Chương 35: Cậu theo dõi tôi từ lâu rồi sao?

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Chương 35: Cậu theo dõi tôi từ lâu rồi sao?

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần cuối cùng một người con trai ôm lấy cậu như vậy là khi nào?
Lúc Lý Gia Đồ cảm nhận được hơi ấm từ Trịnh Đào, trong đầu cậu tự hỏi lòng mình.
Hình như là vào hai năm trước, hoặc là ba năm trước đây? Cậu nhớ đến khu nhà học mới của trường cấp hai và cả chai bia trên tay cậu. Người đối diện cậu khi đó nở một nụ cười chua xót, bất lực, nhìn vào đôi mắt cậu, không chút ý nghĩa, cũng chẳng có chút yêu thương nào.
Không đúng, lúc đó cậu đâu có được ôm.
Vết thương lòng cũ lại nhói đau, quả đúng như lời người ấy nói, lúc đó cậu đã say rồi.
"Trịnh Đào?" Lý Gia Đồ chần chừ giơ một tay lên, vỗ nhẹ lên vai cậu ta.
Trịnh Đào dường như cứng đờ người nhưng vẫn không buông ra, cứ ôm chặt lấy cậu.
Cậu nhíu mày, không chút cảm xúc, "Cậu không sao chứ?"
Trịnh Đào ôm chặt hơn một chút, mãi một lúc sau mới đột ngột buông tay, "Tôi xin lỗi..." Cậu ta rũ tay, cúi đầu.
Nhìn dáng vẻ của cậu ta, Lý Gia Đồ nghĩ đến việc tối nay Trịnh Đào lại qua đêm ở ký túc xá, trong lòng không khỏi cảm thấy khó chịu. Nhưng cậu không muốn hỏi rốt cuộc Trịnh Đào đã xem video gì. Cậu thở dài, nói: "Đêm nay tôi không thấy gì cả, cậu yên tâm đi." Nói xong, cậu kéo tấm rèm ban công, đi ra ngoài.
Lý Gia Đồ cho rằng mọi chuyện chẳng có gì to tát, tìm quần áo thay rồi vào phòng tắm rửa. Còn Trịnh Đào thì vẫn ngơ ngác đứng bất động bên cạnh vòi nước. Cậu không biết cậu ta sẽ đứng như vậy đến bao giờ, nhưng cậu biết, đây chính là lý do khiến nhiều người không muốn thân cận với cậu ta.
Trong trường có giáo viên tâm lý. Đang tắm, Lý Gia Đồ băn khoăn không biết có nên đề nghị cậu ta tìm anh ấy để tâm sự không. Cậu nhớ đến Tô Đồng và có một cảm giác kỳ lạ, nghi ngờ không lâu sau Trịnh Đào sẽ tìm đến Tô Đồng để tâm sự.
Thầy Tô sao...
Lý Gia Đồ ngồi xổm dưới vòi hoa sen, mặc cho nước xối ướt sũng khắp người. Cậu vén mái tóc ướt đẫm sang một bên trán, nước bắn vào lông mi cậu.
Anh ấy thật tốt bụng.
Tối đó Lý Gia Đồ phải rất lâu sau mới ngủ được, không phải vì trong lòng còn vướng bận điều gì, mà là vì Trịnh Đào ở giường đối diện cứ luôn trằn trọc, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng nén khóc của cậu ta.
Không đến mức đó chứ? Phản ứng thái quá của cậu ta khiến Lý Gia Đồ không khỏi bắt đầu tò mò rốt cuộc cậu ta đã xem video gì, nhưng nếu đã nói xem như chưa từng thấy gì, thì cũng chỉ có thể gác lại sự tò mò này mà thôi.
Chuông báo thức vừa vang lên, Lý Gia Đồ đã vác ba lô rời khỏi ký túc xá.
Ngã tư đường sáng sớm bị sương mù bao phủ mịt mờ.
Chuyến xe buýt sớm cuối tuần hầu như không có khách. Lý Gia Đồ đeo tai nghe điện thoại, bên trong truyền đến tiếng nhạc dồn dập, tiết tấu vô cùng dữ dội ấy vẫn không giúp cậu xua tan cơn buồn ngủ – suýt nữa vì ngủ gật mà cậu đã lỡ trạm trung chuyển xe buýt.
