90. Chương 90: Quan hệ

Như Thế Nào? Ngươi Có Ý Kiến Gì Với Trẫm? thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Thanh Ninh bị Lục Chiêu kéo đi xa.
Mãi cho đến khi Thẩm Miên và Lục Chương đã biến mất khỏi tầm mắt, Lục Chiêu mới chịu buông vai Tống Thanh Ninh ra.
Ánh mắt Tống Thanh Ninh nhìn hắn ta rực lửa.
Nhưng nghĩ đến việc Lục Chiêu cũng coi như là tiểu đệ của nghĩa phụ mình, Tống Thanh Ninh hít sâu một hơi, nén giận, gương mặt cười gượng gạo nhìn hắn ta: "Ngươi muốn nói cái gì?"
Phải rồi.
Mình rốt cuộc là muốn nói gì...
Trong đầu Lục Chiêu quay cuồng như chớp, toàn thân cơ bắp căng chặt, gồng mình run rẩy.
Tống Thanh Ninh: ?
Khoan đã, người này... sắp biến dị sao?
Kỳ thực lúc nãy Lục Chiêu chỉ là không muốn để Tống Thanh Ninh làm phiền đại ca và Bệ hạ hòa thuận bên nhau, cho nên mới lập tức kéo người rời đi, chẳng kịp nghĩ ra lý do gì.
Thấy Lục Chiêu cứ im lặng mãi, Tống Thanh Ninh xoay người, bước mấy bước về phía thành lâu.
Không nói thì thôi, cậu ta quay về.
Lục Chiêu thấy thế vội vàng giữ cậu ta lại: "Khoan đã!"
Hắn ta ấp úng một lúc, cuối cùng cũng nghĩ ra được một chuyện: "Cái đó... lần trước mấy con thỏ còn ở chỗ ngươi không?"
Sắc mặt Tống Thanh Ninh lập tức trở nên cảnh giác: "Ngươi muốn đem thỏ về?"
Ổ thỏ con kia vốn là cậu ta mang từ quân doanh đến, còn đặc biệt cho người dựng lều ấm nuôi dưỡng bao ngày qua, bây giờ Lục Chiêu mới mở miệng đòi lại?
Chẳng khác nào đem mèo tặng cho bạn, đợi bạn nuôi suốt một năm rồi quay đầu đòi về!
Ánh mắt giao nhau, trong lòng Lục Chiêu không hiểu sao bỗng trỗi dậy một khát khao cầu sinh mãnh liệt.
"Không... không phải."
Hắn ta hạ giọng: "Ta chỉ muốn đến xem thỏ thôi."
Sắc mặt Tống Thanh Ninh lúc này mới giãn ra đôi chút.
"Ồ."
Cậu ta liền giãn khoảng cách với Lục Chiêu: "Vậy đi thôi, ta nuôi chúng trong lều ấm."
......
Dưới thành lâu, Thẩm Miên đưa mắt dõi theo bóng dáng Tống Thanh Ninh và Lục Chiêu càng lúc càng xa, liền không kìm được mà bắt đầu tám chuyện với hệ thống: "Ngươi nói xem, Lục Chiêu tìm Tống Thanh Ninh để nói cái gì?"
Cục than nhỏ đứng trên vai Thẩm Miên, gương mặt cũng toát lên vẻ tò mò chẳng khác gì ký chủ: 【Không biết.】
【Có cần ta lén theo dõi nghe thử không, ký chủ?】
Sự tò mò trong lòng Thẩm Miên vừa mới nổi lên, liền bị y dùng lý lẽ đè nén lại.
"Thôi vậy."
Giọng điệu của y mang chút tiếc nuối: "Để sau hỏi Tống Thanh Ninh cũng được. Hơn nữa, ngươi theo dõi được bao xa, lát nữa bị buộc phải quay về lại nôn lên người ta thì sao."
09: ...
Nó hừ một tiếng, rồi im bặt không nói gì nữa.
Lục Chương đứng cạnh Thẩm Miên, thấy ánh mắt của y vẫn còn đuổi theo bóng dáng Tống Thanh Ninh, hắn liền không nhịn được tiến lên một bước, che khuất tầm mắt của y: "Bệ hạ."
"Hai ngày nữa sẽ phải khởi hành, Bệ hạ có muốn chuẩn bị gì không?"
"Tuyên Ninh không xa Lan Đê, mong Bệ hạ mấy ngày này nghỉ ngơi cho tốt."
Lục Chương đứng kề bên Hoàng Đế, nhân lúc nói chuyện, liền lấy vạt áo che đi rồi khẽ nắm lấy tay Hoàng Đế.
