Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm?
Chương 89: Bảo vệ
Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mắt Cương An chợt co rút lại khi nhìn thấy hỏa pháo trên cổng thành.
Đám người Lan Đê hoàn toàn không kịp phòng bị, phải đối mặt với hỏa pháo đã được Ứng Tông cải tiến, căn bản không có khả năng chống trả.
"Rút lui!"
Cương An nhìn ánh mắt bình tĩnh của thiếu niên trên tường thành, tim hắn chợt nhảy dựng, lập tức hét lớn ra lệnh rút quân.
Tiếng nổ rền vang, khói lửa cuồn cuộn, Thẩm Miên nhìn đám người Lan Đê chật vật bỏ chạy dưới thành, nhưng y không hạ lệnh thừa thắng truy kích.
"Bệ hạ."
Lục Chương vẫn lặng lẽ đứng sau lưng Thẩm Miên, đưa tay kéo nhẹ: "Bệ hạ lùi ra sau một chút, đừng để khói làm ngài sặc."
Thẩm Miên khẽ "Ừm" một tiếng, liền lùi lại nửa bước, sau đó nhận lấy cây cung từ tay Mộc Tê.
Hệ thống nhanh nhẹn trèo lên vai ký chủ, bắt đầu phân tích dữ liệu.
Cương An thúc ngựa chạy nhanh, sau lưng chợt vang lên tiếng gió xé.
Hắn vội cúi rạp mình, buông bàn đạp, tay phải bám vào lưng ngựa, cả người treo mình nghiêng sang một bên.
Quả nhiên, ngay sau đó, một mũi tên lướt sượt qua, chỉ kém chút nữa đã găm thẳng vào đầu ngựa.
"Chậc."
Ánh mắt Thẩm Miên lộ vẻ tiếc nuối, lại rút một mũi tên khác: "Thân thủ quả nhiên linh hoạt."
Đối phương tránh được.
Lục Chương nhìn động tác của y, bỗng nhiên lên tiếng: "Bệ hạ, để thần làm đi."
Nói xong, hắn cầm lấy cung của mình, nhận lấy mũi tên từ tay Thẩm Miên, kéo căng dây cung, nhắm thẳng vào hướng Cương An đang bỏ chạy.
"Vút" một tiếng, mũi tên lao đi, Cương An vừa mới ngồi lại trên yên ngựa liền ngã nhào xuống đất.
Từ xa xa, trong gió vẫn còn vang vọng tiếng kêu thảm thiết của hệ thống:
【Ký——chủ——!】
Vài giây sau, 09 nằm trên mũi tên vừa rồi do Lục Chương bắn ra đã kích hoạt giới hạn khoảng cách của hệ thống, cưỡng chế truyền tống nó về lại.
【Ọe!】
Cái hệ thống da giòn kia vẫn choáng váng vì truyền tống, toàn thân như muốn vỡ tung. Thẩm Miên tiện tay nhét nó vào tay áo, sẵn tiện lấy một quả mơ khô bỏ vào đó.
【Động tác của Lục Chương cũng quá nhanh, ôi, đầu ta choáng váng quá...... 】
Thẩm Miên hơi bất lực: "Ai bảo ngươi ban đầu không chịu nhanh chóng trốn đi?"
Thấy vật nhỏ vẫn còn treo trên mũi tên, y còn tưởng nó cố ý để mình bị bắn ra ngoài.
09: ......
Nó lẩm bẩm: 【Chẳng phải ta đang chuẩn bị chụp ảnh sao?】 Đáng giận, ký chủ hoàn toàn không biết nó đã cố gắng thế nào!
Thẩm Miên liếc mắt: "Chụp ảnh gì?"
09 vừa nhai mơ khô, vừa lắp bắp bật màn hình hệ thống: 【Là chụp Lục Chương, ngài có muốn xem không?】
Thẩm Miên kéo màn hình lại phía mình: "Xem thử."
