Chương 38

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu Đỗ Nguyên muốn đến trường cậu vào đêm trước Nguyên Đán, Lý Gia Đồ đương nhiên không thể hỏi cha mẹ mình có muốn đến không. Chu Thư Uyên và mấy bạn trong Đoàn trường họp về, lại tuyên truyền cho mọi người biết về việc nhà trường sẽ nghiêm khắc quản lý người ngoài trường. Cậu ta thảo luận trong nhóm lớp vài lần, ban đầu còn có người hỏi han, nhưng càng về sau thì không còn ai hồi đáp.
Lý Gia Đồ định giành vé trên trang chủ nhưng sau khi cậu mượn máy tính bảng của La Tử Hào thì nhận ra mình căn bản không thể làm được. Càng gần Nguyên Đán, cậu nghĩ e rằng phải trực tiếp đưa người vào. Nghĩ đến đây, Lý Gia Đồ buộc phải chủ động liên hệ với Đỗ Nguyên qua mạng, hỏi cậu ta hôm đó có bao nhiêu người đến.
Kết quả là cậu đợi cả một tiết vẫn không thấy câu trả lời. Cậu sực nhớ ra, trường của bọn Đỗ Nguyên cấm dùng các thiết bị công nghệ như điện thoại và máy tính bảng trong lớp.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, Lý Gia Đồ trả máy tính bảng lại cho La Tử Hào, trở về lớp đem chồng vở bài tập đã thu trước đó đặt lên bàn giáo viên.
Tô Đồng thường đến lớp sau khi tiếng chuông vào lớp vang lên, nhưng không biết tiết này bị chuyện gì cản trở, chuông vang rồi mà vẫn không thấy anh đâu. Trong lớp dần yên tĩnh, nhất thời không một tiếng động, không khí không khỏi có chút kỳ lạ, nhưng rất nhanh đã có người khẽ hỏi, "Thầy đâu rồi?"
Lý Gia Đồ nhìn chồng vở bài tập trên bàn, do dự một lát, lấy điện thoại ra định nhắn tin cho Tô Đồng thì đã thấy anh bước nhanh qua cửa sổ, tiến đến bục giảng.
"Ừm, thầy xin lỗi." Tô Đồng hắng giọng một tiếng, đặt sách giáo khoa lên bàn. Vài giây sau, anh mới ngẩng đầu lên nói với mọi người, "Hai tiết này các em cứ tự học đi nhé. Có đề luyện tập nào chưa làm xong thì tận dụng thời gian mà làm. Có câu hỏi gì thì giơ tay."
Anh nói xong thì cúi đầu bước đến một góc bục giảng, nhấc chiếc ghế dựa đã đặt ở đó lên. Sau đó mới về bàn ngồi xuống.
Tình huống như vậy không phải chưa từng xảy ra nhưng Lý Gia Đồ vẫn cảm thấy lạ lùng. Cậu cất máy tính bảng và sách giáo khoa lại, tìm sách luyện tập Hóa thì nghe thấy trên bục giảng có tiếng động, lập tức ngẩng đầu lên.
Kết quả là Tô Đồng đang đứng dậy, mượn Phùng Tử Ngưng, người ngồi ở hàng đầu, một cây bút đỏ rồi lại ngồi xuống.
Anh dùng thời gian tự học để chấm và chữa bài tập Hóa vừa nộp, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn đám học trò trong lớp. Nếu phát hiện có học sinh nào giơ tay hỏi thì anh sẽ đến chỗ của học sinh đó.
Lý Gia Đồ cũng muốn hỏi một chút nhưng cậu nhận ra sách luyện tập Hóa của mình đã làm xong rồi. Nhân lúc Tô Đồng không chú ý, cậu trộm lấy sách bài tập môn Lý vẫn chưa làm xong ra, cúi đầu lặng lẽ làm.