Người ở trạm trung chuyển xe buýt đông hơn một chút. Cậu đứng một lúc, mãi cho đến khi qua đoạn đường dài của bến xe mới tìm được chỗ, ngồi xuống phía sau xe.
Không biết cuối tuần này anh ấy sẽ làm gì.
Lý Gia Đồ tựa má vào cửa sổ ngắm cảnh bên ngoài, không kìm được mà ngáp một tiếng, nhẹ xoa mắt rồi lấy điện thoại ra lướt mạng. Thông báo nhóm QQ lại hiện lên một nhóm mà lần trước Lý Gia Đồ lỡ gia nhập. Cậu im lặng nhấn "Bỏ qua" rồi mở nhóm chat của lớp.
Tin nhắn mới nhất là Chu Thư Uyên gửi một đường link, kèm theo lời bổ sung: đó là địa chỉ về sự kiện tặng vé vào cửa cho hoạt động Đêm Nguyên Đán của trường.
Cũng như năm ngoái, trường sẽ tổ chức hoạt động Đêm Nguyên Đán thâu đêm vào ngày cuối cùng của năm, từ bảy giờ tối đến rạng sáng ngày đầu năm mới. Khi đó, học sinh cấp ba, học sinh cấp hai, giáo viên, nhân viên và phụ huynh học sinh đều có thể tham gia hoạt động này. Không tính nhân viên bên ngoài, số người chắc đã hơn một vạn.
Để tạo cơ hội cho nhân viên ngoài trường tham gia, Ban Giám hiệu trường và trung tâm mạng đã cùng phát hành vé vào cửa miễn phí kèm theo hoạt động chụp ảnh, thông qua việc trả lời câu hỏi để nhận vé vào Đêm Nguyên Đán.
Vì hoạt động Đêm Nguyên Đán năm ngoái từng xảy ra tranh chấp giữa nhân viên ngoài trường và học sinh, nên Chu Thư Uyên đặc biệt truyền đạt ý kiến của Đoàn trường, mong rằng các bạn trong lớp khi mời bạn bè trường khác đến chơi phải thông qua cách thức hợp lý, chứ không phải trốn vé vào.
Lý Gia Đồ nghĩ, trừ bố mẹ mình ra thì cậu chẳng có ai để mời cả. Nhưng hoạt động năm ngoái được tổ chức như vậy mà cậu còn không mời hai người ấy, e là năm nay cũng sẽ chẳng nói gì.
Nghĩ đến đây, xe buýt đã đi ngang qua cổng chi cục thuế địa phương. Bên cạnh chi cục thuế có hai tòa nhà lớn, cậu nhìn về phía tòa nhà gần chi cục thuế nhất. Lúc tòa nhà này vừa xây xong, Lý Gia Đồ thường đến đây chơi, nhưng sau khi lên cấp ba thì không còn lui tới nữa. Ngay cả người đang ở bên trong đó cũng đã lâu chưa gặp mặt.
Không biết người ấy bây giờ ra sao rồi.
Cậu lướt xuống danh sách bạn bè và tìm thấy cái tên đã từng rất quen thuộc kia. Trạng thái của đối phương là offline, chữ ký cá nhân vẫn là cái cũ, không hề thay đổi. Lúc này chắc người ấy đang chơi game rồi, Lý Gia Đồ đoán, sau đó cậu thoát khỏi ứng dụng.
Hoạt động tặng vé vào cửa Đêm Nguyên Đán kéo dài suốt một tháng, mỗi ngày tặng sáu tấm vé, chia thành sáu khung giờ: 7 giờ, 10 giờ 30 phút, 12 giờ 30 phút, 18 giờ, 19 giờ 30 phút và 22 giờ 50 phút. Với sáu khung giờ cố định này, người trả lời hoàn toàn chính xác câu hỏi sẽ nhận được vé vào khung giờ đó.
Là vé đôi.
La Tử Đàn gửi tin nhắn trong nhóm hỏi Chu Thư Uyên rằng Đoàn trường gia nhập hàng ngũ "ngược cẩu" từ lúc nào vậy? Hiệp hội bảo vệ động vật đâu rồi?
Lý Gia Đồ đọc xong thì bật cười, dứt khoát tắt luôn điện thoại.
Ở nhà rảnh rỗi hai ngày, mỗi bữa cơm Lý Gia Đồ đều ăn rất nhiều, khiến người nhà cảm thấy cứ như cậu ở trường ăn không đủ no, mặc không đủ ấm vậy.
