Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 34
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Miêu đại phu
Edit: Dú
Tô Đồng đưa tay xoa xoa đôi lông mày đang nhíu chặt vì mệt mỏi, thở dài nói: "Tôi biết. Tôi đã biết từ rất lâu rồi."
--------------
Sau khi bộ phim kết thúc, cô gái đến xem một mình cũng chậm rãi rời khỏi hội trường. Cô là người cuối cùng còn ở lại.
Chỉ còn năm phút nữa là đến giờ đóng cửa ký túc xá, chú quản lý thư viện liền đến giục Lý Gia Đồ nhanh chóng trở về. Chú quản lý nhận ra Tô Đồng, ngạc nhiên chớp mắt, lịch sự chào: "Thầy Tô ạ."
"Ừm, bọn tôi sẽ đi ngay." Tô Đồng chờ Lý Gia Đồ thu dọn đồ đạc.
Có vẻ chú quản lý không muốn Lý Gia Đồ nán lại thư viện, nên cậu đành nhét chiếc laptop đã gập vào cặp, xách đôi giày trượt trên tay.
Vào đêm cuối tuần, trong trường vắng vẻ đến đáng thương. Bãi đỗ xe vốn chật kín nay trống vắng, ngay cả khu tự học thường ngày sáng đèn cũng đã tắt phân nửa.
Lý Gia Đồ ngồi xuống bậc thềm thư viện để thay giày, hỏi anh: "Sao thầy lại nghĩ đến việc đến xem phim vậy ạ?"
Tô Đồng dắt chiếc xe dựng cạnh bảng thông báo đến, suy nghĩ một lát rồi đùa: "Tôi đến tìm em."
Lý Gia Đồ sững sờ, theo bản năng cắn môi, cúi đầu buộc dây giày.
"Đã muộn thế này rồi, còn có xe về nhà không?" Tô Đồng ngồi trên xe hỏi.
Cậu lắc đầu, giơ tay nhìn đồng hồ, thầm nghĩ mình lần này tiêu rồi: "Chắc bây giờ không thể vào ký túc xá được nữa." Cậu đứng dậy nói với Tô Đồng.
Tô Đồng hơi ngạc nhiên, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi sẽ giúp em giải thích với dì quản lý, chắc dì ấy sẽ ghi sổ và cho em vào thôi."
Lý Gia Đồ ngẩn người, sau khi tạm biệt liền trượt xuống từ sườn dốc thư viện.
Anh đạp xe, đuổi theo cậu rất nhanh.
Thật ra, học sinh muốn về ký túc xá sau giờ đóng cửa cũng không cần giáo viên phải ra mặt giải thích. Chỉ cần giả vờ ngây thơ, nài nỉ dì quản lý vài câu là sẽ được vào, cùng lắm thì bị trừ điểm sinh hoạt thôi. Nhưng Tô Đồng đã nói đến nước này, nếu cậu còn viện cớ thì e rằng sẽ rất buồn cười. Dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt, không cần làm rõ cũng sẽ không gây hiểu lầm. Chẳng qua Lý Gia Đồ cảm thấy mình đã dùng cái "khôn vặt" của bản thân sai chỗ. Nói gì thì Tô Đồng cũng là giáo viên, hơn nữa còn là người từ nhỏ đã mơ ước được làm thầy.
Sợ rằng cậu không nói gì sẽ khiến Tô Đồng lo lắng, Lý Gia Đồ phá vỡ sự im lặng, nói: "Sáng nay em cùng bọn Đàm Hiểu Phong đến phòng y tế tìm Trịnh Đào – hôm qua cậu ta chạy 3000m bị ngất, không qua thăm được. Sau đó thì thấy thầy và cậu ấy cùng nhau đến sân vận động."
Cậu đang kể lại một chuyện có thật, dù không đặt câu hỏi nhưng ẩn chứa vô số nghi ngờ, hơn nữa còn tràn ngập sự bất mãn bức thiết.