Trong màn hình, Lục Chương vừa nhìn thấy Cương An bị một mũi tên bắn rớt khỏi ngựa, khẽ nhếch khóe môi, ngay sau đó liền quay sang nhìn về phía Thẩm Miên.
Chỉ là, Bệ hạ lúc này giống như đang ngẩn người nhìn vào khoảng không.
Lục Chương: ?
Ngay sau đó, không rõ đã nghĩ tới điều gì, khóe môi Thẩm Miên khẽ cong lên, nở một nụ cười nhàn nhạt.
Một thoáng tiếc nuối trong lòng Lục Chương lập tức tan biến sạch sẽ. Ánh mắt của hắn dừng lại nơi khóe môi thiếu niên, ánh mắt ngày càng sâu thẳm.
Trước mặt Thẩm Miên, bức ảnh nghệ thuật về Lục Chương bỗng biến thành một dòng chữ cảnh báo sinh mệnh nhấp nháy.
【Sinh mệnh -0.5】
Hệ thống đang bám trên vai ký chủ nhìn cảnh báo màu vàng trên màn hình, lại quay sang nhìn Lục Chương.
Nó thì thầm một câu: 【Ký chủ da giòn.】
Thẩm Miên: ?!
Y túm lấy cục than nhỏ trên vai, bóp mạnh: "Ngươi nói cái gì?!"
Gần đây có phải y đã quá khoan dung với cái hệ thống này rồi không, đến cái cục lông này cũng dám nói y da giòn?
"Đến ngay cả truyền tống cũng choáng váng, hệ thống như ngươi thì có tư cách gì mà chê người khác da giòn!"
09: V-vốn là như vậy mà.....
Thẩm Miên: Người bị hại là vô tội, tất cả đều là lỗi của Lục Chương!
Y lập tức quay đầu, trừng mắt nhìn Lục Chương một cách hung hăng.
Chạm phải ánh mắt Hoàng Đế, Lục Chương không hề chột dạ chút nào.
Thẩm Miên trợn tròn mắt, gằn từng chữ một: "Lục ái khanh, nhìn cái gì đó?"
Lục Chương tiến tới nửa bước, tự nhiên đưa tay chạm vào khóe môi Thẩm Miên: "Khóe môi Bệ hạ dính chút bụi, thần giúp Bệ hạ lau đi."
Thẩm Miên: ?
Nói dối mà mắt không thèm chớp, Lục Chương có thể nói là đã học tới mức thượng thừa.
Ở bên cạnh, Lục Chiêu kéo cung bắn hạ hai kỵ binh Lan Đê ngã ngựa phía sau, hắn ta vốn định khoe khoang tài bắn của mình với đại ca, vừa ngẩng đầu lên đã thấy đại ca vừa rút tay khỏi má Hoàng Đế, còn giúp Hoàng Đế sửa lại áo ngoài.
Tống Thanh Ninh nhai một miếng thịt khô, mắt không hề liếc sang.
Thế nhưng, lời cảm thán của Lục Chiêu vẫn lọt vào tai cậu ta.
"Quả không hổ là đại ca." Lục Chiêu cảm khái: "Quân thần hòa hợp, ta đã học được rồi."
Tống Thanh Ninh: ???
Cậu ta kinh hoảng quay đầu nhìn về phía Lục Chiêu.
Không phải chứ, rốt cuộc tên này vừa mới học được cái gì vậy?
Mấy thứ này đâu phải chuyện có thể học bừa bãi!
.......
Quân Lan Đê khó khăn lắm mới thoát khỏi tầm bắn của hỏa pháo, chưa kịp ổn định hơi thở đã bị Tĩnh Bắc quân phục kích chặn ngay phía trước.
Ánh mắt Vệ Quốc Công âm trầm lướt qua đám người Lan Đê.
Nghe lệnh của ông, Tĩnh Bắc quân ngay lập tức xông lên vây giết.
