Thầy, tối nay ăn gì ạ?

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Thầy, tối nay ăn gì ạ?

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý Gia Đồ ra ngoài sớm nên khi đến ký túc xá giáo viên, cậu vẫn chưa thấy xe của Tô Đồng. Cậu đứng đợi một lát dưới khu ký túc xá thì gặp Đinh Sở Ngâm đang xách đồ ăn mua từ bên ngoài về.
"Lý Gia Đồ?" Đinh Sở Ngâm bước lại gần, tỏ vẻ ngạc nhiên, "Em làm gì ở đây thế?"
Cậu không ngờ sẽ gặp cô giáo, nhất thời không nghĩ ra cớ gì nên đành đáp, "...Em đang đợi người ạ."
Đinh Sở Ngâm chớp mắt, "Đợi người? Đợi ai cơ?" Đây là khu ký túc xá của giáo viên mà.
"Em có vài bài không hiểu, muốn đến hỏi thầy Tô nhưng thầy ấy chưa về." Lý Gia Đồ thành thật đáp, dù vẫn giấu đi một phần lý do thật sự khác.
Với lý do chính đáng như vậy, Đinh Sở Ngâm không còn tò mò gì thêm.
Cô hiểu ý gật đầu, nói với vẻ thâm thúy, "Thầy Tô quả thật rất được học sinh yêu mến nhỉ. Haizz, thầy giáo đúng là tốt, không như bọn cô, chẳng có học sinh nam nữ nào chịu đến gần."
"Cũng không phải vậy đâu ạ..." Lý Gia Đồ cười ngượng.
Cô ân cần hỏi, "Thế em ăn cơm chưa?"
"Em ăn ở căng tin rồi ạ." Cậu nói những lời này rất tự nhiên.
Đinh Sở Ngâm nhìn đồng hồ, "Ồ, đúng rồi, sắp bảy giờ rồi còn gì. Thế em cứ đợi tiếp đi nhé, chắc thầy ấy sắp về rồi. Cô lên phòng trước đây."
"Vâng, tạm biệt cô ạ." Lý Gia Đồ lễ phép chào, nhìn giáo viên chủ nhiệm của mình đi lên phòng.
Trời thế này mà vẫn có muỗi. Lý Gia Đồ mặc chiếc quần dài đến mắt cá chân, đứng đợi mười phút mà đã bị muỗi đốt thành một vết trên mắt cá. Cậu cúi xuống mấy lần, chỉ muốn gãi mãi thôi. Cậu nhớ hồi hè có để một hộp cao Tử Thảo trong cặp, bèn mở ra tìm.
Quả nhiên vẫn còn ở bên trong. Lý Gia Đồ thở phào nhẹ nhõm, mở nắp, ngồi xổm xuống thoa cao vào mắt cá chân. Nhưng vì quên kéo khóa túi nên sách giáo khoa, sách bài tập, đề thi và giấy nháp của cậu đều rơi hết xuống đất.
"Ôi..." Cậu vội vàng đóng nắp hộp lại, cúi xuống nhặt sách rơi trên đất.
Chưa kịp gom hết sách, Lý Gia Đồ đã nghe thấy tiếng xe đạp, ngẩng đầu lên thì quả nhiên là Tô Đồng đã về.
"Sao lại rơi ra thế này?" Tô Đồng dừng xe trước mặt cậu, xuống xe giúp cậu nhặt sách lên.
Lý Gia Đồ không biết phải nói sao, đành đáp, "Em quên khóa túi lại ạ." Nghe thấy tiếng "Hửm?" nghi ngờ của Tô Đồng, cậu vội bổ sung thêm, "Ban nãy em mới tìm hộp cao để thoa – em bị muỗi cắn."
"Chỗ này nhiều cây cối nên muỗi cũng nhiều hơn." Tô Đồng cầm giấy nháp và sách giáo khoa đưa cho cậu, đứng dậy nói, "Thật ra em không cần mang sách giáo khoa với giấy nháp đâu, trên phòng tôi có hết rồi."
