Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Bí Mật Chưa Kể
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không hiểu vì sao, trong lúc lắng nghe Tô Đồng và Lê Phương trò chuyện, Lý Gia Đồ đã thiếp đi tự lúc nào. Lần này, cậu không hề mơ mộng gì, ngủ một giấc thật sâu.
Cậu cứ ngỡ mình chưa ngủ được bao lâu, nhưng khi mở điện thoại xem giờ, đã thấy hơn mười một giờ. Cậu giật mình bật dậy, vội vàng xỏ dép lê bước ra ngoài.
Nhưng vừa thấy Tô Đồng đang ngồi trước bàn ăn lướt mạng, cậu liền khựng lại ở cửa.
Tô Đồng, đang ngồi thẳng lưng trước máy tính, ngạc nhiên nhìn cậu.
Một lát sau, Lý Gia Đồ mới cúi đầu, nói khẽ, "Em dậy muộn quá ạ."
"Vẫn có thể ngủ thêm chút nữa mà." Tô Đồng nửa đùa nửa thật.
Lý Gia Đồ ảo não cúi đầu, áy náy nói, "Em xin lỗi thầy."
"Đồ của em, tôi đã mang về rồi." Tô Đồng hất cằm về phía chiếc sô pha bên kia, hỏi, "Có đói không? Tôi đã mua đồ ăn nhanh rồi, nhưng thấy em vẫn ngủ say nên không đánh thức."
Lý Gia Đồ nhìn cặp sách và quần áo của mình đặt trên sô pha, bước tới cầm lấy. Cậu quay đầu nói, "Em đi thay đồ trước." rồi lại lẩm bẩm thêm, "Không biết giờ này còn có thể vào kí túc xá được nữa không."
Tô Đồng liếc nhìn góc màn hình điện thoại, nói, "Tối nay cứ ngủ lại đây đi, dù sao thì họ cũng biết em ở chỗ của tôi rồi."
Anh nói vô cùng tự nhiên, nhưng lại khiến Lý Gia Đồ cảm thấy lúng túng. Mãi lâu sau, cậu mới khẽ buông đôi môi đang cắn chặt, gật đầu.
"Để tôi tìm một bộ đồ ngủ cho em." Nói rồi, Tô Đồng đứng dậy đi vào phòng ngủ.
Lý Gia Đồ ôm quần áo của mình, ngồi xuống trước bàn ăn. Cậu phát hiện Tô Đồng đang xem phim. Cậu rê chuột, thấy trên khung hình có hiện tên, nhưng vẫn không rõ đây là thể loại phim gì.
"Đói bụng tỉnh giấc à?" Tô Đồng cầm một bộ đồ ngủ bằng vải bông đưa cho cậu.
Cậu nhận lấy bộ đồ ngủ mềm mại, khóe miệng khẽ nhếch lên, cười đầy bối rối. Nghĩ ngợi một lát, cậu vẫn nói, "Lúc nãy em có tỉnh một lúc, khi ấy bác sĩ Lê cũng ở đó ạ."
Sự kinh ngạc chợt lóe lên trong mắt anh. Anh giật mình gật đầu, rồi mang số đồ ăn nhanh vào bếp hâm nóng lại bằng lò vi sóng. Vừa dựa vào cửa phòng bếp, anh vừa nói, "Tôi vốn định hẹn cậu ta tối nay ra ngoài ăn, nhưng lại không thể để em một mình trong nhà, nên đành thôi."
Lý Gia Đồ nghe vậy, tim đập nhanh hơn, miệng trở nên khô khốc, nhất thời chưa tiếp thu hết được. Cậu nói, "Thật ra cũng không sao cả, em đã đỡ hơn rất nhiều rồi. Mai còn có thể thi đấu mà."
Tô Đồng suy tư nhìn cậu, trầm ngâm một lát, rồi vẫn lắc đầu.
Nhìn anh quay người về phía phòng bếp, Lý Gia Đồ bỗng nhận ra có lẽ mình đã hiểu lầm ý nghĩa trong lời nói của Tô Đồng – rằng thực ra, anh không thể để một người không thân thiết ở lại một mình trong nhà mình được. Cậu cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ trong tay, muốn tìm cớ để rời đi, nhưng lại sợ nghe thấy lời mời ở lại khách sáo từ Tô Đồng.
Điều cậu không mong muốn nhất, chính là khi nghe Tô Đồng mời ở lại, cậu sẽ thay đổi ý định. Nhưng giờ đây, chính cậu đã nghe thấy lời thay đổi ý định của mình rồi.
