Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 37
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bài trắc nghiệm vẫn nằm trên bàn của Trịnh Đào. Nghe các bạn ngồi xung quanh cậu ta kể, từ sau giờ tự học buổi tối không thấy cậu ta đâu nữa.
Lý Gia Đồ đành hỏi mấy người bạn cùng phòng ký túc xá khác qua WeChat xem có thấy Trịnh Đào không, nhưng nhất thời không ai trả lời. Cậu cẩn thận cất bài kiểm tra rồi mang đến tổ Hóa, nhưng Tô Đồng đã không còn ở đó. Máy tính vẫn bật, tiếng quạt gió khe khẽ vẫn vang lên.
Cậu đoán Tô Đồng sẽ quay lại, nhưng đợi năm phút vẫn không thấy bóng dáng anh. Lý Gia Đồ đặt bài kiểm tra lên bàn làm việc của anh, rồi thay giày trượt về ký túc xá.
Bình sữa uống dở vẫn còn trên bàn, chỉ là vị trí đã bị xê dịch đi một chút.
Trên đường về ký túc xá, Lý Gia Đồ gửi cho Tô Đồng một tin nhắn, nói cho anh biết chồng bài kiểm tra đã được đưa đến văn phòng. Trừ mấy học sinh ngoại trú mang đề về nhà làm, thì còn mỗi Trịnh Đào là chưa nộp.
Cậu đến sân ký túc xá, dì Mã, người quản lý, đã gặp cậu mấy lần ở cổng nên không còn lạ gì nữa, nhưng bà vẫn liếc cậu một cái đầy bất mãn và khinh khỉnh.
Các giáo viên trực đêm đang tụ tập ở vườn hoa, dùng còi thúc giục đám học sinh nhanh chóng giữ im lặng.
Lý Gia Đồ thấy Tô Đồng và mấy giáo viên khác đứng cùng một chỗ, do dự một chút rồi mới bước đến chào anh: "Chào thầy."
"Đã về rồi à?" Tô Đồng đang định huýt còi với tầng trên, quay đầu lại nhìn thấy cậu: "Nhanh về phòng đi."
Cậu gật đầu, thấy các thầy cô khác đang có mặt ở đó, cậu khẽ cúi người chào rồi nhanh chóng chạy vào trong.
Nhưng cậu không lập tức quay về phòng ngay. Sau khi chạy đến chỗ cầu thang, Lý Gia Đồ ngồi xuống đổi giày, lại nghiêng người nhìn về phía vườn hoa. Những khóm hoa tử vi trong vườn che khuất tầm mắt cậu trong bóng đêm, cậu không thấy Tô Đồng đâu cả.
Cậu xách giày trượt lên tầng, lúc đến tầng hai thì nhìn về phía bên ngoài hành lang, ngạc nhiên phát hiện mới đó mà các giáo viên trực đêm đều không còn ở vườn hoa nữa.
Không biết Tô Đồng sẽ tuần tra ở tầng ký túc xá nào... Lý Gia Đồ xoay người lại, nhìn thấy Tô Đồng đang đứng ở hành lang, cậu giật mình đến mức suýt nữa thì kêu lên.
Hành lang không có ánh sáng, chỉ có ánh đèn an toàn ở góc tường hắt ra thứ ánh sáng xanh yếu ớt. Tô Đồng khoanh tay sau lưng, mỉm cười nhìn cậu: "Lén la lén lút làm gì vậy? Sao còn chưa về phòng?"
Lý Gia Đồ bĩu môi, đợi anh đến gần mới đáp: "Em chờ thầy đó." Nghĩ một chút, cậu lại hỏi: "Không phải thầy đã bảo sẽ lấy sữa giúp em sao?"
"Không quên được." Tô Đồng nói xong thì lấy một bình sữa từ phía sau đưa cho cậu.
Cậu nhận lấy bình sữa ấm áp, cảm thấy rất kỳ lạ – Sao ban nãy ở vườn hoa không thấy anh cầm theo bình sữa này nhỉ?
Đang nghĩ ngợi thì liếc thấy Tô Đồng đang đi lên tầng trên, cậu vội theo sau nói: "Tin nhắn của em thầy nhận được chưa? Em đã đặt bài kiểm tra trong văn phòng rồi, còn mỗi Trịnh Đào chưa nộp."
"Sao còn chưa nộp?" Tô Đồng quay đầu lại hỏi.
