Chương 96: Phiên Ngoại 1

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu

Chương 96: Phiên Ngoại 1

Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phiên ngoại 1: A story
Tác giả: Miêu đại phu
Edit: Dú
-----------------------------------------
Phần 4:
Trời đổ mưa, gió từ phương Nam thổi đến khiến thành phố trở nên ẩm ướt và ngập nước. Máy hút ẩm trong nhà không ngừng hoạt động, phát ra tiếng động rất khẽ. Món ăn trên bàn vẫn còn giữ nguyên độ ấm như vừa mới bưng lên, cơm trong bát trắng trong như hạt trân châu.
Tô Đồng rửa sạch chảo rán cá, tắt vòi nước. Trong căn phòng, không còn tiếng động nào nữa. Sau khi cất gọn dụng cụ bếp, anh đứng bất động khoảng hai phút, cuối cùng vẫn không kìm được mà bước nhanh đến cửa phòng.
"Giờ em tính sao? Học lại à?" Tô Đồng hỏi khi cậu đang quay lưng lại.
Lý Gia Đồ vội quay đầu nhìn anh một cái rồi lảng tránh ánh mắt của anh, đáp: "Đợi đợt xét tuyển khác xem sao đã."
Tô Đồng khẽ nhíu mày, chân thành nói: "Em cũng không chọn mục 'Điều chuyển theo trường', dù có xét tuyển đợt hai thì tỉ lệ trúng tuyển vẫn rất thấp. Nếu đã quyết định học lại, bây giờ anh sẽ liên hệ với trường giúp em. Danh sách học sinh trường cấp ba trọng điểm đi học lại vốn đã ít, nếu không liên hệ sớm thì sẽ không vào được."
"Em không muốn học lại." Lý Gia Đồ trả lời một cách khẳng định, "Em muốn vào đại học."
Nghe vậy, một nỗi tức giận trào lên trong lòng Tô Đồng. Anh cố gắng lắm mới kiềm nén được, nói: "Những nguyện vọng em đăng ký đều là các chuyên ngành tốt nhất. Mấy chuyên ngành đó hàng năm đều tuyển đủ sinh viên ngay đợt đầu rồi, sao có thể còn có đợt tuyển hai nữa? Lúc đầu bảo em chọn 'Điều chuyển theo trường' thì em cứ khăng khăng vì điểm cao nên không muốn. Tại sao không muốn đăng ký ngành y sinh học? Bây giờ bị đẩy xuống dưới rồi, vậy mà còn chần chừ không chuẩn bị cho bước tiếp theo. Em muốn sao đây? Không học nữa à?"
"Vậy em đến Nam Kinh học kiến trúc là được chứ gì." Lý Gia Đồ cũng đỏ bừng mặt, quật cường đáp trả.
Tô Đồng há miệng mắng: "Lý Gia Đồ! Em có ý gì? Anh đã từ bỏ công việc ban đầu vì em, đến Hàng Châu thuê nhà và làm việc. Bây giờ em lại nói với anh là em muốn học ở Nam Kinh?!"
Cậu cắn răng, môi mím chặt, run rẩy một lúc rồi mới đứng dậy cãi lại: "Em yêu cầu anh đến bao giờ? Là tự anh muốn đến cơ mà. Em trúng tuyển, anh không cho em đi. Em nói đợi đợt xét tuyển sau, anh lại bảo em học lại. Em không đồng ý, anh lại bảo em không học nữa. Rốt cuộc anh muốn em làm gì đây?"
"Anh muốn em lập tức đi cùng anh để đăng ký học lại ngay. Năm nay ôn lại một năm nữa cho tốt, rồi đi học ở Hàng Châu!" Tô Đồng quát.
Lý Gia Đồ run rẩy cả người, nghiến răng nghiến lợi đáp: "Em sẽ không học lại, nhất định năm nay em phải vào đại học. Nếu em đã trúng tuyển, nếu sau đợt xét tuyển lần hai mà em không có tên trong danh sách trường Đại học Chiết Giang, em sẽ đi Nam Kinh."
