Chương 86

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi đèn đầu giường tắt, Lý Gia Đồ vẫn đang đọc sách trên máy tính bảng. Không hiểu sao, vừa ngẩng đầu lên, cậu đã thấy Tô Đồng quay sang. Trong mắt anh tràn đầy ý cười, anh vỗ nhẹ lên chiếc gối bên cạnh. Lý Gia Đồ liền đặt máy tính bảng xuống, chui vào chăn nằm.
Vì mới đổi sang một lọ dưỡng da mới nên hơi thở của Tô Đồng cũng mang một mùi hương khác. Trong bóng tối, trán anh chạm vào trán cậu, khiến cậu không khỏi bật cười. Chóp mũi họ cũng chạm vào nhau.
"Anh thơm quá," cậu khẽ nói.
Khi xương sống mũi chạm vào nhau, hơi thở của cậu có chút ngập ngừng. Cậu dụi dụi mũi vào mũi anh, lại bật cười vì hành động trẻ con đó, không nhịn được cúi đầu xuống, áp trán dưới cằm anh.
Giọng Tô Đồng mang vẻ bất đắc dĩ pha chút nghi hoặc, "Em cười gì vậy?"
"Có gì đâu." Lý Gia Đồ vội lắc đầu, cũng không nghĩ ra vì sao mình lại muốn cười. Cậu không nghĩ ra nguyên nhân nên đành nói, "Vì em vui thôi."
"Vui à?" Tô Đồng ngạc nhiên, sau đó cũng bật cười theo cậu.
Lý Gia Đồ nghe tiếng cười khe khẽ của anh liền hỏi, "Anh cười gì đấy?"
"Vì vui thôi." Chóp mũi anh chạm vào cánh mũi cậu.
Cậu không nhìn rõ được gương mặt Tô Đồng, cũng không thấy rõ tầm mắt anh đang đặt ở đâu hay anh đang nhìn gì. Hơi thở của anh rất thơm, Lý Gia Đồ hít sâu vào, tìm thấy nhịp điệu hô hấp của riêng mình.
Môi anh ở đâu nhỉ? Lý Gia Đồ chẳng nhìn thấy.
Cậu đoán chắc Tô Đồng cũng không nhìn rõ, thế nhưng hơi thở gần gũi như vậy thì môi họ hẳn không cách xa nhau là bao. Cậu cảm thấy môi mình khô khốc, không chừng dù có hôn đi nữa thì cũng sẽ không cảm nhận được gì. Cậu hơi ngẩng đầu, còn chưa kịp xác định xem môi mình đã chạm vào da hay môi anh thì anh đã cúi xuống.
Đây không phải lần đầu tiên họ hôn nhau, nhưng trong đầu Lý Gia Đồ vẫn trống rỗng, cứ ngỡ nụ hôn này là giả. Đôi môi khô dần có thêm độ ấm và độ ẩm. Bàn tay cậu đặt dưới người không biết phải làm sao, cậu do dự không biết có nên nâng tay ôm lấy cổ Tô Đồng không, ấy vậy mà bàn tay anh đã luồn vào áo ngủ cậu, vuốt ve từ xương bướm, vòng eo của cậu, rồi dừng lại khi tiến vào quần cậu.
Tô Đồng vòng chân cậu ngang hông mình.
Lý Gia Đồ khó khăn lắm mới giơ được đôi tay tê dại lên, lúc anh nắm lấy mông cậu thì cậu hơi ngẩn ngơ.
"Anh có nhìn thấy em không?" Khi Tô Đồng đè cậu dưới thân, vén áo hôn lên ngực, Lý Gia Đồ mơ màng hỏi.
Tô Đồng hơi sững lại, tay anh đặt xuống trong bóng tối, bất cẩn chạm vào hai tay cậu đã vô thức duỗi lên gối, "Anh bật đèn nhé?"
Lý Gia Đồ nắm chặt tay lại, mơ màng lên tiếng, "Ừm."
