Chương 31: Chuyện ngủ nhờ và những lời trêu chọc

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Chương 31: Chuyện ngủ nhờ và những lời trêu chọc

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì ban ngày đã ngủ rất nhiều nên đến nửa đêm, Lý Gia Đồ vẫn nằm trằn trọc trên giường, và sáng hôm sau cậu cũng thức dậy sớm.
Cậu ngồi ngẩn người năm phút, cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ đang mặc, duỗi thẳng tay ra, lờ mờ đoán được chiều dài tay của Tô Đồng.
Lúc này, căn phòng đang cực kỳ yên tĩnh, tiếng chim sẻ ồn ào bên ngoài càng làm nổi bật sự tĩnh lặng xung quanh.
Lý Gia Đồ dụi mắt một lúc, rồi xuống giường, phủi ống quần. Cậu cúi người phủi lại lần nữa, lúc đứng thẳng dậy, chỉ cần hơi ngẩng đầu cũng đủ để tưởng tượng dáng vẻ của Tô Đồng khi đứng trước mặt mình.
Nhưng Tô Đồng đã không còn ở trong phòng nữa.
Lý Gia Đồ thấy chăn đã được gấp gọn gàng trên sofa, nhớ trước đây Tô Đồng từng nói để cậu ở một mình trong phòng thì không tốt, không khỏi mỉm cười.
Cậu rửa mặt xong, ngồi trên sofa gửi cho Tô Đồng một tin nhắn, rồi ngồi không yên lại đi đến trước bàn ăn, mở sách và giáo án đặt trên bàn của anh ra xem. Trên chiếc ghế bên cạnh còn có một tập báo cáo thí nghiệm nhưng không phải của lớp cậu.
Máy tính chưa tắt, đang ở trạng thái ngủ đông, tùy ý di chuột, màn hình đã bật sáng.
Phần mềm chat của Tô Đồng vẫn chưa được tắt, ở góc phải phía dưới nhấp nháy tin nhắn chưa đọc. Lý Gia Đồ di chuột đến, đó là nhóm liên lạc của tổ hóa học.
Trên mặt bàn còn có hai tờ giấy ghi chú, ghi lại những việc sắp tới Tô Đồng cần hoàn thành: trước thứ năm phải nộp đề kiểm tra tuần, trước cuối tháng phải chuẩn bị “quà lớn” cho dịp Nguyên Đán, và cả hẹn Tưởng Linh Xuyên ăn cơm.
Người này là ai? Lý Gia Đồ thắc mắc nhìn cái tên này, trong lòng lẩm bẩm hai lần, vẫn không rõ người mang tên này là nam hay nữ, nhưng chắc là không phải người rất quan trọng, nếu không, chuyện hẹn ăn cơm đâu cần phải ghi chú lại để nhắc nhở.
Cậu đang suy nghĩ vẩn vơ thì nghe thấy tiếng cửa mở từ phía hành lang, vội bước qua.
“Thầy.” Lý Gia Đồ thấy Tô Đồng cầm hai túi bánh bao, thì ra là đi mua bữa sáng.
Tô Đồng cười với cậu, cúi đầu đổi giày, “Chào buổi sáng. Không ngủ thêm chút nữa sao?”
Cậu lắc đầu, “Hôm qua ngủ nhiều quá.”
“Hôm nay không khó chịu nữa chứ?” Tô Đồng còn cầm một bình sữa trong tay, thấy Lý Gia Đồ tò mò nhìn, giải thích với cậu, “Sữa của em đấy, tôi lấy hộ.”
Vừa nghe thấy là sữa của mình, Lý Gia Đồ không mấy hào hứng, gãi má.
Tô Đồng nghe thấy giọng thất vọng của cậu, quan sát cậu từ đầu đến chân, “Em vẫn nên uống nhiều sữa chút đi, lớn mà chẳng cao.”
Nghe thấy vậy, cậu sửng sốt, nhìn Tô Đồng đi qua mình, cậu lê dép theo sau, “Em tập thể dục buổi sáng đều đứng thứ hai từ dưới lên đó.” Tô Đồng lấy bát đũa từ bếp, cầm bánh bao nóng hổi ra, không biết là có nghe thấy cậu nói gì không, “Đó là do không ai cao bằng thầy thôi.”
