Chương 26: Khai Mạc Hội Thao: Từ Kim Thoa Đến Pikachu

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Chương 26: Khai Mạc Hội Thao: Từ Kim Thoa Đến Pikachu

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào ngày khai mạc Đại hội thể dục thể thao, ông trời ban cho thời tiết tốt. Mặt trời sáng rỡ nằm yên trên bầu trời, dù vẫn còn chút gió lạnh nhưng so với tình hình âm u, ảm đạm một tuần qua thì đã tốt hơn nhiều.
Ban hậu cần của lớp đã chuẩn bị các đồ uống chức năng cho nhóm vận động viên từ rất sớm, làm một lá cờ cổ vũ lớn và cả pháo giấy cầm tay lúc diễu hành vào khán đài, ai nấy đều vô cùng phấn khởi. Lễ diễu hành của các đoàn vận động viên còn chưa bắt đầu, trong sân trường đã xuất hiện muôn vàn trang phục hóa trang, những học sinh bình thường khác đến xem náo nhiệt thì thi nhau đoán xem đây là trang phục diễu hành của lớp nào.
Rất nhanh sau đó, giữa tiếng chiêng trống vang dội và khúc quân hành hùng tráng của vận động viên, lễ khai mạc chính thức bắt đầu. Các đoàn diễu hành của các lớp dự thi lần lượt tiến vào khán đài. So với một hội thao mùa đông thì đây lại càng giống như một buổi trình diễn hóa trang. Đoàn của khối mười thì đa dạng đủ kiểu, từ xuyên không, trong nước và ngoài nước với những câu khẩu hiệu độc đáo.
Trước khi diễu hành vào khán đài, không biết Chu Ý Trăn đã tìm đâu ra chiếc áo choàng hoa cỡ lớn quấn quanh người, liên tục làu bàu "lạnh quá, lạnh quá", vừa nói vừa không quên bình phẩm những đàn em trai gái khối mười đang bắt đầu diễu hành vào khán đài kia.
Với tạo hình Mười hai Kim Thoa, người ngoài còn chưa kịp phân biệt và bàn luận thì một Phùng Tử Ngưng với dáng vẻ thư sinh, phong độ đứng dưới ánh mặt trời đã đủ thu hút đông đảo mọi người xung quanh tranh nhau chụp ảnh kỷ niệm.
"Trời ơi, đó là Chân Hoàn hả?" Động tác đang chia nước khoáng của La Tử Hào hoàn toàn dừng lại, ôm thùng giấy ngơ ngác nhìn đoàn diễu hành của lớp 10/9 vừa mới tiến vào khán đài, "Hoàng thượng có hậu cung ba nghìn người đó!"
Chỉ nghe giọng nữ du dương trên loa phát thanh giới thiệu rằng, "Đoàn đang tiến về phía chúng ta, chính là nhóm vận động viên của lớp 10/9!"
Phía sau đầu vị Hoàng đế mặc long bào sạch sẽ là mái tóc dài được cột gọn gàng, đung đưa mỗi khi cô ngẩng đầu. Phía sau là những mỹ nhân đi giày chậu hoa (kiểu giày đế cao thời xưa), trên mặt lộ vẻ cười gượng gạo, chỉ muốn nhanh chóng bước theo Hoàng đế rời khỏi khán đài. Hai gã hoạn quan đi phía trước giơ tấm bảng ghi tên lớp thì trông rất thích thú.
Lưu Mặc Nam nhìn đoàn diễu hành đó, mắt trợn tròn, bỗng ngạc nhiên thốt lên, "Trời đất ơi, Hoàn Hoàn không phải là Đoàn Hi Hi sao? Lớp này chịu chơi thật!"
"Cái gì thế này?" La Tử Hào không hiểu gì, nhìn một lúc rồi nói, "Ôi, cô bé đứng gần Hoàng thượng nhất xinh quá đi!"
"Đó chính là Đoàn Hi Hi, hoa khôi của trường chứ đâu! Đúng là cậu chẳng có mắt nhìn gì cả!" Lưu Mặc Nam châm chọc.
Vừa nghe đến "hoa khôi trường", ai nấy đều ngẩng cổ ngó nghiêng tìm kiếm, nhưng đoàn diễu hành đã đi qua lễ đài rất xa rồi.
Lúc mọi người đang tiếc nuối, Chu Thư Uyên tặc lưỡi bình luận, "Cũng chẳng bằng Đồ Đồ nhà chúng ta đâu, phải không!"