Chỉ nửa phút trôi qua thôi nhưng chắc là Tô Đồng đã dùng sức khá mạnh, nên vị trí đặt tay lên cánh tay cậu hình như vẫn còn hằn dấu. Lý Gia Đồ còn chưa kịp cảm nhận sức mạnh lưu lại trên làn da ấy thì Tô Đồng đã bật đèn đầu giường lên rồi.
Ánh đèn màu cam chiếu lên đuôi lông mày và cằm cậu.
Tô Đồng cúi đầu ngắm nhìn cậu.
Ánh sáng quá mờ nên Lý Gia Đồ không thấy rõ hình ảnh mình trong đôi mắt anh. Nhưng cậu nghĩ, chắc chắn trên mặt cậu đã tràn đầy vẻ si mê rồi.
Điều hòa hơi lạnh, Tô Đồng kéo chăn lên, che khuất cơ thể hai người.
Chưa tới một khắc sau, Lý Gia Đồ đã thấy chiếc chăn trắng tinh này tràn ngập hơi nước. Hơi lạnh từ điều hòa bị cản lại, ánh đèn chiếu xuyên qua sợi bông bên trong khiến cậu cảm thấy hai người như đang trốn trong một bức màn màu cam.
Nụ hôn của Tô Đồng rải khắp lồng ngực và vùng bụng cậu, không nhẹ cũng chẳng nặng, mỗi nụ hôn đều rất rõ ràng. Lúc cậu níu lấy áo anh, sự hoang mang và chần chừ không hiểu vì sao lại ập vào đầu cậu, cậu rướn tay xuống dưới theo bản năng.
Dường như anh đã đoán trước được nên nắm lấy hai tay cậu, không để cậu tạo thêm động tác thừa thãi nào.
Khi hai chân cậu bị mở ra, Lý Gia Đồ không khỏi nhíu mày. Tô Đồng bò lên trên, hai tay chống bên cạnh tai cậu.
"Lý Gia Đồ..." Giọng anh khản đặc, tựa như đang lạc vào một cánh rừng mưa nhiệt đới, ngập tràn sự ẩm ướt và dính dớp.
Cũng chỉ vào đúng thời khắc này đây, Lý Gia Đồ mới có thể nghe thấy giọng nói đó từ anh.
Tuy không phải chưa từng nghe nhưng đây là lần đầu tiên anh gọi tên cậu như vậy, khiến cậu ngạc nhiên, "Gì cơ?" Giọng nói này dường như cũng không phải của cậu nữa.
Không có gì cả, Tô Đồng không nói một lời nào, lại tựa như đã thốt ra ngàn vạn lời.
Lý Gia Đồ không thể truy hỏi xem anh có lời gì muốn nói, nếu không thể nói thì suy nghĩ cũng vô ích thôi, nhất là khi Tô Đồng nâng chân cậu lên, cảm giác đau đớn khi bị xé rách trong nháy mắt ấy càng khiến cậu không còn nghĩ ngợi được gì nữa.
Chẳng thể suy nghĩ được gì nữa cả.
Trong đầu cậu chỉ có Tô Đồng, và cả chính cậu.
Tô Đồng dùng đôi tay ướt át, trơn bóng tiếp xúc với phần giữa hai chân cậu. Lúc hôn, anh nhiều lần ngậm lấy môi dưới của cậu. Đầu lưỡi anh càn quét khắp khoang miệng cậu rồi lại buông. Và anh tiến vào cơ thể cậu.
Anh đang dùng sức mạnh.
Trước đây Lý Gia Đồ đã từng đọc trong sách rằng, thật ra lúc đàn ông làm chuyện này, họ luôn chuyên chú một lòng một dạ. Đầu cậu trống rỗng, đánh mất luôn khả năng ngôn ngữ. Những âm tiết ngập ngừng suýt nữa đã thoát ra khỏi cổ họng, tước đoạt khả năng tự hỏi của cậu.
"Đau không?" Tô Đồng hỏi, dường như đã đè nén giọng nói trong lồng ngực anh.
Lý Gia Đồ lắc đầu, sợ anh không nhìn thấy nên nói thêm, "Không đau." Nhưng thật ra cậu cũng không biết mình có thốt ra hai từ này hay không.