Tô Đồng hơi ngạc nhiên vì cậu đã bắt gặp hai người họ, anh giải thích: "Ừ, sáng nay tôi ra ngoài khá sớm, gặp Trịnh Đào ở cạnh sân. Em ấy bảo có chuyện muốn nói với tôi nên tôi đi cùng đến vườn quốc học trò chuyện một chút."
Tim Lý Gia Đồ thắt lại, hỏi anh: "Nói gì vậy ạ?"
"Là về một số cảm xúc của em ấy khi học ở đây." Tô Đồng nói qua loa: "Như là hôm qua em ấy không chạy xong, cảm thấy đã làm mất mặt cả lớp. Đại loại là vậy."
Giống y như chuyện mà cậu ta sẽ làm thôi. Lý Gia Đồ cắn môi, chậm rãi bước về phía trước, lẩm bẩm: "Trong trường cũng có giáo viên tâm lý mà, sao cậu ấy lại tìm thầy để nói chứ." Dứt lời, cậu ngẩng đầu hỏi: "Sau đó thì sao? Chỉ vậy thôi?"
Tô Đồng cẩn thận suy nghĩ lại, mỉm cười lắc đầu: "Không thể nói với em được."
Cậu cắn môi, tỏ vẻ mình hiểu được.
"Em ấy tin tưởng tôi nên mới tâm sự. Nếu đổi lại là em, chắc em cũng không muốn tôi kể chuyện tâm sự của em cho người khác biết chứ?" Tô Đồng kiên nhẫn khuyên nhủ.
"Em hiểu rồi ạ." Lý Gia Đồ mất kiên nhẫn trả lời.
Tô Đồng nhìn kỹ cậu một lát, xác định xem rốt cuộc cậu đã thực sự hiểu hay chưa, rồi không nói gì thêm nữa.
Lý Gia Đồ đi được vài bước thì vẫn nhịn không nổi mà nói: "Nhưng em sẽ không tâm sự với thầy đâu."
Anh ngạc nhiên nhìn cậu, khẽ than thở: "Tôi biết."
"Thầy không biết đâu." Lý Gia Đồ đi nhanh hơn.
Rõ ràng Tô Đồng đang đạp xe nhưng lại không đuổi theo cậu. Anh gọi lớn từ phía sau: "Lý Gia Đồ!"
Cậu đành dừng lại, xoay người, hàm răng nghiến chặt.
Những chiếc lá vàng bị gió cuốn bay qua bánh xe của Tô Đồng. Anh nắm tay lái, đứng giữa đường, rất lâu sau vẫn không thốt ra lời nào.
Lý Gia Đồ biết mình đã quá đáng, nhưng cậu không muốn nhận lỗi, cũng không muốn kìm nén nữa. Cậu cúi đầu, cùng Tô Đồng im lặng thật lâu, hận không thể lập tức quay người bỏ chạy.
Tô Đồng nhìn chằm chằm cậu, lông mày nhíu lại, dường như không biết phải đối xử với cậu như thế nào mới phải.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Tô Đồng đưa tay xoa xoa đôi lông mày đang nhíu chặt vì mệt mỏi, thở dài nói: "Tôi biết. Tôi đã biết từ rất lâu rồi."
Lý Gia Đồ cũng biết. Cậu nắm chặt tay, mặt đỏ bừng.
Anh xuống xe, dắt xe bước đến trước mặt Lý Gia Đồ.
Lý Gia Đồ lùi lại theo bản năng, tạo khoảng cách với anh, nhỏ giọng nói: "Em muốn về nhà."
Nghe vậy, Tô Đồng cau mày. Anh mấp máy môi, như đã suy nghĩ kỹ càng, nói: "Tôi đưa em về ký túc xá."
Cậu ngẩng đầu, tránh ánh mắt anh, xoay người một mình bước đi.
Cũng không lâu sau, Tô Đồng liền theo kịp cậu.
Cả đoạn đường im lặng.
Vừa thấy sắp đến trước cổng ký túc xá đang đóng chặt, Lý Gia Đồ thầm thở phào, nghĩ bụng: thôi quên đi.