"Em... Em muốn vào đại học theo đúng khóa, anh không có ý kiến. Nhưng tại sao em không muốn chọn 'Điều chuyển theo trường'? Cũng may là có trường trọng điểm nhận em vào, nếu không thì em đã trượt từ lâu rồi!" Tô Đồng tức giận đến nỗi mắt đỏ hoe: "Đến Nam Kinh? Được... Em cứ đi. Em cứ đi đi. Nhưng nếu em có từng nghĩ đến cảm nhận của anh thì căn bản sẽ không làm chuyện như vậy!"
"Em không nghĩ đến cảm nhận của anh?" Thoạt nhìn, Lý Gia Đồ như nghe thấy trò đùa buồn cười nhất vậy, vừa dở khóc dở cười vừa đáp: "Nếu em không nghĩ đến cảm nhận của anh ư? Vậy em đã chẳng đăng ký nguyện vọng thứ nhất là một trường đại học ở Hàng Châu rồi."
Tô Đồng cười lạnh: "Em thừa nhận rồi sao? Em đã muốn đi Nam Kinh từ lâu rồi, đúng không?"
"Tôi cũng không nói như vậy. Bây giờ không phải là tôi thi không tốt, điểm chuẩn tăng, chẳng lẽ việc không trúng tuyển là lỗi của tôi sao?" Lý Gia Đồ giẫm trên sàn nhà gỗ ướt sũng, đi đi lại lại vài lần rồi mới đứng lại, bình tĩnh nhìn anh: "Trước đây chính anh đã nói, tôi muốn thế nào cũng được. Tôi chưa từng bảo anh đến Hàng Châu, là tự anh muốn tới. Sao? Sợ tôi chạy mất à? Vậy anh đến Nam Kinh luôn đi! Dù gì anh cũng giỏi đến vậy mà, đến đâu mà chẳng có công việc?"
Tô Đồng giơ tay lên, dùng sức gạt mạnh qua bàn học, ống đựng bút rơi xuống đất, những chiếc bút lách cách rơi lả tả: "Lý Gia Đồ, em phải hiểu cho rõ. Cuộc đời của tôi không thể cứ mãi quanh quẩn bên em! Em có thể suy nghĩ một chút về tình cảnh của tôi không? Tôi sợ em chạy ư? Chính em muốn làm gì, muốn thứ gì, đến tận bây giờ vẫn không rõ ràng. Giờ em muốn đến Nam Kinh, tôi không ngăn cản em. Em thích đi thì cứ đi! Nhưng em cứ không rõ ràng như vậy nữa, còn tiếp tục tự cho là đúng thì đến cuối cùng tôi xem em nhận kết quả như thế nào?! Tôi không ở bên, ai sẽ giúp em dọn dẹp cục diện rối rắm này đây!"
"Đi thì đi. Nói tôi không rõ ràng ư? Chính anh có biết anh muốn gì không? Lúc này tốt nhất là anh đừng đi theo tôi nữa, tôi cũng chẳng có nhiều việc đến mức phải chờ anh nhúng tay vào đâu!" Lý Gia Đồ giẫm lên chiếc bút chì trên mặt đất, vốn đã úng nước nay vụn gỗ cũng nát bươm.
Cậu đẩy Tô Đồng đang đứng chắn trước mặt mình ra, bước ra ngoài mà chẳng hề quay đầu lại.
Tiếng bước chân rất vững vàng, còn mang theo hơi ẩm ướt của trời gió Nam. Tô Đồng đột nhiên mở to mắt, nhìn đầu giường xa lạ, trên người vẫn còn hơi run rẩy.
Cơn gió Nam thổi lay động cánh cửa sổ vẫn chưa đóng chặt, phát ra tiếng kẽo kẹt, kẽo kẹt.
Có lẽ vì chuyện xảy ra trong giấc mơ quá kích động, Tô Đồng đá văng chăn, hai chân đều lộ ra ngoài. Lạnh buốt như băng, anh co chân vào chăn, mãi lâu sau vẫn không thấy hơi ấm quay trở lại.
Anh không ngờ lại mơ thấy Lý Gia Đồ nhanh đến thế, có lẽ là vì trước khi ngủ đã uống quá nhiều rượu. Nằm thêm một lát, Tô Đồng chẳng còn thấy buồn ngủ nữa, suy sụp ngồi dậy.