Lý Gia Đồ giải thích: "Từ sau giờ tự học tối thì em không thấy cậu ấy đâu. Bạn cùng bàn với cậu ấy nói, cả đêm tự học cậu ấy cũng không trở lại. Đề vẫn nằm trên bàn nhưng không làm."
Tô Đồng suy nghĩ một lát: "Chút nữa về phòng, nếu thấy em ấy thì nhắc em ấy làm bài đi, phải nộp trước chiều mai cho tôi."
"Vâng." Lý Gia Đồ nhận lời, bỗng ý thức được một chuyện, không khỏi nhìn Tô Đồng đầy vẻ lạ lùng.
Anh cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của cậu, quay đầu hỏi: "Sao thế?"
Lý Gia Đồ suy nghĩ một chút, vẫn quyết định không nói ra. Cậu lắc đầu.
Tô Đồng phụ trách tuần tra ở các tầng trên của khối 10, không xuống dưới tầng của khối 11. Lý Gia Đồ tạm biệt anh nơi cầu thang, nhân lúc giáo viên trực đêm còn chưa đến, cậu nhanh chóng chạy vào phòng.
"Đang định gọi điện hỏi ông khi nào thì về." Đàm Hiểu Phong nhìn cậu vào cửa, đặt chiếc điện thoại đang chuẩn bị gọi xuống.
Lý Gia Đồ đóng cửa phòng, khóa trái xong mới hỏi: "Trịnh Đào về chưa?"
Cậu ta gật đầu: "Tôi vừa về đã thấy cậu ấy rồi." Nói xong thì liếc mắt sang một bên.
Lý Gia Đồ nhìn về giường ngủ của Trịnh Đào, thấy người kia đã ngồi trên giường, đang ủ rũ đắp chăn. Nhìn cậu ta như vậy, cậu không hỏi cậu ta đã đi đâu, mà quay sang hỏi Đàm Hiểu Phong: "Cậu ấy có nói lý do vì sao lại trốn buổi tự học tối không?"
"Tôi không hỏi." Cậu ta nhún vai, suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Hình như cậu ấy nói là tùy tiện đi đâu đó để giải sầu."
Giải sầu? Là vì chuyện lần trước sao? Lý Gia Đồ không khỏi lo lắng. Nhưng chuyện cũng đã trôi qua vài ngày rồi, không cần phải... canh cánh trong lòng đến tận bây giờ chứ?
Cậu suy đi nghĩ lại, quyết định không hỏi thẳng cậu ta, nhưng vẫn bước đến cạnh giường, vỗ vào khung giường gọi: "Trịnh Đào."
Trịnh Đào thò đầu ra từ chăn và màn, nhìn thấy cậu ta, cười hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Lý Gia Đồ nhìn dáng vẻ cậu ta như không có việc gì, nhất thời á khẩu: "Bài kiểm tra tối nay ông không làm. Thầy Tô bảo tôi nhắc ông, phải nộp trước chiều mai."
Cậu ta hơi sửng sốt, vội gật đầu: "Ừ, được."
Vì không biết nên nói gì thêm với cậu ta, Lý Gia Đồ khẽ cười rồi quay về giường của mình. Lúc cậu đang tìm quần áo để thay thì nghe thấy Trương Cạnh Dư nhân lúc Trịnh Đào chưa kéo rèm xuống thì gọi cậu ta: "Trịnh Đào, sáng mai ông xuống căng tin mua đồ ăn sáng không?"
"Ừ, có." Trịnh Đào đoán được cậu ta muốn gì, cười hỏi: "Ông muốn ăn gì? Để tôi mua giúp cho."
Trương Cạnh Dư cười ha hả cảm ơn, rồi đưa phiếu cơm cho cậu ta.
Thông thường, mỗi lớp đều có một quầy bán hàng riêng trên phố ẩm thực, đó là điểm nhấn của hoạt động Nguyên Đán. Hằng năm, các món ăn vặt do đám học trò tự tay làm ra đều thu hút vô số phụ huynh và giáo viên, độ náo nhiệt có thể sánh ngang với một khu chợ đêm nổi tiếng bên ngoài thành phố.
Theo quyết định trong buổi họp lớp, dịp Nguyên Đán lần này quầy hàng của lớp sẽ bán pudding gạo nếp, bánh củ năng và bánh đậu đỏ kiểu Quảng Đông. Còn các bạn nam phụ trách mua nguyên vật liệu, thiết kế poster cho quầy hàng và quảng cáo là được.
