Chương 81: Lễ Tuyên Dương Và Bức Ảnh Gây Sốt

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Chương 81: Lễ Tuyên Dương Và Bức Ảnh Gây Sốt

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Miêu đại phu
Edit: Dú
--------------
Không lâu sau khai giảng, trường đã tổ chức buổi lễ tuyên dương thành tích học tập của năm học trước. Buổi lễ này được xem như một bước chuẩn bị trước ngày họp phụ huynh, giúp học sinh nhanh chóng hòa nhập lại với không khí học đường.
Vào chiều thứ Năm, sau tiếng chuông báo thức buổi trưa dành cho học sinh khối 12, mọi người không vào lớp như thường lệ mà đeo cặp xuống sân vận động. Theo yêu cầu của nhà trường, tất cả học sinh đều mặc đồng phục. Tuy nhiên, vì vừa tỉnh giấc trưa nên ai nấy đều trông khá uể oải.
Khi học sinh vào sân vận động, họ ngồi xuống thảm cỏ sân bóng theo từng khu vực đã được sắp xếp từ trước. Vị trí của lớp Lý Gia Đồ nằm ngay dưới một ngọn đèn pha cực lớn, khiến cả nhóm nổi bật hẳn lên. Bên cạnh đó còn có một chiếc quạt công nghiệp cỡ lớn, tiếng gió vù vù thổi tung vạt áo đồng phục của các cô cậu học trò gần đó, trông cứ như sắp bay lên vậy.
"Ôi dào, tôi lo quá đi mất..." La Tử Hào không biết lấy đâu ra một gói mực khô, vừa than thở vừa chia cho đám bạn xung quanh. "Sao học kỳ trước các ông thi tốt hết vậy? Bố tôi xem phiếu điểm, chỉ thiếu nước lấy gậy golf ra đánh tôi thôi đó."
Lý Gia Đồ dùng răng xé miếng mực khô trong tay, im lặng nhìn những người khác.
Chu Thư Uyên nhóp nhép nhai, bực bội nói, "Tôi cũng có cố ý đâu."
"Đờ mờ!" La Tử Hào đạp một phát vào đùi cậu ta, trên quần đồng phục lập tức in hằn một dấu giày xám trắng.
Trương Cạnh Dư vừa liếc mắt đã sáng bừng, "Giày mới à?"
"Đúng rồi!" La Tử Hào lắc chân, nhướn mày nói, "Đôi 1400 đó, ngầu không?"
Trịnh Đào tò mò, "Đắt không?"
Cậu ta nháy mắt mấy cái, "1900 tệ."
Nghe vậy, Trịnh Đào hít một hơi khí lạnh.
Cậu ta quay đầu nhìn xuống chân Lý Gia Đồ, vừa thấy đã ngạc nhiên thốt lên, "Gia Đồ, đôi này cũng là giày mới của ông phải không? Hình như cùng nhãn hiệu với La Tử Hào?"
Lý Gia Đồ đang ngồi xếp bằng, nghe xong thì nhìn xuống chân mình, thờ ơ đáp, "Ừ, mua lúc nghỉ hè."
Trịnh Đào cảm thán, "Chắc đắt lắm nhỉ?"
"Cũng tạm." Miếng mực khô trong miệng đã nhai hết vị, nhưng Lý Gia Đồ vẫn chưa nuốt.
La Tử Hào trả lời thay, "Đôi của cậu ấy hơn 600 tệ, hôm đó tôi cũng thấy. Nhưng không có cỡ của tôi, nếu không tôi cũng đã mua một đôi rồi."
Trước khi nghỉ trưa, Lý Gia Đồ nghe Đàm Hiểu Phong nói đã thấy tên cậu trong danh sách lớp bồi dưỡng học sinh ưu tú. Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu, và dù đã suy nghĩ cả buổi trưa, cậu vẫn không thể tin đó là sự thật. Mặc dù thành tích thi cử học kỳ trước của cậu không tệ, nhưng so với ba học kỳ trước đó thì lại khá thất thường.
Với thành tích không ổn định như vậy, lẽ ra cậu không thể được chuyển đến lớp bồi dưỡng học sinh ưu tú.
Không biết Đàm Hiểu Phong có nhìn nhầm danh sách không nữa.
Suốt buổi lễ chào cờ, cậu cứ mãi suy nghĩ về chuyện này.