Không lâu sau, Tô Đồng mang đồ ăn nhanh đã hâm nóng xong ra. Hộp đựng thức ăn còn rất nóng, anh dùng ngón tay nâng lên, nhẹ nhàng đặt trước mặt Lý Gia Đồ. Sau khi mở nắp, hai tay anh đồng thời xoa nhẹ vành tai mình.
"Không biết em thích ăn gì nên tôi mua mỗi thứ một ít." Anh tìm thấy một đôi đũa duy nhất trong túi ni-lông, tách ra rồi đưa cho cậu.
Lý Gia Đồ nhìn phần cơm trứng và thịt gà thơm ngào ngạt trước mặt. Rõ ràng dạ dày đang trống rỗng, nhưng cậu lại không có chút khẩu vị nào.
"Cảm ơn thầy ạ." Cậu nhận lấy đôi đũa.
"Hửm?" Tô Đồng cúi xuống quan sát cậu, ân cần hỏi, "Vẫn không có khẩu vị sao?"
Cậu mơ hồ ngẩng đầu, cảm thấy mình đã thất lễ, vội đáp, "Không phải ạ, chắc là vì mới tỉnh ngủ nên..."
Tô Đồng không hoàn toàn tin lời cậu, trầm ngâm một lát rồi hỏi, "Có muốn đánh răng trước không?"
Lý Gia Đồ sửng sốt, thầm nghĩ không biết có nên cảm thấy may mắn hay không khi Tô Đồng đã đoán sai ý mình. Cậu gượng cười, gật đầu.
"Để tôi tìm xem có bàn chải mới nào không." Tô Đồng lùi lại hai bước rồi quay đầu, nói, "Đưa quần áo cho tôi trước đi."
Cậu vội vàng đưa bộ quần áo đang cầm trên tay cho anh.
Vì phim không được nhấn nút "Tạm dừng", Lý Gia Đồ loáng thoáng nghe thấy đoạn đối thoại của nhân vật trong phim. Cậu nhận ra mình không biết họ đang nói bằng ngôn ngữ gì, nhưng từ màu sắc rực rỡ, cậu vẫn có thể đoán được nội dung bộ phim. Cậu vừa kịp bắt gặp một phân cảnh dài: một sân bóng đá rộng lớn đang diễn ra trận đấu đêm, người hâm mộ bóng đá hoan hô rầm rộ, còn cảnh sát thì đang truy đuổi tên hung thủ giết người.
Cậu ngẩng đầu lên, thấy Tô Đồng đã đứng cạnh giỏ rác, xé hộp đựng bàn chải đánh răng mới.
"Em đi đánh răng trước đi." Anh đưa bàn chải cho cậu.
Lý Gia Đồ đứng dậy, bước tới nhận lấy.
"Để tôi xem tay em một chút." Khi bàn chải vừa được đặt vào tay Lý Gia Đồ, Tô Đồng kéo bàn chải quét nhẹ một đường trên tay cậu, tiện thể nắm lấy bàn tay cậu, nói, "Hơi ấm rồi."
Cậu cầm lấy chiếc bàn chải, lúng túng cười, "Em đã nói là đỡ hơn rất nhiều rồi mà."
Có lẽ vì thời gian nằm trong phòng điều hòa quá lâu, trên mặt Lý Gia Đồ nổi lên chút da khô. Lúc đánh răng, cậu nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương rất lâu. Cậu cầm lọ sữa rửa mặt đặt bên cạnh, nhưng không đọc hiểu tiếng Nhật trên đó.
Đánh răng xong, cậu dùng nước ấm từ vòi để rửa mặt. Khi chạm đến chiếc khăn mặt, cậu mới nhận ra đây là khăn của Tô Đồng, liền buông tay ra.
Tô Đồng tìm một chiếc chăn khác, mang ra sô pha ngoài phòng khách, rồi đặt thêm gối, sửa soạn một chút là thành nơi có thể ngủ. Anh phát hiện Lý Gia Đồ đã đi ra khỏi phòng tắm, liền quay đầu nói, "Buổi tối em cứ ngủ ở đó đi. Ngoài đói ra, còn khó chịu ở đâu nữa không?"
Lý Gia Đồ khoanh tay, lắc đầu, "Không ạ."
