Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Sữa Ấm Đêm Khuya
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Miêu đại phu
Edit: Dú
Cậu nắm chặt lọ sữa ấm áp, "Chúc thầy ngủ ngon."
--------------
Vào ngày đầu tiên nhiệt độ giảm đột ngột, cha của Lý Gia Đồ đã đến trường vào buổi tự học tối. Ông không chỉ mang theo quần áo thu đông, giày dép, chăn mà còn thêm một ít thuốc men thường dùng.
Lý Quân Trác tìm thấy con trai mình ngay khi bài kiểm tra hàng tuần vừa kết thúc. Hai cha con cùng nhau mang đồ đạc về phòng ký túc xá.
Vì sắp đến giờ tắt đèn, cha cậu không nán lại lâu mà dặn Lý Gia Đồ tự chăm sóc bản thân, sau đó đưa cho cậu năm trăm tệ tiền tiêu vặt rồi rời đi.
Lý Gia Đồ tiễn cha đến cửa khu ký túc xá. Thấy dì quản lý định khóa cửa, cậu chợt nhớ mình vẫn chưa nhận phần sữa trong ngày. Có vẻ đã quá muộn, cậu đành bỏ cuộc.
Cậu còn chưa về đến phòng thì đèn trong toàn bộ khu ký túc xá đã tắt. Bình thường, trong sân sẽ vang lên những tiếng ồn ào lạ lùng, rồi dì quản lý và giáo viên trực ban sẽ đứng giữa đình vườn hoa thổi còi vài tiếng, lúc đó mọi thứ mới dần yên tĩnh.
Lý Gia Đồ tránh né đường tuần tra của dì quản lý để lên tầng. Vì trời lạnh nên tóc tai cậu có chút bù xù. May mắn thay, trong túi thuốc cha mang đến có thuốc trị cảm cúm pha với nước, cậu định về phòng sẽ uống một cốc.
Nhẩm lại lịch trực ban đêm của các giáo viên, Lý Gia Đồ phát hiện hôm nay là ngày Tô Đồng trực. Nghĩ đến đó, mỗi khi bước lên từng bậc thang, cậu lại liếc xuống hành lang tầng trệt. Không biết Tô Đồng đang tuần tra đến đâu rồi, cậu không thấy bóng dáng anh.
Cậu về đến hành lang tầng mình mà vẫn không nhìn thấy Tô Đồng. Giờ thì không thể đi đâu xa hơn được nữa. Lý Gia Đồ nghĩ đến việc còn phải trải tấm lông dê đã đổi thành đệm giường, bèn dẹp bỏ những suy nghĩ miên man, bước nhanh về phòng.
Còn rất nhiều việc phải làm, nhưng cậu vẫn từ từ giải quyết từng cái một. Đầu tiên, cậu tranh thủ lúc hai phòng tắm đều có người để thay chăn. Sau đó, cậu mang đôi bốt cổ thấp đã đi hơn nửa năm ra ban công phơi gió – phòng bếp của Tô Đồng không bật đèn, quả nhiên là anh không có ở nhà.
Những bộ quần áo thu đông cha mang đến đều phải cất vào tủ. Trước tiên, cậu lôi đống quần áo mùa hè trong rương ra, bỏ vào một chiếc túi du lịch, chỉ để lại vài bộ thường mặc bên ngoài, còn lại cất hết vào rương rồi đóng lại. Làm xong việc này, nước nóng từ máy lọc nước cũng vừa lúc sẵn sàng để uống. Cậu uống một cốc "Bản lam căn" (*), vừa uống vừa chờ phòng tắm. Thấy Đàm Hiểu Phong bước ra, cậu lập tức đặt cốc thuốc đã uống dở xuống, cầm quần áo đi vào.
