Buổi họp phụ huynh

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Buổi họp phụ huynh

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Về rồi à?" Khi thốt ra lời này, ngay cả Lý Gia Đồ cũng không nhìn rõ bóng người vừa bước vào. Cậu khẽ hé mắt, chỉ thấy Tô Đồng đang tiến lại gần, khẽ đáp lời, như thể sợ mình đang nói mê.
Tô Đồng tháo đồng hồ đặt lên bàn.
Lý Gia Đồ cầm điện thoại nhìn thoáng qua, vừa qua năm giờ sáng. Sự mệt mỏi và buồn ngủ sâu sắc bao trùm lấy cậu, chưa kịp nhìn Tô Đồng cởi áo thì cậu đã không chịu nổi, lại nhắm nghiền mắt.
Nhưng một phần ý thức vẫn còn đó, chưa chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.
Cậu cảm giác Tô Đồng nằm xuống bên cạnh, rồi xoay người đối mặt với cậu. Anh vén chiếc chăn nằm giữa hai người, kéo cậu vào lòng. Lý Gia Đồ thấy không thoải mái nên cựa quậy, tìm một tư thế dễ chịu hơn rồi mới thực sự ngủ say.
Trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, cậu cảm nhận được Tô Đồng đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán mình.
Vì ngủ quá muộn, nên sáng hôm sau, khi chuông báo thức của Lý Gia Đồ vang lên, Tô Đồng đã mở mắt nằm trên giường.
Lý Gia Đồ rửa mặt xong, trở về phòng thay quần áo, thấy anh đã dựa lưng vào gối ngồi trên giường, cậu bèn nói, "Anh ngủ tiếp một lát nữa đi."
"Ừ." Tô Đồng lẳng lặng nhìn cậu, không nằm xuống ngay.
Cậu mặc quần áo xong, ngồi vào ghế bên cạnh đi tất. Nghĩ một lát, cậu xách đôi giày từ bên ngoài vào, mang chúng trước mặt Tô Đồng, "Em đi đây."
Tô Đồng gật đầu, "Trên đường cẩn thận nhé."
Vốn dĩ cậu còn tưởng mùa hè chưa qua, mỗi ngày vẫn phải chịu đựng cái nóng bức khó chịu và ánh nắng chói chang. Nhưng cái lạnh se sắt trước làn sương mù chưa tan hết đã nhắc nhở Lý Gia Đồ rằng đã đến lúc giao mùa. Cậu hiếm khi ra ngoài sớm đến vậy, và cũng hiếm khi ngẫm nghĩ về cách thời gian trôi đi nhanh chóng như những giọt sương.
Không ít người bắt xe buýt vào sáng sớm, ở trạm toàn là người với người. Có người đi làm, có học sinh, sinh viên, và cả những người già đi chợ sớm mua thức ăn. Chuyến xe buýt đầu tiên đông nghịt khách, Lý Gia Đồ không chen lên được, đành đợi thêm một chuyến nữa. Cậu dùng ứng dụng Wechat, làm mới trang để xem khoảng cách giữa chuyến xe tiếp theo và trạm này là bao nhiêu, tính toán thời gian, thấy cũng không muộn lắm.
Nhưng trước khi chuyến xe tiếp theo cập bến, một hàng khách khác lại vội vã chạy tới chờ xe.
Lý Gia Đồ nhớ tới một lần xem kịch của Anh, cậu từng đọc được một câu thoại. Trong đó có câu: "Người tốt không như xe buýt, cứ mười phút lại có một chuyến."
May mắn thay, chuyến xe lần này tuy chật chội nhưng vẫn còn một chỗ nhỏ cho cậu. Lý Gia Đồ soát vé ở cửa trước, sau đó đứng cạnh cửa sau của xe. Thậm chí khi xe đi qua các trạm dừng, cậu chỉ cần nhường đường ở giữa cho khách xuống xe là được.
Không khí oi bức trong xe khiến cậu cảm thấy ngột ngạt. Khó khăn lắm cậu mới xuống được xe, khí hậu vừa lạnh vừa nóng khiến cậu rùng mình, nhưng dù sao cũng thở phào nhẹ nhõm.
Giờ này là lúc tiết thể dục buổi sáng kết thúc, Lý Gia Đồ kịp chạy đến căn tin mua bữa sáng. Chẳng qua là giờ này đến căn tin thì cũng không còn mua được mấy món ăn sáng bán chạy nữa. Thôi thì đành mua hai cái bánh bao nhân trứng sữa, kết quả là mới ăn được một miếng đã ngọt đến mức cậu nhăn hết cả mặt. Quả nhiên vẫn không thể ăn nổi món này. Cậu đến quầy ăn vặt lấy sữa, rồi vứt bánh bao đi.
Trong lớp, các bạn xung quanh đều đã ổn định chỗ ngồi.
Lý Gia Đồ vừa ngồi xuống uống sữa thì thấy Trương Cạnh Dư hỏi một cách kỳ quặc, "Về rồi à?"
Cậu hơi giật mình, liếc nhìn cậu ta, "Ừ."
"Cũng lạ thật, hôm qua cô chủ nhiệm trực ban, có vào phòng chúng ta." Trương Cạnh Dư buồn bực, "Rõ ràng là ông không có mặt trong phòng, nhưng sao cô chẳng hỏi câu nào nhỉ? Chỉ cần Phùng Tử Ngưng nói nhà cậu ấy có việc nên về, là cô không truy hỏi gì thêm. Lạ ghê."
Lý Gia Đồ rũ mắt, vốn định im lặng cho qua chuyện, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu vẫn nói, "Đúng là nhà tôi có việc thật."
Trương Cạnh Dư cười hỏi, "Nhà nào của ông cơ?"
Sữa trong hộp đã uống hết, phát ra tiếng xì xụp. Lý Gia Đồ không trả lời.
Sau đó, Lý Gia Đồ hầu như không nói lời nào với ai, thậm chí trước tiết Hóa phải thu vở bài tập, cậu cũng không nhắc nhở hay thúc giục gì. Nhưng các bạn học vẫn nộp vở đầy đủ trước giờ học. Lý Gia Đồ đặt chồng vở lên bàn giáo viên, trước khi về chỗ thì vừa lúc trông thấy Tưởng Linh Xuyên đang cầm sách bài tập bước vào lớp.
Dù cô đã trang điểm nhẹ nhưng vẫn không che được quầng thâm dưới mắt, vừa nhìn đã đoán được tối hôm trước cô không ngủ ngon. Trước khi Tô Đồng ra ngoài hôm qua cũng không nói với Lý Gia Đồ là đi gặp ai. Lúc đó cậu không hỏi, bây giờ cũng chẳng đoán được vì sao Tưởng Linh Xuyên lại mất ngủ.
Tưởng Linh Xuyên đã dạy lớp cậu được nửa năm, học sinh cũng rất quen với cô. Cô giáo này tuy thân thiện nhưng luôn tạo cảm giác xa cách với người khác, đúng là giống một nữ thần chỉ có thể nhìn từ xa chứ chẳng thể thân thiết được.
Lý Gia Đồ làm cán sự môn cho cô được nửa năm nay, nhưng những cuộc nói chuyện giữa hai người rất ít ỏi. Thành tích môn Hóa của cậu luôn tốt. Tưởng Linh Xuyên không hỏi cậu có cách học đặc biệt gì không, cũng không hỏi cậu có gặp phải khó khăn gì không. Hai người đồng thời xuất hiện đã ít lại càng ít, giống như mối quan hệ giữa Lý Gia Đồ và các thầy cô bộ môn khác vậy. Nhưng vì mối quan hệ của hai người là như vậy, thế nên Lý Gia Đồ mới không mong Tô Đồng và Tưởng Linh Xuyên sẽ nhắc gì đến cậu. Đó thực sự không phải là chuyện hay ho gì.
Tưởng Linh Xuyên trông có vẻ không để ý đến cậu, nhưng cuối cùng cô vẫn kể chuyện của cậu cho Tô Đồng nghe.
Điều này làm Lý Gia Đồ nhớ tới cô chủ nhiệm cấp hai của cậu – một nghiên cứu sinh vừa tốt nghiệp đại học. Dù là người ban đầu dễ hòa nhập và cởi mở, hay là người sau đó im lặng ít nói, cô giáo chủ nhiệm ấy vẫn chẳng tiếp xúc với Lý Gia Đồ bao giờ.
Cậu đã tự thấy thỏa mãn, chẳng quan tâm có thể thi đậu trường trọng điểm hay không. Thế nên, trong mắt các bạn học khác, cậu được cô chủ nhiệm "dạy dỗ" rất thoải mái. Chính Lý Gia Đồ cũng cảm thấy như vậy.
Mãi đến lần đó khi nói chuyện với ba, ông nhắc tới một số chuyện nhỏ nhặt ở trường của Lý Gia Đồ. Những chuyện này, nếu không phải được cô chủ nhiệm quan sát và kể lại mỗi ngày, thì ông tuyệt nhiên sẽ không hay biết gì. Từ khi ấy, Lý Gia Đồ mới biết hóa ra bao chuyện lớn nhỏ xảy ra ở trường đều nằm trong sự kiểm soát của ba mẹ.
Lý Gia Đồ biết ba mẹ đang quan tâm đến cậu, nhưng điều này không đủ để cậu mặc kệ. Sau đó, dù là khi ở trường, Lý Gia Đồ cũng rất ít nói chuyện. Cậu chẳng viết nhật ký, không nghe điện thoại ở nhà, không chủ động bắt chuyện với ai ở trường nữa. Dù người khác có hỏi, câu trả lời của cậu cũng rất ngắn gọn và lạnh nhạt. Ngay cả mẹ cậu cũng từng vô tình nói một lần, rằng cậu ở trường như biến thành một người khác.
Lý Gia Đồ không quan tâm tính cách như thế có khiến mình không có bạn bè hay không, cậu thấy bạn bè cũng chẳng quan trọng gì cho lắm. Việc suy xét vấn đề giữa người với người và cả tình nghĩa đối với cậu mà nói thì không phải chuyện gì thoải mái lắm, bởi vì mang trong mình sự phản nghịch khác hẳn với những người bình thường đã đủ bào mòn sức lực của cậu.
Vậy nên Lý Gia Đồ thầm mong mỏi hết lần này đến lần khác, mong rằng Tô Đồng tuyệt đối đừng dùng cách của người lớn đó để quan tâm đến cậu. Nếu anh thực sự làm vậy, thì tuyệt đối đừng để cậu phát hiện ra.
Sáng nay có tiết học của cô chủ nhiệm. Trước khi bắt đầu bài giảng, Lý Gia Đồ cảm giác ánh mắt của cô hơi dừng lại trên người cậu, vậy mà sau đó cô lại chẳng tìm cậu. Đến giờ tan học, cô nhắc lại những công việc được sắp xếp cho buổi họp phụ huynh, hy vọng học trò có thể tuân theo kỷ luật, biết lễ phép, để lại ấn tượng tốt cho các bậc cha mẹ.
Đây sẽ là buổi họp phụ huynh cuối cùng của thời cấp ba. Cha mẹ nào cũng tha thiết muốn biết trong năm nay, trường sẽ sắp xếp và đưa ra những chính sách gì đối với việc học tập và cuộc sống của học sinh lớp 12. Đồng thời, họ cũng hy vọng có thể nắm rõ tình hình học tập của con cái mình để lưu tâm, biết con họ có thể thi lên đại học không, và thi vào trường nào.
Nhưng vẫn sẽ có những phụ huynh học sinh không thể đến được. Trong phòng ký túc xá của Lý Gia Đồ có một người, đó chính là Trịnh Đào. Hai lần họp phụ huynh trước, cha mẹ của Trịnh Đào không đến dự. Lý do lần này cũng giống như thế, đều là thu hoạch vụ mùa, việc đồng áng bận rộn.
Trong buổi trò chuyện, Trịnh Đào kể xong chuyện cha mẹ cậu ta không thể tham gia họp phụ huynh thì lại bắt đầu than thở về học bổng năm học mới.
"Cô chủ nhiệm đã đề cử cậu rồi, cứ băn khoăn chuyện viết đơn xin làm gì?" Trương Cạnh Dư thấy khó hiểu, "Tiền cho không mà không muốn, cậu ngốc à?"
Trịnh Đào buồn rầu, "Nhưng điểm của tôi kém thế mà. Lại còn muốn được học bổng, thấy băn khoăn thế nào ấy... Chắc chắn vẫn còn nhiều bạn có hoàn cảnh khó khăn hơn tôi, nhưng thành tích của các bạn ấy tốt, nên giúp các bạn ấy mới đúng."
"Thành tích bọn họ tốt nên được học bổng. Còn cậu thì giật được cái học bổng nào à?" La Tử Hào bỗng xen vào.
