Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Đêm Hội Nguyên Đán: Scandal Và Hội Ngộ
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mỗi năm một lần, cứ khi nào trường tổ chức các buổi liên hoan, sự kiện giải trí thì đều là sau kỳ thi tháng. Khoảng cách đến kỳ thi cuối kỳ còn một thời gian nữa, toàn bộ học sinh đều toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho hoạt động Nguyên Đán.
Nếu đến lúc này mà còn có chuyện gì làm mất hứng nữa thì phải nhắc đến việc tổ Tự nhiên đúng lúc phát "quà" cho dịp Nguyên Đán. Đối với những người bạn không phải nhận "quà" ngoài giờ học – có lẽ, ngoài các nữ sinh, chỉ có duy nhất nam sinh ban Tự nhiên là ngưỡng mộ ban Xã hội.
"Ông đây muốn đến tiệm cà phê nữ uống cà phê!" Trương Cạnh Dư thừa dịp giáo viên dạy Sinh học vừa đi khỏi, vươn cổ gào lên.
Nam sinh ngồi trước cậu ta thầm nhắc nhở: "'Quà' môn Hóa còn chưa đến. Chẳng lẽ ông không bị thầy Tô nghe thấy nên không biết 'chữ sai' viết thế nào sao?"
Trương Cạnh Dư liếc một cái xem thường, phất tay ra vẻ chẳng hề gì: "Tô Tô rộng rãi nhân từ, sẽ không làm gì chúng ta đâu."
Liêu Mịch đã mặc bộ đồ phục vụ nữ, tuy bên ngoài có khoác đồng phục trường rộng thùng thình như bao tải bột mì nhưng vẫn lộ rõ cái váy bồng bềnh màu lá sen và đôi bốt cao năm phân. Cô tò mò hỏi Lý Gia Đồ: "Lý Gia Đồ, 'quà' lần này là của thầy Tô đưa ra à?"
Cậu cũng không biết chuyện này, lắc đầu, rồi hỏi: "Sao thế?"
"Không có gì. Bài của thầy Tô đưa không quá oái oăm lắm, tớ khá tình nguyện làm." Liêu Mịch vừa dứt lời, thầy Trương tổ Hóa học liền mang nụ cười hiền lành giao cho lớp cậu một chồng đề Hóa dày cộp.
Chưa đầy bảy giờ, trận bão táp thứ ba đã càn quét tieba của trường. La Tử Hào là người đầu tiên trong lớp phát hiện ra bài đăng kia, trên đường rời khỏi tòa nhà học thì bắt đầu mắng chửi: "Đuỵt... Đúng là tìm đường chết mà..."
Ngay sau đó, các học sinh tan học đều phát hiện ra bài đăng kia – hai nam sinh trực tiếp hôn nhau ở đá tình yêu ngay sau sân vận động, hơn nữa còn tự chụp ảnh lại!
Chuyện này một đồn mười, mười đồn trăm, ngay cả những học sinh thường không lên tieba cũng đều lấy điện thoại ra xem tin tức, cũng không thiếu người chạy thẳng đến đá tình yêu muốn xem tận mắt. Chuyện này đã làm gián đoạn sự nhiệt tình của các học sinh đang chuẩn bị cho hoạt động Nguyên Đán.
Nhưng đáng tiếc là chủ thớt đã nhanh chóng xóa bài đăng và ảnh chụp, trước đá tình yêu cũng không có một bóng người khiến cho toàn bộ chuyện trở nên bí ẩn, không ít người nghi ngờ có phải mình đã mơ giữa ban ngày không. Tuy nhiên cũng không thể có đến mấy trăm mấy ngàn người đều mơ cùng một nội dung như vậy được. Có người nhanh tay nhanh chân tải ảnh về máy nên không lâu sau, trong tieba đã lập tức xuất hiện đông đảo người xem.
Không biết trong tieba có giáo viên của trường quản lý không, rất nhanh sau đó, bài đăng tin đồn nóng hổi ấy cũng biến mất không thấy đâu, chỉ còn mấy học sinh đang như lạc vào sương mù lấy làm đề tài nói chuyện say mê trước lễ buổi tối.
Lý Gia Đồ còn chưa kịp nhìn thấy ảnh thì trận phong ba này đã kết thúc. Nhưng người trong phòng ký túc xá đều là một lũ chim lợn nên cậu không lo là mình sẽ không biết chuyện.