“Ừm.” Anh gật đầu.
Tiếng “ừm” nhẹ tênh đó là sao? Lý Gia Đồ cau mày tỏ vẻ bất mãn, nhưng Tô Đồng vẫn không tiếp tục đề tài này nữa, bưng bánh bao và sữa ra ngoài, “Ăn sáng đi.”
Tô Đồng đến trước bàn ăn, nhìn thoáng qua laptop đã mở nhưng chỉ gập máy lại, không nói gì.
Lý Gia Đồ ngồi xuống trước bàn ăn, chỉ thấy Tô Đồng đặt bữa sáng lên bàn, rồi lấy một hộp sữa to từ trong tủ lạnh ra, đổ đầy một cái cốc, sau đó lại mang đi hâm nóng trong bếp.
Một lát sau, anh bưng cốc sữa đã hâm nóng bước ra, đặt lên bàn hỏi, “Em uống cái nào?”
Lý Gia Đồ tròn mắt, vươn tay chuyển cốc sữa vừa được hâm nóng về phía mình.
Hình như Tô Đồng đã đoán được cậu sẽ làm như vậy, cúi đầu nhìn cậu một lát, lấy bình sữa anh vừa lấy hộ sáng nay, mở nắp bắt đầu uống.
Ăn xong bữa sáng, Tô Đồng không lập tức đến sân điền kinh mà ở nhà làm việc thêm. Lý Gia Đồ do dự mãi, cuối cùng vẫn nói lời tạm biệt với anh, nói rằng trước khi thi đấu sẽ về ký túc xá một chuyến.
Nghe thế, Tô Đồng sững người, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, “Ừ.”
Lý Gia Đồ chần chừ một chốc, trở lại phòng ngủ thay đồ ngủ rồi lập tức đi vào nhà vệ sinh.
“Sao thế?” Tô Đồng đứng dậy khỏi bàn máy tính, hỏi cậu.
“À…” Cậu nhìn quần áo trong tay, đáp lời, “Em đưa bộ đồ này đi giặt.”
Tô Đồng kịp phản ứng lại, “Đặt xuống đi, lát nữa tôi bỏ vào trong máy giặt cùng lúc luôn là được.”
Rõ ràng là ở trong ký túc xá, mọi người thỉnh thoảng cũng vứt đống quần áo vào trong máy cùng nhau giặt, nhưng khi nghĩ đến việc bộ đồ mà mình đã từng mặc đặt chung với đồ của Tô Đồng, Lý Gia Đồ thầm cảm thấy có chút không thoải mái.
Nhưng nếu quá cố chấp thì sẽ càng khó xử hơn. Cậu không muốn để Tô Đồng nhận ra sự ngượng ngùng của mình, đành gật đầu, trở lại phòng ngủ, gấp quần áo xong rồi đặt ở cuối giường.
Dù gì cũng không cần luyện tập, đám học trò trong ký túc xá đều đang ngủ nướng say sưa nên thấy Lý Gia Đồ trở về khiến dì quản lý ngạc nhiên.
Lúc cậu trở về phòng, ngoại trừ La Tử Hào còn đang nằm trên giường ngủ say như chết, mấy đứa khác đã thức dậy hết cả rồi.
Đúng lúc Chu Thư Uyên vừa xuống giường, đến bên cửa thấy Lý Gia Đồ đã về, nhướn mày đầy vẻ trêu chọc với cậu, “Về rồi à? Tối không về phòng, dì đã trừ điểm sinh hoạt của cậu đấy, phải nói một tiếng chứ.”
“Ờ.” Lý Gia Đồ tùy ý lên tiếng, tháo cặp xuống, về chỗ ngồi.
“Này này, phối hợp chút được không.” Chu Thư Uyên trêu chọc không thành công, dở khóc dở cười.
Lý Gia Đồ biết, với tính cách của Tô Đồng, đêm qua bảo cậu ở lại phòng anh thì chắc chắn đã sắp xếp mọi chuyện thỏa đáng rồi. Nhưng về phần anh đã sắp xếp như thế nào, Lý Gia Đồ không biết, Tô Đồng không nói, cậu cũng không hỏi.