Cả sáng nay Lý Gia Đồ còn chưa nói câu nào đã bị gọi hồn như vậy, chẳng hiểu mô tê gì cả.
La Tử Hào liếc nhìn cậu, "Đừng nói thế chứ, Tiểu Chu. Đoàn diễu hành này còn đẹp hơn của lớp mình đấy chứ?"
Ai ngờ lời này bị Mười hai Kim Thoa nghe thấy, Chu Ý Trăn là người cầm đầu, tất cả đều tỏ vẻ phải "xử lý" cậu ta một trận.
La Tử Hào ôm đầu ngồi xổm xuống cầu xin tha thứ, khóc lóc một lúc lâu thì đột nhiên chỉ về phía trước, kêu lên, "- Pikachu!"
Chu Ý Trăn cười lạnh, "Cái tên cao lớn thô kệch như cậu mà còn làm nũng à?" Một cước kia còn chưa kịp hạ xuống đã bị người bên cạnh đá rớt, chỉ tay về hướng đoàn diễu hành đang tiến vào sân khấu.
"Trời ơi, thunderbolt thunderbolt (*) kìa..." Chu Thư Uyên nhìn lớp tiếp theo vào khán đài, là mười người đang mặc trang phục nhồi bông hình Pikachu, khiến ai nấy đều trợn tròn mắt.
Con Pikachu đi đầu tiên cầm một tấm bảng lớn viết mấy chữ rất to "Lớp 10/10, chu ~". Vì chênh lệch chiều cao khiến những bộ trang phục đồng nhất ấy trở nên khác biệt. Những người khác dù đã tiến vào sân khấu hay chưa đều lấy điện thoại tranh nhau chụp ảnh.
La Tử Hào chụp liên tục vài tấm, "Chậc chậc, thế này có khi đến tận mười thunderbolt không chừng..."
Các Pikachu được mọi người nhiệt liệt chào đón khiến trong lòng như có pháo hoa nở. Mỗi một con Pikachu đều vô cùng vui vẻ, nhanh nhẹn lon ton bước về phía trước.
Đột nhiên, con Pikachu cầm bảng lảo đảo một cái, lúc mọi người không kịp phản ứng thì đã té lăn trên đất. Chiếc đầu to tiếp xúc với mặt đường nhựa, thu hút sự chú ý của các vị lãnh đạo ngồi trên khán đài, thầy cô đều ồ lên.
Những Pikachu còn lại và các học sinh tuy cùng một đoàn nhưng không mặc trang phục đều chạy qua nâng đỡ. Bạn học kia vẫn kiên quyết không chịu tháo cái đầu xuống, sau khi đứng dậy còn chỉnh lại chiếc đầu bị lệch, vui vẻ phất tay về phía các bạn và thầy cô tỏ vẻ mình không sao cả rồi nhận lại bảng, tiếp tục dẫn dắt toàn đội hoàn thành hành trình trong tiếng vỗ tay và hoan hô của mọi người, tiến vào bên trong khán đài.
Do mấy ngày trước trời trở lạnh mà không chú ý giữ ấm nên tinh thần của Lý Gia Đồ vẫn luôn uể oải, không phấn chấn. Cũng may là sau khi uống bản lam căn ba ngày mới khỏi cảm. Hơn nữa, dạo này cậu luôn ăn những món giàu chất dinh dưỡng ở căng tin nên đến hội thao hôm nay, tuy thời tiết không khiến cậu thấy dễ chịu nhưng đã tốt hơn so với trước đó rất nhiều rồi.
Giáo viên chủ nhiệm Đinh Sở Ngâm đã chuẩn bị bữa sáng cho học sinh cùng với ban hậu cần từ sớm, còn phụ trách thêm việc chuẩn bị nước nóng chống lạnh nữa.
Cô chứng kiến học trò chuẩn bị tỉ mỉ cho lễ khai mạc của hội thao lần này, tự đáy lòng thầm vui vẻ và tự hào thay bọn họ. Các vận động viên còn chưa bắt đầu diễu hành vào khán đài, học trò đã phát hiện trên khung tin tức và trạng thái của bạn bè xuất hiện bình luận của cô chủ nhiệm. Mười hai Kim Thoa vốn định mai danh ẩn tích cũng nhận ra nhưng không còn tinh thần phản kháng nữa, tích cực phối hợp để các bạn chụp ảnh mình.
