn Mưa Bụi:
'Lý Gia Đồ cũng là gay hả???'
Ngà Say Giữa Đêm Hè:
'Pffft ~ Nhìn cái là biết mà ~'
Màu Trời Xanh Chờ Cơn Mưa Bụi:
'Cậu ta là bạn cùng lớp với tao, chung phòng kí túc xá luôn.'
Manh Thụ Tiểu Lan:
'Áu áu áu áu áu áu! Cầu ảnh chụp! Cầu ảnh giường chiếu! Cầu ảnh n*d*! [Đáng thương][Đáng thương][Đáng thương][Đáng thương][Đáng thương][Đáng thương][Đáng thương][Đáng thương]'
Bít-chuy-ed:
'Ricardo là người thương của lòng tao, mà mày lại còn chung phòng với nam thần cơ đấy, ngưỡng mộ quá ~'
Viviso:
'@Màu Trời Xanh Chờ Cơn Mưa Bụi, không được xuống tay với nam thần đấy, nghe chưa?'
Manh Thụ Tiểu Lan:
'Ngay cả nằm mơ tao cũng mơ thấy bị anh ấy ch*ch, chỉ cần nghĩ tới anh ấy sẽ cứng ngay... [Đáng thương][Đáng thương][Xấu hổ][Xấu hổ]'
Lý Gia Đồ nhíu mày đọc những lời bàn luận về mình, đồng thời quan sát những người khác trong phòng. Trương Cạnh Dư đang chơi game, chat voice qua máy tính; Phùng Tử Ngưng đang nằm trên giường chơi máy tính bảng; Chu Thư Uyên và La Tử Hào vẫn đang tắm; còn Đàm Hiểu Phong và Trịnh Đào thì vẫn chưa về phòng.
Thành viên tên Màu Trời Xanh Chờ Cơn Mưa Bụi không nói gì nữa. Lý Gia Đồ mở đèn khẩn cấp, ghi ID QQ của người này vào ghi chú rồi thoát khỏi cái nhóm đang tám chuyện hăng say, khí thế ngất trời kia.
Trước khi lên cấp ba, Lý Gia Đồ từng đọc một bài đăng trên tieba của trường, nói rằng trường có một nhóm dành cho người đồng tính. Nhóm này có cả nam lẫn nữ, nhưng số thành viên thực sự là người đồng tính không nhiều. Chủ yếu là các hủ nam, hủ nữ, và một số người mới tham gia cho vui. Tuy nhiên, cho đến tận bây giờ, cậu vẫn chưa từng nghĩ đến việc gia nhập một nhóm như vậy. Thế nên, khi vào trường, cậu cũng không thử tìm hiểu về cái mà họ gọi là 'tổ chức' này nọ.
Lý Gia Đồ không ngờ mình sẽ tình cờ vào nhóm, càng không nghĩ đến rằng, hóa ra một người kín tiếng như mình cũng được người ta chú ý. Và cả Tô Đồng nữa... Lý Gia Đồ bỗng cảm thấy hơi buồn cười, không biết nếu Tô Đồng biết mình bị học trò đàm tiếu sau lưng như vậy sẽ có vẻ mặt thế nào.
'Lý Gia Đồ?' Ngoài cửa vọng vào tiếng gõ, Tô Đồng đẩy cửa bước vào. Thấy trong phòng chưa có ai ngủ, anh bèn nhắc nhở: 'Ngủ sớm đi.'
Lý Gia Đồ sửng sốt một lúc, lúng túng gật đầu.
Phùng Tử Ngưng đã mắc gần xong rèm, quay lại nhìn rồi cất lời chào: 'Thầy Tô, hôm nay thầy trực ạ?'
Tô Đồng gật đầu: 'Ừ, nhìn qua phòng của các em thấy đèn vẫn sáng.' Anh nhìn thoáng qua Trương Cạnh Dư đang đeo tai nghe điện thoại, say sưa chơi trò chơi mà không hề phát hiện ra mình. Sau đó, anh hỏi Lý Gia Đồ: 'Những bạn khác về hết cả chưa?'
Cậu lắc đầu: 'Đàm Hiểu Phong và Trịnh Đào vẫn chưa về.'
'À...' Tô Đồng xoay người, đúng lúc gặp hai cậu học trò vừa về đến cửa phòng.
Bọn họ thấy anh, lễ phép chào: 'Em chào thầy.'
'Mới về hả?' Anh nhìn đồng hồ, rồi nói: 'Tắt đèn đóng cửa, đi rửa mặt rồi ngủ sớm nhé.'
Trịnh Đào vào phòng, bắt đầu soạn đồ đi tắm. Cậu ta thường xuyên liếc sang Tô Đồng đang đứng ở cửa bàn về chuyện câu lạc bộ với Đàm Hiểu Phong. Trịnh Đào quay đầu lại nhìn Lý Gia Đồ cũng đang tìm đồ ngủ, ngạc nhiên hỏi: 'Gia Đồ, ông vẫn chưa đi tắm à?'
'Chưa, bọn Chu Thư Uyên đang ở trong đấy.' Lý Gia Đồ sạc điện thoại. Nhìn thấy hai cửa phòng tắm đồng thời mở ra, cậu liền trực tiếp vào cánh cửa mà La Tử Hào vừa bước ra.