Nghe xong, cậu mới nhớ ra, bèn cười ngượng, "À nhỉ! Em quên mất..."
Thức ăn Tô Đồng mua từ bên ngoài vẫn còn treo trên xe. Vì chênh lệch trọng lượng nên ban đầu xe vẫn bình thường, nhưng một lúc sau lại nghiêng hẳn sang một bên. May mà anh nhanh tay lẹ mắt đỡ xe, chỉnh lại cho xe thăng bằng.
"Đói bụng lắm rồi nhỉ?" Anh quay lưng về phía Lý Gia Đồ, dựng xe ở bãi đỗ rồi hỏi.
Vì đã bôi cao xong nên mắt cá chân cũng không còn ngứa nữa. Lý Gia Đồ nói, "Cũng không hẳn ạ." Cậu nhớ ra cặp vẫn chưa khóa, vội đưa sách đang cầm trong tay bỏ vào rồi kéo khóa lại.
Anh mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn. Lý Gia Đồ nhìn thoáng qua thì thấy hình như có một con cá và cả xương sườn nữa. Hành lang rất hẹp, cậu đi theo sau Tô Đồng, nhìn đậu tương và cà chua trong túi nhựa mà đoán chắc từ nhỏ anh đã tự lập nên mới có thể biết làm một số món ăn chính.
"Ban nãy bị muỗi cắn ở đâu?" Bước chân của họ không nặng nên khi vào hành lang không tạo ra âm thanh khiến đèn cảm ứng sáng lên. Tô Đồng thấy vậy bèn vỗ tay để đèn bật sáng.
Lý Gia Đồ ngơ ngác ngẩng đầu, thấy anh đang quay lại nhìn mình bèn ngượng nghịu cười, "Trên mắt cá chân ạ."
Tô Đồng nhìn xuống mắt cá chân của cậu, nhưng Lý Gia Đồ vẫn đang bước lên bậc thềm, hành lang tối như thế thì sao có thể nhìn thấy được?
"Thầy, tối nay ăn gì ạ?" Cậu đi theo sau anh, hỏi.
Tô Đồng suy nghĩ một chút rồi nói, "Tôi có mua cá rô, xương sườn và cả đậu tương, cà chua, nấm bào ngư, ớt xanh. Tủ lạnh trong phòng còn có nhiều đậu phụ và cà, còn tùy em muốn ăn gì."
Cuối cùng cũng bước vào cửa phòng của Tô Đồng, Lý Gia Đồ đứng ở bậc thềm chờ anh mở cửa, "Em có giúp gì được không ạ?"
"Không cần đâu." Anh mở cửa, ý bảo cậu vào phòng trước rồi mới bước vào, "Em cứ làm bài, xem ti vi hoặc lên mạng trước đi. Tôi làm xong sẽ gọi em. Phòng bếp rất nhỏ, hai người cùng ở bên trong không tiện lắm."
Lý Gia Đồ đứng cạnh cửa, nhìn anh mở tủ giày lấy dép lê cho mình, vội nhận lấy để thay. "Em xách đồ vào bếp nhé." Thừa dịp Tô Đồng đang thay giày, cậu thuận tay lấy thức ăn trong tay anh, im lặng bước vào phòng bếp.
Quả thật trong tủ lạnh còn rất nhiều miếng đậu phụ, còn hai quả cà kia đã khô héo, dựa vào kinh nghiệm sống ít ỏi của Lý Gia Đồ, cậu không thể đoán được liệu chúng còn ăn được không.
Cậu nhìn xung quanh rồi đóng cửa tủ lạnh, đặt thức ăn bên cạnh vòi nước. Cậu loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông điện thoại, theo thói quen sờ vào túi quần thì phát hiện không phải điện thoại của mình.
Không lâu sau, cậu nghe thấy tiếng Tô Đồng đang nghe điện thoại ở bên ngoài.
Người đang gọi điện hình như có hỏi anh đang làm gì, anh bảo mới mua thức ăn về, vẫn chưa ăn cơm.
Lý Gia Đồ nhớ ban nãy ở ký túc xá, Phùng Tử Ngưng có bảo muốn sang ăn chực.