Trong hai tiết Hóa này, ngoại trừ khi các bạn xung quanh Lý Gia Đồ giơ tay hỏi bài và Tô Đồng đến giúp thì anh chưa một lần nào dừng lại bên chỗ cậu. Có một lần, Lý Gia Đồ sợ anh phát hiện cậu đang dùng tiết Hóa để làm bài tập Lý, lúc anh đi ngang qua thì giả bộ đang sửa soạn lại sách vở, mắt lại nhìn thấy Tô Đồng căn bản không liếc mắt nhìn cậu một lần nào.
20 phút trước khi tiết học cuối cùng của buổi sáng kết thúc, Tô Đồng giao cho hai học sinh trả vở bài tập đã chấm và chữa xong cho mọi người. Mãi đến lúc này, anh mới đặt lại ghế vào góc phòng, cầm phấn viết, nói với mọi người, "Chúng ta cùng thảo luận về bài tập lần trước nhé."
Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh. Trả vở mất năm phút, anh dùng mười lăm phút còn lại để chữa hết bốn bài trong vở bài tập. Bài cuối cùng vì bảng đã viết kín nên Tô Đồng vừa lúc đứng chênh vênh ở mép bục giảng, nếu không kịp quay đầu lại phát hiện ra thì đã ngã khỏi bục giảng.
Đợi đến khi tiếng chuông tan học vang lên, vì từ trước đến nay anh chưa từng dạy quá giờ nên cất phấn vào trong hộp, vỗ bụi phấn trên tay rồi nói, "Các em tan học đi."
Lúc này, đám học trò mới bắt đầu lục tục thu dọn đồ đạc, Lý Gia Đồ cũng kẹp vở bài tập vào sách giáo khoa. Điện thoại trên bàn liền rung, vì rung động trên mặt bàn gỗ nên âm thanh khiến mọi người xung quanh đều sững lại một lúc.
Lý Gia Đồ nhìn thấy tin nhắn của Đỗ Nguyên gửi đến, lập tức cầm điện thoại lên. Cậu ngẩng đầu lên bục giảng thì vừa thấy Tô Đồng đang lẳng lặng nhìn mình nhưng không nói gì. Chắc anh cũng chỉ thấy ngạc nhiên vì học sinh của mình bận rộn nên đã xoay người rời khỏi lớp.
Cậu xấu hổ cúi đầu, mở khóa màn hình để đọc tin nhắn Đỗ Nguyên gửi đến. Cậu ta nói:
Bốn người, có hai bạn nữ nữa. [Hì hì]
Lý Gia Đồ hơi sửng sốt một chút, trả lời:
Bạn gái hả?
"Còn không đi ăn cơm à? Nếu không là hết đồ ăn đó." Trương Cạnh Dư đi phía trước nói.
Cậu thoáng ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái, "A, ông đi trước đi."
Cậu ta cũng không định đợi cậu đi ăn cùng nên vừa khóa cặp xong thì biến mất. Lý Gia Đồ đứng lên, đeo cặp lên vai. Cậu nhìn thoáng qua điện thoại, Đỗ Nguyên gửi đến hai cái biểu tượng nhe răng cười, đáp án đã rõ ràng.
Nếu là bốn người, Lý Gia Đồ thật sự không nghĩ ra được cách nào để trong tình huống không có vé có thể đưa bọn họ qua được cổng trường đang được kiểm soát chặt chẽ. Nhưng vì đã nhận lời với Đỗ Nguyên nên cậu có muốn từ chối cũng không được nữa.
Lý Gia Đồ bước đi rất chậm, ngay cả chuông tan học ở tầng ba đã vang lên nhưng cậu còn chưa đến căn tin. Vài học sinh trượt ván vượt qua cậu, cậu cúi đầu đi bộ bên hàng cây trong sân trường. Không lâu sau, cậu nghe thấy tiếng Tô Đồng đang gọi tên mình từ phía sau.
Cậu ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn thấy anh đang mỉm cười với mình, bối rối cúi đầu, khẽ gọi: "Thầy."
"Sao hôm nay lại đi chậm vậy?" Tô Đồng hạ tốc độ đạp xe, chiếc xe không khỏi chao đảo.