(*Chú thích: Bản lam căn là tên thuốc trong y học cổ truyền của rễ cây tùng lam, thuộc loài thực vật. Lá gọi là lá đại thanh, cũng có thể làm thuốc. Vị thuốc có tính hàn, vị đắng, lợi về kinh tâm, vị. Có công hiệu thanh nhiệt, giải độc, mát gan, tiêu viêm, giảm ho, long đờm, mát phổi, chữa các chứng bệnh phong nhiệt thấp độc, đau đầu, sốt cao, họng sưng rát, tâm phiền, miệng khát, chảy máu cam, đại tiện táo, phát ban, các bệnh viêm gan cấp và mạn tính...)
Cậu còn chưa kịp treo quần áo lên giá đã nghe Đàm Hiểu Phong gọi từ bên ngoài.
Cậu thấy lạ, bèn bước ra. Đang định hỏi có chuyện gì thì thấy Tô Đồng đứng ở cửa phòng, hai tay vòng ra sau lưng, khẽ mỉm cười với cậu.
Đàm Hiểu Phong ra hiệu bằng tay, "Thầy có muốn vào không ạ?"
"Không cần đâu, thầy chỉ tìm em ấy một chút thôi." Nói rồi, Tô Đồng vẫy tay với Lý Gia Đồ, "Em có rảnh không?"
Lý Gia Đồ vội gật đầu, nhường phòng tắm trống cho Chu Thư Uyên cũng đang chờ đợi.
Không biết Tô Đồng tìm mình có việc gì nhỉ. Lý Gia Đồ bước ra ngoài phòng, suy nghĩ một lát rồi khép hờ cửa lại.
"Thầy." Cậu không hỏi ra miệng vì sao anh lại tìm cậu.
Tô Đồng lấy một lọ sữa từ sau lưng, đưa ra trước mặt cậu, nói với Lý Gia Đồ đang ngạc nhiên đến mức không kịp phản ứng: "Vừa nãy tôi đi đổi bình, báo tên em với dì, kết quả là dì ấy bảo em vẫn chưa đến nhận sữa."
Đúng là cậu đã quên mất. Lý Gia Đồ gãi gãi gáy, xấu hổ nhận lọ sữa. Khi cầm lên tay, cậu mới phát hiện sữa đã được hâm nóng. "Cảm ơn thầy."
"Đừng khách sáo. Ban nãy tôi thấy em tiễn một vị tiên sinh ra ngoài, đó là cha em phải không?" Tô Đồng hỏi.
Lý Gia Đồ hơi sửng sốt, gật đầu đáp, "Vâng. Cha em đưa quần áo đến cho em." Tô Đồng đã nhìn thấy bọn họ ở đâu?
Tô Đồng mỉm cười yên tâm, "Vậy là ngày mai em đã có đồ mặc rồi. Mặc ấm vào nhé, đừng để bị ốm."
"Vâng, được ạ." Lý Gia Đồ đoán anh sắp rời đi, trước khi anh mở miệng nói lời tạm biệt thì cậu cắt ngang: "Thầy ơi..."
Quả nhiên Tô Đồng đã nuốt lại lời định nói, nở nụ cười đầy khó hiểu: "Hửm?"
Thật ra Lý Gia Đồ cũng không biết nên nói gì. Cậu cảm thấy khi ở bên Tô Đồng, những điều có thể nói quá ít, hoặc là, những điều không thể nói thì lại quá nhiều. "Thầy thấy sữa này thế nào? Ngon không?"
"Rất ngon." Tô Đồng vui vẻ khen ngợi. "Vừa rồi tôi còn tìm hiểu chút về giá cả từ dì bán hàng rong, định tháng sau sẽ đặt mua."
Lý Gia Đồ không nhịn được nói: "Vậy thầy đừng đặt nữa. Em thấy sữa này có hương vị hơi lạ, không thích uống lắm. Nếu thầy thích thì cứ uống phần của em."
Tô Đồng sửng sốt, cười nói: "Không cần đâu. Nếu em không thích uống thì đổi sang loại vị khác đi, đừng lãng phí tiền. Tôi muốn uống thứ mình tự mua."
Cậu cũng đoán được kết quả này, vội cười cười chữa lời: "Cũng đúng."
"Lý Gia Đồ?" Tô Đồng cúi đầu, khẽ gọi tên cậu một tiếng.