Ngoài các hoạt động bên ngoài, đa số học sinh trong lớp đều tham gia hoạt động của câu lạc bộ. Càng gần đến Nguyên Đán, câu lạc bộ kịch bắt đầu tập tiết mục mừng năm mới. Trong buổi họp trước, Lý Gia Đồ vẫn được sắp xếp phụ trách việc ghi âm cho buổi biểu diễn tối hôm đó.
Công việc này cũng không quá nặng, cậu vẫn có thời gian chuẩn bị cho kỳ thi cuối tháng và cuối kỳ.
Cậu tình cờ đọc được thông báo về dự án khẩn cấp trên trang chủ của trường. Dù là danh sách tổ cấp cứu, tổ sơ tán hay tổ bảo vệ, đều không thấy tên của Tô Đồng. Xem ra đêm đó anh sẽ rảnh rỗi, chỉ phụ trách vui chơi thôi. Lý Gia Đồ nhớ lại lần trước anh đã trả lời hết đống câu hỏi để nhận vé vào cửa, không biết sau đó anh đã nhận được mã vé chưa.
Thật ra hoạt động tặng vé đó có rất nhiều điểm bất hợp lý. Thứ nhất, nó chỉ có phiên bản trực tuyến, hơn nữa công cụ hỗ trợ cũng không ổn định. Trừ phi có máy tính hay máy tính bảng, nếu không thì dùng điện thoại rất khó để mở được câu hỏi.
Hơn nữa, trong suốt một tháng diễn ra hoạt động này, tổng cộng chỉ có 180 vé, mỗi khung thời gian chỉ dành cho một vé duy nhất. Quy định này khiến nhiều người muốn mời bạn bè ngoài trường đến chơi đều nghĩ rằng trực tiếp đưa người đến trường còn dễ hơn.
Vì đồng phục của các trường trong toàn thành phố đều giống nhau, nên nhân lúc đông người hỗn loạn, bảo vệ của trường không chú ý thì đưa người vào sẽ dễ hơn nhiều so với việc giành được vé này.
Phụ huynh của học sinh trong trường có đặc quyền đến thẳng – chỉ cần con của họ trình căn cứ xác minh rằng mình là học sinh của trường cho bảo vệ ở cổng trường là được. Hoạt động thâu đêm này sẽ tổ chức đến rạng sáng, sau đó là ba ngày nghỉ Tết Nguyên Đán. Học sinh nội trú đều định gọi ba mẹ của mình đến, đợi đến khi hoạt động gần kết thúc thì tiện đường đi cùng ba mẹ về nhà.
"Hiểu Phong, năm nay ba mẹ ông có đến không?" La Tử Hào lại không giành được vé trên máy tính bảng, xoay người lại hỏi.
Đàm Hiểu Phong đang mượn máy tính của Trương Cạnh Dư để cùng Phùng Tử Ngưng thiết kế poster cho quầy hàng của câu lạc bộ Hóa, đáp lại cậu ta: "Không đến được, xa quá, đến đây rồi không biết về nhà thế nào. À, Lý Gia Đồ, ba mẹ ông đến không? Đến lúc đó ông chỉ việc ngồi xe của ba ông rồi về nhà thôi."
Lý Gia Đồ vẫn còn đang do dự không biết có nên nói chuyện này cho ba mẹ không, nhưng dù có nói thì chưa chắc hai vị phụ huynh đã đến. Lo sợ điều không may xảy ra, cậu cũng không mong ba mẹ mình đến trường, cũng không mong họ có cơ hội tiếp xúc với bạn học và thầy cô của mình.
Nhưng nếu không nói cho hai người biết thì có phải hơi quá đáng không?
"Tôi cũng không biết. Có khi hôm đó ba tôi bận việc, không tới được cũng nên." Lý Gia Đồ nói xong, phát hiện chuyện này rất có thể xảy ra.
Bình thường Trịnh Đào về nhà một chuyến đã rất khó, lại càng không thể bảo ba mẹ mình đến. Mọi người đều biết tình huống của cậu ta nên không ai hỏi thêm gì.
Cậu ta ngồi cạnh Đàm Hiểu Phong, nhìn Đàm Hiểu Phong đang thiết kế poster, hỏi: "Hôm đó thầy Tô có đến giúp chúng ta không?"
"Không chắc lắm, nhưng tôi đã nói qua với thầy. Có lẽ thầy sẽ đến xem một chút thôi." Đàm Hiểu Phong di chuyển chuột máy tính trong tay, mắt không rời màn hình mà đáp lời.