Lý Gia Đồ không biết nên đáp lại như thế nào. Cậu lắc đầu nhưng lòng thầm nghĩ, hỏi anh, "Thầy, thầy có giành được vé tham gia hoạt động Nguyên Đán không ạ?"
Tô Đồng cười tiếc nuối, "Chỉ lấy được một tấm thôi." Anh thấy vẻ mặt trầm mặc của Lý Gia Đồ thì hỏi, "Em có bạn ngoài trường muốn đến?"
Nếu tự mình chủ động nhắc đến thì bị đoán ra cũng không có gì lạ. Lý Gia Đồ đành gật đầu thừa nhận, uể oải trả lời, "Bạn em muốn đến bốn người, nhưng em lại không giành được tấm vé nào..."
"Vậy à..." Tô Đồng trầm ngâm một lát rồi nói, "Thế tôi nhường mã của mình cho em nhé, vì bạn tôi đã nói là bạn gái của cậu ấy không đến nữa. Nếu lúc ấy mà bọn Lê Phương muốn đến, tôi sẽ trực tiếp đưa họ vào từ cửa hông ký túc xá giáo viên cũng được."
Lý Gia Đồ ngạc nhiên. Cậu cắn môi, một lúc lâu sau mới lên tiếng, "Không cần đâu ạ. Thầy đã vất vả lắm mới giành được một tấm vé."
"Không sao, dù gì họ cũng là người lớn cả rồi, hoạt động tham gia cũng nhiều, có đến chơi hay không cũng không quá quan trọng." Tô Đồng nói xong thì rút điện thoại ra, lướt tay gửi cho Lý Gia Đồ một tin nhắn.
Lý Gia Đồ không từ chối nữa. Cậu chăm chú nhìn góc nghiêng của Tô Đồng, cảm thấy hàng mi của anh rất dài, nhưng có lẽ gần đây anh đã gầy đi một chút, nên mặt hơi trắng bệch, nhìn qua không có chút sức sống.
Bên cạnh Lý Gia Đồ đột nhiên rung lên, cậu vội vàng bước lên hai bước đỡ lấy xe, ai ngờ Tô Đồng cũng nhảy xuống xe, lảo đảo đụng vào người cậu.
Trong lúc hốt hoảng, cậu ngẩng đầu lên thì cảm nhận được hơi thở rất gần của Tô Đồng. Mùi hương trên người anh, và cả hơi thở ấm áp của anh. Khoảnh khắc ấy, trái tim Lý Gia Đồ thắt lại. Cậu cúi đầu theo bản năng, hơi thở cũng như ngừng lại.
"Không đụng em bị thương chứ?" Tô Đồng vẫn giữ vững được chiếc xe, đứng thẳng lên hỏi.
Ngay cả mắt cũng chưa kịp ngước lên mà cậu đã lắc đầu.
"Hôm nay chân chống xe không vững..." Anh lầm bầm, lại lên xe, nhìn đồng hồ nói, "Nếu em không đi căn tin thì sẽ không còn gì để ăn nữa đâu. Muốn lên xe không?"
Lý Gia Đồ ngạc nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy anh đang tự nhiên nhìn mình, trong mắt mang theo vẻ hỏi han và tò mò. Cậu luống cuống gãi má, đáp lời, "Không sao đâu ạ. Em đến tầng hai ăn cơm cũng được, người cũng không quá đông."
Tô Đồng ngạc nhiên mở to mắt, cười nói, "Cũng đúng. Thế tôi đi trước đây. Em ăn no nhé, đang tuổi ăn tuổi lớn đó."
"Vâng." Cậu vội cười, "Tạm biệt thầy."
Trước khi anh đạp xe rời đi thì dùng tay nhéo mặt cậu một chút. Lý Gia Đồ thấy anh đi rồi mới chạm vào mặt mình, nghĩ thầm chắc Tô Đồng không biết mặt mình đang nóng đến mức nào đâu.