Danh sách chính thức sẽ được công bố sau buổi họp phụ huynh, nhưng sẽ không được công khai rộng rãi. Bởi vì hiện tại sở giáo dục đã ra lệnh cấm dạy thêm, dù là miễn phí cũng không được, trong khi trường cậu lại là trường trọng điểm nên luôn bị giám sát rất chặt chẽ. Đến lúc đó, giáo viên chủ nhiệm sẽ nói chuyện riêng với các học trò được tuyển chọn vào lớp bồi dưỡng, đồng thời thông báo về việc sắp xếp chương trình học.
Sau khi chào cờ xong, đám học sinh lại ngồi xuống thảm cỏ một lần nữa. Lý Gia Đồ nhận được một viên kẹo sữa "Đại bạch thỏ" từ Đàm Hiểu Phong, không khỏi ngạc nhiên.
Đàm Hiểu Phong nhai viên kẹo thơm mùi sữa, chỉ vào Phùng Tử Ngưng đang ngồi phía sau, "Tiểu Ngưng cho đấy."
Ngửi thấy mùi sữa khi cậu ta nói chuyện, Lý Gia Đồ lại nhớ tới Tô Đồng.
Hai người họ nghỉ hè cùng nhau ra nước ngoài chơi, đi cả Singapore, Malaysia và Thái Lan. Sau chuyến đi này, Đàm Hiểu Phong đen sạm đi một bậc, đặc biệt là trên cánh tay có một vệt cháy nắng hiện rõ.
"Sao cậu ấy không bị đen nhỉ?" Khi khai giảng, Lý Gia Đồ thấy hai người đi cùng nhau, không khỏi nghi ngờ liệu có phải chỉ mình Đàm Hiểu Phong đến vùng nhiệt đới một mình không.
Đàm Hiểu Phong mỉm cười, "Người ta đi mười ngày dùng gần hết ba lọ kem chống nắng, làm sao mà đen nổi?"
Lý Gia Đồ trợn mắt, nhưng nghĩ lại thì đây đúng là phong cách của Phùng Tử Ngưng, không khỏi thấy buồn cười.
Hai người họ thì thầm với nhau trong lúc hiệu trưởng đang phát biểu. Phùng Tử Ngưng khom người ló đầu từ phía sau, đổi chỗ cho cô bạn ngồi cạnh Đàm Hiểu Phong rồi lấy hai viên kẹo sầu riêng trong túi ra, đưa cho Lý Gia Đồ, "Cho ông ăn này."
Vừa nghe cậu ta mở miệng, Lý Gia Đồ lập tức nín thở.
Đàm Hiểu Phong ngửi thấy mùi sầu riêng khi cậu ta nói chuyện bèn dùng vẻ mặt ghét bỏ đẩy cậu ta ra, "Ông đi chỗ khác được không? Đừng ngồi cạnh tôi nữa."
"Tôi không có mà." Phùng Tử Ngưng trừng mắt với cậu ta rồi đưa kẹo sầu riêng cho Lý Gia Đồ, "Ông ăn thử xem, ngon lắm luôn. Tôi cố ý mang cả một túi lớn về đó."
Khóe miệng Lý Gia Đồ giật giật, khó khăn nhận lấy hai viên kẹo sầu riêng. Thấy đôi mắt Phùng Tử Ngưng vẫn nhìn mình chằm chằm đầy vẻ mong chờ, cậu chậm rãi bóc gói kẹo ra. Lúc cậu định nhét vào miệng thì thấy Phùng Tử Ngưng cũng đang giục Đàm Hiểu Phong ăn kẹo.
Đàm Hiểu Phong dùng tay ra hiệu từ chối thẳng thừng rồi nói, "Nếu còn ép tôi ăn là chúng ta tuyệt giao đấy."
Lý Gia Đồ thấy Phùng Tử Ngưng ngạc nhiên há miệng, liền lập tức nhét viên kẹo đã bóc vỏ vào miệng cậu ta.
Phùng Tử Ngưng rất bất mãn nhíu mày, lầm bầm, "Thật sự ngon mà, sao các ông không tin tôi?"
"Giờ ông đừng nói gì nữa." Đàm Hiểu Phong nhét bình nước trong cặp vào tay cậu ta, "Ăn xong súc miệng rồi hẵng tìm bọn tôi."