"Đêm nay chắc thầy không qua đâu, các em cứ chơi đi." Tô Đồng bước vào phòng bếp, dùng tay không cầm điện thoại mở túi thức ăn ra rồi mở tủ lạnh lấy hai quả trứng gà. Lúc đóng cửa tủ, anh còn do dự một chút, lại cầm thêm hai quả. "Mấy đứa đã ăn cơm chưa?"
Hai tay anh đang để bên cạnh bồn rửa, cậu không đoán được người ở đầu dây bên kia trả lời như thế nào.
"Đừng để bụng đói mà chơi cầu nhé." Tô Đồng quay đầu lại nhìn cậu rồi nói, "Hửm? Sao không nói sớm, thầy không mua nhiều đồ lắm. Để lần sau nhé, lần sau thầy sẽ đưa các em ra ngoài ăn."
Nghe thấy vậy, Lý Gia Đồ âm thầm thở dài, cúi đầu xuống.
"Ôi trời, sắp bảy giờ rưỡi rồi." Tô Đồng cúp máy, tiện thể nhìn đồng hồ. Anh vừa tháo đồng hồ trên cổ tay vừa nói, "Tôi làm cà chua trứng cho em lót bụng trước nhé, đừng để mình đói quá."
Lý Gia Đồ sửng sốt, khẽ nói, "Không sao đâu ạ, em cũng không đói lắm."
"Vẫn nên ăn cơm đúng giờ thì hơn. Dạ dày mà đau thì mất nhiều hơn được." Tô Đồng đặt điện thoại và đồng hồ lên nóc tủ lạnh, lấy lòng nồi ra khỏi nồi cơm điện, nhanh chóng đổ đầy hơn nửa ống gạo vào bên trong rồi đổ nước uống vào, lau khô nước còn dính bên ngoài lòng nồi rồi đặt vào nồi cơm điện, ấn phím nấu cơm.
Cắm cơm xong, chưa đeo tạp dề mà anh đã lấy một cái bát và một đôi đũa từ tủ ra, thuần thục đập bốn quả trứng vào trong bát rồi dùng đũa đánh trứng.
Lý Gia Đồ ngạc nhiên nhìn một loạt hành động của anh. Lúc thấy anh rửa thớt gỗ và cà chua xong, bắt đầu dùng dao, cậu mới không nhịn được mà thán phục, "Thầy, thầy giỏi quá..."
"Hửm?" Tô Đồng cắt cà chua thành từng miếng rất nhanh, mở chốt bình ga rồi bật lửa làm nóng chảo, sau đó bâng quơ nói, "Hồi tôi còn học cấp 3 cũng không thích ăn cơm đúng giờ đâu. Bệnh dạ dày lúc ấy mãi tới bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn. Em từng đau dạ dày bao giờ chưa?" Anh đổ dầu vào trong chảo.
Lý Gia Đồ lắc đầu.
"Đó không phải là một loại đau đớn mà con người có thể chịu được." Dầu bắt đầu sôi, bắn về phía mu bàn tay anh. Anh rụt tay lại theo bản năng, quay đầu nhìn cậu rồi cười, "Bỏ cặp xuống đi."
Lúc này cậu mới phát hiện ra mình vẫn còn đeo cặp trên lưng, nhất thời đỏ mặt, vội tháo cặp xuống để ở bên ngoài.
Cậu còn nhớ có một lần Tô Đồng từng bảo phòng anh rất lộn xộn, nhưng kể từ lần giúp anh bưng đồ lên phòng cùng vài người khác ấy, Lý Gia Đồ chưa vào phòng anh lần nào nữa.
Cậu ngồi xuống phòng khách, phát hiện quả thật phòng của Tô Đồng cũng không gọn gàng như của người khác. Trên bàn ăn đều là bộ sách và giáo án anh đang soạn, chiếc laptop vẫn chưa gập lại, đang ở trạng thái "chờ", bên cạnh là một cốc nước, bên trong còn chút cà phê pha chưa uống xong, lớp đường mỏng và váng dầu còn nổi lên trên.
