Chương 89

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên đường đi từ tòa nhà dạy học về ký túc xá, hai cha con đều im lặng. Trước khi đi, cô chủ nhiệm nói giới hạn thời gian cho Lý Quân Trác. Thực ra, Lý Gia Đồ không nghĩ cô tin cậu sẽ có thể sửa đổi trong vòng hai tuần, nhưng đây là quyết định của nhà trường, họ chỉ có thể tuân theo mà thôi.
Vì hôm nay có nhiều phụ huynh đến trường nên cổng ký túc xá được mở rộng để tiện cho cha mẹ vào thăm con cái. Lý Gia Đồ và ba cậu cùng đi về phòng ký túc, cậu không vào mà chỉ đứng ở bên ngoài.
Trong phòng cũng đang có những phụ huynh khác, cha của Chu Thư Uyên và mẹ của Đàm Hiểu Phong vẫn còn ở đó. Lý Gia Đồ đối mặt và lễ phép chào hỏi, sau đó lấy một số quyển sách trong cặp ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc để về nhà.
Lúc này Phùng Tử Ngưng đang cầm bát cơm, ngồi ở bàn Đàm Hiểu Phong cùng ăn những món mẹ Đàm Hiểu Phong mang tới với hai mẹ con cậu ấy. Cậu ta thấy Lý Gia Đồ đang thu dọn hành lý thì đặt hộp cơm xuống, đi tới, “Sao lại soạn đồ?”
“Cô bảo tôi về nhà hai tuần.” Lý Gia Đồ nhặt những cuốn sách cần dùng, không ngẩng đầu. Nhưng cậu thấy Trương Cạnh Dư đang đi qua từ bên cạnh, nghe thấy cậu nói như vậy không khỏi nhìn cậu.
Phùng Tử Ngưng vừa nghe thế thì cực kỳ giật mình, dường như chưa kịp phản ứng, khó hiểu hỏi, “Tại sao?”
“Còn có thể là chuyện gì nữa.” Thấy cậu ta quan tâm đến mình như vậy, lòng cậu vốn đã bình tĩnh lại nổi sóng. Cậu đặt cặp xuống, nhìn về phía cậu ta, nghiêm túc hỏi, “Tiểu Ngưng, tôi hỏi ông một câu, ông phải trả lời thật lòng.”
Phùng Tử Ngưng chớp mắt, trông có vẻ căng thẳng, “Ông hỏi đi.”
Lý Gia Đồ nhớ Trương Cạnh Dư đã từng nói, vào tối Chủ Nhật cậu không về ký túc xá, Phùng Tử Ngưng đã nói với cô chủ nhiệm là cậu phải về nhà. Cậu cân nhắc lời lẽ rồi hỏi, “Có phải ông thường liên lạc với Tô Đồng, kể tình hình ở trường của tôi cho anh ấy không?”
Phùng Tử Ngưng sửng sốt, nhìn thoáng qua chỗ Đàm Hiểu Phong theo phản xạ. Mãi lâu sau cậu ta nhún vai đáp, “Không liên lạc thường xuyên lắm. Tôi chỉ buôn chuyện thôi, có hỏi thầy một chút chuyện của hai người.”
“Ông hỏi về chuyện của bọn tôi.” Lý Gia Đồ để ý cậu ta cố tình hiểu sai ý mình, hỏi thẳng, “Thầy ấy thì sao? Có hỏi về tôi và ông, và cả tôi với những người bạn khác không?”
Cậu ta mím môi, trả lời lấp lửng, “Chỉ là buôn chuyện thôi, khó tránh khỏi sẽ tiện thể nhắc đến... Thầy ấy rất quan tâm đến ông.”
Lý Gia Đồ nhíu mày. Cậu nhìn sang Đàm Hiểu Phong, người đang chú ý đến cuộc trò chuyện của bọn họ.
Đàm Hiểu Phong đang ăn cơm cùng mẹ, thấy thế thì đặt đũa xuống, đi tới, kiên nhẫn giải thích, “Thầy Tô là quan tâm đến ông. Thật ra thầy cũng không hỏi gì, chỉ là sợ ông quá chăm chỉ học hành, không chăm lo được cho bản thân, quên ăn quên uống các thứ. – Không phải ông cũng thường quên đấy sao?”
Lý Gia Đồ thầm thở dài trong lòng, không muốn làm khó hai người bạn nữa. Cậu không để mình lộ vẻ mặt mất kiên nhẫn, thản nhiên gật đầu, “Ừ, tôi biết rồi. Không trách các ông, các ông đều là vì quan tâm đến tôi.” Câu cuối cùng vô tình mang một ý nghĩa khác.
Phùng Tử Ngưng khó xử nhìn Đàm Hiểu Phong, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thở dài.
Lý Gia Đồ còn muốn hỏi ít chuyện nữa, nhưng cậu nghĩ lại thì thấy đáp án từ chính miệng Tô Đồng vẫn chân thực hơn cả. Cậu không muốn giống ba mẹ cậu, giống Tô Đồng, rằng sự quan tâm xuất phát từ đáy lòng lại phải thông qua lời kể của người khác.
“Đợi ông trở về!” Trương Cạnh Dư tiễn cậu ra đến cửa, phát hiện Lý Quân Trác đã đứng đó, sắc mặt cứng lại, rồi chuyển sang nụ cười khách sáo, “Chào chú ạ!”
Lý Quân Trác mỉm cười, “Chào cháu.” Ông nhìn Lý Gia Đồ đã đeo cặp sách, “Chừng ấy đồ đã đủ chưa?”
Cậu không mấy hứng thú, gật đầu, “Trong nhà có quần áo mà.”
Ba cậu liếc nhìn một cái đầy thâm ý, “Vậy đi thôi.”
Ánh nắng mặt trời vào giữa trưa sáng đến nỗi dù con người ta có nhìn xuống sàn nhà cũng không thể mở mắt ra nổi. Lý Gia Đồ mang nặng tâm sự đi bên cạnh ba, đồng thời cũng có những lời muốn hỏi ông, nhưng cậu không cách nào mở lời. Cậu không cách nào đối mặt với ba, thốt ra tên Tô Đồng, dù vừa ban nãy, ba cậu đã kiên định đứng về phía cậu như vậy.
Đi đến bãi đỗ xe, Lý Gia Đồ đang định mở cửa ghế phụ thì nghe Lý Quân Trác nói, “Con đừng lên xe.”
Lý Gia Đồ kinh ngạc ngẩng đầu, cứ ngỡ mình nghe nhầm, “Gì ạ?”
“Con đừng về nhà, đến chỗ Tô Đồng đi. Dù sao con cũng không đến trường, ở đâu thì trường cũng không biết được.” Lý Quân Trác nói xong thì mở cửa ghế lái ra.
“Ba...” Nghe ông nói vậy, dù thế nào thì Lý Gia Đồ cũng không vui vẻ nổi, chỉ thấy lòng mình lạnh giá. Một cảm giác bị chán ghét và vứt bỏ len lỏi vào tận đáy lòng.
Lý Quân Trác nhìn cậu thật sâu, thở dài nói, “Hai ngày trước Tô Đồng đã đến nhà chúng ta, sau khi nói chuyện cùng ba với mẹ con thì mẹ đã khóc mấy ngày liền, hôm qua còn ngất xỉu. Sáng nay mẹ phải đến bệnh viện châm cứu.”
Cậu sững sờ.
“Để bà ấy biết con bị nhà trường yêu cầu đình chỉ học thì sẽ hỏng hết.” Lý Quân Trác nhìn cậu đầy tiếc nuối, tựa như đã thất vọng cùng cực, nhưng đồng thời cũng cam chịu, “Con đến chỗ Tô Đồng trước đi. Có chuyện gì thì sau chuyện này rồi nói sau.”
Lý Gia Đồ vội vàng hỏi tiếp, “Mẹ sao rồi ạ?”
“Lớn tuổi rồi, không chịu nổi nhiều đả kích như vậy, sức khỏe hơi cạn kiệt.” Trước khi ông lên xe còn nói thêm, “Con đến nơi thì gọi điện cho bà ấy, nói chuyện vài câu. Đừng hỏi chuyện mẹ bị bệnh, mẹ không muốn con biết, cũng không muốn ba nói cho con. Con đã lớn rồi, học cho ngoan một chút, biết không?”
Môi và lưỡi cậu khô khốc, đầu nặng trĩu như rót chì vào, chỉ có thể lúng túng gật đầu, ngay cả tiếng “ừ” cũng không thốt nên lời.
Lý Quân Trác nhìn chăm chú vào cậu, một lát sau lại nói, “Ba về trước đây, nhớ gọi cho mẹ con đấy.” Nói xong, ông ngồi vào xe, đóng cửa lại.
Nhìn xe của ba chậm rãi lái ra khỏi bãi đỗ xe, mở tầm mắt ra nhìn, cậu cảm thấy hôm nay trời nóng quá. Cậu cúi đầu, nhìn cái bóng của mặt trời đang chiếu trên đỉnh đầu cậu, khó khăn dừng lại bên chân tựa như một vòng tròn được vẽ trên mặt đất.
Lời của ba khiến Lý Gia Đồ nhớ lại chuyện đã xảy ra ở phòng sách mấy năm trước. Lúc ấy ông cũng từng nói, mẹ biết cậu thích con trai, đã khóc rất lâu.
Nhưng người mẹ đã khóc đến lòa cả đôi mắt đó, từ trước đến nay Lý Gia Đồ chưa từng nhìn thấy. Lúc đó lòng cậu ngập tràn suy nghĩ rằng sự riêng tư của bản thân đã bị xâm phạm, nghĩ đến bút tích của mẹ trên chiếc máy tính đã sao chép nhật ký của mình, thậm chí còn thấy đây chẳng qua chỉ là lời răn đe của ba mà thôi.
Cậu đã lớn rồi.
Những lời này đánh mạnh vào lòng của Lý Gia Đồ. Cậu đã lớn rồi, nhưng lại để mẹ phải khóc đỏ cả hai mắt.
Lý Gia Đồ hoàn toàn không thể tưởng tượng được dáng vẻ mẹ rơi nước mắt. Trên đường đến nhà Tô Đồng, cậu cố gắng hồi tưởng, nhưng cuối cùng lại chỉ nhớ đến chuyện đã ẩn sâu trong trí nhớ. Nó đã bị chôn vùi sâu đến vậy, cảm giác không còn rõ ràng nữa.
Cậu đã quên là hồi lớp mấy tiểu học rồi, chỉ sợ là lúc ấy vẫn chưa đi học tiểu học cũng nên. Khi Lý Gia Đồ còn rất nhỏ, người ba trẻ tuổi mê rượu như mạng, vợ chồng hai người thường vì chuyện này mà cãi vã. Có một lần, họ cãi vã rất lớn, mẹ cậu bỏ nhà đi mấy ngày.
Lý Gia Đồ ngây thơ chưa biết chuyện, ở cùng ba vài ngày, vào buổi sáng hôm ấy khi mẹ quay về thu dọn hành lý, cậu mới ý thức được sự nghiêm trọng của chuyện này – Cậu sắp không có mẹ nữa.
Khi ấy cậu ôm lấy vòng eo nhỏ gầy của mẹ, khóc lóc van xin mẹ đừng đi. Sáng hôm đó, ba cậu không ở nhà, hai mẹ con cậu ôm nhau khóc rất lâu, nước mắt của mẹ làm ướt đẫm mái tóc của Lý Gia Đồ.
Chỉ nhớ mỗi chuyện này. Lý Gia Đồ nghĩ, nếu cậu từng thấy mẹ khóc, thì cũng chỉ có lần đó mà thôi. Sau đó ba mẹ không ly hôn, trải qua những tháng ngày bình thường, vì còn nhỏ không nhớ rõ chuyện nên về sau Lý Gia Đồ cũng chẳng còn nhớ nữa.
Cậu đã từng sợ mất mẹ đến vậy, nhưng năm ấy, lúc nghe kể là mẹ khóc, trong lòng cậu lại chỉ oán trách bà.
Mẹ và ba từng là hai con người muốn ly hôn với nhau, nhưng thời điểm ấy, cậu nghe ba miêu tả lại, suy nghĩ trong lòng cũng chỉ là – Ba cứ luôn đứng về phía mẹ.
Thì ra tình yêu là một chuyện thay đổi thất thường đến vậy.
Lý Gia Đồ không biết liệu Tô Đồng đang nghỉ ngơi ở nhà thấy cậu quay về, có thể sẽ kinh ngạc hay không.
Nếu là thường ngày, cậu nghĩ chắc hẳn anh sẽ cực kỳ ngạc nhiên, nhưng sau khi cậu biết, rằng lúc cậu không hay biết, Tô Đồng đã gặp ba mẹ cậu, cũng hỏi thăm chuyện ở trường của mình qua bạn bè, cậu lại cảm thấy, cho dù có chuyện gì xảy ra với mình, Tô Đồng cũng sẽ chẳng thấy bất ngờ.
Không chừng hiện giờ Tô Đồng đã nhận được cuộc gọi của Lý Quân Trác, nói cho anh biết Lý Gia Đồ sắp đến tìm anh.
Bước vào cửa nhà Tô Đồng, trước khi Lý Gia Đồ lấy chìa khóa ra, trong lòng cậu đã lẩm bẩm, “Mong là Tô Đồng đừng ngạc nhiên.” Cậu sợ nhìn thấy Tô Đồng giả vờ kinh ngạc.
Cậu hít một hơi thật sâu, mở cửa phòng ra, nghĩ một lát rồi cất tiếng, “Em về rồi.” Cứ như đã về nhà vậy.
Tô Đồng bước ra, vẻ mặt có vẻ trầm trọng.
Lý Gia Đồ nhìn anh, im lặng đứng cạnh cửa đổi giày.
“Không đi học?” Tô Đồng hỏi.
Lý Gia Đồ đau lòng nhắm mắt lại, tự nhủ, “Mày nghĩ quá nhiều rồi, mày cứ nghĩ lung tung thôi.” Cậu điều chỉnh tâm trạng, đổi xong giày thì bước vào trong, đặt cặp sách xuống, “Cô bảo em về nhà nghỉ hai tuần, em không muốn về nên tới đây.”
Tô Đồng nhận lấy cặp sách nặng trịch của cậu, sự im lặng dịu dàng của anh trông đáng sợ một cách khác thường.
Lý Gia Đồ quay đầu lại, thấy anh định há miệng nói thì trách móc, “Tại sao anh về nước sớm như vậy? Không phải đã bảo là mùng 1 tháng 10 mới về sao?”
(*Chú thích: Mùng 1 tháng 10 là Quốc khánh của Trung Quốc.)
Tô Đồng ngẩn ra, nụ cười vội vã trông không được tự nhiên, “Cũng không quy định thời gian mà, chuyện của công ty xong thì anh về thôi.”
“Anh đã xem bài viết đó rồi sao?” Đầu cậu như bị thiêu đốt nóng ran, không rõ bản thân rốt cuộc đang nói gì nữa, “Cái bài viết nói em quyến rũ anh, sau đó anh bị trường đuổi việc ấy, trên đó còn có cả ảnh chụp chúng ta nữa.”
Anh sửng sốt, một lúc lâu sau mới khó xử nhìn cậu, giọng nói ôn hòa như muốn an ủi người khác, “Lý Gia Đồ à...”
“Phùng Tử Ngưng và Đàm Hiểu Phong không kể cho anh biết ư? Cô Tưởng không nói với anh ư?” Lý Gia Đồ ngạc nhiên nhìn anh, cảm thấy vô cùng kỳ lạ, “Vậy anh về làm gì? Có phải anh thấy không giấu được chuyện nên mới thẳng thắn nói với ba mẹ em, đúng không?”
Tô Đồng vội đặt cặp sách đang cầm xuống một bên, bắt lấy cánh tay đang khẽ run rẩy của cậu, nhẹ giọng nói, “Lý Gia Đồ à, em hãy nghe anh nói...”
“Không cần nói nữa. Em biết rồi.” Lý Gia Đồ mỉm cười, “Là anh quan tâm đến em, là anh muốn tốt cho em.”