"Vậy à..." Thoạt nhìn cậu ta có vẻ hơi thất vọng, lấy điện thoại ngồi một bên chơi tiếp.
Cử chỉ của cậu ta khiến Lý Gia Đồ, người đang định nằm lên giường, ngạc nhiên đến nỗi không khỏi liếc nhìn. Cuối cùng, cậu cảm thấy Trịnh Đào càng khác hơn so với hồi mới vào trường.
Cậu đã nghe tiếng QQ từ điện thoại của Trịnh Đào không chỉ một, hai lần, nhưng điện thoại của cậu ta trước đây không hề có chức năng truy cập mạng.
Tuy rằng một người khi đến một môi trường mới thì thay đổi là điều không thể tránh khỏi, nhưng Lý Gia Đồ cũng không thể nhận định được sự thay đổi như vậy là tốt hay xấu.
Cậu nghĩ bụng, dù gì cũng không phải chuyện cậu nên quan tâm.
Lúc sắp đi ngủ, Lý Gia Đồ mở QQ xem nhóm mà mình đã cài đặt tắt chuông báo tin nhắn có vấn đề gì cần chú ý không. Sau khi xác nhận không có gì, cậu chỉnh điện thoại về chế độ im lặng rồi đặt xuống cạnh gối.
Màn hình điện thoại vẫn không tối đi sau một lúc. Cậu thay một bộ đồ ngủ, cầm điện thoại lên lần nữa thì thấy trên màn hình hiển thị một đống tin nhắn QQ.
Nhìn thấy tên người gửi tin nhắn, Lý Gia Đồ run người một lúc lâu.
Cậu mở khóa màn hình, nhìn khuôn mặt đang nhếch miệng cười vui vẻ kia, không biết nên trả lời thế nào mới phải.
Tên hiển thị Đỗ Nguyên lại gửi tiếp một tin nhắn, bên trong là một loạt ký tự:
Hoạt động Nguyên Đán ở trường các cậu ấy, tớ có thể đến chơi không? [Hì hì]
Chuyện này thì có gì mà không được? Lý Gia Đồ nghĩ đến tình bạn giữa cậu và cậu ta, cười đầy chua xót. Cậu trả lời:
Được chứ. Cậu muốn đến chơi à?
Đỗ Nguyên:
Ừ! Nghe nói vui lắm! Nhưng tớ lại không giành được vé, dùng điện thoại ba ngày rồi đó! Nếu không phải trả lời sai thì cũng là trả lời xong rồi vẫn không giành được vé! [Phát điên][Khóc][Yếu ớt]
Cậu cười khổ, thầm nghĩ vốn dĩ dùng điện thoại thì không thể nào lấy được vé đâu.
Lý Gia Đồ:
Tớ cũng không có vé.
Đỗ Nguyên:
[Giật mình] Các cậu không có vé nội bộ(*) à? [Sững sờ]
(*Chú thích: Ở đây mang nghĩa phiếu của học sinh trong trường tặng cho bạn bè ngoài trường các kiểu.)
Đầu óc cậu trống rỗng. Không biết vì sao mà một ý niệm cực kỳ rõ ràng hiện lên trong đầu cậu: Nếu cậu ấy muốn đến thì mình cũng có thể có cách để cậu ấy vào được trường. Lý Gia Đồ không ngờ đã qua một thời gian lâu đến thế mà mình vẫn theo phản xạ có ý nghĩ như vậy. Cậu trả lời lại:
Hôm đó cậu cứ đến trước đi, tớ sẽ nghĩ cách.
Đỗ Nguyên:
[Vỗ tay] Tốt quá!
Lý Gia Đồ khẽ nhếch khóe miệng nhưng cậu cũng biết mình sẽ không cười nổi. Thấy ngay sau đó Đỗ Nguyên hỏi gần đây cậu sống thế nào, cậu nghĩ đây cũng chỉ là câu hỏi xã giao sau khi đã đạt được mục đích thôi:
Vẫn ổn. Tớ nói này, tớ muốn đi ngủ rồi, cậu còn chuyện gì muốn nói nữa không?
Hai tin nhắn liên tiếp được gửi đến -
Đỗ Nguyên:
...
Đỗ Nguyên:
Được rồi, cảm ơn nhiều nha ~ Ngủ ngon ~
Lý Gia Đồ gửi một biểu tượng ngáp ngủ, rồi tắt điện thoại.