Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Lời Hứa Môn Hóa
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tô Đồng?" Cô nghiêng người qua, nhìn thẳng phía đối diện, một nụ cười bỗng nở rộ trên gương mặt xinh đẹp và thanh tú, "Đúng là cậu rồi."
Tô Đồng nhìn thấy cô, vội đặt tách trà xuống, đứng dậy nói, "Linh Xuyên?"
"Vừa nãy tớ ngồi ở bên kia nghe thấy giọng cậu, còn đang nghĩ xem có phải cậu hay không." Cô nhìn sang phía Lý Gia Đồ đang ngồi một bên, không hỏi thêm nhiều.
Tay trái của Tô Đồng cẩn thận đặt trên mặt bàn. Tưởng Linh Xuyên hỏi, "Đi một mình hả?"
"Ừ, tớ ra ngoài ăn trưa. Lát nữa sẽ đi xem phim." Tưởng Linh Xuyên mỉm cười đáp.
Mắt Tô Đồng hơi mở to, "Một mình?"
"Cậu đi xem cùng với tớ đi?" Cô cười, rồi phất tay, "Nhân dịp hôm nay được nghỉ, rảnh rỗi nên muốn ra ngoài thư giãn thôi mà. Nhân tiện ăn cơm, xem có thể đặt trước được ghế xem phim nào không." Cô cúi đầu nhìn thoáng qua mu bàn tay của Tô Đồng, "Bị ốm à? Giọng cậu rất yếu."
Anh ngại ngùng cười, ngượng ngùng sờ cổ họng, "Hai ngày trước bị viêm a-mi-đan, vẫn chưa nói chuyện được nhiều." Nhắc đến đây, Tô Đồng nói với Lý Gia Đồ, "Em ăn trước đi, thầy ra ngoài nói chuyện riêng với cô ấy một lát."
Lý Gia Đồ vẫn luôn lắng nghe cuộc đối thoại của hai người, nghe vậy thì gật đầu.
Tưởng Linh Xuyên mỉm cười như muốn xin lỗi Lý Gia Đồ, xoay người bước ra bên ngoài với Tô Đồng.
Thì ra chị ấy chính là Tưởng Linh Xuyên.
Lý Gia Đồ quay đầu lại nhìn bóng dáng của hai người họ, nhớ tới lần trước cậu đã nhìn thấy tên của cô trên ghi chú của máy tính Tô Đồng. Lúc ấy, chính cậu còn khó phân biệt được chủ nhân của cái tên này là nam hay nữ, nhưng khi gặp rồi thì đúng như cậu dự đoán.
Cô gái ấy vừa xinh đẹp vừa lôi cuốn, cách trang điểm tông màu nude trông giản dị, vừa cao vừa gầy, trông không giống người bản địa chút nào. Giọng điệu của cô cũng không phải giọng điệu của người ở đây. Lý Gia Đồ nhìn quá lâu khiến cổ hơi đau mỏi vì ngoái nhìn. Sushi ban nãy gọi đã được bưng lên, từng cái một được đặt lên bàn, trông tươi ngon và hấp dẫn.
Đúng lúc này, hai người họ nói chuyện xong, Tô Đồng vẫy tay chào tạm biệt cô, xoay người trở về phòng ăn.
"Tôi xin lỗi." Tô Đồng buột miệng nói theo thói quen trước khi ngồi xuống.
Lý Gia Đồ gắp hạt cơm trắng dính trên đĩa, cúi đầu hỏi, "Cô ấy là ai thế ạ?" Vừa nãy Tô Đồng không giới thiệu, chẳng giống phong thái thường ngày của anh chút nào.
Tô Đồng không động đũa, chỉ bưng tách trà lên, "Ừ... Một người bạn. Là giáo viên trường Bát Trung."
Anh vẫn không cố tình giấu giếm mọi chuyện, Lý Gia Đồ nhận ra được điều đó, ngẩng đầu nhìn anh một cái, giả vờ như không quan tâm, hơi gật đầu, gắp một miếng sushi cá chình. Lần này mù tạt dính quá nhiều, đặt xuống đĩa, cậu không khỏi do dự không biết nên ăn miếng này thế nào.