Lý Gia Đồ ngẩng đầu trong thoáng chốc, "Vâng?"
"Hình như hôm nay em không có tinh thần lắm." Anh nói rồi giơ tay lên, dùng mu bàn tay áp lên trán cậu. Một lúc sau, anh mới thu tay lại, dịu dàng nói: "Giờ em vẫn đang phải tiêu tiền của cha mẹ đấy. Tôi nói như vậy, em đã hiểu chưa?"
Lý Gia Đồ cảm thấy má mình vừa ẩm vừa nóng. Cậu nhìn Tô Đồng rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống: "Vâng, em biết rồi ạ."
"Uống sữa xong thì nghỉ ngơi sớm một chút nhé. Tôi đi tuần tra đây." Tô Đồng xoa nhẹ đầu cậu: "Ngủ ngon."
Cậu nắm chặt lọ sữa ấm áp, "Chúc thầy ngủ ngon."
Đêm nay Lý Gia Đồ uống sữa xong, nằm trên giường trằn trọc, không tài nào ngủ được. Mắt cậu vừa ẩm ướt vừa nóng, cứ như sắp phát sốt. Nhưng khi đặt mu bàn tay lên trán, cậu lại không cảm nhận được gì khác thường.
Cũng không phải là không cảm nhận được gì – cậu vẫn nhớ rõ cảm giác khi khớp ngón tay của Tô Đồng chạm vào da mình.
Hơn một giờ sáng, trong phòng vẫn còn ánh sáng của đèn khẩn cấp. Nguồn sáng phát ra từ phía đối diện giường ngủ của Lý Gia Đồ. Cậu cẩn thận vén màn giường ra thì nhìn thấy Trịnh Đào đang ngồi bên trong màn, vùi đầu viết quyển nhật ký của cậu ta.
Mỗi ngày cậu ta đều ghi nhật ký, cứ như cuộc sống thật sự rất muôn màu muôn vẻ, hoặc là tâm sự trong lòng rất dạt dào. Không ai biết cậu ta ghi gì, dù đã từng có lúc tò mò nhưng rốt cuộc vẫn không muốn tìm hiểu sâu hơn.
Thật ra Lý Gia Đồ vẫn luôn bội phục Trịnh Đào. Dù những điều cậu ta ghi trong quyển nhật ký là gì, là sự kiện hay ý tưởng, đều được viết trên giấy. Nhưng hiện tại Lý Gia Đồ lại không thể viết ra được. Cậu hoàn toàn không thể ghi lại những gì mình đã chứng kiến, đã suy nghĩ thông qua bất kỳ một bản ghi chép trung gian nào, chỉ sợ dù có cẩn thận dè dặt đến đâu cũng sẽ bị người khác biết được chân tướng.
Tuy cậu cảm thấy sự thật cũng không quá xấu xí hay khó xử, nhưng điều đó cũng chỉ có cậu mới có thể cảm nhận được mà thôi.
Cách mỗi nửa tháng cậu lại gặp cha mình, nhưng Lý Gia Đồ phát hiện ông vẫn không thay đổi chút nào, vẫn mang vẻ ôn hòa và trầm ổn như vậy. Nghĩ đến dáng vẻ lúc cha nói chuyện với mình, ngay cả mắt cậu cũng không dám chớp, chỉ sợ trước khi ngủ, nếu nhớ tới người thân thì trong mơ họ sẽ xuất hiện.
Trước lúc ngủ cậu uống rất nhiều thứ linh tinh. Cậu vén màn xuống giường, nhìn thấy Trịnh Đào như chim sợ cành cong, lo lắng không yên nhìn về phía mình. Lý Gia Đồ bị dọa sợ bởi vẻ mặt như muốn giết người của cậu ta, trông khác hẳn với dáng vẻ khúm núm thường ngày.
Ngay lúc cậu đang nghi ngờ liệu mình có nhìn nhầm hay không, Trịnh Đào lại trở về vẻ bình thường, hoảng sợ vỗ ngực, cười một cách đáng thương với cậu. Lý Gia Đồ nhỏ giọng nói muốn đi vệ sinh, cậu ta gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Quyển nhật ký cầm trong tay rất chặt.
