Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 63
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã một hai tháng trôi qua kể từ lần trước cô chủ nhiệm gọi cậu lên nói chuyện. Không lâu sau khi kỳ thi giữa kỳ kết thúc, cậu lại được cô chủ nhiệm gọi ra ngoài lớp. Hầu hết tiết kiểm tra trắc nghiệm tiếng Anh này đã dành để Đinh Sở Ngâm tâm sự về lý tưởng cuộc đời với cậu.
Đinh Sở Ngâm nói thành tích giữa kỳ của cậu có tiến bộ, lời lẽ cô dùng đều đầy vẻ vui mừng và cổ vũ. Cô nói với cậu rằng, với thành tích hiện tại, nếu cậu có thể giữ vững phong độ đến kỳ thi đại học thì việc đỗ vào một trường đại học trọng điểm chắc chắn không thành vấn đề. Cuối cùng, có lẽ cô sợ mình dùng từ "chắc chắn" hơi quá nên đã chuyển sang những lời động viên nhẹ nhàng hơn, dặn dò cậu có chuyện gì cần cô giúp thì cứ nói.
"Em có trường đại học nào mong muốn không?" Đinh Sở Ngâm ôn tồn hỏi.
Lý Gia Đồ chưa từng suy nghĩ về vấn đề này, cậu lắc đầu đáp, "Vẫn chưa ạ."
Câu trả lời quá đơn giản khiến Đinh Sở Ngâm ngạc nhiên chớp mắt, nhưng rồi cô mỉm cười nói, "Không sao, chỉ cần là học sinh xuất sắc thì trường nào cũng có thể đỗ được." Đề tài dừng lại ở đây, cô nhìn vào trong lớp, "Em gọi Phùng Tử Ngưng ra đây giúp cô với."
Cậu thầm thở phào một hơi, nhận lời cô rồi đi vào lớp. Trước kỳ thi giữa kỳ, lớp đã đổi chỗ, Phùng Tử Ngưng chuyển lên hàng ghế đầu. Vì Lý Gia Đồ ngồi ở hàng giữa, cậu phải đi qua hơn nửa phòng học mới đến được chỗ cậu ta, vỗ vai và chỉ ra phía ngoài lớp, "Cô chủ nhiệm tìm cậu."
Rõ ràng trên mặt cậu ta thoáng qua vẻ mất kiên nhẫn, cậu ta nhìn đồng hồ rồi cầm đề thi, vừa đi về phía cửa sau lớp vừa làm bài. Trên đường đi, cậu ta đã làm xong hai bài lựa chọn cuối cùng và tiện tay nộp cho Chu Ý Trăn.
Lý Gia Đồ quay về chỗ ngồi của mình, tranh thủ thời gian làm tiếp đề Anh mới làm được một nửa. Trương Cạnh Dư ngồi cạnh thường rướn cổ qua nhìn đáp án của cậu. Cậu điều chỉnh lại tư thế viết của mình, để cậu ta dễ nhìn đáp án hơn.
Làm xong đề, cậu hỏi Trương Cạnh Dư có cần xem nữa không. Cậu ta vùi đầu đếm tiền trong ví, ngẩng đầu mơ màng nhìn cậu, rồi đưa luôn bài làm của mình qua chỗ cậu. Cộng thêm cả bài làm của bạn cùng bàn, cậu nộp cho Chu Ý Trăn đang ngồi cạnh lối đi giữa.
"Đệt... Tuần trước tôi mới nhận 500 tệ, sao giờ hết sạch rồi!" Trương Cạnh Dư tự mình á khẩu, vò đầu bứt tai cũng không nghĩ ra tiền đã đi đâu, nói với Lý Gia Đồ, "Gia gia, còn tiền không? Lát nữa tôi muốn đến quầy đồ vặt mua sữa."
Cậu cũng không nhớ mình còn tiền sinh hoạt dư ra không, mở ví ra nhìn thì phát hiện tờ có mệnh giá lớn nhất là 20 tệ. Trương Cạnh Dư dựa sát vào, vừa nhìn thấy thì khóe miệng đã co rút lại.