"Lý Gia Đồ?" Tô Đồng cũng nhớ đến cái bàn ăn lộn xộn của mình, cầm chiếc xẻng lật trứng ló nửa người ra từ phòng bếp, ngượng ngùng nói, "Em dọn bàn ăn đi nhé, chút nữa còn ăn cơm."
"À, vâng." Lý Gia Đồ quay mắt nhìn về bàn ăn ở phía bên này, nhất thời không biết phải thu dọn như thế nào. Cậu suy xét một lúc, trước tiên là đóng laptop lại, đặt lên ghế sô pha, sau đó mới bắt đầu dọn đống sách trên bàn.
Món cà chua trứng và cơm nhanh chóng được đặt lên bàn. Tô Đồng chỉ lấy một đôi đũa đưa cho Lý Gia Đồ, "Em ăn trước đi."
"Thầy cũng ăn cùng đi ạ." Lý Gia Đồ lễ phép nhận đôi đũa.
Tô Đồng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu rồi xoay người vào bếp.
Lý Gia Đồ nhìn bóng dáng bận rộn của anh trong phòng bếp, tay cầm đôi đũa ngồi xuống bàn. Nhìn về phía bát cơm thơm ngào ngạt và màu sắc tươi đẹp của món ăn gia đình, Lý Gia Đồ xoa cái bụng đang đói meo nhưng vẫn chưa hạ đũa.
Một lúc lâu sau, cậu lại đặt đôi đũa vào khay, lấy điện thoại từ trong túi ra, mở chức năng ghi hình.
Khoảng cách từ phòng khách đến phòng bếp hơi xa. Sau khi đã chỉnh tiêu cự lại gần hơn, bóng dáng của Tô Đồng dường như đã hơi mờ. Lưng anh thẳng, ngoại trừ dáng người có vẻ hơi gầy và vóc người cao to ra thì thoạt nhìn không giống một người miền Nam.
Một lúc sau, Lý Gia Đồ ngửi thấy mùi sườn xào chua ngọt, bụng càng đói hơn.
Cậu thấy Tô Đồng gắp sườn ra khỏi chảo. Lúc anh nghiêng đầu, một bên gương mặt thoáng mang vẻ tĩnh lặng. Lý Gia Đồ còn tưởng anh phát hiện mình đang quay nên vội buông điện thoại xuống, giả vờ như mình đang chơi game. Nửa phút sau, cậu ngẩng đầu, thấy Tô Đồng vẫn bận rộn trong phòng bếp mới yên tâm.
Nhưng khi cậu nhìn thấy đoạn video mình vừa quay, trong lòng nổi lên chút chán ghét bèn xóa đi.
"Tên nhóc này..." Âm thanh của Tô Đồng bỗng vang lên trước mặt.
Lý Gia Đồ giật mình, hoảng hốt ngẩng đầu.
Tô Đồng nhìn gương mặt hoảng hốt của cậu mà bật cười, "Thế mà em không chịu ăn cơm trước thật."
Thì ra anh đang nói đến chuyện này. Lý Gia Đồ lúng túng cười, bỏ điện thoại sang một bên, thấy Tô Đồng đang hai tay đặt món ăn lên bàn liền đứng dậy, "Để em xới cơm cho thầy." Nói xong đã lập tức vào bếp.
Trên bếp còn nổi lửa và đặt một cái nồi, bên trong phát ra tiếng nước sôi sùng sục, hình như đang nấu món gì đó.
Lý Gia Đồ xới một bát cơm đầy, không khỏi nhìn cái muỗng đặt lên nắp nồi vài lần. Chiếc muỗng cũng rung theo tiếng nước sôi, dường như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Trước khi đóng nồi cơm điện lại, cậu đột nhiên nhớ ra ban nãy hình như Tô Đồng có nói, đau dạ dày thì mất nhiều hơn được.
Mất nhiều hơn được...
Chẳng lẽ Tô Đồng biết cậu sẽ nghĩ như thế nào sao? Nghĩ đến đây, Lý Gia Đồ lại xới thêm nửa muỗng cơm nữa.