Quả nhiên lúc đang ăn cơm tối thì Trương Cạnh Dư gửi ảnh vào trong nhóm wechat. Lúc ấy, cậu ta và Lý Gia Đồ đang ngồi cùng một bàn ăn cơm với nhau, đối diện còn có La Tử Hào, Phùng Tử Ngưng và Trịnh Đào.
Điện thoại của mỗi người đều liên tiếp vang lên tiếng thông báo, ai cũng biết là có tin nhắn mới trong nhóm wechat riêng của bọn họ. Lý Gia Đồ rút điện thoại ra thì vừa nhìn thấy trên màn hình hiển thị Trương Cạnh Dư đã gửi một hình ảnh, còn chưa kịp nhấn vào thì nghe thấy La Tử Hào ở đối diện như bị đau mắt mà la lên một tiếng, đặt điện thoại lên bàn, che mắt lại.
"Không cần phải khoa trương vậy chứ?" Lý Gia Đồ dở khóc dở cười, nhìn tấm ảnh kia rồi đặt điện thoại xuống.
Phùng Tử Ngưng nuốt cơm, nâng cằm nhìn kỹ tấm ảnh đó. Một lúc lâu sau, cậu ta mới nói: "Người này rất giống một thành viên của câu lạc bộ cầu lông."
"Cái gì?" La Tử Hào lập tức nhào đến: "Là ai?"
Cậu ta đặt điện thoại xuống mặt bàn, chỉ cho những người khác: "Là người đang được ôm đây này. Hình như tên là Trữ Hạ, học sinh lớp 10."
Trịnh Đào dựa vào mép bàn, nhìn chằm chằm bức ảnh trên điện thoại, lẩm bẩm: "Đúng đấy, bình thường khi chơi cầu cũng gặp."
"Tsk tsk tsk..." Trương Cạnh Dư chậc lưỡi lắc đầu, lại hỏi: "Còn người kia thì sao? Nhận ra không?"
Cậu ta rút điện thoại về, lắc đầu: "Không biết, chưa từng gặp."
La Tử Hào lạnh lùng cười: "Vừa lúc đêm nay có ba mẹ đến. Không biết hai bên gia đình có xuất hiện không, sẽ tiện nói chuyện hơn."
"Nhưng không phải thầy cô trường mình đều không quản việc yêu đương sao?" Trịnh Đào hỏi.
Cậu ta liếc một cái: "Tuy thầy cô không để ý nhưng chưa từng nói sẽ mặc kệ các cậu yêu người đồng giới."
Nghe vậy, Trịnh Đào nhất thời cứng người, mặt cứng đờ một cách kỳ lạ.
"Loại chuyện này thì thầy cô chắc chắn sẽ hỏi đến. Dù gì cũng đã gây ra ảnh hưởng lớn." Trương Cạnh Dư nhún vai, tiếp tục ăn cơm: "Tuy nam nữ cũng yêu nhau nhưng trước đây chưa từng có những bức ảnh như thế này được đăng lên mạng nhỉ?"
La Tử Hào chưa ăn cơm xong đã bị câu lạc bộ gọi điện thoại lôi đi. Những người còn lại đều qua loa ăn xong bữa tối rồi người nào bận việc nấy. Trên đường vào trường, Lý Gia Đồ tìm ra quầy hàng của lớp, thấy nhân lực không đủ liền ở lại bưng bê và lau bàn giúp.
Ngày đông tối rất nhanh, trên các con đường trong trường cũng đã rực ánh đèn, các học sinh đang sắp xếp quầy hàng cũng bắt đầu chào đón mọi người đến chơi. Đám đông dần trở nên náo nhiệt, quầy hàng của lớp bắt đầu mở trước 7 giờ, việc đầu tiên là bán hàng. Hai bạn nữ mặc đồ phục vụ đang muốn đến tòa nhà chính thì bước qua quầy hàng tự mua cho mỗi người một cái bánh đúc đậu đỏ.
Bảy rưỡi tối, nơi sân bóng rổ dựng một sân khấu ngoài trời, tiết mục múa mở màn chào mừng năm mới cuốn hút toàn trường, tuyên bố đêm hội Nguyên Đán chính thức bắt đầu.
Vì xung quanh quá ồn ào nên lúc Lý Gia Đồ mở điện thoại mới nhận ra mình đã bỏ lỡ hai cuộc gọi của Đỗ Nguyên. Cậu vội gọi lại.