"Ừm..." Tô Đồng chần chừ một lát, lại nói thêm, "Cô ấy học cùng lớp đại học với tôi, nhưng sau khi tốt nghiệp thì quay về đây làm việc." Nói đến đây, anh lại trầm ngâm một lát rồi mới nói tiếp, "Chuyện sau đó cũng rất trùng hợp. Sau khi cô ấy quay về thì quen được bà ngoại của tôi, là do được người khác giới thiệu. Vì tôi vẫn chưa có bạn gái nên bà ngoại đã giới thiệu cô ấy cho tôi."
Trái tim của Lý Gia Đồ nhói lên, nhìn vào mắt Tô Đồng.
"Lúc tôi là nghiên cứu sinh, ngày nghỉ về nhà thì được bà sắp xếp cho gặp mặt. Khi bọn tôi gặp nhau, nhận ra đã quen biết nhau từ trước nên vô cùng ngượng ngùng." Tô Đồng nhắc đến chuyện này, không giấu được vẻ ngượng ngùng.
Lý Gia Đồ mím chặt môi, một lúc lâu sau mới thấp giọng hỏi, "Vậy giờ hai người đang hẹn hò với nhau sao?" Cậu bỗng nhớ đến một chuyện, lại hỏi tiếp, "Cái đêm hoạt động đó, thầy vốn muốn mời chị ấy đến trường chơi sao?"
Bị cậu nói như vậy, vẻ ngượng ngùng trên mặt Tô Đồng chợt thoáng qua. Anh không phủ nhận, gật đầu, còn nói thêm, "Thầy vẫn luôn nói mình còn độc thân mà."
Cậu nhìn anh, "Vậy là vẫn chưa hẹn hò?"
"Không." Vừa dứt lời, anh duỗi tay khẽ kéo cằm cậu, khiến đôi môi đang mím phải giãn ra, "Ngốc."
Lý Gia Đồ sửng sốt, lấy mu bàn tay xoa lên chỗ anh vừa chạm vào, lẩm bẩm nói, "Tại thầy chưa nói rõ mà." Nói xong, cậu nhét cả miếng sushi cá chình kia vào miệng, bị mù tạt xộc lên cay xè nước mắt.
Ăn xong, cuối cùng trong mấy bộ phim thanh xuân, hai người chọn được một bộ phim điện ảnh Nhật có chất lượng và màu sắc có vẻ tươi sáng hơn cả.
Lý Gia Đồ đứng bên cạnh máy bán vé tự động, nhìn Tô Đồng nhấn mã xác thực, rút ra được hai tấm vé có tên phim khá dung tục, vì Tô Đồng cầm trên tay nên thoạt nhìn có vẻ mất tự nhiên, không nói nên lời.
Cũng may là chưa đến cao điểm giờ ăn trưa nên người muốn xem bộ phim này không nhiều lắm. Có mấy cặp đôi và vài cô gái đang ở bên ngoài đợi giờ chiếu phim, còn có cả những người mang theo cả gia đình, trong đó có một nửa số người đang đứng trước cửa một bộ phim điện ảnh trong nước để vào phòng chiếu.
Lý Gia Đồ nghe thấy lời nhắc nhở có thể vào phòng chiếu phim, nói với Tô Đồng, "Chúng ta đợi đến giờ chiếu rồi hãy vào được không ạ?"
Anh nhún vai, "Sao cũng được. Em uống Coca không? Hay là ăn bỏng ngô?"
Lý Gia Đồ lắc đầu.
Tuy cố tình lờ đi thời gian vào phòng chiếu phim, nhưng lúc soát vé, nhân viên vẫn không khỏi dùng ánh mắt kỳ lạ liếc nhìn hai người.
Vừa bước vào phòng chiếu phim đã nghe thấy âm thanh quảng cáo đinh tai nhức óc. Sau khi màn ảnh lớn chuyển sang màu đen, khắp phòng chỉ có thể nhìn thấy số ghế mờ ảo trên sàn nhà.
Đây là một phòng chiếu cỡ trung, mới liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy hai cặp tình nhân đang ngồi ở hàng ghế giữa.