Phùng Tử Ngưng ai oán liếc Đàm Hiểu Phong một cái sắc lẻm, dùng sức nhai kẹo sầu riêng trong miệng.
Sau khi hiệu trưởng phát biểu xong, đến lượt chủ nhiệm giáo vụ. Ông tổng kết thành tích học sinh các khối của năm học trước, khen ngợi những em xuất sắc và chuẩn bị lịch trình học cho năm học mới. Sau khi các vị lãnh đạo phát biểu trong buổi lễ này, đến phần tuyên dương những học sinh có thành tích xuất sắc của năm học trước.
Phùng Tử Ngưng vừa ăn xong viên kẹo sầu riêng thơm lừng, nên lúc được trao thưởng thì có chút ảnh hưởng. Lý Gia Đồ đứng bên cạnh cậu ta nên tận mắt chứng kiến khi hiệu trưởng tự mình trao giấy khen cho Phùng Tử Ngưng. Khi nghe cậu ta nói lời cảm ơn, sắc mặt hiệu trưởng đã thay đổi một chút.
Nếu hiệu trưởng không nhanh chóng rời đi, suýt nữa cậu đã bật cười thành tiếng.
"Ông tìm gì đấy?" Đàm Hiểu Phong vừa về đến chỗ ngồi thì cặp sách đã bị Phùng Tử Ngưng giật lấy lục lọi, đầu cậu ta như dính vào trong cặp.
Phùng Tử Ngưng ngẩng đầu, lôi ra một bình cà phê đã uống được một nửa, vặn nắp ngửa cổ tu ừng ực.
Lý Gia Đồ và Đàm Hiểu Phong cùng nhau bật cười, cả hai đều nhét một viên kẹo sữa "Đại bạch thỏ" vào miệng.
Ban Khoa học Xã hội tổng kết ngay sau ban Khoa học Tự nhiên. Cũng như thường lệ, tên học sinh được khen thưởng sẽ hiện trên màn hình chiếu đặt cạnh sân bóng. Màn hình chiếu không lớn lắm nên những học trò ngồi hơi xa sẽ không thấy rõ. Vì vậy, chỉ những ai chú tâm lắng nghe mới biết được tên các nhân vật dẫn đầu các khối theo lời thầy cô tổng kết.
Lý Gia Đồ thấy tiếp theo không có việc gì liên quan đến mình nên cuộn tấm giấy khen bỏ vào cặp, tìm một quyển sách rồi cúi đầu đọc.
Nếu không phải có người bên cạnh xì xào về thành tích cực tốt của hoa khôi giảng đường, rồi kéo áo cậu để cậu ngẩng đầu nhìn, thì hẳn cậu đã không nhận ra mình đã cúi đầu quá thấp khiến xương cổ đau nhức rồi. Cậu nhìn hàng học sinh đang nhận bằng khen cạnh bục phát biểu, vừa xoa cổ thì bỗng nhiên nhận ra một người đứng trong hàng ngũ đó.
Cậu nhất thời không nhớ nổi tên cô nàng.
Tên gì nhỉ? Lý Gia Đồ vô thức nhìn về phía Trịnh Đào, chỉ thấy cậu ta đứng thẳng lưng, cổ rướn dài, nhìn chằm chằm một người trong hàng mà không chớp mắt.
Cậu nghĩ mình sẽ không đoán sai, chắc cậu ta và cậu đang cùng nhìn về một cô gái. Nhưng Lý Gia Đồ vẫn không nhớ nổi tên cô là gì, họ Kim hay họ Dương? Cậu chỉ nhớ, chính mình từng bị cô hất một ly hồng trà.
Xem ra hai người kia đã gặp nhau rồi, có vẻ Trịnh Đào quen người đó. Cậu ta vẫn chưa quên cô nàng đâu.
Lý Gia Đồ mượn kính của Đàm Hiểu Phong nhưng không đeo mà chỉ đặt trước mắt để điều chỉnh tiêu cự, cuối cùng cũng thấy rõ cái tên trên màn chiếu. Cậu nhớ cô ta học lớp 11/3. Quả nhiên, trong danh sách lớp 11/3 trên màn chiếu có một cái tên mà cậu vẫn có ấn tượng -- Kim Nhã Văn.
Thành tích tốt đến vậy, là top 10 của ban Khoa học Xã hội.