Tô Đồng cầm đồng hồ muốn xem giờ, nheo mắt lại mới phát hiện ra rằng đồng hồ đã ngừng chạy. Anh xuống giường, chỉnh dây cót đồng hồ nhưng cuối cùng cũng không chỉnh giờ, đành đặt chiếc đồng hồ vừa khởi động lại lên gối.
Ngoài cửa sổ vẫn là một khoảng trời mờ tối, lờ mờ thấy được ánh mặt trời, không biết đã mấy giờ rồi. Dù sao cũng là khách ở nhà người khác, Tô Đồng không muốn ngủ nướng. Vì vậy anh không quan tâm rốt cuộc là mấy giờ mà đã mặc quần áo.
Mở cửa phòng, Tô Đồng đã thấy những bông tuyết trắng nhỏ bé rơi xuống sân. Anh giật mình, vốn tưởng mình nhìn lầm, ai ngờ lúc ra đến hành lang, vươn tay ra thì cảm giác được bông tuyết hơi lạnh rơi vào lòng bàn tay, mới xác nhận đúng là trời đang đổ tuyết.
Anh bất ngờ hắt hơi một cái, quấn chặt chiếc áo bành tô quanh người hơn, rồi đi về phía phòng bếp. Ban đầu anh cứ nghĩ là còn sớm, các chủ nhân của Bàn Môn hẳn là vẫn chưa tỉnh giấc, nhưng thật sự không ngờ khi đi qua bên ngoài phòng Thi Thi Lỗi đã lờ mờ nghe thấy bên trong vọng ra tiếng trò chuyện rất khẽ.
Tô Đồng không tập trung lắng nghe, chỉ thấy âm thanh ấy rất tĩnh lặng, tựa như bông tuyết đang dần rơi xuống.
Trong bếp cũng có người. Anh nhìn cụ bà Phù đang đứng hấp màn thầu bên trong, không khỏi sững sờ.
Cụ bà Phù phát hiện có người đang đứng ngoài cửa, nhìn ra thì giật mình sợ hãi. Cụ vỗ ngực, mỉm cười hỏi han: "Sao lại dậy sớm thế? Không ngủ thêm chút nữa à?"
Tô Đồng bước vào bếp, nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, còn chưa đến sáu giờ. "Cháu tỉnh rượu xong thì không ngủ được nữa." Anh ngượng ngùng cười.
Cụ cười lắc đầu: "Cháu à, đừng uống rượu cùng hai đứa nhóc đó. Cả con phố này cộng lại cũng không bằng chúng nó đâu."
"Dạ không phải ạ, rượu nhà bà uống ngon lắm." Tô Đồng nhìn chén nước sạch sẽ bên cạnh, cầm lên nói: "Cháu uống chén nước nóng này nhé?"
Cụ bà Phù vội nhấc ấm nước trên bếp xuống: "Đừng khách sáo, cứ tự nhiên như ở nhà là được."
Cụ hấp xong màn thầu, lại lấy mơ xanh ướp muối từ trong tủ năm ngăn, đặt vào đĩa bảo Tô Đồng ăn. Dáng vẻ bận rộn của cụ dường như mãi mãi luôn có việc cần phải hoàn thành. Điều này khiến Tô Đồng nhớ đến bà ngoại của anh. Bà anh cũng vậy, mỗi lần Tô Đồng về nhà cũng luôn thấy bà đang bận rộn không ngơi nghỉ, cứ như luôn có rất nhiều chuyện phải lo toan.
"Sao lại mặc ít như vậy?" Cụ bà Phù kéo cái bếp tối qua đã chưng rượu cho bọn họ lại gần, nhóm lửa vào than đá.
Tô Đồng nhìn, vội đặt chén nước xuống, ngậm một quả mơ vừa cắn một miếng, ngồi xổm xuống giúp cụ.
Một già một trẻ bận rộn một lúc thì nhanh chóng thổi bùng được bếp. Bếp lửa ấm cúng chiếu vào gương mặt, nếp nhăn trên khóe mắt và tóc mai đã bạc của cụ, tất cả đều sáng bừng lên rõ rệt.