Đi trên đường lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng rao bán hàng của các học sinh, trước sạp nướng còn đang nhóm lửa khói bốc lên nghi ngút, mới đó mà đã xảy ra sự cố. Cũng may là trong đám học sinh luôn có một, hai người tháo vát, nhanh chóng khống chế được tình huống, chỉ là trên mặt lấm lem tro bụi đã khiến mọi người cười ầm lên.
Lý Gia Đồ đến quầy bò trộn ngửi thấy mùi thì cảm thấy đói bụng. Cô gái đeo tai mèo cười hỏi cậu có muốn ăn gì không, nhưng cậu đang gọi điện thoại nên mỉm cười lắc đầu.
Trong điện thoại, Đỗ Nguyên nói họ đã xuống xe buýt nhưng bảo vệ ở cổng trường kiểm tra rất nghiêm ngặt, đã có vài người bị ngăn lại.
Lý Gia Đồ bảo cậu ta chờ ở cổng, suy nghĩ một lát lại quay về quầy hàng của lớp mượn thẻ học sinh của Chung Gia Gia đang bận rộn trong đó.
"Bạn gái bên ngoài trường à?" Chu Ý Trăn rót nước vào bát đựng bánh đúc, nghe vậy thì liếc một cái, mang ánh mắt cảnh giác nhìn cậu.
Cậu đang thay giày, nghe thấy thế thì dở khóc dở cười, ngẩng đầu giải thích: "Là bạn gái của bạn."
Chung Gia Gia cười, đưa thẻ học sinh cho cậu.
Lý Gia Đồ thấy Chu Ý Trăn cũng biết rồi, đứng dậy nói: "Cho tớ mượn của cậu luôn nhé?"
"Không cho! Cầu xin tớ đi!" Chu Ý Trăn trừng cậu.
Cậu sửng sốt, cười nói: "Xin cậu đó."
Cô nàng yên lặng liếc khinh bỉ một cái, kiêu ngạo lấy thẻ học sinh ra từ trong túi, vẫy tay: "Đi đi đi." Lý Gia Đồ vừa muốn đi thì bị cô gọi lại: "Này! Nếu bạn cậu cũng đẹp trai thì dẫn đến đây chơi nhé!"
Lý Gia Đồ bước trên đường càng lúc càng đông người, thỉnh thoảng nhìn các quầy hàng bán đồ ăn được các học sinh trong trường tỉ mỉ chuẩn bị và cả đèn lồng thủ công được treo trên cây cùng các biển quảng cáo, băng rôn nhiều màu sắc.
Không ít phụ huynh cũng đến để nhìn biểu hiện của con mình ở trường. Lúc cậu đến cổng trường cũng vừa lúc gặp được ba mẹ của La Tử Hào. Cậu dừng lại chào hỏi hai vị trưởng bối.
Quả nhiên cổng chính của trường có rất nhiều ô tô ngoại lai đang nhận chỉ đạo giao thông từ nhân viên của trường và hội học sinh. Lý Gia Đồ lợi dụng lúc hỗn loạn đi ra ngoài, nhìn xung quanh cổng một lát thì thấy bọn Đỗ Nguyên đang đứng trên cầu đi bộ.
Đỗ Nguyên nhanh chóng nhận ra Lý Gia Đồ, vẫy tay với cậu từ trên cầu rồi lập tức xuống cầu với bạn bè của mình.
Trời đã tối, Lý Gia Đồ nhờ ánh đèn đường sáng rực nên thấy rõ bạn gái của Đỗ Nguyên và cả hai người bạn còn lại của cậu ta nữa, chắc hẳn cũng là một cặp tình nhân.
"Hi!" Đỗ Nguyên đã lâu không gặp vừa thấy mặt liền ôm cậu một cái thật chặt, cười giới thiệu với bạn của mình: "Bạn tớ, Lý Gia Đồ, đại học bá!"
Chuyện này với Lý Gia Đồ đã là chuyện đã xa xưa, nghe vào trong tai chỉ còn thấy lúng túng. Cậu cười khoát tay: "Tớ không phải." Nghe thấy Đỗ Nguyên giới thiệu bạn bè của cậu ta xong thì Lý Gia Đồ nói: "Cậu lấy mã vé đến quầy tiếp tân đổi thành vé vào cửa đi, còn đây có ba thẻ học sinh, các cậu cứ cầm nhé. Chúng ta sẽ đi thẳng vào bên trong, nếu bị bảo vệ ngăn lại thì chỉ cần giơ thẻ học sinh lên là được."
Đỗ Nguyên nhìn thấy cậu còn đưa cả thẻ học sinh của mình ra nên hỏi: "Vậy còn cậu?"