"Hoạt động bình thường của câu lạc bộ hóa là làm một vài tinh thể sao?" Cậu hỏi Tô Đồng.
Tô Đồng sững sờ hai giây mới kịp phản ứng rằng cậu đang hỏi chuyện câu lạc bộ. Anh ngạc nhiên nhìn cậu với vẻ như không có gì xảy ra, nói: "Ừ, và dạy một số kiến thức ngoài sách." Nói đến đây, Tô Đồng lấy ra một chiếc bao nhỏ tinh xảo đưa cho cậu.
Lý Gia Đồ tò mò nhận lấy, đưa ra ánh sáng. Trong chiếc bao nhỏ trong suốt chứa hơn mười tinh thể màu tím đậm xinh xắn, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng tím yếu ớt, đẹp đến mức như muốn hút hồn người nhìn.
"Tặng em đấy." Thấy Lý Gia Đồ nhìn không rời mắt, Tô Đồng mỉm cười nói.
Cậu giật mình, nắm chiếc bao trong tay, hỏi: "Đây là tinh thể gì? Axit neodimy nitrat ạ?"
Hình như Tô Đồng rất tò mò vì sao cậu lại nghĩ ra được cái đó, anh hơi nhíu mày một chút rồi cười: "Không phải. Axit neodimy nitrat ngậm 6 nước (Nd(NO3)3.6H2O) có màu hồng, còn đây là phèn crôm (KCr(SO4)2.12H2O). Tôi đã phun chút màu sơn, nhưng tinh thể vốn có độc nặng, bình thường đừng trực tiếp chạm tay là được."
"Đẹp quá..." Lý Gia Đồ lại nhìn dưới ánh đèn trong chốc lát.
Tô Đồng nhìn tinh thể màu tím đậm u ám kia, mỉm cười hỏi cậu: "Thích không?"
Cậu gật đầu.
"Vậy là tốt rồi." Anh thở phào một hơi, khẽ nói: "Đừng buồn nữa."
Vốn dĩ Lý Gia Đồ không muốn nhắc lại chuyện kia nữa, nhưng khi nghe anh nói tiếp, cậu lại sửng sốt một chút. Phải chăng cậu đã quá nhỏ nhen? Nhưng anh ấy không biết, nếu ngay cả chuyện như vậy mà cậu cũng không so đo, thì còn gì có thể đặt trong lòng nữa đây.
Thôi quên đi.
Cậu thầm nhủ trong lòng lần thứ hai: "Hôm nay lúc ăn cơm trưa, em thấy Phùng Tử Ngưng lấy dung dịch axit neodimy nitrat rồi, cũng nghe Đàm Hiểu Phong nói tối nay sẽ làm axit đó nên cho rằng cái này cũng dùng cùng một loại nguyên liệu."
Tô Đồng hiểu ra, cười nói: "Mấy thứ tôi mua đều bị bọn nhóc lấy ra chơi hết rồi." Anh dừng một chút rồi hỏi: "Em thích axit neodimy nitrat?"
"Cũng không phải..." Lý Gia Đồ không nói rõ được, thật ra cậu cũng không có hứng thú với môn hóa cho lắm.
Dường như đã nhìn thấu tâm tư của cậu, Tô Đồng tự giễu: "Tôi làm giáo viên dạy Hóa thất bại quá đi, ngay cả cán sự môn cũng không thích hóa học."
Lý Gia Đồ bối rối cười, không nói gì.
"Lần sau tôi sẽ làm một vài tinh thể có màu đẹp tặng em." Tô Đồng suy nghĩ.
Cậu tròn mắt hỏi: "Tinh thể gì ạ?"
Tô Đồng cười như không cười với cậu: "Em đoán xem."
Vì không biết nên Lý Gia Đồ nhíu mày.
Cậu nghĩ một lát, bỗng nói: "Lần trước lúc thầy uống sữa của em thì có hứa lần sau sẽ bớt bài tập đi một chút, nhưng sau đó thầy không làm vậy. Thầy còn nhớ không?"
"Có chuyện này hả?" Tô Đồng ngạc nhiên.
Lý Gia Đồ giả vờ cười hai tiếng, bĩu môi lèo nhèo: "Biết ngay là thầy không nhớ mà."
"Để tôi nghĩ lại chút đã. Em đã ăn cơm ở nhà tôi, tôi cũng không cho em thêm bài tập mà, không phải sao?" Tô Đồng nói xong thì thấy dì quản lý trực đêm phát hiện hai người đang đứng ngoài cửa, liền dắt xe qua, giải thích tình huống với dì ấy.
Lý Gia Đồ đi qua thì vừa lúc nghe thấy anh nói là phụ đạo ngoài giờ cho học sinh nên về hơi muộn.
"Mau vào đi, đừng để giáo viên tuần tra phát hiện, không thì dì không chịu trách nhiệm nổi đâu." Dì quản lý nói xong thì mở cửa cho Lý Gia Đồ vào.
Cậu thấy cổng đang đóng lại lần nữa, còn Tô Đồng thì đứng ở bên ngoài, giơ tay vẫy cậu.
Lý Gia Đồ kéo khóe miệng, xoay người chạy về phía ký túc xá.
Để giáo viên tuần tra không phát hiện, Lý Gia Đồ tìm một nhà vệ sinh công cộng, sau khi thay giày xong mới xách giày trượt lên tầng. Lúc đến tầng trệt của ký túc xá, cậu nhìn thấy Đinh Sở Ngâm đang đi từ đầu hành lang tới, vội trốn vào phía cầu thang.
Hành lang rất tối, lúc Đinh Sở Ngâm lên tầng không phát hiện ra cậu.
Cậu cẩn thận trở về phòng, vừa mới mở cửa chợt nghe một tiếng kêu sợ hãi rất lớn của Trịnh Đào, sợ đến mức cả người cậu sững lại nơi cửa.
Đôi mắt Trịnh Đào mở lớn, trước mặt đặt chiếc máy tính bảng của Phùng Tử Ngưng. Trong nháy mắt, mặt cậu ta lúc đỏ lúc trắng, tay chân luống cuống ôm máy tính bảng vào ngực, vẻ mặt kinh hoảng chạy vào phòng tắm, sầm một tiếng đóng cửa lại.
Lý Gia Đồ đứng ở cửa, giật mình đến nỗi miệng há hốc, mãi nửa ngày trời mới kịp phản ứng rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra.
Cửa sổ phòng được đóng chặt, rèm của ban công cũng được kéo, không khí không được lưu thông.
Cậu ngửi thấy mùi hương của con trai.
Trong chốc lát, căn phòng dường như không còn sự tĩnh lặng thường ngày.
Cậu đứng ở cửa được hơn nửa phút thì đi vào, đóng cửa lại.
Thùng rác của phòng đặt bên cạnh bàn học của Trịnh Đào, trên bàn bày một cuộn giấy vệ sinh vẫn chưa dùng đến. Lý Gia Đồ nhìn thùng rác trống rỗng, bỗng phát hiện trên mặt đất có vài giọt chất lỏng màu trắng sền sệt, vừa kinh ngạc vừa sửng sốt.
Tai cậu hơi nóng, cực kỳ xấu hổ, nhẹ giọng ho khan một tiếng. Cậu kéo tấm rèm ban công ra, bước đến trước phòng tắm, hắng giọng, gõ cửa nói: "Trịnh Đào."
Trong phòng tắm không hề có âm thanh nào.
Lý Gia Đồ không khỏi lo lắng: "Trịnh Đào? Ông không sao chứ?"
Một lúc lâu sau đó, Trịnh Đào mới nức nở hỏi từ bên trong: "Không phải ông về nhà à?"
"Ờm..." Cậu gãi gãi đôi má đang nóng bừng, lúng túng nói: "Bên câu lạc bộ có chút việc nên bị hoãn, ngày mai mới về được."