Cụ bà Phù lấy mơ xanh rót một chén nước, ủ trong tay, ngồi trên băng ghế nhỏ trò chuyện cùng Tô Đồng.
Tô Đồng thấy cụ thường liếc nhìn màn thầu vẫn còn trên bếp lửa, nghĩ thầm không biết cụ có đang nghĩ đến bữa sáng của cả gia đình không. Anh nhìn quả mơ chìm trong chén trà, cúi đầu nhấp một ngụm, cảm nhận vị mặn, chua, ngọt hòa quyện.
Một lát sau, cụ bà Phù tò mò hỏi: "Cháu đã quen Đồ Đồ như thế nào?"
Tô Đồng hơi sững người, ngẩng đầu nhìn về phía cụ, hoảng hốt tưởng mình vẫn chưa tỉnh rượu, ấy vậy mà được gặp lại gương mặt hiền hậu lúc còn sống của bà ngoại. Anh nói: "Trước đây em ấy là học sinh của cháu."
Nghe vậy, cụ bà Phù ngạc nhiên chớp mắt, hơi lộ vẻ hoang mang: "Bà nghe Khâm Nhã nói, cháu đảm nhiệm chức kỹ sư trưởng phòng nghiên cứu và phát triển của một công ty y sinh dược..." Cụ nghĩ một lát, rồi hỏi: "Trước đây đã từng làm giáo viên hả?"
Tô Đồng ngượng ngùng gật đầu, nhìn quả mơ trong chén, khẽ nói: "Lúc nhỏ, cháu được bà ngoại nuôi lớn. Bà là một giáo viên cấp ba, dạy Hóa học. Hồi cấp ba cháu còn là học sinh của lớp bà. Sau khi thi đại học, cháu trúng tuyển vào trường sư phạm, tốt nghiệp xong thì về nơi từng sinh sống cạnh tranh để đi dạy. Trùng hợp thay, lớp cháu dạy Hóa lại là lớp của Lý Gia Đồ."
Cụ bà Phù cẩn thận suy đoán: "Vậy lúc còn ở trường, cháu và cậu bé đã..."
Anh lắc đầu: "Cháu chỉ dạy lứa học trò ấy nửa năm. Sau đó bạn học về nước gây dựng sự nghiệp, muốn cháu đến giúp. Lúc đó cháu cũng hiểu rằng mình không hợp làm thầy giáo lắm, bèn từ chức."
"Bà ngoại cháu thì sao? Có hỏi han gì không?" Cụ bà Phù hơi ngạc nhiên.
Tô Đồng chậm rãi lắc đầu lần thứ hai: "Trước khi cháu tốt nghiệp về làm việc, bà đã qua đời rồi."
"Vậy à..." Cụ khẽ khàng thở dài đầy tiếc nuối.
Tô Đồng nhìn lửa trong bếp lò đã nhỏ dần. Anh dùng chiếc quạt tròn thổi lửa, để bếp lò dịch chuyển ra xa chỗ của cụ bà Phù.
Cụ khẽ hỏi: "Từ nhỏ đã muốn làm giáo viên rồi à?"
"Cháu ư?" Tô Đồng nhìn về phía cụ, vẫn lắc đầu: "Nói ra thì thật xấu hổ, cháu không có mơ ước gì. Trước khi thi đại học, cháu chưa từng nghĩ rằng tương lai mình sẽ muốn làm những chuyện gì. Sau đó khi phải điền nguyện vọng, cháu cũng không nghĩ ra mình muốn điền cái gì. Khi ấy sức khỏe của bà ngoại đã không còn ổn định nữa, cháu cứ nghĩ tương lai có một công việc ổn định, gần bà, sẽ tiện chăm sóc bà hơn, cho nên đã điền vào trường sư phạm." Nhớ đến bà ngoại sau đó đã bệnh nặng, Tô Đồng dừng một lát, rồi nói thêm: "Lúc bà biết cháu đỗ vào trường sư phạm, đã cực kỳ vui vẻ."
