Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 32: Huy chương và thanh sô-cô-la
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào phòng y tế mới phát hiện ra Trịnh Đào đã rời đi một tiếng trước. Theo lời của bác sĩ thì sức khỏe của cậu ta đã hồi phục khá tốt, lúc rời đi rất có tinh thần. Nhưng Trịnh Đào thường cố tỏ ra vui vẻ trước mặt người khác, nên khi nghe bác sĩ nói vậy, cả ba người Lý Gia Đồ đều không tin lắm.
Không gọi điện thoại được, có lẽ là máy hết pin rồi.
Hết cách, Lý Gia Đồ với Đàm Hiểu Phong còn phải thi đấu. Nghe thấy khúc quân hành của vận động viên lại vang lên, họ đành phải tức tốc đến sân vận động.
Lý Gia Đồ đến nơi, nhìn quanh sân một cái, không thấy bóng dáng Tô Đồng. Thấy cậu không yên lòng, Chu Ý Trăn hỏi có phải cậu đang tìm thầy Tô không. Lý Gia Đồ giật mình, vội đáp: "Không, tớ tìm Trịnh Đào. Cậu có thấy cậu ấy ở đâu không?"
"Trịnh Đào á? Không thấy." Cô nàng hỏi bạn đang đứng phát nước khoáng bên cạnh: "Này, Tiểu Mễ, cậu thấy Trịnh Đào đâu không?"
Liêu Mịch ngẫm nghĩ một lát rồi nhớ ra: "À! Trước đó tớ thấy cậu ấy ở cùng thầy Tô, sau đó thì không thấy nữa." Cô bé nhìn quanh một lượt rồi thốt lên: "Ơ? Thầy Tô cũng không có ở đây."
Nghe thấy đáp án như vậy, Lý Gia Đồ không khỏi ngạc nhiên, hoàn toàn không hiểu sao hai người họ lại đi cùng nhau, mà giờ lại biến đâu mất.
Các vận động viên đã bắt đầu điểm danh, nhưng bàn trọng tài vẫn vắng bóng Tô Đồng.
Sau khi gặp vài người bạn, Lý Gia Đồ mới biết thì ra Tô Đồng đã kể rõ cho mọi người về tình trạng của cậu, chính là nôn mửa và phát sốt nhẹ.
Không ít người ân cần hỏi han và quan tâm đến tình trạng bây giờ của cậu. Còn Chung Gia Gia, người lúc đó quên trả quần áo cho Lý Gia Đồ, cảm thấy vô cùng áy náy. Nhưng Lý Gia Đồ chỉ tỏ vẻ cảm ơn và không để tâm, dù gì cũng không phải chuyện lớn.
"Hôm nay đừng gắng sức quá, dù sao cũng đã vào trận chung kết, thứ hạng gì đó đều không sao cả." Trương Cạnh Dư tỏ vẻ không sao cả.
Lý Gia Đồ cười đáp: "Tôi thật sự không sao cả mà. Đã vào chung kết rồi mà không giành quán quân thì sao được?"
Nghe vậy, Trương Cạnh Dư hớn hở ôm vai cậu, đặt tay Lý Gia Đồ lên ngực mình, nói: "Anh em tốt ~~~".
Lý Gia Đồ vội vàng gạt tay cậu ta ra: "Cậu tránh ra đi."
Chỉ còn mấy phút trước khi trận chung kết 4x100m nữ chuẩn bị bắt đầu thì Tô Đồng đã vội vàng trở lại, nhảy xuống mấy bậc thềm cao cạnh sân vận động, chạy nhanh về phía bàn trọng tài. Cùng lúc đó, Lý Gia Đồ thấy Trịnh Đào cũng chạy về từ bên ngoài sân.
Nhìn từ xa, Trịnh Đào trông có vẻ uể oải, mất hết tinh thần, có lẽ vì chuyện không hoàn thành được cự ly 3000m mà cậu ấy vẫn còn ảo não. Nhưng khi đến gần nhóm học sinh, cậu ta lại lập tức tỏ ra phấn chấn, còn hò reo cổ vũ các bạn nữ sắp vào khu vực tiếp sức.
"A, Gia Đồ." Trịnh Đào phát hiện ra Lý Gia Đồ đang đứng trong đám đông, cười chào cậu, quan tâm hỏi: "Sức khỏe ông sao rồi? Tốt hơn nhiều rồi chứ?"