Trịnh Đào không đáp.
Trong phòng im lặng. Lý Gia Đồ không tham gia cuộc trò chuyện này, sau khi tất cả đã yên tĩnh lại thì thấy buồn ngủ. Lúc cậu sắp ngủ thiếp đi thì nghe Đàm Hiểu Phong nói, "Cầm tiền dùng vào việc học tập là được. Có gì mà phải áy náy." Đây là câu cuối cùng trong buổi tối này ở ký túc xá, không biết Trịnh Đào có nghe lọt tai hay không. Sau đó, buổi nói chuyện chính thức kết thúc.
Sáng hôm họp phụ huynh, rõ ràng còn vài tiếng nữa mới chính thức bắt đầu, vậy mà các bậc phụ huynh đã từ khắp nơi đổ về trường. Cảnh này khiến cậu nhớ tới buổi họp phụ huynh năm ngoái, một tình cảnh chẳng khác gì. Trong buổi họp phụ huynh năm ngoái, cậu đã gặp Tô Đồng. Hóa ra, thời gian hai người quen nhau chẳng dài, nhưng Lý Gia Đồ lại cảm thấy như đã trải qua vài kiếp người. Dù đã trải qua vài kiếp, nhưng e là mỗi kiếp lúc đi qua cầu Nại Hà, cậu vẫn không cam lòng uống chén canh Mạnh Bà. Thế nên, ngày ấy khi Tô Đồng xuất hiện, từng lá cây hay ngọn cỏ đều được Lý Gia Đồ ghi nhớ rất rõ trong ký ức.
Vì chuyển sang tòa nhà dạy học khác nên vị trí Tô Đồng đỗ xe đạp lúc ấy, bây giờ đứng ngoài hành lang đã không nhìn thấy nữa. Vậy mà cậu vẫn nhớ rõ như in chiếc áo sơ mi bạc màu vì ánh mặt trời chiếu vào. Anh được chủ nhiệm ban coi trọng, cũng được đàn chị là giáo viên chủ nhiệm quan tâm. Tuy nụ cười của anh không thể xem là thân thiết, nhưng thoạt trông rất yên lòng. Lần đầu tiên Lý Gia Đồ gặp anh đã cảm thấy anh là một người tốt.
Nhưng cảm giác này đã nhanh chóng bị che giấu. Cùng với ký ức khắc sâu về Tô Đồng là hình ảnh sườn mặt của ba cậu ngồi trong lớp ngày đó, và cả chén trà đặt trước mặt ông.
Thỉnh thoảng Lý Gia Đồ nghi ngờ rằng, phải chăng sự trầm lặng khác biệt của mình là được di truyền từ một phần của ông. Nhưng mỗi lúc cậu nhớ tới khoảnh khắc ba lẳng lặng ngồi đó, rồi nhớ tới cảnh hồi cấp hai, mỗi lần ông đều phải đứng lên bục giảng để phát biểu, cậu vẫn cảm thấy áy náy và thương ba.
Lần này, Lý Quân Trác đến muộn hơn lần trước một chút, gần như là mang theo áp lực mà đến. Lý Gia Đồ dẫn ông lên tầng. Trước khi ông đi vào lớp, cậu không nhịn được nói, "Ba, ba đừng nói gì với giáo viên nhé. Các thầy cô không biết con là ai đâu."
Ông gật đầu, thái độ không chút lạnh lùng nào, thậm chí còn khẩn thiết đến mức chân thành, "Ba biết rồi."
Lý Gia Đồ nhớ lần trước mấy đứa bạn đã từng kể, sau khi tan họp, ba cậu đã tự giới thiệu với các thầy cô xung quanh, với mong muốn biết được tình hình của con mình. Vậy mà lại bị thầy cô lạnh nhạt. Chỉ tưởng tượng đến hình ảnh đó thôi, cậu đã thấy trái tim mình như đóng băng. Mà giờ đây khi nghe Lý Quân Trác nói như vậy, lòng cậu như rơi vào khoảng không, những oán giận ùn ùn kéo đến trong lòng. Tuy cậu không mong mình có tiếng tăm gì, nhưng khi cậu nghĩ đến việc đứa con trai của ba không được ai biết đến, lại thấy buồn bã không thể nói rõ, không thể chịu nổi.