Lý Gia Đồ đứng cạnh bên trong chốc lát, vừa thấy có bạn trong lớp đang chụp mình, cậu yên lặng giơ cánh tay cầm cốc giấy che sườn mặt, bất đắc dĩ nói, "Đừng chụp."
"Lý Gia Đồ đúng là 360 độ không có góc chết!" Các nữ sinh ầm ĩ đùa giỡn một phen, nhân cơ hội "tách tách" chụp không ngừng.
Cậu nín thở, đứng từ xa nói với bọn họ, "Chụp Phùng Tử Ngưng ấy, cậu ta khá đẹp trai mà."
Phùng Tử Ngưng cũng đang bị các bạn nữ vây quanh trêu chọc, không chỉ bạn cùng lớp mà còn có các thành viên cùng câu lạc bộ, đàn em khối 10 và các học sinh khác hóng chuyện đều người một câu, người một lời đùa giỡn cậu. Trên mặt Phùng Tử Ngưng lộ vẻ cười xấu hổ ngại ngùng, hoàn toàn không có cơ hội phản bác.
Gió càng lúc càng lớn. Lúc thấy vận động viên khối 10 sắp diễu hành vào khán đài xong, Trương Cạnh Dư và Lưu Mặc Nam cũng nhận được thông báo của hội sinh viên, chú ý sửa sang lại đoàn của lớp để chuẩn bị vào khán đài.
Dù hội thao này là sự kiện được tổ chức trong phạm vi toàn trường nhưng cũng chỉ là hoạt động của học sinh. Trừ những giáo viên chủ nhiệm bình thường có quan hệ tốt với học trò hoặc muốn đến xem cảnh náo nhiệt thì đều tận dụng thời gian này để ở nhà nghỉ ngơi.
Biết cán sự môn của mình phải sắm vai Tiết Bảo Thoa lên sân khấu, thầy Khâu nhanh chóng xuất hiện trước đoàn đang chuẩn bị của lớp, cười nói đến ngắm Bảo tỷ tỷ.
"Thầy Khâu, cái đầu tóc rối bù như tổ gà này của thầy, không phải là mới tỉnh ngủ đó chứ?" Chu Ý Trăn chau mày trừng mắt, tỏ vẻ ghét bỏ.
Khâu Phi Minh cười ha ha, sờ sờ đầu, trả lời cứ như chuyện hiển nhiên, "Nếu không phải vì đến xem mấy đứa diễu hành vào khán đài thế nào thì giờ thầy còn đang ủ trong ổ chăn đó!"
Không lâu sau, giáo viên dạy Văn và Sinh học đều mang vợ con đến nhập hội. Hai bạn nhỏ mới đến tuổi đi nhà trẻ cực kỳ hưng phấn quấn lấy những người bình thường chỉ xuất hiện trước màn ảnh, còn cầm cái phất trần của Diệu Ngọc phẩy tới phẩy lui, ầm ĩ không ngừng, bị bố mẹ khuyên can vài lần mới miễn cưỡng trả món đồ chơi mới lạ cho các chị, sau đó lưu luyến rời đi.
- Nhưng hai đứa và những đứa trẻ khác đã nhanh chóng phát hiện ra nhóm Pikachu kỳ lạ ở bên kia sân vận động, khóc đòi sang bên đó chơi.
Phóng viên của đài truyền hình nhà trường đặc biệt đến phỏng vấn Phùng Tử Ngưng, đã đưa máy quay nhắm thẳng vào gương mặt sạch sẽ, tinh xảo của cậu rồi, nhưng Phùng Tử Ngưng lại lắc đầu vài cái, yêu cầu đừng chụp. Phóng viên cầm micro trên tay dời mục tiêu tập trung sang Lý Gia Đồ. Cô còn chưa bước đến nơi, Lý Gia Đồ đã nghiêm túc bảo, "Đừng chụp em."
Giáo viên chủ nhiệm ở bên kia còn đang dặn dò cậu học trò nhận phỏng vấn, bên này rất nhanh chóng đã có người chú ý tới thầy dạy Hóa sắp đến, nhưng không chỉ có một người.
Người đi cùng với Tô Đồng là một thanh niên cao gầy như người mẫu, tướng mạo cũng anh tuấn. Chu Ý Trăn phát hiện ra anh ta trước thì ngơ ngác khen, "Đúng thật là cá mè một lứa với nhau. Người có nhan sắc không đủ cao đều sẽ xấu hổ đứng cạnh Tô Tô."
Khâu Phi Minh đang nói đùa với đám học trò nhìn về phía đó, kinh ngạc kêu lên, "Ồ? Lê Phương?! Sao cậu lại tới đây?"
