Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 46
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nội dung trong gói "Quà lớn" của khoa Tự nhiên vẫn như mọi khi. Ngày nghỉ, Lý Gia Đồ ở trong nhà, cảm giác chưa làm được gì thì thời gian đã trôi qua. Cậu chỉ làm đề Hóa và Toán, gặp hai bài khá khó, chụp ảnh rồi gửi đến điện thoại Tô Đồng, chờ anh gửi công thức tính toán lại cho mình, so sánh với công thức đã ghi trong nháp.
Về phần các môn khác, cậu còn chưa mở sách ra thì kỳ nghỉ đã kết thúc.
Vào đêm tự học đầu tiên sau kỳ nghỉ, bài kiểm tra các môn trong kỳ thi tháng đều được phát. Kỳ thi tháng lúc nào cũng khó, điểm của hầu hết mọi người đều rất tệ, kể cả Lý Gia Đồ. Cậu lật hết bài thi này sang bài thi khác, trừ môn Văn, tiếng Anh và Hóa ra, điểm các môn còn lại đều rất thấp.
Cũng may danh sách thành tích của kỳ thi tháng không được công bố, nếu Tô Đồng mà nhìn thấy thì không biết sẽ thế nào nữa. Nhưng môn Hóa thi được 98 điểm, chắc là sẽ không bị nói gì chứ? Lý Gia Đồ nhìn câu hỏi lớn còn để trống trong bài thi Toán, mượn bài của Phùng Tử Ngưng xem đáp án.
Môn Toán của Phùng Tử Ngưng chỉ kém 5 điểm là đạt điểm tuyệt đối, còn các môn khác nghe nói cũng đạt kết quả cực tốt, có lẽ còn vượt qua cả Đàm Hiểu Phong về thứ hạng. La Tử Hào than thở mượn bài thi môn Lý của cậu ta, trước khi rời đi, vui vẻ ôm cổ cậu ta, cười tủm tỉm hỏi, "Thế nào rồi?"
"Cái gì mà thế nào?" Phùng Tử Ngưng chẳng hiểu gì.
La Tử Hào hưng phấn nhướng mày, "Kỳ nghỉ ấy. Không phải Trịnh Đào đến nhà cậu à, mấy ngày đó thế nào?"
Nói đến đây, vẻ mặt của Phùng Tử Ngưng trở nên lãnh đạm. Cậu ta nhún vai, "Cũng chẳng có gì. Ngày đầu tiên, gọi hai đứa bạn, dẫn cậu ấy đi Thanh Sơn. Hôm qua nhà còn mở tiệc nướng, bố mẹ tôi gọi vài chú dì với cả con của họ sang chơi. Sau đó là hôm nay, ở lì trong nhà chơi điện tử."
"Nghe phong phú ghê!" Trương Cạnh Dư nghe được, quay đầu lại nói.
Phùng Tử Ngưng trông không vui lắm, có vẻ mất tập trung, "Cũng được."
"Cậu ta không làm chuyện gì khác thường chứ?" Thấy vẻ mặt của cậu ta, người ngoài đều có thể đoán ra nhất định đã có chuyện. Trương Cạnh Dư dùng ánh mắt sắc bén, lập tức hỏi nhỏ.
Cậu ta mấp máy môi, do dự một hồi lâu, nhìn xung quanh thì thấy ngoài mấy đứa bạn ra thì không có ai khác, cậu ta thở dài thườn thượt, "Hôm qua phơi nắng cả một ngày, lúc nướng tôi chuồn về phòng ngủ, còn cậu ta thì ở bên ngoài trò chuyện với bố mẹ tôi rất vui vẻ..."
"Sau đó thì sao?" La Tử Hào mắt tròn xoe.
Phùng Tử Ngưng bĩu môi, giọng lạnh nhạt, "Sau đó, tối qua mẹ tôi gọi tôi lại, hỏi tôi có phải đang hẹn hò với con trai không."
Lý Gia Đồ đang vùi đầu sửa chỗ sai trong bài thi Toán, nghe vậy kinh ngạc quay người lại.
La Tử Hào và Trương Cạnh Dư cũng mắt tròn xoe há hốc mồm, hoàn toàn không thể tin được lời mình đã nghe thấy.
Một lúc lâu sau, La Tử Hào tức giận bất bình, nói với giọng trầm, "Trịnh Đào nói với mẹ cậu à?"
"Ừ." Bị hỏi câu này, Phùng Tử Ngưng lại không nhịn được nữa, mặt đỏ bừng vì tức.
