Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu
Chương 99: Phiên ngoại 1 - Một Câu Chuyện
Nhụ Mộ - Miêu Đại Phu thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 7:
Vì trận mưa rào, chuyến bay tối nay bị hoãn. Tô Đồng đã qua cửa an ninh từ lâu, ly cà phê trên tay còn chưa kịp uống đã nguội ngắt. Anh ngồi trên chiếc ghế cạnh cổng ra máy bay, vừa đọc sách vừa nhấm nháp bánh mì sữa Hokkaido.
Không ngờ chưa kịp ăn hết bánh mì thì chuông báo từ loa sân bay vang lên, thông báo thay đổi cổng ra máy bay. Anh đành bỏ sách vào ba lô, hai tay cầm chiếc bánh mì ăn dở và ly cà phê còn nguyên, hòa vào dòng người lưa thưa, di chuyển đến cổng mới.
Dù vậy, thời gian cất cánh vẫn tiếp tục bị trì hoãn. Anh kiểm tra tình trạng chuyến bay qua ứng dụng điện thoại, thấy chuyến bay trước vẫn chưa hạ cánh, anh liền không còn ôm bất cứ hy vọng nào nữa.
Trước khi máy bay cất cánh, Tô Đồng mở hòm thư đọc email. Dịp nghỉ Tết, mỗi ngày anh đều nhận được vài email chúc mừng năm mới, đa số là bạn học và đồng nghiệp gửi tới, thỉnh thoảng cũng có những học trò anh từng dạy. Anh thấy ngại khi các cô cậu ấy vẫn xem mình là thầy, rõ ràng anh đã không xứng đáng với danh xưng đó.
Không ngờ trong hòm thư có thêm một email Lý Gia Đồ gửi, Tô Đồng vô cùng ngạc nhiên. Nhất là tiêu đề email viết là "Hãy đeo tai nghe điện thoại" khiến Tô Đồng bối rối không hiểu. Sau khi nhấn vào, anh phát hiện không hề có một chữ nào, chỉ duy nhất một tệp đính kèm – đó là một video.
Tô Đồng lục tìm tai nghe trong ba lô, đồng thời tải video về máy. Nhưng phải mất vài phút mới tải xong một cách khó khăn, anh liền nhấn nút phát.
Màn hình hơi rung lắc, âm thanh ồn ào. Tuy ánh sáng hơi mờ nhưng anh dễ dàng đoán ra đây là một quán bar.
Tô Đồng vẫn còn nhớ sân khấu nhỏ trong quán bar này. Dạo trước đến Tokyo, anh đã từng vào đó thưởng thức buổi biểu diễn của nhóm nhạc biểu diễn cố định. Lý Gia Đồ là tay ghi-ta của nhóm, mỗi tối cuối tuần, cậu đều đeo đàn ghi-ta trên lưng đến quán bar làm thêm.
Tiêu cự camera trong video đột ngột tiến về phía trước, trong nháy mắt, sân khấu nhỏ đã được phóng lớn. Tô Đồng trông thấy Lý Gia Đồ ngồi trên ghế phía bên phải sân khấu, đang ôm cây đàn ghi-ta của cậu, trong mắt anh chỉ còn hình bóng cậu.
Dưới sân khấu có người hô tên của cậu. Cậu quay đầu, mỉm cười về phía tiếng gọi tên mình, mặt mày rạng rỡ.
Tô Đồng vẫn đang không hiểu rốt cuộc video này muốn biểu đạt điều gì, chỉ thấy cô gái cầm điện thoại quay video vô cùng kích động, xung quanh cũng đều là tiếng bàn tán xôn xao.
Nữ ca sĩ chính của nhóm nhạc ngồi chính giữa sân khấu, chắc là đang uống nước trước khi diễn. Cô đứng dậy đặt bình nước bên cạnh mic, nhưng không quay lại ghế ngồi mà hắng giọng nói: "Cảm ơn mọi người đã đến xem chúng tôi biểu diễn vào tối hôm nay. Ừm, hình như hôm nay là mồng hai Tết Âm lịch của Trung Quốc nhỉ? Hôm qua tôi đã nghe cậu chàng ghi-ta của bọn tôi kể như vậy." Cô quay đầu xác nhận với Lý Gia Đồ ngồi bên cạnh.
Lý Gia Đồ gật đầu.