Cậu ta vẫn im lặng.
Lý Gia Đồ mơ hồ nghe thấy bên trong truyền ra tiếng khóc thút thít, trong lòng thầm than một tiếng không xong rồi, đứng cạnh cửa cẩn thận nói: "Trịnh Đào, đừng để ý. Chuyện này ai chẳng làm, tôi sẽ không kể cho người khác đâu."
Trịnh Đào vẫn không nói gì, chỉ tiếp tục khóc trong phòng tắm.
Cậu nghĩ một chút rồi nói thêm: "Lần trước Chu Thư Uyên dùng máy của Trương Cạnh Dư xem đó thôi, Đàm Hiểu Phong còn đứng ở bên cạnh, ông quên rồi à? Không sao cả, cũng không phải chuyện gì đáng sợ."
"Ông cũng sẽ xem sao?" Trịnh Đào khóc mãi mới nức nở hỏi.
Lý Gia Đồ cứng họng, suy nghĩ một lúc sau mới thành thật đáp: "Tôi xem rồi."
Dù đã nói đến nước này, Trịnh Đào vẫn không chịu mở cửa.
Lý Gia Đồ dần mất kiên nhẫn, lại không biết nói gì cho phải, chỉ có thể tựa vào cạnh vòi nước chờ.
Dần dần tiếng khóc bên trong không còn nữa. Cậu lại nói lần nữa: "Trịnh Đào, thật ra cũng không phải chuyện gì xấu. Ông ra đi, cũng không thể ở bên trong cả đêm chứ?"
Vẫn không có lời đáp lại. Lý Gia Đồ không khỏi lo lắng, vừa định gõ cửa thì nghe thấy tiếng Trịnh Đào.
Cậu ta nói: "Không phải tôi tải về đâu, nó đã ở sẵn trong đó rồi..."
Lý Gia Đồ sững người một chút mới kịp hiểu cậu ta đang giải thích nguồn gốc của cái video kia.
Suy nghĩ một chút, chuyện cậu ta nói có thể sẽ là chuyện rất lớn. Tuy trong ký túc xá của trường không có wifi, nếu muốn tải phim thì chỉ có thể dùng mạng điện thoại. Nhưng cái máy kia không phải của Trịnh Đào, cậu ta không thể công khai sử dụng lưu lượng mạng của Phùng Tử Ngưng được.
Nhưng Lý Gia Đồ lại cảm thấy lời giải thích như vậy là không cần thiết, bởi vì cậu cũng không quan tâm cái video đó có nguồn gốc từ đâu.
"Vậy à..." Nếu Trịnh Đào đã khổ tâm giải thích, cậu cũng chỉ có thể nghe hết.
Nói xong, Lý Gia Đồ không khỏi nghi ngờ. Nếu trong máy của Phùng Tử Ngưng vốn đã có mấy thứ đó, vậy nội dung cái video kia rốt cuộc là gì? – Ban nãy cậu chỉ nhìn thấy hành động và vẻ mặt của Trịnh Đào cũng đã không kịp phản ứng rồi.
Lại qua một lúc lâu, cửa phòng tắm mới mở ra.
Lý Gia Đồ nhìn Trịnh Đào đã khóc đến nỗi hai mắt đỏ bừng đang ôm máy tính bảng đi ra từ bên trong, tạm thở phào một hơi, vừa bực vừa buồn cười: "Ông đừng lúc nào cũng chuyện bé xé ra to như thế."
Cậu ta hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn cậu, khẩn cầu: "Ông đừng nói cho người khác biết, được không?"
Vốn dĩ Lý Gia Đồ cũng không định nhớ lại chuyện này: "Yên tâm đi, tôi không nói với ai đâu." Nói xong, cậu nhìn thấy Trịnh Đào vẫn dùng đôi mắt sưng húp vì khóc mà ngạc nhiên nhìn mình, bật cười nói: "Tôi thật sự sẽ không..."
Lời còn chưa nói hết, Trịnh Đào đã bước đến ôm lấy cậu.