Trương Cạnh Dư nghiến răng nghiến lợi chửi, "Đ*t m*... Đúng là thằng vô ơn..."
Lý Gia Đồ khó tin nổi, "Chắc chắn là cậu ta nói thật à?"
"Cũng có thể là chưa nhắc nội dung này, là do mẹ tôi suy đoán thôi." Phùng Tử Ngưng thở ra một hơi, đặt chiếc bút vẫn luôn được xoay lên bàn, "Nhưng lúc nướng ấy, tôi ra ngoài tìm nước hoa quả để uống, thật sự đã nghe thấy mẹ tôi hỏi cậu ta là ở trường tôi có yêu ai không, cậu ta nói tôi rất được chào đón, rất nhiều đứa con trai đều thích tôi."
Nói đến đây, Lý Gia Đồ đã không còn lời nào để nói. Cậu nghĩ, có lẽ với chuyện mời bạn học về nhà làm khách lần này, Phùng Tử Ngưng hối hận còn không kịp.
Trương Cạnh Dư nghe mà choáng váng. Cậu ta đỡ lấy đầu, mãi lúc sau mới bật ra vài tiếng cười gằn, "Cái tên này thật là, có gì nói nấy, quá đỗi thành thật."
"Nó cố ý hãm hại cậu à?" La Tử Hào chau mày, nhưng vì an ủi Phùng Tử Ngưng mà trong nháy mắt đã cợt nhả, "Nhưng đúng là bọn tôi rất thích cậu mà, vừa đẹp vừa cho bạn chép bài tập. Đáng yêu quá ~ Lại đây, hôn một cái ~"
Phùng Tử Ngưng vội tỏ vẻ ghét bỏ đẩy cậu ta ra, liếc một ánh mắt khinh thường, "Đừng làm tôi thấy tởm chứ."
"Loại bạch liên hoa đơn thuần này, tôi thật sự không biết làm sao để đối phó được đây. Người túc trí đa mưu như tôi cũng không giúp được cậu rồi." Trương Cạnh Dư thở dài lắc đầu, nhẹ giọng nói, "Tử Ngưng, xin lỗi."
Lý Gia Đồ nghe xong mà nổi da gà toàn thân, mạnh mẽ vỗ lên vai thằng bạn cùng bàn, "Nói đi."
"Vậy cậu nói với mẹ như thế nào? Thừa dịp come out luôn?" La Tử Hào để ý đến kết quả hơn, vẫn hưng phấn như cũ.
Phùng Tử Ngưng yên lặng liếc xéo đầy xem thường, không hé miệng, một lúc sau mới nói, "Tôi thích con gái mà, come cái gì mà out?"
"Đừng quậy nữa được không!" Mấy người đều kinh ngạc đến mức không hó hé gì nữa, chỉ còn mỗi La Tử Hào cường điệu nói, "Tôi đây phải làm sao bây giờ? Tôi thích cậu lâu lắm rồi đó, đã bảo là CP mang khí chất giám đốc rồi cơ mà?"
"Đã nói xong chưa vậy?" Cậu ta tỏ vẻ ghét bỏ.
Trương Cạnh Dư đồng cảm nhìn Phùng Tử Ngưng, gạt tay La Tử Hào ra, "Vậy cậu định làm như thế nào? Cứ bỏ qua thế thôi à? Nói thật nhé, tôi đoán có khi cậu đã sớm bị bố mẹ xem là come out rồi, bây giờ mới ầm ĩ lên, càng chứng tỏ là đúng."
"Có khi cậu có bạn gái cho họ thấy, họ cũng sẽ tưởng cậu muốn lừa cưới đó." La Tử Hào xen miệng vào.
Phùng Tử Ngưng bất mãn, "Cậu không nói lời nào thì sẽ chết phải không?"
"Sau đó cậu với Trịnh Đào đã nhắc đến chuyện này chưa?" Lý Gia Đồ không nghe mấy câu bông đùa của mấy đứa bạn, nghiêm túc hỏi.
Cậu ta lắc đầu.
"Cứ tha cho nó như vậy à?" Trương Cạnh Dư nháy mắt.
Phùng Tử Ngưng cau mày suy tư rất lâu mới mở miệng nói một tiếng "Hình như tôi..." thì học sinh ngồi gần cửa sau đã gọi tên cậu ta.
Lý Gia Đồ nhìn theo tiếng gọi, ngạc nhiên phát hiện ra Tô Đồng đang đứng ở cửa sau.
"Thầy Tô tìm cậu." Bạn học sinh kia nói.