"Xong đời rồi, cuối tuần này ba mẹ tôi đi du lịch, giờ tôi biết mượn tiền ở đâu đây." Lý Gia Đồ hối hận vì tuần trước về nhà, lúc ba mẹ hỏi còn tiền không đã không suy nghĩ mà nói rằng còn dư không ít. "Ngày mai còn phải nộp tiền thẻ ăn nữa."
Trương Cạnh Dư lắc đầu thở dài, cọ lên vai cậu, giả bộ khóc lóc, "Sao cả bàn chúng mình lại đáng thương thế này? Hay là đi bán nghệ kiếm tiền đi? Ông phụ trách bán nhan sắc, tôi phụ trách gây quỹ góp vốn."
Lý Gia Đồ lắc vai, né cậu ta ra, liếc mắt khinh thường, "Tôi thấy không bằng tôi phụ trách khua chiêng gõ trống, còn ông phụ trách nhảy nhót thì hơn."
"Cũng được đó!" Trương Cạnh Dư rất tán thành.
Lý Gia Đồ cạn lời.
Từ khi chuyển sang ban Tự nhiên, thành tích của Phùng Tử Ngưng vẫn luôn đứng đầu. Cô chủ nhiệm rất yên tâm về cậu ta và Đàm Hiểu Phong, gọi ra nói chuyện chủ yếu cũng chỉ là hỏi han vài câu bình thường, không lâu sau đã cho về.
Cậu ta đi qua lối đi nhỏ cạnh chỗ Lý Gia Đồ. Khi gần đến chỗ Lý Gia Đồ, cậu ta nói với Trịnh Đào đang ngồi phía sau, "Trịnh Đào, cô Đinh tìm cậu."
"Hả?" Trịnh Đào hoàn toàn không ngờ tới, khó hiểu hỏi, "Chuyện gì vậy?"
Phùng Tử Ngưng nhún vai, "Ai mà biết."
Trịnh Đào nhìn đề Anh vẫn chưa làm xong, thở dài, buông bút rồi cúi đầu đi ra ngoài.
Vì đã nộp bài rồi nên đương nhiên Trương Cạnh Dư sẽ tận dụng thời gian còn lại để đi vay tiền khắp nơi. Vị trí ngồi của cậu ta nằm cạnh cửa sổ. Lý Gia Đồ hơi dịch chỗ để cậu ta lách người qua, quả nhiên thấy cậu ta chìa tay về phía La Tử Hào. Cậu lấy phiếu điểm thi giữa kỳ đặt trong ngăn bàn ra, chụp ảnh gửi cho Tô Đồng.
Không biết bây giờ anh ấy đã về nhà chưa. Cậu đặt điện thoại xuống, tranh thủ còn chút thời gian thì rút quyển bài tập Toán ra làm. Không lâu sau, chiếc điện thoại vừa đặt xuống đã rung lên, là tin nhắn trả lời của Tô Đồng.
Tô Đồng:
Anh đã sớm xem rồi, thám hoa lang ạ.
Lý Gia Đồ vốn không nghĩ đến việc trả lời tin nhắn của anh, nhưng nhìn thấy anh trêu chọc như vậy, vành tai cậu nóng lên, cậu mở màn hình trả lời:
Đã sớm thấy rồi?
Tô Đồng:
Em quên là anh vẫn còn trong nhóm lớp các em à? Lúc trưa anh đã đọc được bản mềm rồi. Thứ hạng này vẫn rất hợp với em.
Cậu nghiến răng, gửi một biểu tượng tạm biệt.
Đến nước này rồi mà anh còn chưa đùa đủ, lại hỏi tiếp:
Đúng rồi, em có biết thám hoa lang ở cổ đại ban đầu có ý nghĩa gì không?
Lý Gia Đồ:
[Bye bye] Không biết, anh cũng không cần nói với em đâu.
Tô Đồng gửi một tin nhắn thoại. Cậu cầm điện thoại lên tai nghe, nhưng những lời trong đó nghe không rõ, bởi vì ngoài lớp đột ngột truyền tới giọng Trịnh Đào đang vô cùng kích động phản bác lại lời cô, "Cậu ấy không phải loại người như vậy!"
Ngay lập tức, hầu hết nhóm học sinh ngồi sát cửa sổ đều nhìn ra bên ngoài.
Vị trí Đinh Sở Ngâm và Trịnh Đào nói chuyện vừa vặn ở ngay cửa sổ chỗ cậu. Cậu giật mình nhìn Trịnh Đào đứng ở hành lang, mặt đỏ gay, ngũ quan nhăn nhó lại vì khó chịu, tựa như đang muốn khóc.
Hai tay cậu ta nắm chặt lại, cả người run lên như cái sàng.
Cô chủ nhiệm hơi lúng túng nhìn cậu, nói những lời thành khẩn với cậu ta. Cụ thể là cô nói gì, Lý Gia Đồ không nghe rõ. Cậu chỉ thấy Trịnh Đào cúi đầu thấp đến nỗi cằm gần chạm ngực. Cậu ta lắc đầu, dường như đang nghẹn ngào lau nước mắt.
Một lúc lâu sau, Trịnh Đào ngẩng đầu lên, chạy vọt vào lớp.
Lý Gia Đồ còn chưa kịp thu tầm mắt về thì đã thấy cậu ta khóc đến nỗi hai mắt đẫm lệ, lòng không khỏi thương cảm.
Đinh Sở Ngâm hết cách với cậu ta, thở dài dậm chân, phát hiện Lý Gia Đồ đang nhìn từ trong lớp thì xoay người đi tới chỗ cậu nói, "Lý Gia Đồ, các em có bạn nào có khăn giấy không?"
Cậu vội lấy từ trong cặp một gói khăn giấy chưa dùng lần nào đưa cho cô.
Dù biết rõ Trịnh Đào vẫn đang nhìn chằm chằm mình không rời, Lý Gia Đồ vẫn tiếp tục cầm điện thoại nghe lại tin nhắn thoại ấy lần nữa.
Trong tin nhắn đó, Tô Đồng hỏi, "Cuối tuần này em có về nhà không?"
Trước đó cậu đã nói với ba mẹ là không về, lấy việc tự học và hoạt động câu lạc bộ làm cái cớ. Vừa hay cuối tuần này hai người sẽ đi du lịch ở Bắc Kinh, Lý Gia Đồ gõ chữ trả lời lại:
Ba mẹ em đi chơi ở Bắc Kinh, tuần trước em quên lấy tiền học phí từ họ, sắp hết tiền ăn rồi.
Hoàn toàn là hỏi một đằng trả lời một nẻo. Vài giây sau, Tô Đồng trả lời:
Không sao, anh sẽ lo cơm nước cho em luôn.
Cậu mím môi nhịn cười, đút điện thoại vào túi.
Đêm tự học, cô chủ nhiệm tìm Trịnh Đào nói chuyện, sau đó lại dẫn đến phản ứng kịch liệt của cậu ta. Sau khi tan học, chuyện này đã lan truyền ra ngoài lớp rất nhanh.
Đến phút cuối cùng khi tan học, La Tử Hào mới làm xong đề. Cậu ta chạy tới đúng lúc Lý Gia Đồ đang cúi đầu đổi giày, "Này, thế nào hả? Ban nãy cô Đinh với Trịnh Đào nói chuyện gì vậy?"
"Không biết, tôi không chú ý nghe cho lắm. Xa vậy mà." Dù hai người đứng ở bên ngoài nhưng ít nhất cũng cách nhau 2m. Sau khi Trịnh Đào nói chuyện xong thì không về lớp nữa. Lúc Lý Gia Đồ được Chu Ý Trăn hỏi thì đưa bài trên bàn của cậu ta nộp cho cô.
La Tử Hào đi bên cạnh cậu, cực kỳ hứng thú, "Nghe nói cậu ta yêu đương qua mạng đó!"
Lý Gia Đồ ngạc nhiên, "Ông nghe ai nói vậy?"
"Quên khuấy mất rồi." La Tử Hào cố gắng nhớ lại mà không nhớ nổi, ranh mãnh nói, "Đây cũng không phải lần đầu tiên cô chủ nhiệm tìm cậu ta nói chuyện đâu. Hình như lần trước khi hai người họ nói chuyện ngoài lớp đã bị một đứa ngồi cạnh cửa sổ nghe lén được."
Lý Gia Đồ ngẫm lại thấy cũng không kỳ lạ, "Vậy à..."
"Thảo nào thành tích thi cử của cậu ta tệ đến vậy, lại còn là hạng bét nữa chứ." Cậu ta ung dung nói.
Lý Gia Đồ thầm nghĩ ông thì tốt hơn chỗ nào, nhưng lúc mở miệng lại hỏi, "Vậy ông có tin tức cụ thể nào không? Ví dụ như cậu ta yêu đương trên mạng với ai vậy?"
La Tử Hào nhún vai, vẻ hứng thú dần cạn.
"Ối ối, các ông đang nói chuyện yêu qua mạng của Trịnh Đào đấy à?" Chu Thư Uyên đuổi theo từ phía sau, đồng thời ôm lấy gáy La Tử Hào và Lý Gia Đồ.
Lý Gia Đồ đang đi giày, trượt chân suýt chút nữa đã đứng không vững mà ngã lộn xuống. Cậu không khỏi quay đầu trừng mắt cậu ta một cái.
Cậu ta vốn không cao bằng Lý Gia Đồ, Lý Gia Đồ thì cao hơn cậu ta hẳn một đoạn. Khoác tay lên gáy cậu cũng khó chịu, Chu Thư Uyên cười hì hì buông cậu ra trước, ra vẻ thần bí nhướn mày hỏi, "Có tin tức gì không?"
La Tử Hào và Lý Gia Đồ không hẹn mà cùng lắc đầu.
Chu Thư Uyên sờ cằm, ngẫm nghĩ một lúc, nhìn xung quanh thấy không có ai quen nên thì thầm, "Có khi là Phùng Tử Ngưng đã nói cho cô biết đấy."
Lý Gia Đồ vừa nghe đã sửng sốt.
"Cậu ấy?!" La Tử Hào hoàn toàn không nhịn được, hét to một tiếng, sau đó vội vàng nhỏ giọng cúi đầu hỏi, "Sao cậu ấy lại biết chuyện Trịnh Đào yêu đương qua mạng được? Trịnh Đào kể cho à? Cậu ta mật báo cho cô ư?"
Chu Thư Uyên cũng không quá chắc chắn, nặng nề lắc đầu, chỉ nói rằng, "Chẳng phải Trịnh Đào hay dùng iPad của Phùng Tử Ngưng để lên mạng à? Phùng Tử Ngưng kể với tôi, có một lần Trịnh Đào quên thoát QQ, cậu ấy vô tình mở khung trò chuyện thì thấy cậu ta đã nói vài lời kỳ lạ với một người bạn trên mạng, hình như là đang yêu qua mạng. Nhưng rốt cuộc cậu ấy có nói cho cô chủ nhiệm biết hay không thì tôi không rõ."
"Cậu ta chẳng có chút đạo đức nào!" La Tử Hào cảm thán.
Chu Thư Uyên "Chậc" một tiếng, bất bình nói, "Cũng không thể nói vậy được, có thể là cô chủ nhiệm đã hỏi thì sao? Ông nhìn xem, Trịnh Đào và Phùng Tử Ngưng quan hệ tốt như thế, cô chủ nhiệm quan tâm Trịnh Đào mà cũng không thể moi ra được gì, đương nhiên là chỉ có thể hỏi Phùng Tử Ngưng rồi. Cậu ấy nói cho cô cũng là vì tốt cho Trịnh Đào, sợ Trịnh Đào bị lừa thôi!" Cậu ta nhìn Lý Gia Đồ, hất cằm, "Gia gia, ông nói xem?"
Lý Gia Đồ vẫn còn thắc mắc rốt cuộc có phải Phùng Tử Ngưng đã nói chuyện này cho cô chủ nhiệm không, nhưng lời của Chu Thư Uyên nói cũng không hẳn là không có lý. Cậu hít sâu, "Tôi khá là muốn biết cậu ấy đang yêu đương với ai."
Mắt Chu Thư Uyên sáng lên, vỗ vai cậu, "Quả nhiên là nắm bắt trọng điểm rất chuẩn!"
Từ phản ứng ban nãy của Trịnh Đào đối với cô chủ nhiệm, rất có thể là ban đầu cô không thể hỏi được gì từ cậu ta nên mới đi đường vòng hỏi bạn thân của Trịnh Đào.
Chiều Chủ nhật hôm ấy, Lý Gia Đồ quay về trường thì gặp Trịnh Đào trong ký túc xá. Câu đầu tiên cậu ta hỏi là cậu đã đi đâu chơi vào cuối tuần. Lúc ấy cậu ta cười rất tự nhiên, không khác gì so với lúc bình thường nên Lý Gia Đồ cũng trả lời là không đi đâu cả, chỉ ở nhà.
Thoạt trông cậu ta có vẻ rất thất vọng. Vừa hay Tô Đồng gọi cho Lý Gia Đồ một cuộc điện thoại, cậu nghe máy nên không để ý đến Trịnh Đào nữa. Nào ngờ sau khi cậu ra ngoài hành lang gọi điện xong, trở về lại thấy Trịnh Đào đang vui vẻ trò chuyện với Phùng Tử Ngưng khiến Lý Gia Đồ hoàn toàn như lọt vào sương mù, muốn nói bóng gió gì đó cũng không có cơ hội.
Sau đó, Lý Gia Đồ lại vào nhóm kia xem thì thấy Trịnh Đào và người tên Thanh Trạch Cảnh Văn đang lời qua tiếng lại với nhau. Nhưng hai người đó thường không nói nhiều lắm, sau khi chào hỏi xong thì cùng nhau biến mất. Đêm đó cậu gửi tin nhắn cho Tô Đồng. Đang định đi ngủ thì tình cờ đủ thấy màn hình điện thoại của Trịnh Đào lộ chút ánh sáng, e là đang nói chuyện rất vui vẻ.
Trịnh Đào hiếm lắm mới trở thành tâm điểm để mọi người bàn luận một lần, nhưng khi những đứa cùng phòng khác về ký túc xá thì lại phát hiện cậu ta đã trốn vào màn giường nghỉ ngơi từ lâu rồi.
Ai nấy đều biết cậu ta đã khóc trước mặt cô chủ nhiệm nên đêm đó lúc đi rửa mặt hay thu dọn đồ đạc, cả đám đều cực kỳ cẩn thận, sợ làm phiền đến cậu ta.
Trước khi Lý Gia Đồ đi ngủ thì hỏi La Tử Hào xem nạp tiền vào thẻ ăn thì mức tối thiểu là bao nhiêu, 20 tệ có đủ dùng không.
La Tử Hào nhìn cậu đầy khinh thường, ghét bỏ nói, "Bần cùng đến mức đó à? Anh đây cho tiền này."
Cậu ta hay nói đùa nên Lý Gia Đồ cũng hùa theo, khinh bỉ cười lạnh, "Cảm ơn nhé, tôi đây có người bao dưỡng rồi."
"Ồ ~ Tiểu bạch kiểm ~" La Tử Hào vươn tay từ trong màn giường ra, muốn kéo cằm cậu, "Được phú bà nào bao nuôi thế? Một tháng bao nhiêu tiền? Có nhiều bằng tôi không?"
Lý Gia Đồ gạt tay cậu ta ra, ung dung nói, "Xòe ra bảy tám vạn trước đi đã, sau đó hẵng đưa tay sang."
Tối đó hai người chọc ghẹo nhau đến nỗi bị giáo viên trực ban nhắc nhở mới yên tĩnh lại. Cũng may ngày hôm sau là thứ sáu, tiền trong thẻ ăn còn đủ để cậu ăn hai bữa, 20 tệ kia để lại làm tiền tiêu vặt.
Chiều thứ sáu tan học, Lý Gia Đồ ở lại lớp trực nhật, tiện thể đợi Tô Đồng tan làm qua đón mình.
Cậu đang quét rác ở hàng ghế dưới thì bỗng nhiên Trịnh Đào gọi lại.
Trịnh Đào mỉm cười với cậu từ ngoài lớp, ra vẻ thần bí vẫy tay.
Lý Gia Đồ đầy thắc mắc, cầm chổi đi qua hỏi, "Chuyện gì vậy?"
"Cái này, gửi cậu." Hai tay cậu ta cầm một bức thư, cúi đầu với vẻ xấu hổ.
Lý Gia Đồ vừa thấy vậy thì sững sờ.