Lý Gia Đồ mỉm cười: "Ừm, không thành vấn đề. Ông thì sao? Nghe nói hôm qua bị ngất."
Mặt Trịnh Đào cứng đờ, một lúc sau mới ngượng nghịu gãi đầu: "Ừm, không chạy hết được... Ờm, tôi đỡ hơn nhiều rồi, ổn cả rồi."
"Vậy là được rồi." Lý Gia Đồ nói.
Các đội lọt vào chung kết đều không thể xem thường. Nữ sinh lớp 11/7 phải dốc hết sức lực mới có thể lọt vào trận chung kết, từ đầu đã không nghĩ sẽ giành được huy chương, vốn chỉ định cố hết sức chạy cho xong, quan trọng là được tham gia. Nhưng không ngờ các đội đối thủ trước đó lại không giữ được phong độ tốt, nhóm Chu Ý Trăn thậm chí còn vươn lên vị trí thứ ba, điều mà ngay cả chính họ cũng không dám nghĩ tới.
"Ôi trời, đạt huy chương đồng rồi." Liêu Mịch, người chạy lượt cuối, chỉ biết cười ngây ngốc, trong khi Lưu Mặc Nam đứng cạnh đã muốn cốc đầu cô bé.
"Ai yo, ai yo, mừng quá xá, mừng quá xá." Trương Cạnh Dư đưa khăn ấm cho nhóm vận động viên, nói với các 'công thần' này: "Oa, tối nay mời các cậu ăn Ma-la-tang nhé!"
"Chạy tốt đấy." Không biết từ lúc nào, Tô Đồng đã tiến đến bên cạnh mọi người.
Lưu Mặc Nam buông Liêu Mịch, cười hỏi: "Thầy Tô, hôm nay thầy làm trọng tài cho đường chạy nào?"
Tô Đồng vừa lấy bảng thời gian thi đấu ra khỏi túi đã bị học trò giật lấy. Anh cười cưng chiều, lắc đầu.
"Ối giời! Tô Tô, thầy giám sát đường chạy số ba!" La Tử Hào la lớn.
Anh nhướn mày, thắc mắc hỏi: "Em gọi thầy là gì cơ?"
"À, ờm, thầy Tô!" Cậu ta sửa lời, nhanh nhảu vỗ miệng mình, cười nịnh nọt: "Thầy Tô ơi, lát nữa nhóm Lý Gia Đồ chạy ở đường số ba đó, thầy không có lời nào động viên sao?"
Tô Đồng ngơ ngác: "Động viên gì?"
"Đừng có thế chứ!" Chu Ý Trăn đẩy cậu ta sang một bên: "Trời ơi, là cán bộ môn của thầy đó!"
"Lát nữa thầy cũng có một cán bộ môn thi chạy mà." Dứt lời, Tô Đồng nâng cằm về phía không xa.
Lý Gia Đồ nhìn về phía anh chỉ, thấy đội chạy của lớp khác đang tập hợp ở bên kia. Nhưng có quá nhiều người mặc đồ điền kinh, cậu không biết Tô Đồng đang nói tới ai.
"Lý Gia Đồ của bọn em chạy lượt cuối đó. Còn người của thầy thì chạy lượt thứ mấy?" Trương Cạnh Dư bất mãn, bắt đầu càu nhàu.
Tô Đồng nhún vai: "Là lượt cuối."
Nghe thấy thế, Trương Cạnh Dư trợn mắt.
"Haizz, dùng tình riêng để xử lý việc công thì không được phép đâu." Tô Đồng bất đắc dĩ lắc đầu, xòe tay ra.
Trương Cạnh Dư vừa nghe anh trích dẫn bài học trên lớp, đầu óc quay cuồng, phất tay nói: "Thôi, không nói chuyện với thầy nữa. Cả ngày cứ 'ngược cẩu' (chọc tức) mấy đứa học dở bọn em."
Tô Đồng cười nhạt, ngẩng đầu nhìn xung quanh một phen, hỏi Đàm Hiểu Phong: "Phùng Tử Ngưng đâu rồi? Sao không thấy em ấy?"
Đàm Hiểu Phong đành đáp: "Cậu ấy đến Dật Phu chơi cầu rồi."
"Chơi cầu?" Tô Đồng ngạc nhiên.