Cậu vẫn luôn cảm thấy dù có hỏi hay không thì cũng chẳng sao.
“Đã ăn sáng chưa?” Đàm Hiểu Phong đang ăn bánh bao hỏi.
Cậu hoàn hồn, lúng túng gật đầu, “Ừ, ăn rồi.”
“Ăn với thầy Tô à?” Phùng Tử Ngưng cười tinh quái ở một bên.
Lý Gia Đồ nhìn nụ cười của cậu ta, không buồn cười, chỉ hời hợt đáp, “Ừ.”
“Sớm biết thế thì tôi đã tranh làm cán sự môn rồi.” Cậu ta cười phá lên, cầm vợt tennis, vác cặp trên lưng đi ra ngoài.
Đàm Hiểu Phong vội nuốt bánh bao xuống, gọi cậu ta lại, “Ông còn đi chơi bóng à? Chút nữa có trận đấu đó.”
“Tôi không tham gia hạng mục gì, không đi không sao cả mà.” Phùng Tử Ngưng thấy kỳ lạ.
Cậu ta ngẫm nghĩ một lát thấy cũng phải, đành phải nói, “Thôi được, ông cứ đi đi.”
Phùng Tử Ngưng rời khỏi ký túc xá, nhưng chợt quay lại, dựa vào cạnh cửa nói với Đàm Hiểu Phong, “Nếu tối rảnh thì đến nhà Tự Miễn tự học đi? Tôi đánh xong sẽ đến chiếm chỗ cho.”
Đàm Hiểu Phong ra hiệu bằng tay, tỏ vẻ không vấn đề gì.
“Đi đi đi, ra sân vận động!” Trương Cạnh Dư rửa mặt xong, trở lại phòng thấy Lý Gia Đồ, cực kỳ ngạc nhiên, “Ôi? Tôi còn tưởng ông sẽ trực tiếp đến sân chứ.”
“À không.” Lý Gia Đồ nói, “Tôi về thay đồ.”
Trương Cạnh Dư gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, vỗ nhẹ lên vai cậu, “Cái bạn nữ hôm qua cầm quần áo quên trả lại cho ông đó, tôi đã mắng cô ấy thay ông rồi, lát nữa cậu đừng nể mặt cô ấy làm gì nhé.”
Lý Gia Đồ hoàn toàn không biết lúc trước quần áo của mình đã ở trên tay ai, nhưng thấy Trương Cạnh Dư có ý tốt muốn bảo vệ mình, trong lòng cũng đoán được đại khái, cười đáp như đã hiểu, “Tôi biết rồi.”
Trương Cạnh Dư bị đoán trúng ý đồ, trừng mắt liếc cậu một cái, kéo Chu Thư Uyên lại, “Đi đi đi ~”
Đợi họ vừa rời khỏi phòng, Lý Gia Đồ liếc nhìn ra ngoài một cái, xác nhận thật sự đã đi rồi bèn hỏi Đàm Hiểu Phong, “Ông ấy đã mắng Chung Gia Gia thật à?”
Đàm Hiểu Phong nháy mắt ý bảo cậu đã biết còn cố ý hỏi, đáp lời, “Ông ấy còn không kịp giải thích hộ cô nàng với thầy Tô ấy chứ, cứ như đang nhận tội thay con cái với cha mẹ người ta vậy.”
Lý Gia Đồ nghe thấy hơi lạ lùng, “Môn Văn của ông có được không đó?”
“Tôi không dám đứng ngang hàng với cái người luôn đạt điểm tuyệt đối môn Văn như cậu nhá.” Cậu ta cười, đẩy cái tay đang định túm lấy của Lý Gia Đồ.
Tiếng nói chuyện của họ đánh thức La Tử Hào. Đại thiếu gia bật dậy, lầm bầm vài câu với giọng ngái ngủ, lờ đờ một lúc mới nhìn rõ người đang đứng trong phòng, làu bàu, “A, Lý Gia Đồ, ông về rồi.”
“Xin lỗi đã đánh thức ông.” Lý Gia Đồ áy náy nói.