Lúc sắp về trường, Lý Gia Đồ đọc được tin nhắn nhắc nhở của Lưu Mặc Nam về bài tập Toán đã được giao trong nhóm, bỗng nhớ ra mình cũng chưa làm xong. Bây giờ muốn làm cũng không kịp, chỉ có thể để tối về trường hoàn thành trong giờ tự học thôi.
Chuyện này khiến cậu đứng ngồi không yên khi lên xe buýt về trường. Vừa nghĩ đến lượng bài tập mà cô chủ nhiệm đã giao, cả người cậu đều trở nên bồn chồn.
Kết quả là không hề có "ngoài ý muốn" nào xảy ra, cậu thật sự không hoàn thành xong bài tập Toán vào giờ tự học được – gần đến giờ học thì cô giáo dạy Văn xuất hiện, còn nhận xét về bài kiểm tra Văn tuần trước.
Vì chưa làm xong bài tập Toán nên Lý Gia Đồ chợt nhận ra các bài luyện tập môn khác cũng bị chậm tiến độ. Dù các thầy cô không yêu cầu nghiêm khắc với mấy quyển luyện tập, nhưng khi cậu nhìn trang giấy trống không vẫn cảm thấy không ổn.
Tối Chủ Nhật, cậu miệt mài làm bài đến hai giờ rưỡi sáng mới xong bài tập Toán.
Buông bút xuống, Lý Gia Đồ nhìn thoáng qua bài tập Sinh học và Vật lý đặt bên cạnh, thầm mắng một tiếng. Không biết tuần trước rốt cuộc mình đã làm gì mà đống bài tập này vẫn chưa làm xong.
Có lẽ vì thật sự quá phiền lòng, đầu óc Lý Gia Đồ cũng trở nên hỗn loạn. Cậu mở vở bài tập nhưng lại không muốn đặt bút làm. Tuy nhiên, thứ ba có tiết Sinh học và Vật lý nên mấy bài này đều phải nộp.
Cậu cầm bút lên, nhiều lần muốn tĩnh tâm đọc đề bài nhưng lại bị mệt mỏi bủa vây, khiến cậu không còn tâm trạng gì.
Thật kỳ lạ. Lý Gia Đồ quăng bút lên bàn, cầm điện thoại đang sạc, rút ổ cắm rồi bước ra ban công bấm số của Tô Đồng.
Tiếng chuông điện thoại kéo dài rất lâu. Trong từng tiếng ngắt nhịp ấy, Lý Gia Đồ có cảm tưởng như sẽ nghe thấy âm thanh hệ thống báo tạm thời không thể kết nối cuộc gọi.
Thế nhưng không có âm thanh ấy, mà là tiếng mơ mơ màng màng của Tô Đồng truyền tới từ bên kia đường dây, mang theo giọng buồn ngủ khàn khàn, "Alo? Sao vậy?"
Lòng Lý Gia Đồ đang như lửa đốt, khi nghe thấy tiếng của anh, trong tích tắc đã tan biến đi đâu mất. Đầu óc vốn loạn cào cào cũng trở lại bình thường. Cậu sửng sốt, bỗng ý thức được giờ đã là nửa đêm mà cậu vẫn gọi điện thoại cho thầy của mình.
"Alo? Lý Gia Đồ à, sao vậy?" Lúc mở miệng lần nữa, giọng của Tô Đồng đã rõ ràng hơn rất nhiều.
Cậu cắn chặt răng, mãi một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Không có gì ạ."
Tín hiệu rất tốt, không có chút tạp âm nên Lý Gia Đồ nghe thấy tiếng hít thở rất khẽ của Tô Đồng.
Anh trầm mặc vài giây rồi ôn hòa hỏi: "Gặp ác mộng à?"
Nghe thấy thế, Lý Gia Đồ nở nụ cười đáp: "Em vẫn chưa ngủ ạ."
"Hửm?" Trong điện thoại truyền đến tiếng Tô Đồng ngồi dậy. Anh hỏi: "Ngủ không được sao?"
Câu hỏi của anh khiến cậu chần chừ, trong lòng cũng cảm thấy thắc mắc: vì sao lúc mình trằn trọc không ngủ được thì chưa từng gọi cho anh, nhưng giờ muốn ngủ mà không ngủ được thì lại muốn gọi? Lý Gia Đồ cười khổ đáp: "Không phải ạ, ban nãy em ngồi làm bài tập thì nhận ra còn một đống bài chưa làm."
"Hả?" Tô Đồng hoàn toàn không ngờ được, đến mức không nhịn nổi mà cười một tiếng, nhưng anh khôi phục lại bình thường rất nhanh, cố ý nói: "Nhưng mai có tiết của tôi đó."
Không phải anh tưởng rằng mình gọi điện để cầu xin anh đó chứ? Lý Gia Đồ thầm bất mãn mà phỏng đoán, mặt không chút thay đổi nói: "Em biết mà, bài tập Hóa đã làm xong từ sớm rồi." Cậu ghé vào ban công, nhìn phòng bếp không bật đèn của Tô Đồng: "Là bài tập Sinh học và Vật lý, thứ ba nộp."
Trong giọng nói của Tô Đồng mang theo ý cười, không biết có phải anh đang thấy chuyện này buồn cười không: "Sao còn chưa làm? Tuần trước là Đại hội thể dục thể thao, thời gian của mấy đứa phải nhiều lắm chứ?"
"Em không biết nữa. Ban đầu đọc thấy khó nên không muốn viết, cứ chần chừ mãi đến bây giờ." Lý Gia Đồ không vui nói ra sự thật này.
Anh im lặng một lát rồi cười bất đắc dĩ: "Em..."
Lý Gia Đồ thản nhiên nói: "Em không phải là một học sinh chăm chỉ."
Phòng bếp đối diện sáng đèn. Lý Gia Đồ đứng thẳng người, nhìn thấy Tô Đồng đi đến bên cạnh bồn rửa bát, đun một ấm nước nóng.
Trong tay còn cầm điện thoại, anh nói: "Không biết làm cũng phải làm thôi."
"Không biết làm thì làm thế nào được?" Lý Gia Đồ nói xong, rõ ràng nhìn thấy động tác rót nước của Tô Đồng dừng lại một chút. Cậu suýt nữa không nhịn được mà bật cười.
Trong điện thoại truyền ra tiếng rót nước, Tô Đồng nói: "Không biết làm thì hỏi bạn ấy."
Lý Gia Đồ vỗ má, lầu bầu đáp: "Không muốn hỏi."
Động tác đặt ấm nước của anh lại dừng một lần nữa. Mãi một lúc lâu sau, anh mới cầm cốc nước lên: "Vậy em có thể mang đến hỏi tôi."
Lý Gia Đồ tròn mắt, ngạc nhiên nói: "Thầy cũng biết làm bài Sinh học và Vật lý sao?"
"Thầy Tô của em là người vạn năng mà." Tô Đồng bị ngữ điệu của cậu chọc cười, cầm cốc uống nước.
"Vâng." Lý Gia Đồ lại nhoài người ra ngoài ban công, nhìn anh uống cốc nước xong thì khẽ nói: "Thầy, em nhìn thấy thầy."
"Khụ!" E là anh chưa kịp nuốt nước xuống, nghe xong thì sặc luôn. Trong cánh cửa sổ không mở rộng lắm kia, Tô Đồng dựa vào bồn rửa ho một lúc lâu sau mới ngừng lại. Anh hỏi: "Gì cơ?"
Cậu nghĩ một lát rồi đáp: "Từ ban công phòng bọn em có thể nhìn thấy phòng bếp của thầy."
Lúc này Tô Đồng mới khom lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ bếp. Anh thấy được Lý Gia Đồ, dù Lý Gia Đồ không thấy rõ vẻ mặt của anh.
"Bạn học này, cậu theo dõi tôi từ lâu rồi sao?" Tô Đồng nhìn cậu, anh hỏi.
Lý Gia Đồ không trả lời câu hỏi này, chỉ vẫy tay với anh.
Tô Đồng đành thở dài, đi vào bên trong tắt đèn bếp: "Tôi thật sự..." Nửa câu anh không nhịn được mà nói kia hình như không có vế sau.
Cậu cười thầm, vẫn nhìn cánh cửa sổ màu đen kia: "Thầy, tiết Hóa ngày mai sẽ giảng bài mới ạ?"
Tô Đồng kìm nén một lúc, từ từ thở ra một hơi, hỏi một đằng trả lời một nẻo. Anh nói từng chữ: "Bây giờ tôi thật sự muốn bắt em đến trước mặt, theo dõi em làm bài đến lúc xong."
Lý Gia Đồ cười nói: "Em cũng vậy."