Phùng Tử Ngưng nhìn thấy Tô Đồng, không cảm thấy ngạc nhiên gì. Cậu ta xoay người tìm trong ngăn bàn một lát, lấy ra một quyển tiểu thuyết khoa học viễn tưởng và cả mấy bài kiểm tra rồi đi ra ngoài.
"Được ưu ái đặc biệt đấy à?" Trương Cạnh Dư tò mò, tự lẩm bẩm.
La Tử Hào ôm tay lắc đầu, chẳng thể hiểu nổi mà cảm thán, "Cuộc sống của học sinh giỏi, đúng là tôi không hiểu nổi."
Thật ra đây là lần đầu tiên Lý Gia Đồ chính tai nghe Phùng Tử Ngưng nói cậu ta thích con gái. Rốt cuộc là thật hay giả, trong lòng cậu cũng chẳng bận tâm. Cậu đoán, đối với Phùng Tử Ngưng, đây cũng không phải chuyện quan trọng gì cho cam, có lẽ vì bị trêu chọc nhiều nên cũng quen rồi. Chẳng qua bây giờ liên lụy đến cả gia đình, nên mới hiếm hoi thấy cậu ta tức giận như vậy.
Về hành vi của Trịnh Đào, Lý Gia Đồ cũng giống như những người khác, đều cho rằng cậu ta không cố ý. Cậu ta quá thẳng thắn và thành khẩn với tất cả mọi người, cứ như thể trên đời này ai cũng là người tốt, đều đáng tin tưởng, cho nên cái gì cũng nói ra bên ngoài, dù là thật hay giả, cũng chẳng bận tâm người nghe sẽ nghĩ ngợi thế nào.
Nhưng quả nhiên là... không chỉ có phụ huynh nhà cậu ấy thích thông qua người khác để tìm hiểu tình hình con mình ở trường.
Tiết tự học thứ ba là làm bài kiểm tra trắc nghiệm hàng tuần.
Phùng Tử Ngưng vội vàng trở lại trước giờ học, đồng thời mang theo đề Văn về, đó là một tờ giấy trắng chỉ ghi đề bài làm văn. Viết văn không cần thời gian một tiết, học sinh hoặc là nhanh chóng làm xong, nộp bài rồi rời đi, hoặc là vừa viết vừa trò chuyện.
Lý Gia Đồ vẫn viết một bài văn nghị luận, dẫn ra các ví dụ tích cực và tiêu cực, viết đến phần kết bài thì phía sau đã vọng đến tiếng Phùng Tử Ngưng viết xong, đặt bút xuống.
"Tiểu Mễ, nộp bài đi." Cậu ta cuộn bài thi lại, ném lên bàn của lớp trưởng môn Văn đang ngồi ở đằng xa.
Bài thi bay qua đầu Lý Gia Đồ. Liêu Mịch đứng đằng trước, dang hai tay ra, luống cuống đón lấy nhưng vẫn không bắt trúng, khiến bài làm rơi xuống đất.
Trương Cạnh Dư thấy cậu ta đã nộp bài, đang định lấy thẻ ăn nhờ Phùng Tử Ngưng mua đồ ăn khuya giúp thì Đàm Hiểu Phong vừa bị giáo viên chủ nhiệm gọi ra ngoài nói chuyện đã trở lại.
Lúc đi qua bọn họ, cậu ta nói với Phùng Tử Ngưng, "Cô Đinh tìm cậu đấy."
Lại là một buổi nói chuyện riêng với học sinh giỏi trước kỳ thi học kỳ, đám học sinh đều đã quá quen thuộc. Trương Cạnh Dư vội gọi Đàm Hiểu Phong lại, "Cậu làm Văn xong chưa?"
"Chưa, ban nãy tôi vừa mới bị kêu ra ngoài mà." Đàm Hiểu Phong vô tội đáp.
Trương Cạnh Dư nhất thời mang vẻ suy sụp, "Đói bụng quá..."
"Tôi mua giúp cho cậu, ăn gì?" Lý Gia Đồ làm xong, đóng bút lại, hỏi cậu ta.
Cậu ta vui vẻ tròn mắt, hai tay dâng thẻ ăn lên, "Mì vằn thắn hoặc sủi cảo, nếu cả hai đều không có thì lấy phở xào."
"Mua giúp tôi luôn với." Đàm Hiểu Phong nhân cơ hội nói ké.
Lý Gia Đồ đưa bài cho cậu ta để cậu ta nộp hộ rồi nhận cả hai thẻ ăn của họ cùng lúc.