"Vậy là tốt rồi." Tô Đồng ngồi xuống trước máy tính, vừa xem phim vừa nói, "Ăn xong thì nghỉ ngơi một chút rồi đi tắm là có thể ngủ tiếp được rồi. Trận chung kết của em là sau mười giờ, có thể ngủ nướng thoải mái."
Cậu yên lặng ngồi xuống, cầm đũa lần nữa. Vì mặc áo ngắn tay nên khi tay chạm vào mặt bàn thủy tinh vẫn hơi lạnh. Tô Đồng đã bắt đầu xem phim, có vẻ không định trò chuyện cùng cậu, cậu đành cúi đầu ăn cơm.
Lý Gia Đồ ủ rũ ăn cơm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn hình bóng phản chiếu của Tô Đồng trên mặt bàn. Trứng gà sau khi được hâm lại rất nóng, lúc đưa vào miệng thì bỏng rát cả lưỡi. Cậu đang cảm thấy miệng khô khốc, không kìm được mà ngẩng đầu. Ngạc nhiên thay, cậu phát hiện Tô Đồng đang nhìn mình, không khỏi ngẩn ngơ.
Tô Đồng cũng sững sờ một lát rồi cười nhạt, hỏi, "Có phải nóng quá nên không ăn được không?"
"A, không phải ạ." Cậu vội lắc đầu, "Em chỉ khát nước thôi."
Nghe vậy, Tô Đồng lập tức đứng dậy vào phòng bếp, rót cho cậu một cốc nước nóng.
Lý Gia Đồ gãi gãi đôi má đang nóng bừng. Thấy Tô Đồng đã ngồi lại trước máy tính, cậu nhân lúc khoảng lặng chưa kéo dài mà hỏi, "Thầy ơi, em muốn hỏi một câu ạ."
"Hửm?" Tô Đồng nhấn phím "Tạm dừng".
Cậu đang ngồi bỗng lập tức chuyển động, điều chỉnh thành dáng vẻ thoải mái, rồi hỏi, "Thầy ơi, mối tình đầu của thầy là khi nào ạ?"
Có lẽ Tô Đồng thật sự không ngờ cậu lại hỏi một câu riêng tư như vậy, thoáng chốc anh ngẩn người. Sau đó, anh xấu hổ ho nhẹ một tiếng, nghĩ một lát, đành nói, "Tôi chưa từng yêu ai bao giờ cả."
Lý Gia Đồ nghe lời này, tim bỗng đập mạnh một cái, hoàn toàn sững sờ. Cậu cuống quýt đảo mắt, tỏ vẻ không tin, "Thầy đang đùa em đấy ạ?"
Dường như chính anh cũng không muốn thừa nhận sự thật này, cười đầy bối rối, nhưng lại nói rất chắc chắn, "Tôi không đùa, là thật, tôi chưa từng yêu ai cả."
"Vì sao ạ?" Lý Gia Đồ nắm chặt đôi đũa trong tay, hoàn toàn không nhận ra mình đang ép hỏi anh, "Thầm thích, đơn phương đều tính, thầy chưa từng thích một ai sao ạ?"
Tô Đồng cẩn thận suy ngẫm lời cậu nói. Một lát lâu sau, anh cũng không quá chắc chắn mà cau mày, ậm ờ đáp, "...Chắc là không." Anh ngừng lại một chút, rồi đổi thành giọng điệu khẳng định, "Không có."
Lý Gia Đồ cười gượng, bĩu môi, "Em không tin đâu ạ."
Tô Đồng cười bất đắc dĩ, "Người trong nhà vẫn luôn không cho tôi yêu sớm nên tôi vẫn luôn như vậy." Nói tới đây, anh tự giễu mà lắc đầu, "Chắc cũng vì tôi không biết phản nghịch, không giống mấy đứa nhóc bây giờ, người lớn không cho lại càng muốn yêu đương."
"A... Vậy giờ thầy đã thay đổi chưa ạ?" Cách một bàn ăn, Lý Gia Đồ nhìn anh hỏi.
Anh ngạc nhiên nhìn cậu, "Hả?"
Lý Gia Đồ đột nhiên nhận ra có lẽ mình đã hỏi quá nhiều. Cậu vừa cười qua loa vừa nói, "Lúc nãy em ngủ đã mơ thấy một giấc mơ. Em mơ thấy thầy tham gia một chương trình hẹn hò bí mật, nói mình chưa từng yêu bất kỳ ai, toàn bộ trường quay không ai tin thầy cả."