Lý Gia Đồ đã quên mất số ghế trên vé, phải cố gắng ghé sát vào mới thấy rõ, nhất thời không để ý nên vấp phải bậc thang. Cậu kinh hãi, vội vàng túm lấy áo gió của Tô Đồng đang đi phía trước. Tô Đồng quay lại nhìn, xoay người nắm lấy tay cậu.
Tay cậu hơi lạnh, nhưng vì được anh nắm chặt không buông nên ấm lên rất nhanh.
Lý Gia Đồ nắm chặt tấm vé trong tay, đi theo anh tìm được chỗ ngồi phía sau, lệch về phía bên phải.
Trước khi ngồi xuống, bộ phim đã bắt đầu. Lý Gia Đồ vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy cảnh nữ chính nghiêng người nằm trên giường. Cậu ngạc nhiên ngồi xuống thì hơi trượt khỏi ghế.
Đây là câu chuyện về một cô gái đã từng trải qua những biến cố và đắm chìm trong sa ngã, sau đó lại gặp được một giảng viên đại học đẹp trai và hiền hậu, rồi hai người yêu nhau. Nội dung phim cực kỳ ngây ngô và tầm thường, đầy rẫy tình tiết máu chó, bao gồm cả tình tiết "Enjo Kosai", cô gái mang thai ngoài ý muốn, bạo lực gia đình và ám chỉ tình cảm đồng tính. Nhưng đôi tình nhân kém nhau tới mười tám tuổi này vẫn nảy sinh tình yêu, vẫn rất đơn thuần và đẹp đẽ.
Trong phim xuất hiện một thư viện.
Lý Gia Đồ còn nhớ trong "Bức thư tình" cũng xuất hiện tình tiết thư viện, "Bầu trời tình yêu" cũng thế - Có lần, Lý Gia Đồ phụ trách chiếu phim ở thư viện của trường cũng đã từng xem qua. Nhưng không hiểu vì sao mà lúc ấy cậu ngồi hàng cuối cùng, nghe thấy đám con gái khe khẽ thì thầm, bình luận nam chính đẹp trai như thế nào, trong lòng lại không ngừng dấy lên nghi ngờ về nội dung phim, thầm nghĩ rốt cuộc biên kịch đã nghĩ cái gì mà ra được bộ phim này.
Trong bộ phim này, vì muốn nói chuyện với nam chính mà nữ chính đã quấy rầy anh ta đọc sách, nam chính đã dán một miếng sticker có chữ "Đồ ngốc" lên miệng cô. Sau đó, anh ta kéo cô đến trước giá sách ngồi xuống, tháo kính ra, gỡ tấm sticker xuống rồi khẽ hôn cô.
Cô gái ngạc nhiên vô cùng, đôi mắt lấp lánh, suýt nữa đã kêu lên thành tiếng. Nam chính lại dán tấm sticker lên môi cô trước khi cô kịp thốt lên lời, đứng dậy rời đi. Cô nữ sinh ngồi đó vẫn chưa kịp hoàn hồn, ngơ ngác nói câu "Cái gì", ngồi phịch xuống sàn.
Xem đến tình tiết này, Tô Đồng luôn ngồi im lặng bên cạnh đột nhiên bật cười.
Lý Gia Đồ nghe thấy tiếng cười, quay đầu nhìn về phía anh.
Tô Đồng nhìn cậu đầy thắc mắc.
Cậu vội liên tục lắc đầu, nhìn về phía màn ảnh lần nữa. Một lát sau, ánh mắt cậu lặng lẽ chuyển sang, nhìn gương mặt nghiêng của Tô Đồng được ánh sáng hắt rõ hình dáng, và cả bờ môi của anh.
Lúc Tô Đồng lại phát hiện cậu đang nhìn trộm mình, Lý Gia Đồ xoay đầu sang phía bên kia.
Môi khô khốc, cậu hơi hối hận vì trước khi vào phòng chiếu không mua một cốc đồ uống.