Nghe đến đó, cụ bà Phù nhìn anh, cũng im lặng. Khoảng mười mấy phút sau, cụ đứng dậy nhìn màn thầu trong nồi, ước chừng vẫn còn chưa hấp xong, bèn ngồi lại.
"Cháu đã thích nhóc Đồ Đồ như thế nào?" Cụ bà Phù mang giọng điệu thoải mái, tò mò hỏi: "So với các học trò khác của cháu, cậu bé rất nổi bật sao?"
"Chẳng lẽ bà không thích em ấy sao ạ?" Tô Đồng nghe thấy giọng điệu tinh nghịch của cụ, cười hỏi lại.
"Thích, đương nhiên là thích chứ." Cụ bà Phù nhớ đến Lý Gia Đồ, trên mặt lộ vẻ thưởng thức và nhớ nhung, nói như đã thuộc nằm lòng: "Cậu nhóc thông minh, hiểu chuyện, chu đáo, lễ phép, đương nhiên là bà thích rồi. Cháu cũng vì mấy điều này nên mới thích cậu bé nhỉ?"
Lông mày anh khẽ nhíu lại, song lại thấy không trả lời được. May mà Lý Gia Đồ chưa từng hỏi câu này với anh, nếu không, anh thật sự không biết phải trả lời thế nào cho đúng.
"Chắc là cũng vì, em ấy thích cháu." Tô Đồng nhớ đến khởi đầu của câu chuyện, khóe miệng dần nhếch lên: "Ngay từ đầu, cháu trông thấy dáng vẻ liều mạng cố gắng vì không muốn cháu thất vọng của em ấy, đã rất thương rồi."
Cụ bà Phù nhìn anh: "Nghĩ đến cháu ư?"
Tô Đồng hít sâu một hơi, cuối cùng cũng gật đầu.
Cụ lại nhìn thẳng vào anh một lát, tò mò hỏi: "Đúng rồi, tại sao Đồ Đồ lại học kiến trúc? Cậu bé có từng bàn bạc với cháu không?"
"Không ạ." Lại nhớ đến cảnh trong mơ ấy, Tô Đồng giữa chừng nhớ ra, thấy cụ bà Phù kinh ngạc bèn vội nói thêm: "Nhưng lúc em ấy quyết định nghiên cứu kiến trúc cổ thì có hỏi cháu rồi. Bởi vì khi đó em ấy đang cân nhắc việc có nên ra nước ngoài hay không."
Cụ bà Phù gật đầu, đợi anh nói tiếp.
Tô Đồng nhớ đến Lý Gia Đồ, không khỏi nở nụ cười: "Em ấy nói nếu đi theo hướng đó, sau này có lẽ không tránh được chuyện tiền nong. Cháu cười em ấy ngốc quá."
"Cậu bé thật sự nói vậy à?" Cụ bà Phù cũng cười.
Anh gật đầu, vẫn mỉm cười: "Dạ."
Cụ bà Phù cười khẽ: "Thằng bé này thật là. Trong nhà không phải còn có cháu đấy à!"
"Dạ." Tô Đồng như trút được gánh nặng, thoải mái cười: "Cho nên bây giờ, cháu phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, em ấy phụ trách làm rạng danh gia đình."
Cụ cười khúc khích: "Tình cảm của hai cháu tốt thật đấy. Đã từng cãi nhau chưa?"
"Từng cãi rồi ạ, cháu còn mắng em ấy nữa." Anh khẽ nhíu lông mày, lần thứ hai cúi đầu nhìn chằm chằm vào quả mơ trong chén, thấp giọng đáp: "Thật ra là cháu không có hình mẫu, cháu không có cách nào nói cho em ấy biết nên làm gì. Bởi vì chính cháu cũng không hề biết. May mà sau này em ấy đã hiểu cho, nếu không cháu thật sự không biết phải làm gì mới đúng."
Tô Đồng hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, giọng thấp đi một chút: "Đôi khi cháu cứ nghĩ, nếu cháu là một người có ước mơ, có mục tiêu, có lẽ sẽ chăm sóc và dẫn dắt em ấy tốt hơn. Sự nuối tiếc lớn nhất của cháu, là trước khi gặp em ấy, đã không sống trọn vẹn nửa đời trước của mình."