"Hôm qua là mồng một Tết Âm lịch ở Trung Quốc, nhưng vì chúng tôi chỉ biểu diễn vào cuối tuần nên đã bỏ lỡ cơ hội ấy." Nữ ca sĩ chính đập mu bàn tay vào trán mình, tinh nghịch lè lưỡi: "Xin lỗi các bạn, vừa nãy hát hăng quá, đầu hơi choáng, không biết tôi đang nói gì nữa. Thôi, đêm nay, các cô gái đến xem buổi biểu diễn của chúng tôi có phúc lợi rồi đây! Bài hát tiếp theo, sẽ do cậu chàng ghi-ta của chúng tôi hát chính! Lý Gia Đồ, mau lại đây nào~ Nghe thấy tiếng vỗ tay của mọi người không?"
Tô Đồng nhìn Lý Gia Đồ đứng dậy với vẻ ngại ngùng và xấu hổ, anh vô cùng ngạc nhiên. Từ trong tai nghe đã truyền ra tiếng hò reo chói tai từ khán giả, những giọng con gái lanh lảnh không ngừng hô tên Lý Gia Đồ, cứ như sắp ngất xỉu đến nơi.
Lý Gia Đồ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mic, cúi đầu xuống rồi đặt đàn ghi-ta sang một bên, xoay người để chỉnh mic lên cao.
Một động tác nho nhỏ ấy của cậu lại khiến bao cô gái bật cười khúc khích. Chỉ thấy cậu giơ ngón trỏ lên môi, ra hiệu im lặng, sau đó lại ôm lấy đàn ghi-ta lần nữa, đeo tai nghe phản âm thanh. Lý Gia Đồ chỉnh xong mic, hắng giọng rồi nhìn xuống dưới sân khấu.
Cậu nhanh chóng tìm thấy một chiếc điện thoại đang quay video, mỉm cười từ xa về phía chiếc máy đó.
Qua màn hình điện thoại, trông thấy đôi mắt Lý Gia Đồ đang nhìn về phía mình, Tô Đồng không khỏi khẽ cong môi.
"Ừm... Tiếng Nhật của tôi không tốt lắm, hay là hát tiếng Anh nhé." Mặc dù chỉ là một câu nói đơn giản, những người hâm mộ đang cuồng nhiệt dưới sân khấu càng hét to hơn. Cậu cười khổ giơ tay lên, ra hiệu mọi người hãy im lặng, rồi nói thêm: "Thật ra đây không phải là quà mừng năm mới, mà là một món quà sinh nhật tặng cho một người bạn. Tôi hát không được hay, đừng mong đợi gì nhiều nhé. Một ca khúc rất cũ:
Everybody knows I love you
."
Tô Đồng nhịn cười, nhìn Lý Gia Đồ trong video đang cúi đầu, miếng gảy lướt trên dây đàn, kết hợp với những thành viên khác trong nhóm, khúc nhạc dạo quen thuộc dần vang lên.
Đây là lần đầu tiên anh trông thấy cậu đứng hát trên sân khấu. Giọng nói truyền đến từ mic và tai nghe có chút xa lạ, thiếu đi sự trong trẻo thường ngày, nhưng dường như lại càng rõ ràng hơn bao giờ hết. Dưới ánh đèn sân khấu chập chờn và đèn flash của điện thoại, Lý Gia Đồ hát một bài rock and roll với tiết tấu vừa mạnh mẽ vừa nhẹ nhàng, song trên gương mặt luôn mang theo nụ cười không chút che giấu, không biết cậu đang nghĩ đến điều gì mà lại cười rạng rỡ đến thế.
Đặc biệt lúc đến đoạn điệp khúc, Tô Đồng thậm chí còn hơi lo lắng cậu sẽ vì vui vẻ quá mà quên hết lời bài hát.
Nhưng so với khán giả đang kích động và hưng phấn dưới sân khấu, Lý Gia Đồ xem như là bình tĩnh. Khi nhạc dạo bắt đầu, cậu đã đứng lên, nắm mic bước tới trước sân khấu. Hợp âm 5 khi solo được truyền từng quãng đến điện thoại, vang vọng trong tai Tô Đồng. Anh trông thấy trán Lý Gia Đồ lấm tấm mồ hôi, lúc mở miệng, giọng ca của cậu còn trong trẻo hơn so với tiếng đàn ghi-ta.
Dường như cậu chỉ đang hát cho một người nghe. Cuối cùng, Tô Đồng cũng nhìn thấy cậu hướng về phía camera điện thoại, vừa như cố ý vừa như vô tình nhìn thẳng vào đó.
Nghe Lý Gia Đồ hát "Everybody knows I love you" lặp đi lặp lại, Tô Đồng cầm điện thoại, chỉ thấy cậu trai trong màn hình sao mà nghiêm túc đến thế. Anh không khỏi lắc đầu, nhưng vẫn phải đưa ngón tay che đi khóe miệng đang cong lên của mình.
Sau khi buổi biểu diễn ấy kết thúc, đèn trên sân khấu nhỏ bé bỗng tối sầm lại. Khán giả vẫn đang hô tên Lý Gia Đồ, hình như cậu đã nói gì đó, nhưng Tô Đồng không nghe rõ.
Tô Đồng lờ mờ trông thấy cậu tháo chiếc đàn ghi-ta xuống, bắt đầu cùng các thành viên khác trong nhóm thu dọn nhạc cụ trên sân khấu. Vài giây cuối cùng, cô ca sĩ chính bước tới trước mic lần nữa, nhưng video đã dừng.
Anh thoát khỏi ứng dụng xem video, gửi một tin nhắn cho Lý Gia Đồ, hỏi cậu đã thức dậy chưa.
Email này được gửi từ buổi sáng. Dựa theo thói quen của Lý Gia Đồ, cậu không thể nào thức dậy rồi lại ngủ tiếp được nữa. Quả nhiên, cậu đã nhanh chóng trả lời tin nhắn:
Đã tỉnh từ lâu rồi, đang vẽ.
Thấy cậu đang làm việc, Tô Đồng hơi giật mình, do dự một lúc rồi nói:
Đã xem xong video em gửi rồi.
Tô Đồng: Sao dậy sớm vậy? Tối qua đi làm thêm được về sớm à?
Lý Gia Đồ: Không phải, vẫn giống các ngày cuối tuần bình thường thôi, hơn mười hai giờ mới về đến nhà.
Tô Đồng: Video ấy đã chỉnh sửa âm thanh rồi à? Em đã tốn thời gian làm, vậy mà không ngủ đủ giấc.
Lý Gia Đồ: Chỉ mất nửa tiếng thôi mà, tối qua về nhà đã làm xong hết rồi, thức dậy mới gửi cho anh. Thích chứ?
Tô Đồng mỉm cười, trả lời:
Thích. Nhưng sao em biết hôm qua là sinh nhật theo Âm lịch của anh?
Lý Gia Đồ: Ba năm trước, lúc tổ chức sinh nhật cho anh, anh đã từng nói sinh nhật âm lịch và dương lịch của anh trùng nhau. Khi đó em đã ghi nhớ kỹ rồi.
Tô Đồng ngạc nhiên nhìn câu trả lời này, quên luôn cả việc tháo tai nghe ra. Rồi anh nghe thấy tiếng loa sân bay nhắc nhở đến giờ lên máy bay. Lúc này anh mới phát hiện cổng ra máy bay đã có một hàng người xếp dài. Anh vội vã xách ba lô đứng vào cuối hàng, nói với Lý Gia Đồ là anh phải lên máy bay, hỏi bài hát trong video đó có bản âm thanh (audio) không.
Đang gõ dở tin nhắn thì Lý Gia Đồ đã gửi một biểu tượng cảm xúc xấu hổ:
Lần đầu tiên đứng hát trên sân khấu, căng thẳng muốn chết. Trước đây em đều đứng một bên đánh đàn thôi.
Trái lại, Tô Đồng không hề nhìn ra cậu đã căng thẳng. Anh gửi xong tin nhắn trước rồi nói:
Hát rất hay, với cả thần thái của bạn Lý Gia Đồ rất tuyệt vời! Xem ra cũng không thiếu fans nhỉ?
Cậu gửi vài biểu tượng cảm xúc tạm biệt, trả lời lại:
Dù gì cũng gần trường đại học mà.
Rồi lại nói thêm:
Không phải anh đã xem rồi đấy à?
Tô Đồng đưa vé máy bay cho nhân viên kiểm tra, trả lời:
Lần sau anh muốn nghe trực tiếp. Phải tắt điện thoại rồi, nhớ gửi audio cho anh nhé.
Có lẽ cũng chẳng cần Lý Gia Đồ gửi tệp âm thanh (audio) sang, bởi trong suốt chuyến bay, Tô Đồng cảm thấy ca khúc Rock and Roll tiếng Anh này vẫn còn văng vẳng bên tai.