Chắc giờ Tô Đồng đã ngủ sâu lắm rồi. Lý Gia Đồ nhìn cửa sổ phía đối diện tối như mực, nghĩ đến những lời anh nói với mình thì lòng nghẹn lại, cứ như có một cuộn bông chèn ép, khiến cậu khó thở.
Cậu không lập tức quay về giường mà ngồi trước bàn học ngẩn ngơ một lúc. Chiếc điện thoại đã đặt trên bàn để sạc pin trước khi ngủ đã đầy pin, Lý Gia Đồ rút dây sạc ra, mở WeChat tìm tên của Tô Đồng.
Trang cá nhân của Tô Đồng không có nội dung gì, nhưng trước đây Lý Gia Đồ đã từng nghe La Tử Hào nói, không chừng thầy đã cài đặt chế độ không cho đám học trò xem ảnh trên dòng thời gian. Sự thật rốt cuộc là thế nào, người không xem điện thoại của Tô Đồng sẽ không thể hiểu được.
Lý Gia Đồ do dự một lát, rốt cuộc vẫn gửi cho Tô Đồng một tin nhắn. Sau khi gửi xong, cậu lập tức tắt màn hình, cầm điện thoại lên giường. Cậu nghĩ rằng, nếu sau khi mình đã nằm xuống mà Tô Đồng còn chưa đọc được tin nhắn của cậu thì cậu sẽ thu hồi tin nhắn đó lại.
(*Chú thích: Trên WeChat có chế độ rút tin nhắn về để phòng trường hợp có ai lỡ tay gửi nhầm. Nếu rút tin nhắn thì sẽ không còn ai đọc được nội dung đã gửi nữa, tựa như xóa hẳn đi.)
Nhưng ngay khi cậu vừa chui vào chăn, chiếc di động vẫn đang cầm trong tay bỗng rung lên. Cậu kinh ngạc đến mức tim giật thót, nhìn thấy tin nhắn trả lời của Tô Đồng lóe lên màn hình, cố hết sức nuốt nước bọt –
Tô Đồng: "Tôi vẫn chưa đi ngủ. Sao em còn thức thế?"
Lý Gia Đồ nín thở, hoàn toàn không nghĩ ra nên trả lời anh thế nào, bởi vì ngay từ đầu cậu không ngờ Tô Đồng có thể đọc được tin nhắn của cậu, dù sao cũng sắp ba giờ sáng rồi.
Rất lâu sau, Lý Gia Đồ mím môi rồi trả lời: "Em cũng chưa."
Trên màn hình vẫn đang hiển thị "Đối phương đang gõ tin nhắn", nhưng một lúc lâu sau cậu vẫn chưa thấy tin nhắn của Tô Đồng. Lý Gia Đồ nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu, cảm thấy mắt nóng lên, dùng lực xoa nhẹ.
Tô Đồng: "Không phải đã uống sữa rồi sao? Vậy mà lại không ngủ được?"
Nói đến sữa, Lý Gia Đồ khẽ cười. Cậu thở dài không một tiếng động, gõ chữ: "Không biết là vì sao. Thầy thì sao ạ? Sao thầy vẫn chưa ngủ?"
Trước khi nhấn "Gửi đi", cậu đưa con trỏ đến phía sau xưng hô kia, nghĩ một lúc rồi xóa đi, nhưng tin nhắn vẫn chưa được gửi. Lý Gia Đồ nhìn câu này một, hai lần nữa, vẫn thêm xưng hô vốn có vào.
Lý Gia Đồ: "Không biết là vì sao. Thầy thì sao ạ? Sao thầy vẫn chưa ngủ?"
Lúc này, trên màn hình không còn hiển thị Tô Đồng đang gõ chữ nữa. Khoảng hai phút sau, dưới khung trò chuyện lại bật ra câu trả lời của Tô Đồng.
Anh nói: "Tôi cũng không biết."