Quân Lan Đê vốn đã kiệt sức vì phải chạy trốn, giờ phút này hoàn toàn không có khả năng chống trả, quân nhu rơi vãi khắp nơi. Không ít dị tộc bị Lan Đê bắt ép đi theo thấy tình hình không ổn, liền vứt bỏ binh khí, trực tiếp đầu hàng Đại Cảnh.
Trên tường thành, Thẩm Miên cố nén ý muốn hất tay Lục Chương ra, trợn mắt lườm một cái rồi quay đi.
Y nhìn về chiến trường phía xa, ngầm tính toán thời điểm.
Thẩm Miên nhẹ giọng nói: "Cũng đã đến lúc đi xem thử tình hình Lan Đê."
Lục Chương khẽ đáp, ánh mắt cũng hướng về phía đó.
Sĩ khí của Tĩnh Bắc quân đang dâng cao, trận chiến này không cần nghi ngờ kết quả. Thẩm Miên quan sát một lát, rồi xoay người bước xuống khỏi tường thành.
"Qua hai ngày nữa, đợt lương thảo thứ hai chắc hẳn sẽ đến."
"Bảo các tướng sĩ chuẩn bị, chờ lương thảo đến nơi, trẫm sẽ tự mình dẫn quân, trực tiếp công phá vương đình Lan Đê!"
Lục Chương tiến đến gần Thẩm Miên, giọng trầm thấp: "Vâng, Bệ hạ."
Bước chân Thẩm Miên khựng lại một chút: "Cụ thể thế nào, chờ Vệ Quốc Công trở về rồi bàn bạc tiếp."
Cuối cùng Tống Thanh Ninh cũng chớp được cơ hội chen lời, vội nuốt miếng thịt khô đang nhai dở: "Bệ hạ!"
—— Lúc bên cạnh có người ngoài, cậu ta thoạt nhìn vẫn tỏ ra rất bình thường, không hề để lộ cách xưng hô kỳ quặc.
Tống Thanh Ninh nói: "Thần cũng đi theo được chứ?"
Cậu ta vẻ mặt nóng lòng muốn thử: "Thần cũng muốn sang bên đó xem thử."
Nghe đồng hương nói, vùng đất bên Lan Đê có lẽ rất thích hợp để trồng trọt!
Gần đây ở Tuyên Ninh, cậu ta đã tìm được vài mảnh đất, dựng hai nhà kính, phải nói đất đen quả thật đặc biệt, số điểm tích lũy của cậu ta cũng tăng thêm một khoản lớn!
Thẩm Miên suy nghĩ một lát, gật đầu: "Ừ, ngươi cũng đi."
Lục Chương nghe vậy, khẽ liếc Tống Thanh Ninh một cái.
Tống Thanh Ninh lập tức dịch lại gần Thẩm Miên, nhỏ giọng: "Đồng hương." "Lục Chiêu cũng đi chứ?"
Thẩm Miên hơi không chắc chắn: "Có lẽ?" "Vệ Quốc Công dường như vẫn muốn rèn luyện hắn, chắc chắn sẽ mang theo."
Có điều, nếu Vệ Quốc Công không định cho Lục Chiêu đi theo, y cũng sẽ không ép buộc.
Ánh mắt Thẩm Miên lướt qua Tống Thanh Ninh và Lục Chiêu: Đây rõ ràng là hai vai chính trong nguyên tác, vừa gặp mặt chưa bao lâu đã sắp chia xa, không biết tình cảm của họ đến bao giờ mới có thể tiến triển.
Tống Thanh Ninh do dự: "Vậy... vậy đồng hương, ngài có thể cho Hoắc Yếm đi cùng không?"
"Hửm?" Thẩm Miên nghiêng đầu, có chút nghi hoặc: "Vì sao?"