Không ngờ thầy dạy tiếng Anh cũng quen biết Lê Phương. Lý Gia Đồ nhìn thầy đi qua chào hỏi với hai người kia, nhất thời quên tránh máy quay của đài truyền hình.
Chẳng những họ quen biết nhau mà thoạt nhìn trông còn rất thân thiết. Mọi người đều biết thầy dạy tiếng Anh và thầy dạy Hóa là bạn thân, nhưng Lý Gia Đồ thật sự không ngờ được, họ lại cùng nhau xuất hiện như bây giờ.
Tô Đồng mặc bộ đồ thể thao, trong tay cầm một tờ giấy và một chiếc đồng hồ bấm giờ. Đám học trò nhiệt tình bắt chuyện và chào hỏi với họ, bỗng nhiên Trương Cạnh Dư kêu lên, "Thầy Tô là trọng tài ạ?!"
"Tổ thể dục không đủ người nên tìm vài người khác cho đủ người, mà với cuộc thi chạy thì có làm trọng tài cũng không sao." Tô Đồng giải thích.
Lập tức có học sinh hỏi anh là trọng tài của hạng mục nào, còn hỏi thêm có những hạng mục nào mà tuyển thủ trong lớp tham gia.
Tô Đồng mở bảng trong tay ra nhìn một chút, anh còn chưa kịp trả lời thì tờ giấy đã bị đám học trò chuyền tay nhau đọc. Anh cười bất đắc dĩ, "Là hạng mục chạy tiếp sức đồng đội thôi mà. Thời gian chắc đã được sắp xếp vào buổi chiều rồi."
Lý Gia Đồ chưa đến chỗ các thầy nói chuyện với mọi người thì đã nhìn thấy Lê Phương, cũng không tiến về phía trước. Mấy bạn xung quanh chuyền cho cậu xem giấy ghi thời gian đã sắp xếp. Cậu nhìn thoáng qua, trên danh sách trọng tài cho hạng mục tiếp sức 400m dành cho 4 học sinh nam có tên của Tô Đồng.
"Tiểu Tô đến rồi hả, hôm nay là trọng tài sao?" Đinh Sở Ngâm thuyết phục Phùng Tử Ngưng nhận phỏng vấn thành công, còn cười tủm tỉm với Tô Đồng.
Tô Đồng gật đầu, "Hiếm khi tổ thể dục tin tưởng em."
Khâu Phi Minh vừa nghe thấy còn nửa đùa, nửa thật, "Không phải từ sau lần trước chơi bóng rổ, cậu đánh bay Vương Quốc Cường, nên đầu anh ta hỏng rồi sao?"
"Tôi cũng hy vọng là vậy, nếu không vai tôi đau ba ngày thì không đáng lắm." Tô Đồng vừa dứt lời liền nghiêm túc nhắc nhở học trò đang cười đùa ở bên cạnh, "Không được nói với thầy Vương đó, nghe chưa?"
Cả đám trăm miệng một lời đáp, "Nghe ~ rồi ~ ạ ~"
"Lớp các em đang... đóng Đại Quan Viên sao?" Lê Phương nhìn một lúc lâu, nhìn sang Phùng Tử Ngưng đang được phỏng vấn, hiếu kỳ hỏi, "Đó là Giả Bảo Ngọc à?"
"Là Bảo thúc của cậu đó." Tô Đồng đứng bên cạnh thong thả nói.
Lê Phương chưa nói gì đã định vung tay đánh vào bụng anh. Như có dự đoán trước, thoắt cái Tô Đồng đã tránh sang một bên, "Lại đây." Lê Phương đưa tay ra tóm lấy gáy anh, giữ anh lại bên người, hung dữ trừng mắt với anh.
Đinh Sở Ngâm thấy vậy thì cười, "Là bạn thân hả?"
"À, đúng ạ." Bây giờ Tô Đồng mới nhớ vẫn chưa giới thiệu, "Đây là bác sĩ Lê Phương ở bệnh viện trong khu vực này. Hôm nay nghe nói có lễ khai mạc nên đến xem thôi. Chị ấy chính là Đinh Sở Ngâm, tôi đã từng kể với cậu rồi đấy?"
"Chào đàn chị ~" Lê Phương cười chào cô.
Đinh Sở Ngâm ngẩn ngơ, chớp mắt, cười hì hì, "Thì ra em cũng là học sinh tốt nghiệp từ trường chúng ta!"