Anh nhớ lần đầu tiên khi anh nghe bản gốc, tiếng hát của ca sĩ chính cũng đã đọng lại trong tai và tâm trí anh một thời gian ngắn, thậm chí những lúc bình thường còn vô thức ngâm nga theo. Mà lần này thì là giọng ca của Lý Gia Đồ.
Tô Đồng biết Lý Gia Đồ biết chơi ghi-ta, là vào kỳ nghỉ hè khi cậu sắp sửa lên đại học.
Chiều hôm ấy, anh đến nhà của Lý Gia Đồ, cùng cậu sửa soạn hành lý phải mang tới trường, và cả những thứ cần mang đến căn nhà mới ở Hàng Châu. Ở trong phòng Lý Gia Đồ, Tô Đồng nhìn thấy một chiếc đàn ghi-ta đặt phía sau chồng sách truyện và sách học, trên thùng đã bám chút bụi, vừa nhìn đã biết là đã lâu không được dùng đến.
Khi ấy, Tô Đồng vô cùng ngạc nhiên, hỏi cậu tại sao không kể với anh về chuyện này. Lý Gia Đồ với vẻ mặt cho rằng đó là chuyện chẳng đáng kể, bảo là hồi cấp hai rảnh rỗi nên học chơi cho vui thôi, lên cấp ba thì ít luyện hơn, bây giờ có thể nói là hoàn toàn không biết chơi nữa.
Thấy Lý Gia Đồ có vẻ không muốn nhắc tới chuyện liên quan đến chiếc đàn ghi-ta đó, Tô Đồng liền không truy hỏi nữa.
Nhưng sau khi Lý Gia Đồ lên đại học, khi đối mặt với đủ loại hoạt động câu lạc bộ trong trường, cậu đã từng hỏi ý kiến của Tô Đồng.
Tô Đồng vẫn còn nhớ cậu biết chơi ghi-ta, liền đề cử một câu lạc bộ âm nhạc với cậu. Dù gì cũng không phải là loại câu lạc bộ quá nặng nề, tham gia hoạt động câu lạc bộ không cần tốn quá nhiều công sức, lại được thư giãn cả về thể xác lẫn tinh thần, làm phong phú thêm cuộc sống sau giờ học.
Sau đó, Lý Gia Đồ đã tham gia câu lạc bộ ghi-ta của trường thật. Cậu dùng tiền tiết kiệm từ mỗi lần ăn uống để mua một chiếc đàn ghi-ta điện, cũng chính là chiếc đàn mà bây giờ cậu đang dùng để đi làm thêm ở quán bar.
Mỗi ngày, cậu làm bán thời gian ở một công ty thiết kế, cộng thêm việc làm ở nhà hàng, cuối tuần còn biểu diễn ở quán bar. Không lâu sau đó, số tiền kiếm được đã đủ để cậu chi trả phí sinh hoạt và tiền thuê nhà ở nơi đó.
Cho tới bây giờ, Lý Gia Đồ chưa từng xin tiền từ gia đình của mình hay từ gia đình của Tô Đồng. Thỉnh thoảng, Tô Đồng còn chẳng hiểu sao lại nhận được hàng chuyển phát nhanh. Đó đều là những món quà được gửi qua hệ thống thương mại điện tử, vừa nhìn đã biết là Lý Gia Đồ dùng tiền đi làm thêm để chọn mua quà trên mạng tặng anh.
Tuy Lý Gia Đồ đã từng nói dù gì Tô Đồng cũng sống ở khu vực miễn phí vận chuyển, mua gì cũng không đắt, không cần để ý. Nhưng Tô Đồng tận mắt thấy nhân viên chuyển phát nhanh của các hãng đều quen mặt anh, tưởng nhầm anh là một trạch nam chỉ biết ru rú trong nhà mua sắm trên mạng, khiến anh luôn thấy bối rối và xấu hổ.
Hai ngày trước, Tô Đồng còn nhận được một hộp tất dành cho người đi làm, không thể không nói vài câu với Lý Gia Đồ. Kết quả là do cậu nhóc kia nhất thời sơ suất, không xóa địa chỉ nhận hàng khiến bên bán giao nhầm địa chỉ. Tô Đồng vốn định trả lại hàng, nhưng Lý Gia Đồ bảo cái đó là mua cho ba cậu, anh nghĩ dù sao anh cũng phải về quê, liền bỏ vào vali, mang lên máy bay.