"Thật hay giả thế?" Tô Đồng vừa bực vừa buồn cười.
"Thật đó ạ, nên em mới hỏi thầy." Cuối cùng, Lý Gia Đồ cũng tìm được một lý do chính đáng.
Tô Đồng cười nhạt, cũng lẩm bẩm với bản thân, "Nói ra thì không ai tin nổi nhỉ."
Lý Gia Đồ cúi đầu ăn thịt gà và vài miếng cơm, thì nghe thấy cuộc đối thoại của diễn viên trong máy tính.
Lúc nãy cậu bị cảnh quay dài trong sân bóng kia làm cho rung động. Vẫn còn đang thắc mắc tình tiết xảy ra trong phim, cậu không nhịn được mà hỏi Tô Đồng đang xem phim gì.
"Hửm? Là 《Bí Mật Trong Mắt Họ》(*), một bộ phim Argentina. Em đã xem qua chưa?" Tô Đồng hỏi.
(*Chú thích: Các bạn có thể tìm xem phim này, tên tiếng Anh là "The secret in their eyes", ra mắt năm 2009)
Lý Gia Đồ lắc đầu, "Tiếng Tây Ban Nha ạ?"
Anh gật đầu, cười nói, "Nghe chẳng hiểu gì cả."
Nghe vậy, Lý Gia Đồ cũng bật cười.
"Muốn xem cùng không?" Tô Đồng dịch sang bên cạnh một chút.
Lý Gia Đồ đứng dậy, bưng chỗ cơm đã ăn được một nửa sang phía đối diện. Cậu dời ghế dựa, ngồi xuống bên cạnh Tô Đồng.
Tô Đồng nhấn nút "Tạm dừng", tua tiến độ về lúc phim mới bắt đầu, bật nút phát, xem lại phần đầu phim một lần nữa.
Lý Gia Đồ vừa ăn cơm vừa xem phim. Cậu thấy Tô Đồng đứng dậy cầm cốc nước ở phía đối diện đặt xuống trước mặt mình, vội vàng nói lời cảm ơn.
Không lâu sau, tình tiết phim dẫn đến một vụ án giết người xảy ra từ hai mươi lăm năm trước. Nữ giáo viên bị giết có đôi mắt rất thu hút, lúc cười vô cùng xinh đẹp khiến người ta đắm say, không thể tưởng tượng được loại người như thế nào lại tàn nhẫn giết chết cô.
Cậu xem rất chăm chú, còn bị Tô Đồng nhắc nhở đừng quên ăn cơm.
Lý Gia Đồ nhớ ra tình tiết đầu phim này Tô Đồng đã xem qua rồi. Cậu giả bộ như vô tình hỏi, "Thầy ơi, thầy và bác sĩ Lê đã quen biết nhau rất lâu rồi ạ?"
Tô Đồng uống nước, khẽ ừ một tiếng thừa nhận. Uống nước xong, anh mới đáp, "Hồi học cấp ba, cậu ta ngủ giường trên."
Thì ra là bạn cùng phòng... Lý Gia Đồ cúi đầu ăn cơm, vừa ăn vừa ậm ờ hỏi, "Anh ấy và thầy rất xứng đôi ạ."
Tô Đồng suýt nữa đã phun hết nước ra, vô cùng ngạc nhiên nhìn cậu.
Lý Gia Đồ nhìn màn hình máy tính, cứ như thể lời cậu đang nói là chuyện rất đỗi bình thường.
Mãi lâu sau, Tô Đồng dở khóc dở cười nhìn cậu, đành răn đe, "Nghĩ cái gì thế? Cậu ta là người sắp kết hôn rồi đấy."
Trong miệng Lý Gia Đồ còn phần cơm chưa kịp nuốt xuống. Cậu quay đầu nhìn anh. Thoạt nhìn, Tô Đồng cũng không phải đang kiếm cớ biện minh dưới tình thế cấp bách. Sau khi nói xong, anh cũng không định giải thích thêm nữa.
"À." Lý Gia Đồ cảm thấy thỏa mãn mà cúi đầu, chăm chú ăn cơm.
Mặt bàn vẫn phản chiếu bóng dáng của Tô Đồng. Anh cau mày nhìn cậu một lúc lâu, cuối cùng hình như có ý muốn nói rằng 'anh không phải như vậy, chuyện đó là không đúng', nhưng rồi chỉ lắc đầu liên tục, cầm cốc uống nước tiếp.