Cậu ta cúi lưng điều chỉnh đai bảo vệ đầu gối, chợt nhớ ra: "Vừa nãy cậu ấy có gửi tin nhắn cho em, nói muốn đến phòng thí nghiệm. Thầy tìm cậu ấy có việc gì không?"
Tô Đồng lắc đầu: "Không có việc gì đặc biệt."
Ngày thứ hai của Đại hội thể thao, tin vui liên tiếp bay về lớp. Đầu tiên là đội chạy tiếp sức 4x100m nữ đạt thành tích tốt với hạng ba, tiếp theo là đội nam sinh giành hạng nhất ở vòng loại và cũng đã đoạt huy chương vàng trong trận chung kết 4x100m nam.
Cô chủ nhiệm đến muộn, vừa nghe được kết quả này đã vừa mừng vừa lo, cười rạng rỡ, nói: "Xem ra lớp chúng ta vẫn có ưu thế hơn ở các hạng mục tập thể!"
Vừa thấy sẽ bắt đầu trận chung kết 4x400m nam, Lý Gia Đồ nhìn ghế trọng tài của Tô Đồng, đếm vị trí của anh, quả nhiên là đường chạy số ba như anh đã nói.
"Gia Đồ cố lên!" Trịnh Đào đứng giữa đám đông đang chìm trong niềm vui sướng, hưng phấn hô to.
Lý Gia Đồ giật mình, lúng túng gật đầu: "À, ừ."
"Hôm nay Lý Gia Đồ không sao chứ?" Đinh Sở Ngâm quan tâm hỏi.
Cậu vội lắc đầu, mỉm cười cảm ơn lời quan tâm của cô: "Không sao ạ."
Người chạy thứ hai của lớp 7 nhận gậy, cố sức chạy đuổi về phía trước. Các tuyển thủ cầm gậy sau khi được giao gậy đều đang lao mình trên đường chạy.
Lý Gia Đồ nhận ra cán bộ môn mà Tô Đồng đã nhắc tới. Cậu ngạc nhiên phát hiện người đó còn thấp bé hơn cả Vương Vận Ân, nhưng tướng mạo lại rất già dặn, toát lên vẻ nghiêm túc và trầm ổn.
Tiếng cổ vũ đồng thanh rất lớn, như một cơn thủy triều dâng lên ở sân vận động.
Tất cả mọi người đều chú ý đến tốc độ của người chạy lượt thứ ba. Chỉ thấy khoảng cách chênh lệch vốn đang ngày càng xa bỗng được rút ngắn đáng kể trong 100m cuối cùng. Lý Gia Đồ nhìn bạn cùng lớp chạy đến mức mặt mày cũng trở nên dữ tợn, không khỏi hơi thất thần. Vừa thấy cậu ta sắp chạy đến khu tiếp sức, Lý Gia Đồ bắt đầu tiến lên chuẩn bị vào vị trí.
Sau khi nhận gậy, Lý Gia Đồ nhanh chóng bỏ lại những người khác phía sau, dẫn đầu suốt quãng đường chạy. Nhưng khi chạy đến khúc cua, có người từ phía sau vượt lên. Cậu không nhìn rõ là ai, chỉ biết dốc sức chạy nhanh hơn cả tốc độ đã tính toán trước đó.
Khi còn khoảng hơn 10m quan trọng nữa, tuyển thủ chạy ở đường số năm đã vượt qua cậu. Hai người chạy song song với tốc độ ngang ngửa nhau. Lý Gia Đồ thật sự hận không thể túm lấy cậu ta kéo lại phía sau.
Thấy sắp đến đích, cậu cúi đầu cắn răng, liều mạng lao qua vạch đích.
Lý Gia Đồ chạy thêm hơn mười bước thì bị đám bạn vây quanh. Nghe thấy cậu ho khan liên tục, mọi người đều sợ hãi. Cậu từ từ bình ổn lại, phất tay lắc đầu, điều chỉnh hơi thở: "Không sao cả."
"Sao ông lại ngầu thế cơ chứ!!!" Trương Cạnh Dư ôm lấy vai cậu, dùng sức lay mạnh, kích động đến mức rơm rớm nước mắt.
Lý Gia Đồ nhanh chóng đẩy cậu ta ra, hai tay giơ ra ngoài, nghiêm túc nói: "Đừng có 'thổ lộ' với tôi kiểu đó."
Đinh Sở Ngâm bật cười vì lời đùa giỡn của hai người, đưa khăn cho Lý Gia Đồ: "Cậu không khó chịu chứ?"