Sau ngày quay phim, Lý Gia Đồ còn phải biên tập và làm hậu kỳ cùng các thành viên ban kỹ thuật khác. Vì đã đạt thành tích tốt ở cuộc thi giữa các lớp trong kỳ vận hội trước, cậu và những bạn có nhà trong thành phố được dặn không về nhà vào cuối tuần mà sáng đến sân chạy điền kinh để luyện tập.
Thứ Sáu tan học, cậu trở về phòng, gọi điện về nhà nói cuối tuần phải tập luyện trong trường nên không về nhà được. Mẹ cậu nói trong nhà có rất nhiều món ngon, đang đợi cậu về ăn. Cậu bèn đáp tuần sau nhất định sẽ về rồi cúp điện thoại.
Còn Phùng Tử Ngưng, dù rảnh rỗi vẫn không có ý định về nhà. Lý Gia Đồ cúp máy xong, nghe thấy cậu ta nói với người nhà qua điện thoại rằng bận việc bên câu lạc bộ, tuần này không về được, còn bảo bố mẹ đừng tới thăm mình.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, Phùng Tử Ngưng xuống giường, vừa cầm vợt cầu lông vừa gọi một cuộc điện thoại khác, cười hỏi: 'Thầy Tô, thầy tan lớp chưa?'
Buổi tối Thứ Sáu quả đúng là buổi sinh hoạt của câu lạc bộ cầu lông. Trịnh Đào cũng đang cầm vợt, đứng bên cạnh chờ Phùng Tử Ngưng. Thấy cậu ta cúp máy, Trịnh Đào bèn hỏi: 'Tối nay thầy Tô cũng đến chơi?'
'Thầy bảo còn phải sửa vở bài tập, có lẽ sẽ muộn chút.' Phùng Tử Ngưng khẽ hít một hơi rồi cười: 'Bây giờ thầy đang mua đồ ăn bên ngoài.'
Mắt Trịnh Đào sáng rỡ: 'Thật hả? Thầy Tô ư?'
Cậu ta cười tinh quái: 'Đợi chút nữa thầy về trường, tôi hỏi xem có thể đến ăn ké không ~' Nói xong, cậu ta hỏi Lý Gia Đồ đang ngồi làm bài bên cạnh: 'Lý Gia Đồ, tuần này không về nhà à?'
'Không về được, cái video kia còn chưa hậu kỳ xong. Ngày mai phải đi làm rồi.' Lý Gia Đồ nhìn hai người họ, hỏi: 'Các ông ăn chưa? Giờ đi đánh cầu à?'
Trịnh Đào nói: 'Phải đến chiếm chỗ trước đã, đến muộn là không còn sân nữa. Bình thường bọn tôi hay đánh hết một hiệp mới đi ra ngoài ăn.'
Hình như ở bên Phùng Tử Ngưng một thời gian dài, Trịnh Đào cũng dần có thói quen tiêu pha ăn uống bên ngoài. Lý Gia Đồ hiểu ý gật đầu.
'Ông thì sao? Ăn chưa? Không đi là căn tin đóng cửa đấy.' Trước khi đi, Phùng Tử Ngưng còn nhắc nhở.
Lý Gia Đồ mỉm cười cảm ơn: 'Không sao, tôi ra tiệm thức ăn nhanh chỗ đối diện ăn cũng được.'
Hai người kia vừa đi, căn phòng trở nên trống trải.
Lý Gia Đồ làm hai bài còn trống, nghĩ một lúc rồi lại lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Tô Đồng, hỏi anh có phải đang mua đồ ăn bên ngoài không.
Lúc cậu đang làm bài còn lại, Tô Đồng trả lời:
'[Ngạc nhiên] Sao em biết?'
Lý Gia Đồ khẽ cười, nhấn giữ phím gửi tin nhắn thoại:
'Em vừa nghe Phùng Tử Ngưng nói.'
Rất nhanh sau đó, điện thoại nhận được tin nhắn thoại đáp lời:
'Thế à... Hôm nay là cuối tuần, ăn căn tin nhiều cũng ngán nên tôi đành ra ngoài mua chút đồ về nấu.'
Cậu một tay xoay chiếc bút bi, tay kia thì gõ chữ:
'Trong sách bài tập có vài câu em không biết làm, em cầm sang hỏi thầy nhé?'
'Em không về nhà à?'
- Tô Đồng trả lời ngay sau đó:
'Được, em cứ mang sang đi. Ăn tối chưa?'
Lý Gia Đồ nhếch môi gõ:
'Vẫn chưa ạ...'
Tô Đồng:
'Tôi mua xong rồi, đang định về. Em mang vở qua đây, ăn chung nhé.'
Thật là một người thầy bình dị và gần gũi. Tuy Lý Gia Đồ đoán rằng nếu là những người khác hỏi anh như vậy, e rằng cũng sẽ nhận được câu trả lời khách sáo tương tự, nhưng cậu vẫn gõ:
'Vâng, thế em không khách sáo nữa. Cảm ơn thầy.'