“Hầy, không sao, dù gì cũng phải dậy thôi.” Cậu ta còn buồn ngủ, ngồi trên giường nhìn xung quanh, ủ rũ, đầu óc mơ màng, ngáp dài hỏi, “Trịnh Đào còn chưa về à?”
Lý Gia Đồ ngạc nhiên, “Hôm qua cậu ta cũng không ở phòng sao?”
“Chạy 3000m đến nỗi ngất xỉu, hình như tối qua ở phòng y tế thì phải.” Đàm Hiểu Phong giải thích đến đây thì đề nghị, “Chúng ta đến thăm cậu ấy đi.”
Thật không ngờ sau đó lại xảy ra chuyện như vậy, Lý Gia Đồ hơi bất ngờ, nghe thấy lời đề nghị của Đàm Hiểu Phong thì vội gật đầu, “Được đó.”
Như trong dự đoán, nghi thức khai mạc hoành tráng và sôi động của đại hội đã tràn ngập trên các mặt báo thành phố, trên mạng cũng gây xôn xao, không chỉ đứng đầu danh sách tìm kiếm nóng mà còn chiếm luôn bảng xếp hạng tìm kiếm nóng trên Weibo.
Những chú Pikachu nổi bật trên sân điền kinh trong ngày đầu tiên của đại hội không thấy đâu, chỉ có đám học trò tham gia và các giáo viên. Khi bọn Lý Gia Đồ đi qua sân vận động thì nhận ra xe đạp của Tô Đồng đỗ trước cửa thư viện, chắc hẳn lúc này anh đã có mặt ở sân rồi.
“Hôm qua Trịnh Đào chạy được hạng mấy?” Lý Gia Đồ quan tâm đến vấn đề này.
La Tử Hào cười nhạt, tiếc nuối nói, “Hạng hòi gì chứ, cậu ta còn chẳng chạy hết được cơ mà. Ôi, cậu ấy thật đáng thương, vẻ ngoài không được đẹp, cũng không được làm cán sự môn, nếu không thì cũng đã được giáo viên đưa về nhà rồi.”
Lý Gia Đồ biết cậu ta đang cố tình trêu mình, không nhịn được mà liếc cậu ta, “Ông nói xong chưa đó?”
“Ối dào, không phải Trịnh Đào đã nói rồi à, Tô Tô thích con trai mà.” La Tử Hào cười đầy vẻ gian xảo.
Cậu chỉ cười khan hai tiếng.
Đàm Hiểu Phong khó chịu, “Nhưng tại sao cậu ấy lại nói như vậy chứ? Thầy Tô cũng có làm gì cậu ấy đâu?”
“Nếu tôi là Tô Tô, tôi cũng sẽ không làm gì cậu ta đâu.” La Tử Hào buột miệng nói một câu, lập tức bị hai người kia nhìn bằng ánh mắt khinh thường. Cậu ta cười ha ha nói mình chỉ đùa thôi rồi tiếp tục hỏi, “Tối qua hai người ngủ như thế nào? Nhà thầy ấy chỉ có giường đơn thôi mà?”
Lý Gia Đồ mất kiên nhẫn trả lời, “Ông nói chưa xong à? Tôi ngủ giường, thầy ngủ sofa.”
“Trời đất! Ông để thầy Tô ngủ sofa á?! Cậu có biết tôn sư trọng đạo là gì không vậy?!” La Tử Hào la lớn.
Cậu bĩu môi, “Tôi cũng muốn ngủ sofa đó chứ, nhưng thầy không cho.”
“Chậc, hôm qua ông yếu ớt như Lâm Đại Ngọc vậy, đến tôi cũng không thể để ông ngủ sofa được.” Cậu ta rất không hài lòng với câu trả lời đó.
Lý Gia Đồ oán trách liếc cậu ta, “Cả nhà cậu mới là Lâm Đại Ngọc ấy. Chuyện này có thể chấm dứt được chưa?”
“Tôi cảm thấy tối qua hai người ngủ với nhau mới đúng.” La Tử Hào nói một cách nghiêm túc, thấy Lý Gia Đồ nhấc chân lên, cười tủm tỉm nhanh nhẹn trốn ra sau lưng Đàm Hiểu Phong.