"Không sao, tớ dùng mặt." Lý Gia Đồ cười nói.
Cậu ta nhướng mày, cười đầy thích thú: "Ôi, anh đẹp trai à ~~
"Không phải vậy..." Lý Gia Đồ bị cậu ta ôm lấy cổ, nghênh ngang bước vào cổng trường.
Tuy học sinh trong trường có thể không biết nhưng bảo vệ ở cổng trường có khả năng đặc biệt này, chỉ cần nhìn cũng có thể nhận ra đây có phải học sinh của trường hay không – dù học sinh đó không mặc đồng phục đi chăng nữa, và xác suất nhận nhầm cũng rất thấp.
Quả nhiên bạn của Đỗ Nguyên đi phía trước vẫn bị một bảo vệ đang bận rộn đến mức không kịp để ý xung quanh cản lại. Hai người lần lượt đưa ra thẻ học sinh xong mới được bảo vệ xua tay cho đi, còn bọn Lý Gia Đồ đi ở phía sau thì bảo vệ không hỏi một câu nào.
"Vì sao cậu không bị cản lại?" Nam sinh cùng đi với Đỗ Nguyên sau khi vào trường mới bất mãn hỏi.
Đỗ Nguyên cười ha ha, đẩy gọng kính trên mũi, đắc ý nói: "Ai bảo bộ dạng tôi trông giống học bá cơ chứ?"
Bạn gái của nam sinh kia cười khinh thường: "Đồ học kém mà lại có khuôn mặt của một học bá, đúng là ông trời không có mắt."
"Này, cô ngứa da phải không?" Đỗ Nguyên giả vờ muốn đánh, thấy bạn mình lườm nhìn thì lại trở về vẻ cợt nhả, dương dương tự đắc nói: "Học bá không bao giờ chấp nhặt những đứa học kém như mấy cậu. Tránh ra, tránh ra, tớ phải đi đổi vé ~"
Quả nhiên cậu ấy vẫn giống y như trước đây, không thể nghiêm túc được. Trong lòng Lý Gia Đồ vừa bực mình vừa buồn cười, lắc đầu.
Bạn gái của Đỗ Nguyên tò mò hỏi: "Sao hai người lại biết nhau?"
"Đúng đó! Đánh chết tớ cũng không tin cậu ta có thể kết bạn với học bá được đâu!" Nam sinh kia hớn hở hùa theo.
Lý Gia Đồ giải thích: "Tớ cũng không phải học bá gì cả, thành tích rất tệ. Tớ với Đỗ Nguyên là bạn cùng tiểu học, cấp hai cũng cùng một trường."
"Thì ra là anh em thời còn trẩu tre..." Một cô gái khác mặc chiếc váy xòe và khoác áo choàng, nhìn như đang hóa trang theo phong cách 2D nên Lý Gia Đồ tuyệt đối không thắc mắc vì sao cô lại bị bảo vệ ngăn lại.
Bạn gái của Đỗ Nguyên cảm thán: "Thành tích của cậu tốt như thế, đến đây mà cũng không là gì sao? Xem ra học sinh trường cậu đều là thiên tài..."
Đối với chuyện này, Lý Gia Đồ không nói thêm gì, chỉ nở nụ cười nhạt.
Đỗ Nguyên nhanh chóng cầm lấy tấm vé rồi bước đến. Khi đến trước mặt Lý Gia Đồ thì bị âm thanh vang dội như sấm nơi cách đó không xa giật mình.
Ngay sau đó phía sân khấu ở quảng trường truyền đến tiếng hát sôi động đến mức đinh tai nhức óc.
"Là một ban nhạc của trường tớ." Lý Gia Đồ giới thiệu.
Đỗ Nguyên hưng phấn nói: "Còn chờ gì nữa? Mau qua xem chút đi!"
Đài phát thanh của trường cũng đồng thời phát những tiết mục âm nhạc sôi động của buổi lễ năm nay. Trong nhịp trống dồn dập cùng tiếng guitar réo rắt, giọng ca chính đẩy cao trào bài hát lên.
Giữa không gian ngập tràn món ngon, vẻ mặt của các học trò chìm đắm trong niềm vui sướng, ngay cả tiếng hát với nhịp điệu rõ ràng cũng chỉ như một phần của không khí chung. Trên mặt mỗi người đều tràn đầy nụ cười vui tươi và thoải mái, không vương một chút sầu lo, tất cả chỉ còn lại sự vui vẻ.
*Bánh đúc đậu đỏ: