Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Bức Thư Tỏ Tình Ngỡ Ngàng
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cậu ta đang làm gì vậy? Lý Gia Đồ nhìn đôi mắt chân thành của cậu ta, sợ người bên ngoài nhìn thấy, nhanh chóng giật lấy lá thư từ tay cậu ta rồi quay người đi vào lớp.
Nhân lúc không ai chú ý, cậu bỏ thư vào ngăn bàn, tiếp tục làm vệ sinh. Trịnh Đào cũng không đứng ngoài lớp lâu. Đợi đến khi Lý Gia Đồ ngó đầu ra bên ngoài thì hành lang đã vắng tanh.
Làm trực nhật xong, Lý Gia Đồ thu dọn sách vở. Nhìn bức thư bình thường trong ngăn bàn lần nữa, cậu không đoán được bên trong rốt cuộc chứa đựng điều gì, khiến tâm trạng càng thêm rối bời. Tóm lại là không thể đọc ở trong trường được. Cậu bỏ thư vào cặp sách, đến cổng trường đợi Tô Đồng tan sở lái xe đến đón.
Gặp phải giờ cao điểm, người cuối tuần ra khỏi thành phố nhiều hơn. Dù vì trực nhật mà bỏ lỡ làn sóng học sinh tan trường, nhưng khi nhìn qua cổng thấy xe cộ tấp nập qua lại như mắc cửi, Lý Gia Đồ vẫn muốn sang đường mua một que kem ở tiệm đối diện.
Không ngờ cậu vừa bước lên cầu vượt, vô tình cúi đầu thì thấy xe của Tô Đồng không đi vào làn đường dành cho ô tô và đang chuẩn bị dừng lại. Cậu vội quay người chạy xuống cầu vượt đi bộ. Đợi đến khi cậu chạy ngang đầu xe anh, đến cửa ghế phụ thì cửa xe đã mở sẵn.
"Ban nãy muốn làm gì vậy?" Cậu lên xe rồi thì anh hỏi.
Lý Gia Đồ đặt cặp xuống chân, hơi chần chừ một lát rồi đáp, "Em muốn đi mua kem."
Tô Đồng đợi cậu thắt dây an toàn, "Muốn ăn à? Đưa em đi ăn kem Haagen-Dazs nhé."
Nghe anh nói hấp dẫn quá, Lý Gia Đồ vui vẻ gật đầu, nhưng sau khi ổn định chỗ ngồi, cậu chợt nhận ra hình như đó là một câu khẩu hiệu quảng cáo, không khỏi ngẩn người ra, "Đi ăn kem Haagen-Dazs thật á?"
(*Câu khẩu hiệu nổi tiếng của hãng kem Haagen-Dazs là "If you love her, take her to Haagen-Dazs" - Nếu bạn yêu cô ấy, hãy đưa cô ấy đến Haagen-Dazs)
Tô Đồng gật đầu, khó hiểu hỏi, "Lại không muốn ăn nữa sao?"
"Cũng không phải..." Lý Gia Đồ không nói ra được. Theo ấn tượng của cậu, mấy quán kem gần đây không nằm ở hướng ngược lại, mà đều ở khu phố sầm uất. Cậu không muốn vì chỉ để ăn kem mà phải đi đường xa nên nói, "Em muốn về nhà."
Tô Đồng khó hiểu nhìn cậu, cũng chẳng phản đối, "Được, vậy về nhà."
Trong nhà có sẵn nguyên liệu nấu ăn nên không cần phải ra ngoài mua thêm. Vừa về đến nhà, Tô Đồng liền vào bếp đun một ấm nước nóng như mọi khi.
Lý Gia Đồ mở tủ lạnh, nhìn thức ăn đầy ắp bên trong. Các loại thịt có đùi gà và thịt ba chỉ, rau củ thì có cà rốt, cà chua, hành tây, đậu nành và ngô, trông ngô và cà rốt có vẻ không còn tươi lắm.
"Em cứ chơi trước đi, nấu xong sẽ gọi em." Tô Đồng đi tới, ngồi xổm xuống cạnh chân cậu, mở ngăn đông lạnh ra.
Lý Gia Đồ vội né sang một bên, nghe anh nói thế thì có chút ngượng, "Em đâu phải con nít, sao anh lại nói vậy? Cứ như ba mẹ em ấy."
Tô Đồng lấy một hộp thịt bò ba chỉ từ trong ngăn đá, cười nói, "Nếu em là con anh thật thì chắc anh đau đầu chết mất."
"Sao lại đau đầu chứ? Em ngoan lắm nhé, không tin thì anh cứ hỏi ba mẹ em xem." Cậu nhìn anh mở ngăn tủ mát, "Không ăn thịt ba chỉ được không?"
"Kiêng ăn --" Tô Đồng lại bỏ thịt ba chỉ vào tủ lạnh, nhưng vẫn trêu cậu bằng giọng điệu chọc ghẹo trẻ con.
Lý Gia Đồ đứng cạnh nhìn anh sơ chế thức ăn, ngượng ngùng quay đầu đi vài lần. Nếu cứ tiếp tục đứng bên cạnh như vậy, e rằng Tô Đồng lại sẽ bảo cậu ra ngoài chơi hoặc đi học cho mà xem. Cậu xách cặp đặt lên bàn học, lúc lấy sách vở ra thì bức thư bên trong rơi xuống đất.
Suýt nữa cậu đã quên sự tồn tại của bức thư này. Khi nhìn thấy lần nữa, Lý Gia Đồ vẫn thấy da đầu tê dại. Cậu mất kiên nhẫn xé phong bì, nhìn vào bên trong thì không khỏi sững sờ – không chỉ có thư mà còn có tiền nữa.
Cậu nhíu mày lấy tiền và thư ra. Tiền không nhiều, 300 tệ. Nếu đặt vào tay Trương Cạnh Dư hoặc La Tử Hào thì chắc là đã tiêu hết lúc nào không hay, mà khi đến tay cậu, có lẽ cũng không đủ tiền ăn trong hai ngày cuối tuần. Nhưng với Trịnh Đào, số tiền này có khi là khoản chi tiêu cho hơn nửa tháng.
Sao cậu ta lại cho cậu tiền? Đáp án chắc là nằm trong bức thư viết tay này. Lý Gia Đồ mở thư ra, những dòng chữ dù không đẹp mắt nhưng lại ngay ngắn và dễ đọc hiện ra trước mắt cậu. Cậu lướt mắt qua nội dung thư tìm chỗ nhắc đến tiền, quả nhiên thấy ở đoạn cuối cùng có câu trả lời rõ ràng.
Thì ra là trước đó khi Trương Cạnh Dư vay tiền cậu, lời nói đùa về chuyện "bán nghệ" của hai người bị Trịnh Đào ngồi phía sau nghe được. Như trong thư cậu ta nhắc tới, việc nghe được cậu không có tiền tiêu khiến cậu ta sốt ruột nhưng không dám nói ra. Nghĩ rằng hai năm nay, Lý Gia Đồ đã đối xử tốt với cậu ta, cậu ta cảm thấy nhất định phải giúp cậu, nhưng cậu ta cũng biết, rằng với tính cách của Lý Gia Đồ, cậu ấy sẽ không bao giờ mở miệng nhờ vả người khác, càng không thể nói đến chuyện vay tiền, cho nên cậu ta chỉ có thể đưa cho cậu bằng cách này.
300 tệ này không phải cho vay, mà là lòng biết ơn đối với sự giúp đỡ và quan tâm của Lý Gia Đồ trong hai năm qua. Trong thư, Trịnh Đào viết rằng Lý Gia Đồ đã khiến cuộc sống của cậu ta tràn ngập ánh sáng, cho cậu ta thấy những điều tốt đẹp và hy vọng của cuộc đời. Đó chính là món quà tinh thần mà dù tiền bạc cũng chưa chắc đã sánh bằng.
Lý Gia Đồ đọc mà chẳng hiểu gì, không khỏi thầm thấy quái lạ. Cậu cẩn thận đọc lại từ đầu bức thư thì càng thấy rợn người hơn. Lá thư rất dài, khoảng bốn trang giấy, nhưng dù vậy cũng e rằng không thể hiện hết được những lời Trịnh Đào muốn nói.
Thì ra, vào đêm tự học hồi lớp 10 mới vào trường ấy, cậu ta đã chú ý đến Lý Gia Đồ. Đó là đêm tự học đầu tiên từ sau khi họ lên cấp ba, Trịnh Đào đã đến lớp từ rất sớm, nhưng cậu ta không ngờ rằng còn có người đến sớm hơn cả cậu ta. Người đó chính là Lý Gia Đồ.
Lúc ấy, tớ trông thấy cậu đang đứng ở lan can, mặc đồng phục mới tinh, hai tay đút vào túi quần, nhìn về nơi xa. Một khắc kia, tớ đã ngây dại. Từ trước đến nay, tớ chưa từng gặp ai vừa tuấn tú vừa xa cách như cậu.
-- Trịnh Đào đã viết trong thư như vậy, --
Kể từ lúc đó, ánh mắt tớ không thể rời khỏi cậu được nữa. Tớ vẫn còn nhớ, đêm tự học đầu tiên ấy được tự do chọn chỗ ngồi. Rõ ràng cậu thu hút ánh nhìn của mọi người đến vậy, nhưng lại ngồi ở một góc hẻo lánh nhất, là hàng ghế đầu tiên từ dưới đếm lên, là vị trí gần tường nhất. Lúc tự giới thiệu trong buổi khai giảng, cậu cũng không nói năng lưu loát, thao thao bất tuyệt như những bạn học khác mà chỉ viết tên mình lên bảng, nói rằng cậu tên là Lý Gia Đồ. Và chữ của cậu thật sự rất đẹp.
Khắp bốn trang giấy đó, những gì được viết ra đều là những sự kiện lớn nhỏ đã xảy ra giữa cậu và Trịnh Đào.
Trong số những chuyện lớn, Lý Gia Đồ chỉ nhớ được hai việc: Một là ngày hôm đó cậu bắt gặp Trịnh Đào đang xem phim người lớn. Thì ra lúc ấy thứ Trịnh Đào xem là phim AV. Cậu ta nghĩ đến chuyện Lý Gia Đồ đã nhìn thấy, đã hiểu lầm cậu ta khiến cậu ta không còn cơ hội nào nữa. Vốn cậu ta từng nghe nói Lý Gia Đồ thích con trai, vậy mà lúc ấy Lý Gia Đồ lại nói cho cậu ta biết rằng cậu cũng xem phim AV.
Khi ấy tớ thật sự cảm nhận được thế nào là mất hết dũng khí, thì ra bọn họ đều lừa dối tớ. Cậu giống như những đứa con trai khác, đều thích con gái. Dù tớ có cố gắng đến mấy cũng sẽ không có cơ hội, nên tớ không kiềm được mà ôm lấy cậu.
-- Trịnh Đào viết, --
Gia Đồ, cậu không biết đâu, đó là kỷ niệm đẹp nhất kể từ khi tớ sống đến bây giờ. Tớ ôm cậu, dù bây giờ tớ có chết thì cũng không thấy có gì phải nuối tiếc.
"Thư tình?" Giọng nói của Tô Đồng bất ngờ vang lên ngay bên cạnh.
Lý Gia Đồ giật bắn mình tại chỗ, nhìn thấy trong mắt anh cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Cậu không còn gì để giấu giếm được nữa, liền đưa thư cho Tô Đồng, "Trịnh Đào viết cho em. Cậu ấy thừa nhận mình đang yêu đương trên mạng, và còn cảm thấy người kia chính là em."
Anh ngạc nhiên vô cùng, tay lau lên tạp dề, cầm lấy lá thư đọc. Vẻ mặt anh ban đầu vẫn bình thản, nhưng càng đọc lông mày anh càng nhíu chặt lại. Lý Gia Đồ nhìn vẻ mặt đăm chiêu của anh, gấp đôi những tờ tiền trước mặt.
Trong thư có nhắc đến chuyện cậu ta quen biết người kia, chuyện cậu ta từng dò hỏi người đó, và cả việc đối phương dần buông lỏng cảnh giác, thừa nhận bản thân chính là Lý Gia Đồ. Chính Trịnh Đào cũng tự hiểu là điều đó không thể, dù không nói rõ với người đó nhưng cũng không ít lần thầm nghi ngờ trong lòng. Thế nhưng mỗi lúc cậu ta nằm trong phòng lên mạng nói chuyện với người bạn ảo kia, nhìn thấy Lý Gia Đồ đang nằm trong chăn chơi điện thoại thì lại cảm thấy vô cùng an tâm.
Lần trước hai người hẹn gặp mặt, người kia đã thất hẹn. Sau đó Trịnh Đào hỏi Lý Gia Đồ đã đi đâu, cậu nói là ở nhà khiến Trịnh Đào rất buồn. Nhưng trong thời gian Lý Gia Đồ ra ngoài gọi điện thoại ấy, cậu ta nhận được tin nhắn của người bạn ảo kia, giải thích đủ loại lý do về chuyện gia đình nên đã thất hứa, vậy là cậu ta tức khắc không còn để bụng nữa.
Trịnh Đào viết bức thư này là vì hai chuyện. Chuyện thứ nhất là cậu ta lo Lý Gia Đồ gặp khó khăn trong cuộc sống nhưng không chịu tìm sự giúp đỡ từ bạn bè hay các bạn học khác, khiến bản thân phải chịu khổ chịu đói; chuyện thứ hai là muốn Lý Gia Đồ chứng minh, rốt cuộc cậu có phải là Thanh Trạch Cảnh Văn hay không.
Bởi vì cô chủ nhiệm luôn nói với cậu ta rất nhiều điều không hay về Thanh Trạch Cảnh Văn, luôn khuyên nhủ cậu ta về những điều nguy hại của yêu đương trên mạng, nói cho cậu ta biết, rằng cậu ta đã bị bạn ảo lừa dối. Cậu ta không tin, cậu ta nghĩ, mình thì có gì đáng để lừa chứ? Huống hồ Thanh Trạch Cảnh Văn không phải loại người đó, bởi vì Lý Gia Đồ không thể nào là người như vậy.
"Bây giờ em định làm thế nào?" Tô Đồng trả thư lại cho cậu, hỏi với vẻ nghiêm túc.
Lý Gia Đồ thật sự không ngờ được, bởi vì Trịnh Đào bình thường không phải là người khép kín. Cậu ta thường cười, thường nói chuyện với đám bạn, nhưng dù vậy thì vẫn không một ai biết cậu ta đang nghĩ gì.
Nếu nói thẳng trước mặt Trịnh Đào rằng cậu không phải Thanh Trạch Cảnh Văn, vậy Trịnh Đào sẽ đối mặt với nhân vật hư cấu mà cậu ta đã dành nhiều tâm sức vào như thế nào đây? Vả lại, không hiểu vì sao mà theo bản năng, Lý Gia Đồ cũng không muốn quá thân thiết với Trịnh Đào.
Đây là một bức thư tỏ tình, dù Lý Gia Đồ có từ chối hay đồng ý thì cũng không thể không thừa nhận rằng cậu đã thấu hiểu tấm lòng chân thành của cậu ta. Nhưng Lý Gia Đồ lại không muốn thừa nhận điều này. E rằng khi bước một bước này, sau này cậu sẽ có một mối quan hệ không thể nào dứt bỏ với Trịnh Đào.
Cậu bất lực lắc đầu, "Em không biết nữa. Anh thấy sao?"
Với lời nói và vẻ mặt không chút che giấu sự cầu cứu của cậu, Tô Đồng nghiêm túc nhìn cậu, rất lâu sau mới chậm rãi lắc đầu, "Đây là chuyện của em, em phải tự mình nghĩ cách giải quyết."
Cậu hoàn toàn không ngờ anh lại từ chối thẳng thừng như vậy.
Đúng là đây là chuyện của mình, nhưng...
Cậu không nghĩ ra nổi cái "nhưng" gì nữa, ngực đã bắt đầu phập phồng vì sự bất ổn trong lòng. Cậu mím chặt môi, mặt tức khắc đỏ bừng, "Em không biết nên mới hỏi anh."
"Trong lòng em đã biết rồi." Tô Đồng vẫn rất bình tĩnh, nhưng giữa hai hàng lông mày vẫn giữ vẻ ưu sầu nhàn nhạt. Giọng nói dịu dàng của anh ngăn lại sự kích động của cậu, "Em chỉ cần một chút thời gian để suy nghĩ."
Lý Gia Đồ không nhịn nổi đứng phắt dậy, cố nén sự hờn giận dấy lên từ đáy lòng, cắn răng khiến giọng nói trở nên cứng nhắc nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, "Em không biết. Vì sao anh cứ bắt em phải biết?" Chưa nói được hai câu, rốt cuộc cậu vẫn không thể kiềm chế được nữa, tức giận nói, "Vì sao lại phải tự mình nghĩ cách? Em đã hỏi anh rồi, vậy mà anh không thể giúp em một chút sao?" Cậu nắm chặt lá thư, run rẩy giơ trước mặt anh rồi ném nó xuống đất, "Trong đó nói em chưa từng tìm người giúp đỡ. Vậy em không thể tìm ai giúp em được, phải không?"