Cậu dùng sức đưa đôi tay ướt mồ hôi nắm chặt lấy cổ tay anh.
Lý Gia Đồ không phân biệt nổi rốt cuộc là cậu đang đau đớn hay sung sướng nữa, cảm giác ấy vừa vô cùng rõ ràng, rồi lại vừa vô cùng hư ảo.
Mãi đến khi ý thức của Lý Gia Đồ tỉnh táo lại, toàn bộ lý trí đều quay về, cậu thấy điện thoại đang sáng lên ở đầu giường. Cậu dụi mắt, nhìn kỹ, kinh ngạc nhận ra đó là cuộc gọi của Tưởng Linh Xuyên.
Lúc cậu vẫn còn đang xác định xem mình có nhìn lầm không thì Tô Đồng đã bước tới tắt máy, ngồi xuống bên giường rồi dùng khăn ướt lau những dấu vết còn lưu lại trên người Lý Gia Đồ.
"Đi tắm nhé?" Anh hỏi.
Chiếc khăn ướt lau qua vùng bụng, hơi nhồn nhột. Lý Gia Đồ cố ý không cúi đầu nhìn động tác trên tay anh, đợi anh rút tay về rồi mới xuống giường.
Không biết hiện tại đã là mấy giờ rồi, có phải đã khuya rồi không? Nhưng cậu vẫn nhớ lúc hai người họ về phòng còn chưa tới chín giờ, chắc hẳn bây giờ cũng không muộn lắm.
Lý Gia Đồ ra khỏi phòng, đột nhiên nhớ ra chưa lấy quần áo nên đành quay trở lại.
Vừa lúc ấy, cậu trông thấy Tô Đồng đang xử lý bao cao su đã dùng thì không khỏi sửng sốt.
"Sao thế?" Anh thắt bao cao su lại rồi hỏi.
Lý Gia Đồ chần chừ, nhân lúc ánh đèn không sáng lắm liền nói, "Không có gì. Em chưa từng thấy nên muốn xem thôi."
Tô Đồng bật cười nhìn cậu rồi buồn cười lắc đầu, bọc bao cao su đã xử lý bằng khăn giấy rồi vứt vào sọt rác.
Trước đó, đúng là Lý Gia Đồ chưa từng nhìn thấy một chiếc bao cao su nào thật sự đã được dùng. Mỗi lần làm xong sẽ là một nụ hôn dài, càng hôn càng tỉnh táo, hoặc càng hôn càng mơ màng, nên sau đó cậu chẳng nhìn Tô Đồng nữa. Anh làm gì, Lý Gia Đồ cũng chẳng biết, mãi đến khi anh trở về, hỏi cậu có muốn đi tắm không.
Không ngờ nó lại bị kéo dài hơn trước lúc dùng nhỉ. -- Suy nghĩ này xẹt qua đầu cậu, nhưng xét thấy càng nói càng quái lạ nên cậu liền tức tốc vào nhà tắm luôn.
Lý Gia Đồ đứng dưới vòi hoa sen, làn da bị nước ấm dội vào đến nỗi đỏ ửng và nhăn nhúm, khi ấy cậu mới tắt nước. Sau khi cậu đi ra thì không thấy Tô Đồng đâu cả. Mặc quần áo xong, cậu tìm trong căn hộ một lát mới thấy Tô Đồng đang đứng ngoài ban công gọi điện thoại. Lý Gia Đồ do dự không biết có nên nghe không, nhưng lo là như thế lại bất lịch sự nên đành về phòng.
Phải chăng anh đang gọi điện cho Tưởng Linh Xuyên?
Rốt cuộc là do cậu sơ suất rồi, Tô Đồng và Tưởng Linh Xuyên là bạn bè, làm sao hai người họ có thể chỉ vì không yêu đương mà không liên lạc với nhau được? Chính Lý Gia Đồ tự sợ là sẽ như thế, nhưng chuyện này lại xảy ra với Tô Đồng. Mà Tô Đồng và cậu không giống nhau.