Lần này y thân chinh dẫn quân đã mang theo không ít quân y. Hoắc Yếm gần đây vẫn giúp đỡ trong doanh trại Tĩnh Bắc quân, nói thật, khi công kích vương đình Lan Đê cũng không nhất thiết phải đưa hắn theo.
Để hắn ở lại chữa trị thương binh cũng rất thích hợp.
Tống Thanh Ninh lén lút liếc sang Lục Chiêu, giọng nói có chút khó khăn: "Thần... thần cảm thấy đôi khi cần Hoắc Yếm đi cùng."
Như vậy, ít nhất lúc lúng túng cũng không phải một mình cậu ta chịu trận.
Đến lúc đó, nếu vị đệ đệ này của Lục đại nhân muốn nói chuyện, thà cứ để hắn ta nói chuyện với Hoắc Yếm.
Cậu ta thật sự rất sợ kẻ kia lén lút lấy trộm đầu óc của mình.
Thẩm Miên mặc dù không hiểu, nhưng đối với nghĩa tử vẫn luôn rộng lượng.
"Được thôi." Y gật đầu: "Đến lúc đó ta sẽ hỏi Hoắc Yếm, nếu hắn đồng ý thì sẽ đi theo."
Đôi mắt Tống Thanh Ninh sáng bừng, cậu ta nắm lấy tay áo Thẩm Miên mà lắc lắc mấy cái: "Đa tạ nghĩa phụ!"
Hoắc Yếm nhất định sẽ đồng ý thôi.
Trước đó hắn còn từng nói, vùng đất Lan Đê có không ít linh thảo kỳ lạ, nếu có cơ hội thì hắn muốn nghiên cứu một chút.
Lục Chương nhìn bàn tay phải của Tống Thanh Ninh đang nắm lấy tay áo Thẩm Miên, cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Hắn khẽ nghiến răng.
Lục Chiêu ở bên cạnh nhìn sắc mặt của đại ca, ánh mắt xoay chuyển, chỉ cảm thấy bản thân lại lĩnh ngộ ra điều gì.
Đại ca cùng Bệ hạ có quan hệ quân thần hòa hợp đến vậy, thế mà Tống công tử này lại không biết điều mà cứ bám riết lấy?
Đại ca tất nhiên là thần tử thân cận nhất bên cạnh Bệ hạ!
Hắn ta... hắn ta nhất định phải bảo vệ địa vị đó của đại ca trong lòng Bệ hạ!
Vẻ vui mừng trên mặt Tống Thanh Ninh còn chưa kịp tan biến, phía sau lưng đã ăn ngay một cái cốc đầu.
"Khụ khụ!" Cậu ta suýt chút nữa bị cái cốc đầu này làm cho sặc.
Tống Thanh Ninh khó khăn lắm mới xoay đầu lại, liền đối diện với gương mặt của Lục Chiêu.
Thẩm Miên: ?
Y nhìn hai người, bước chân cũng chậm lại.
Hửm? Là sao, hai kẻ này có vẻ không được bình thường cho lắm.
Ánh mắt Tống Thanh Ninh kinh hãi, chỉ thấy Lục Chiêu đưa tay khoác vai cậu ta, trực tiếp kéo cậu ta ra khỏi bên cạnh nghĩa phụ.
"Tống công tử lại đây một chút, ta có chuyện muốn nói với ngươi!"
Tống Thanh Ninh: ?
Không, cậu ta một chút cũng không muốn nghe!
Cậu ta vội vươn tay về phía Thẩm Miên cầu cứu: "Nghĩa——" Còn chưa kịp dứt lời, cả người Tống Thanh Ninh đã bị kéo đi.
Thẩm Miên nhìn bóng dáng hai người dần khuất xa, trên mặt lại lộ vẻ an lòng.
Aiz, xem ra tuyến tình cảm trong nguyên tác cuối cùng cũng đang dần dần hé mở, chỉ là y hoàn toàn không hề hay biết.