"Vừa ý ai rồi à? Nhìn không chớp mắt luôn." Thấy Lý Gia Đồ trả lại kính cho Đàm Hiểu Phong, Phùng Tử Ngưng cười xòa hỏi.
Cậu lắc đầu, suy nghĩ một lát rồi nói, "Lớp cũ của ông điểm số tốt ghê, lọt vào top 20 không ít đâu."
"Đúng rồi, với cả số con gái vào ban Khoa học Xã hội cũng nhiều nhất." Phùng Tử Ngưng gật đầu tán thành.
Chu Thư Uyên tò mò quay người lại, "Không phải con trai lớp bên đó hiếm lắm nên rất được chào đón sao? Sao ông lại chạy sang lớp bọn tôi?"
Phùng Tử Ngưng hơi bĩu môi, "Cũng chẳng được chào đón lắm đâu. Tiêu chuẩn của các bạn ấy cao lắm, với lại cũng có rất nhiều hủ nữ. Cả lớp có mười một thằng con trai, họ chỉ hận không thể "ghép cặp" thành năm đôi. Tôi vừa đúng là người thứ 11 nên rời đi là chuẩn rồi."
"Tôi thấy nếu ông không đi thì cũng chẳng phải người thứ 11 đâu." Chu Thư Uyên cười đầy ẩn ý.
Cậu ta chớp mắt vô tội, "Nghĩa là sao cơ?"
Đàm Hiểu Phong liếc sang cậu, còn Lý Gia Đồ thì thoáng nhìn rồi bật cười.
Lý Gia Đồ nhìn vào mắt cậu ta là biết cậu ta muốn nói gì. Rõ ràng là cậu ta đang nghĩ: "Cái tên này lại bắt đầu giả ngây giả ngô rồi."
Điểm thi cuối kỳ năm học trước của Trịnh Đào vẫn không hề khởi sắc chút nào. Thậm chí thành tích của cậu ta còn tệ hơn một chút so với học kỳ trước, xếp thứ hai từ dưới lên của lớp, hầu hết các môn đều bị điểm kém. Không biết cậu ta có bao giờ nghĩ đến lỗi sai của mình xuất phát từ đâu để tìm cách thay đổi không, hay là cậu ta vốn không có cách nào thay đổi thực trạng này.
Sau khi ban Khoa học Xã hội khen thưởng xong, Lý Gia Đồ thấy cậu ta cúi đầu đọc sách bài tập tiếng Anh, trong lòng vẫn không khỏi cảm thấy phức tạp.
"Lý Gia Đồ." Phùng Tử Ngưng đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, trừng mắt nhìn cậu.
Cuốn sách trên tay cậu còn chưa kịp lật sang trang mới, cậu thắc mắc nhìn về phía cậu ta, "Sao thế?"
Cậu ta lén nhìn xung quanh rồi dần dần tiến sát lại chỗ cậu, nhỏ giọng hỏi, "Hôm nay ông lên Tieba chưa?"
"Gì cơ?" Lý Gia Đồ chưa từng vào Tieba của trường, nhưng nghe cậu ta nói vậy thì lập tức cảm thấy không ổn.
Đàm Hiểu Phong ngồi bên cạnh thấy vẻ mặt cậu ta không đúng lắm bèn ghé người qua hỏi, "Chuyện gì thế?"
Mặt Phùng Tử Ngưng lúc trắng lúc xanh, giơ điện thoại ra trước mặt hai người họ rồi cố gắng nói, "Bài đăng về Đồ Đồ và thầy Tô đang hot rồi."
Lòng Lý Gia Đồ chùng xuống, cầm điện thoại mở bài đăng ra. Vì cậu không quen dùng nên phải trượt một lúc mới thấy ảnh ở trên cùng của bài đăng.
Cái thang cuốn.
Cậu muốn hít thở nhưng chẳng thể nào thở nổi.
Đó là bức ảnh chụp cậu và Tô Đồng đứng cùng nhau trên thang cuốn của siêu thị. Trong ảnh, cậu đang ôm tay Tô Đồng nói gì đó, còn anh thì hơi khom người xuống, cười rất tươi.
Lúc ấy bọn cậu đang nói gì? Lý Gia Đồ nghĩ mãi cũng không nhớ ra.
Nhưng cậu trong ảnh cười rất vui vẻ. Vui đến mức bây giờ nhìn lại thấy thật chói mắt.
New Balance 1400: (Chú thích: Hình như là đôi New Balance 1400)