Hai người vẫn liên lạc với nhau, Tưởng Linh Xuyên có biết chuyện bài đăng ở tieba không nhỉ? Cô ấy sẽ kể cho Tô Đồng hay không? Nhưng nếu cô ấy muốn nhắc tới thì chắc chắn không phải bây giờ. Nếu Tô Đồng muốn biết, chắc chắn là anh đã biết từ trước rồi.
Anh có biết không nhỉ?
Nếu anh đã biết rồi thì rõ ràng là trước đó anh cũng biết cậu đã giấu chuyện. Nhưng anh lại không vạch trần cậu.
Còn nếu như anh không biết...
Lý Gia Đồ chẳng nghĩ ra nổi một lý do nào để giải thích sao Tô Đồng có thể không biết chuyện được. Nếu anh biết, tại sao anh không vạch trần? Ngồi trên giường, Lý Gia Đồ nghĩ ngợi lung tung, đành xuống giường bước ra phòng khách.
Chưa cần đến gần ban công thì cậu đã nghe được giọng nói kích động của anh. Lý Gia Đồ vừa nghe đã sững người. Cậu chưa từng nghe anh dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện, mà cho dù cậu có muốn cũng không thể tưởng tượng anh sẽ dùng thái độ kích động như vậy để nói chuyện. Sự xa lạ này khiến cậu không khỏi hốt hoảng, rồi lại quay về phòng.
Dù lòng đầy sự hiếu kỳ, không biết Tô Đồng đang nói chuyện cùng ai, chẳng biết họ đang nói chuyện gì, nhưng Lý Gia Đồ càng không muốn nhìn thấy một Tô Đồng xa lạ đến vậy.
Tô Đồng đã từng nói, anh là một người không có lòng kiên nhẫn. Một Tô Đồng ở trước mặt cậu không thật sự là anh.
Vậy dáng vẻ kia mới là một phần của Tô Đồng "chân thật" sao?
Đang mải suy nghĩ đến đó thì Lý Gia Đồ nghe thấy tiếng Tô Đồng quay trở lại. Cậu ngẩng đầu lên thì bắt gặp nụ cười mỉm của anh. Tựa như chuyện vừa nãy xảy ra đều là ảo giác của Lý Gia Đồ, anh vẫn là một người ôn hòa như vậy. Lý Gia Đồ mờ mịt.
"Anh có một số việc phải đi ra ngoài xử lý." Tô Đồng tìm quần áo từ trong tủ đồ rồi xoay người lại, áy náy nói với cậu.
Lý Gia Đồ nhìn chiếc đồng hồ đeo tay trên đầu giường, chưa đến mười hai giờ, "Ừm."
"Đi ngủ sớm chút nhé, mai còn phải đi học." Anh khẽ xoa tóc cậu, đi đến bên kia giường, "Anh tắt đèn đây."
Cậu gật đầu, "Vâng."
Trước khi ánh sáng biến mất, Lý Gia Đồ trông thấy vẻ mặt bối rối của Tô Đồng. Sau đó thì phòng quá tối, cậu không nhìn thấy gì nữa cả.
"Này, Tô Đồng." Trước khi anh ra ngoài, cậu gọi một tiếng.
Anh mở cửa phòng, nhưng không một ánh sáng nào lọt vào, "Hửm?"
Lý Gia Đồ vẫn không thấy rõ vẻ mặt anh, bèn ngẩng đầu nói, "Anh hôn em đi."
Tô Đồng đóng cửa lại, ngay cả một chút ánh sáng mỏng manh cũng không còn. Lý Gia Đồ không biết anh phán đoán như thế nào mà đã đi tới trước mặt cậu. Anh khom người, hôn lên môi cậu một cái.
"Chuẩn quá." Tô Đồng vừa hôn xong thì bật cười.
Cậu cũng cười theo, "Trúng chóc luôn."
"Anh đi đây, ngủ sớm chút nhé. Xong việc anh sẽ về." Tô Đồng nói xong thì ra khỏi phòng.