Nội dung phần sau của phim hoàn toàn là về sự phát triển của mối tình thuần khiết này. Mấy năm trước, nam chính đã phát hiện mình bị u não, mỗi ngày đều đếm ngược thời gian trước khi chết. Nhưng với tình yêu của cô gái đã khiến một người vốn đang sống những ngày tháng còn lại trong tuyệt vọng nảy sinh lòng lưu luyến.
Sau khi nghe lời khuyên nhủ của nữ chính, anh ta tham gia cuộc giải phẫu rồi mất trí nhớ.
Một cơn mưa tạnh đi, hai người gặp lại nhau lần nữa. Anh ta có một cảm giác như đã từng quen biết với cô nữ sinh mình bắt gặp trong thoáng chốc kia, và biết đâu chừng, anh ta lại nhất kiến chung tình với cô gái đáng yêu ấy lần thứ hai.
Nếu là trước đây, Lý Gia Đồ thật sự rất khó tưởng tượng ra mình sẽ lặng lẽ xem hết một bộ phim điện ảnh thuần túy tình yêu như thế này, hơn nữa nội dung còn sặc mùi máu chó như thế nữa. Lúc kết thúc phim, cậu còn nghe thấy cô gái nói không ngừng về nam chính, nhưng khi vừa nghe thấy bạn trai mình khen nữ chính đáng yêu thì lại giả vờ tức giận trừng mắt nhìn.
Đứng cạnh tay vịn của thang máy, Tô Đồng đột nhiên hỏi, "Khi nào thì em mới đạt điểm tuyệt đối môn Hóa cho thầy xem nhỉ?"
Lý Gia Đồ nghe xong thì sửng sốt, nhớ tới một tình tiết trong phim: Nam chính là giảng viên môn lịch sử. Anh ta đồng ý nếu nữ chính mà thi môn lịch sử được điểm tuyệt đối sẽ hẹn hò với cô. Nghĩ đến điều này, cậu cắn môi, "Được điểm tuyệt đối thì sẽ sao ạ?"
"Hửm?" Tô Đồng cảm thấy câu hỏi này hơi kỳ lạ, "Chuyện này sẽ có lợi cho em mà?"
Cậu nhất thời không hiểu rõ lời anh nói, "Em nghe không hiểu lắm."
Nhưng Tô Đồng chỉ khẽ cười, không nói gì thêm.
Nếu thi Hóa được điểm tuyệt đối thì sao? Có thể hẹn hò với nhau không?
Cái này được xem là hẹn hò không?
Hay là, thậm chí còn có thể kết giao không?
Thỉnh thoảng Lý Gia Đồ không thể nghĩ ra, người như Tô Đồng lại chưa từng thích ai từ bé đến giờ? Nếu là vậy, Lý Gia Đồ thật sự không thể nghĩ ra lý do gì có thể khiến Tô Đồng thích mình.
Anh đã sống cùng bà ngoại nhiều năm như thế mà còn không bị bà phát hiện ra anh thích đàn ông. Tương đối mà nói, Lý Gia Đồ cảm thấy bản thân cậu thật sự là vừa đáng buồn vừa đáng thương.
Xe buýt về nhà không như mong muốn của Lý Gia Đồ, đến trạm muộn hơn một chút. Hai người đứng ở trạm xe buýt đợi vài phút chờ xe tới. Lý Gia Đồ lấy ra một tấm thẻ hoạt hình, vuốt nhẹ phần số nổi lên.
"Đúng tuyến này chứ?" Tô Đồng không chắc chắn lắm, liếc nhìn bảng trạm xe buýt.
Lý Gia Đồ ngẩng đầu lên, gọi anh một tiếng, "Tô Đồng."
Từ trước đến nay, anh chưa từng bị học sinh gọi thẳng cả họ tên, ngạc nhiên quay đầu lại, tựa như nhất thời không kịp phản ứng, "Hửm?"
"Không có gì, chỉ là muốn gọi thầy thôi." Cậu nhìn thoáng qua tài xế đang đợi hành khách lên xe buýt, từ bỏ ý định đợi chuyến tiếp theo, nhanh chóng lên xe. Sau khi soát vé xong, cậu xoay người lại, trước khi cửa xe đóng, cậu nói, "Tạm biệt thầy."