"Không ạ." Lý Gia Đồ cười nhận lấy chiếc cặp một bạn đưa đến, mặc áo khoác xong mới nói: "Em đi thay quần áo trước đây ạ, có hơi lạnh."
Trương Cạnh Dư nhớ ra còn có hạng mục khác nữa, lập tức giơ hai tay lên gọi các vận động viên về tập trung.
Không lâu sau, mọi người đều đã giải tán. Đàm Hiểu Phong đuổi theo Lý Gia Đồ, cùng cậu đi thay đồ, Trịnh Đào cũng bám theo sau.
"Gia Đồ, ban nãy ông ngầu lắm đó!" Trịnh Đào vui vẻ vì cậu, cực kì kích động nói.
Lý Gia Đồ cười nhạt, thầm nghĩ một tháng huấn luyện này quả không uổng phí. Trước khi rời khỏi sân vận động, Lý Gia Đồ nhìn về phía ghế trọng tài, thấy Tô Đồng đang nói chuyện với một giáo viên ở bên cạnh. Không biết họ nói gì mà trông có vẻ rất vui vẻ.
Bận rộn suốt một thời gian dài, cuối cùng Lý Gia Đồ cũng có thể về nhà vào cuối tuần. Chẳng có gì bất ngờ khi Lý Gia Đồ đang thay đồ thì phát hiện có tin nhắn trong điện thoại, là mẹ cậu hỏi cuối tuần này có về nhà không.
"Hiểu Phong, tuần này ông về nhà không?" Lý Gia Đồ đút máy vào trong túi quần, đứng cạnh vách ngăn hỏi.
Đàm Hiểu Phong đang thay đồ ở vách bên cạnh trả lời: "Không về, tôi đến nhà cô. Ông không về à?"
"Có về chứ, hỏi chút thôi." Cậu nghĩ một lát, chắc là cuối tuần không có việc gì làm.
Bên ngoài vọng vào tiếng Trịnh Đào tủi thân: "Tôi cũng muốn về nhưng nhà xa quá. Tuần này chắc là các ông đều về hết, trong ký túc xá chỉ còn lại một mình tôi thôi."
Nhà của Trịnh Đào quả thật rất xa. Thậm chí quê quán của cậu ta không ở vùng lân cận huyện lỵ mà ở một thị xã hơi lạc hậu và nghèo khó. Vì thi đỗ trường ở đây nên mới đến học.
Một nơi như vậy mà có thể đào tạo ra một học sinh như cậu ta, e là chẳng khác gì việc thi đỗ đại học. Dù sao thì trong mắt nhiều người, vào được trường cấp ba này chẳng khác nào đã đặt một chân vào cổng lớn của một trường đại học chính quy.
Hàng năm, cậu ta chỉ có thể về nhà vào các dịp nghỉ đông, nghỉ hè và Quốc khánh. Những ngày nghỉ còn lại đều quá ngắn, một ngày cuối tuần cũng không đủ để cậu ta đi lại.
Lý Gia Đồ bước ra khỏi gian phòng, cúi đầu nhét bộ đồ chạy điền kinh đã gấp gọn vào trong cặp. "Hửm?" Cậu lấy ra một thanh sô-cô-la từ trong túi: "Sao lại có cái này?"
Đàm Hiểu Phong vừa nhìn thấy đã cười: "Chắc là cô bạn nào đó bỏ vào chăng. Cặp ông sáng nay còn ở trên tay các bạn ấy mà." Cậu ta sờ vào sườn cặp của mình, ngạc nhiên nói: "Ối? Tôi cũng có này."
"Trịnh Đào, này." Lý Gia Đồ không thích sô-cô-la, tiện tay đưa cho cậu ta.
Trịnh Đào vội khoát tay: "Không được, ông ăn đi. Là tấm lòng của người ta đó."
"Đã là tấm lòng thì không để cho người khác biết, thế thì gọi gì là tấm lòng nữa." Đàm Hiểu Phong xé gói, bước ra ngoài, vừa ăn sô-cô-la vừa quay đầu lại nói: "Ông ăn đi. Lý Gia Đồ không thích sô-cô-la đâu."
Lý Gia Đồ cười, nhét thanh sô-cô-la vào tay Trịnh Đào, không đợi cậu ta nói thêm gì mà bước ra khỏi nhà vệ sinh.