Vì nộp bài sớm nên lúc Lý Gia Đồ vào căn tin thì vẫn chưa có ai. Cậu thuận lợi mua được mấy món ăn khuya mà bạn mình muốn, lúc chính cậu suy nghĩ xem muốn mua gì thì lại thấy không muốn ăn gì.
Cậu gặp Tô Đồng đang nhận sữa ở quầy tạp hóa.
"Chào thầy." Lý Gia Đồ bước tới chào hỏi.
Tô Đồng nhìn thấy cậu, ngạc nhiên chớp mắt, rồi nói thêm với cô bán hàng, "Cả phần của Lý Gia Đồ nữa ạ."
Cậu đổi tay xách đồ ăn khuya nóng hổi, nhanh chóng nhận lấy hộp sữa.
"Kỳ thi tháng thế nào?" Tô Đồng bỏ sữa của mình vào túi, đi ra ngoài mở khóa xe, hỏi cậu.
Một câu hỏi bâng quơ như vậy khiến tim Lý Gia Đồ thắt lại. Cậu lắc đầu, bày tỏ không được tốt lắm.
Nhưng không biết Tô Đồng có hiểu được ý của cậu không, anh nhìn cậu đầy vẻ khó hiểu, không hỏi gì thêm, mãi đến khi lên xe mới hỏi, "Chở em về nhé?"
Lý Gia Đồ đứng trước mặt anh, lại lắc đầu.
Vẻ trầm mặc của cậu khiến sự thoải mái trên mặt Tô Đồng biến mất. Anh quan sát cậu trong một chốc, gật đầu, "Tôi về trước."
"Tô Đồng!" Trong lúc vô thức, cậu lại thốt lên tên của anh.
Tô Đồng quay người lại, "Sao vậy?"
Hộp sữa trong tay vừa được đun nóng, cậu dùng sức nắm trong lòng bàn tay khiến tay cũng nóng lên. Cậu không kìm nổi mà hỏi, "Thầy tìm Phùng Tử Ngưng có việc gì?"
Đầu tiên là Tô Đồng chẳng hiểu mô tê gì, sau đó mới nhận ra chuyện cậu hỏi tới là gì, không ngăn được nụ cười, giải thích cho cậu, "Nói chuyện thi Olympic với em ấy."
"Thầy dẫn dắt đội tuyển thi Olympic sao?" Cậu thấy bất ngờ.
Anh lắc đầu, "Không. Em ấy cũng không ở đội tuyển thi Olympic, ngại lấy bài ra hỏi giáo viên hướng dẫn, mới tìm đến tôi."
Lý Gia Đồ nín thở, cắn chặt khớp hàm, nhìn chằm chằm vào bánh xe của Tô Đồng, không nói gì.
Tô Đồng cũng yên lặng.
Không biết đã qua bao lâu, có lẽ đến cuối cùng, anh vẫn không lay chuyển được Lý Gia Đồ, hít một hơi sâu, "Em qua đây."
Cậu hơi ngẩn ra, chưa kịp ngẩng đầu lên thì Tô Đồng đã nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu về phía mình. Anh nắm rất chặt, Lý Gia Đồ cảm thấy cổ tay vừa đau vừa nhói.
Nhưng Tô Đồng không nói gì cả. Anh chỉ dùng sức, mạnh mẽ siết chặt cổ tay cậu, cứ như sẽ không buông ra nữa.
Rất đau.
Lý Gia Đồ khó chịu nhíu mày, cúi đầu hỏi một cách khó khăn, "Là em quá kém cỏi sao?"
Không có câu trả lời, cậu lặng lẽ ngước mắt lên, chỉ nhìn thấy sắc mặt Tô Đồng nghiêm nghị, lông mày nhíu chặt.
Lý Gia Đồ hơi nâng tay lên một chút, dễ dàng rút tay ra, trên cổ tay vẫn còn cảm giác đau nhức và vết hằn đỏ một vòng.
"Em còn nhỏ, đừng nghĩ đến nhiều chuyện quá." Mãi lâu sau, Tô Đồng mới hàm ý nói ra câu này.
Ngay tức khắc, ngực Lý Gia Đồ phập phồng rất mạnh. Mắt cậu đỏ ửng, nhìn thẳng vào Tô Đồng, không đợi anh nói thêm điều gì.
"Em biết rồi." Cậu vốn muốn hít một hơi thật sâu để bản thân thả lỏng một chút nhưng không làm được. Nghĩ đến Tô Đồng chắc cũng không có nhiều lời muốn nói với mình nữa, Lý Gia Đồ cúi đầu, bước nhanh qua mặt anh.