Quê nhà đã không còn là mùa đông. Lúc Tô Đồng xuống máy bay, khí nóng từ bốn phương tám hướng thổi tới. Anh bước nhanh đến phòng thay đồ, thay sang một chiếc áo khoác mỏng. Khi đứng đợi hành lý trên băng chuyền, anh bật điện thoại, quả nhiên đã nhận được tệp âm thanh (audio) Lý Gia Đồ gửi tới.
Trừ email ra thì cậu còn gửi tin nhắn vào wechat:
Ba mẹ bảo anh đêm nay về nhà ăn cơm.
Tô Đồng ngạc nhiên chớp chớp mắt, trả lời lại rằng anh sẽ đến khách sạn cất hành lý xong thì qua.
Anh nhấc vali của mình từ băng chuyền, đeo tai nghe vào, mở tệp âm thanh đã tải về.
Vì đã được xử lý tạp âm mà không ảnh hưởng đến tần số âm thanh nên không còn tiếng ồn ào náo nhiệt của khán giả. Nhạc đệm của nhóm nhạc và giọng ca của Lý Gia Đồ càng rõ ràng hơn cả.
Tô Đồng để chế độ phát lại một ca khúc, ra khỏi khu vực đón khách để lên xe buýt sân bay. Xe buýt sẽ đi thẳng đến cổng khách sạn. Tô Đồng làm hết mọi thủ tục nhận phòng ở khách sạn xong thì có thể ngồi xe buýt đến nhà của ba mẹ Lý Gia Đồ luôn.
Trong tai nghe, ngay cả tiếng vỗ tay sau khi tiếng trống chấm dứt cũng bị loại bỏ. Tô Đồng nghe rõ câu nói mà anh đã không nghe thấy trong video.
Lý Gia Đồ đã nói:
Yes, I love you.
*Chú thích:
(1) Tai nghe phản âm thanh: là loại tai nghe thường được ca sĩ đeo mỗi khi biểu diễn trên sân khấu. Vì chức năng của nó là phản âm thanh nên ca sĩ có thể nghe được giọng mình lúc ấy như thế nào để chỉnh giọng cho hợp lý. Tai nghe có hai bộ phận, phần dây sẽ nhận tín hiệu nhạc ở phía sau hậu đài, phần tai đeo có nhiệm vụ chặn những tạp âm xung quanh làm ảnh hưởng đến bài hát.
(2) Power chord (hợp âm 5): được cấu thành từ 2 note nhạc là note chủ tông và note ở quãng 5. Chẳng hạn power chord C hay còn gọi là C5 bao gồm 2 note: C (chủ tông) và G (quãng 5). Về lý thuyết, do được cấu tạo đặc biệt chỉ gồm 2 note nên power chord cho ra âm trầm, nhiều bass, nên những người chơi rock thường hay chơi hợp âm bằng power chord. Âm sắc đặc trưng của power chord là trầm và không thiên về âm giai trưởng hay thứ nên làm người nghe có cảm giác dễ nghe, dù bài hát đang vui hay buồn. Hơn nữa, người chơi power chord rock thường kết hợp với tiếng distortion hay overdrive khiến cho âm sắc phát ra khi chơi loại hợp âm này càng mạnh mẽ, do đó nó được đặt tên là Power Chord.
(3) Khu vực miễn phí vận chuyển (包邮区): Đại khái là vì nhóm người bán hàng trên Taobao đều sống tập trung ở Chiết Giang và Giang Tô, nên phí ship tới khu vực này thấp hơn hẳn so với những chỗ khác, có khi còn được miễn phí vận chuyển. Từ đó mà có những cái khu vực kiểu thế.
(4) Lyrics của bài Everybody knows I love you:
Tell me, baby
When we first got together
When you first came around
I don't remember
We've been so long together
So long the talk of the town
Everybody knows I love you, baby
Everybody knows I really do
Everybody knows you're still my lady
Everybody knows, god, it's true
Come on baby
Before the love starts fading
Before the love is all gone
Move on closer
We got to make it happen
We got to get it on
Everybody knows I love you, baby
Everybody knows it's all I do
Everybody knows I don't mean maybe
Everybody knows, except you
You don't even know I still care about you
You don't even know about a thing I feel
You don't even know when I dream about you
You're almost here for real
(Everybody knows) when I call your name
(Everybody knows) no, it ain't no game
(Everybody knows) when I see your face
(Everybody knows) oh, it's you I can't replace
Everybody knows I love you, baby
Everybody knows I really do
Everybody knows you're still my lady
Everybody knows, except you
You don't even know I still care about you
You don't even know about a thing I feel
You don't even know when I dream about you
You're almost here for real
You're almost here for real
Everybody knows