Trong điện thoại đã nhận được mã vé của Tô Đồng. Lý Gia Đồ trở về ký túc xá, suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc vẫn gửi mã đó cho Đỗ Nguyên kèm theo một câu giải thích:
Lúc nào cậu đến thì cho tớ biết một tiếng. Vì chỉ có một tấm vé nên tớ sẽ đưa mọi người trốn vé vào.
Đỗ Nguyên:
Cảm ơn cậu nhé ~ [Đáng thương][Đáng thương][Yêu cậu]
Cậu đọc những tin nhắn gần đây hai người họ gửi cho nhau, lắc đầu cười khổ.
Dù thời gian nghỉ lễ Nguyên Đán không dài, nhưng dù gì cũng là sau kỳ thi tháng nên mọi người vẫn định nghỉ ngơi thảnh thơi trong mấy ngày này. La Tử Hào và Chu Thư Uyên đã đặt vé máy bay đi Thượng Hải xong rồi, định sáng Nguyên Đán sẽ bay đến đô thị lớn này chơi, còn những người khác thì định ở nhà nghỉ ngơi, hồi phục sức khỏe, ở cùng cha mẹ.
Mỗi lần đến khoảng thời gian này, Trịnh Đào đều cảm thấy lạc lõng. Lý Gia Đồ đã quen rồi, nhưng khi nghe cậu ta hỏi mỗi người định trải qua lễ Nguyên Đán như thế nào lại không khỏi nhớ đến cảnh tượng cậu bắt gặp lần trước khi quay về ký túc xá.
Không phải cậu ta đang xác nhận xem những người khác có ở lại trường không đấy chứ?
Đang nghĩ đến đó thì Trịnh Đào hỏi cậu. Không biết có phải Lý Gia Đồ nghe nhầm hay không mà khi bị cậu ta hỏi, giọng điệu của cậu lại dửng dưng hơn những người khác rất nhiều, "Về nhà." Cậu trả lời đầy khẳng định và ngắn gọn.
"Vậy sao..." Trịnh Đào tựa vào khung giường, buồn bã nói, "Lại là một mình tôi cô đơn, với lại, căn tin cũng không mở cửa dịp Nguyên Đán."
Phùng Tử Ngưng giặt đồ xong, ngồi trước bàn học bôi kem dưỡng da tay, nghe thấy cậu ta than thở thì tiện miệng hỏi, "Trịnh Đào, ông muốn đến nhà tôi chơi không?"
Lời này vừa nói ra, mọi người đều ngạc nhiên nhìn về phía Phùng Tử Ngưng.
Hình như chính cậu ta nói xong cũng mới ý thức được mình đã nói gì, nhất thời có chút sững sờ.
"Thật hả? Thật sự có thể đến nhà ông chơi?" Trịnh Đào lại nghe vô cùng chăm chú, cực kỳ vui vẻ hỏi lại.
Phùng Tử Ngưng thoa kem xong, chậm rãi đáp, "Không thành vấn đề. Dù gì nhà tôi còn nhiều phòng trống."
"Đúng rồi, nhà của Phùng Tử Ngưng giàu lắm!" Trương Cạnh Dư ở bên cạnh chen vào nói, "Nhà cậu ấy cách núi Thanh Sơn vài con đường. Các ông có thể nhân lúc được nghỉ mà đến núi chơi, không chừng còn không thu vé vào đâu."
Trịnh Đào càng nghe càng hưng phấn, "Tôi chưa từng đến Thanh Sơn chơi bao giờ!"
Nói đến nước này thì, Phùng Tử Ngưng cũng không thể đổi ý được nữa. Cậu ta cười với Trịnh Đào, "Đêm diễn ra hoạt động, cha mẹ tôi sẽ đến đón, lúc ấy chúng ta cùng nhau về là được."
Có vẻ như cậu ta còn chưa thể tin được lại có chuyện tốt như vậy xảy ra với mình, cực kỳ kích động, dùng sức gật đầu, "Cảm ơn ông nhé, Tử Ngưng."