Thẩm Miên còn chưa kịp phản ứng, hắn đã buông ra, tự nhiên đến mức như thể khoảnh khắc chạm vào vừa rồi chỉ là ảo giác của y.
......
Đám người Lan Đê bị Thẩm Miên dùng tin tức giả dắt mũi, vừa sa vào bẫy đã bị đánh tan tác. Vệ Quốc Công thừa thắng xông lên, quyết không bỏ sót một ai.
Ngày hôm sau, mẻ lương thảo thứ hai do Thẩm Miên điều động cũng được chuyển đến.
Lương thảo đã được hệ thống kiểm tra, sau khi điểm tích lũy của Tống Thanh Ninh tăng lên, số lượng linh tuyền lấy ra cũng nhiều hơn đáng kể. Thẩm Miên dặn cậu ta để dành đủ cho việc chữa trị cho tướng sĩ bị thương, rồi giữ lại thêm cho hai vị thái y.
Đêm trước ngày xuất chinh, Lục Chương kiểm tra mọi thứ bên người Thẩm Miên đến ba lượt.
"Ngươi không buồn ngủ sao?"
Thẩm Miên ngáp một cái, nhìn hắn lặp đi lặp lại động tác kiểm tra nhuyễn giáp và thanh kiếm của y.
"Bệ hạ buồn ngủ rồi?"
Nghe vậy, Lục Chương quay đầu bước đến trước mặt Thẩm Miên, rồi đưa tay khẽ lau đi vệt nước mắt đọng nơi khóe mắt của y, thấp giọng nói: "Bệ hạ buồn ngủ thì nghỉ trước đi, thần sẽ kiểm tra thêm một lượt nữa."
Tuy có ảnh vệ và cấm quân bảo hộ nghiêm ngặt, nhưng đao kiếm trên chiến trường vốn không có mắt, chỉ cần một sơ suất nhỏ...
Dù chỉ một phần vạn khả năng xảy ra, cũng đủ khiến Lục Chương lo lắng không yên.
Thẩm Miên nhìn hắn như thể muốn mang cả phòng thí nghiệm đến, đo lường nhuyễn giáp bằng cả trăm tám mươi phép thử, bèn bật cười một tiếng, một tay đè hắn xuống.
Phản xạ đầu tiên của Lục Chương là muốn giơ tay chống lại, nhưng đến phút cuối vẫn nới lỏng lực đạo, để mặc Thẩm Miên ép hắn ngồi xuống ghế.
"Kiểm tra cái gì mà kiểm tra."
Thẩm Miên cầm nhuyễn giáp đặt sang một bên: "Mau đi ngủ, có gì mà kiểm tra. Nhóm Mộc Tê cũng đã kiểm tra nhiều lần rồi." Còn tra nữa thì bộ giáp mua trong thương thành cũng bị hắn mài mỏng đi mất thôi!
Lục Chương rũ mắt, giọng trầm thấp: "Thần... vẫn là có chút không yên tâm."
Không yên tâm cái gì chứ.
Chỉ cần người này không nghĩ quẩn, thì giá trị sinh mệnh liền vững như bàn thạch!
Thẩm Miên còn chưa kịp mở miệng, Lục Chương đã đứng dậy, nắm lấy cổ tay y kéo thẳng vào lòng mình.
Trong nháy mắt, Thẩm Miên ngã gọn vào lòng ngực hắn, bên tai nghe rõ một tiếng thở dài mơ hồ: "Thân chinh vốn đầy hiểm nguy, đánh chiếm Lan Đê lại không phải mười phần chắc thắng... Bệ hạ..."
"Trẫm sẽ cẩn thận."
Thẩm Miên ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt sâu thẳm đầy lo lắng của Lục Chương, liền khựng lại, rồi có chút mất tự nhiên mà nói: "Không có việc gì đâu. Trái lại là ngươi, mau ngủ cho trẫm! Ngươi cứ lục đục mãi, trẫm sao mà chợp mắt được!"
Lục Chương khẽ cười: "Vậy thần ngủ cùng Bệ hạ nhé?"
Giọng hắn pha chút hoài niệm: "Thuở nhỏ, mẫu thân từng vừa vỗ về vừa hát đồng dao đưa thần vào giấc ngủ."
Hắn nóng lòng gợi ý: "Bệ hạ có muốn ——"
"Không cần!"
Da đầu Thẩm Miên tê dại, lập tức từ chối thẳng thừng: "Được rồi, im miệng. Ngươi nói thêm câu nữa, cảm giác quan hệ của chúng ta sẽ biến chất mất."
Y sợ lắm, sợ chỉ một câu mở miệng lại hóa thành: Hoàng ngạch nương, hát ru con ngủ...
Lục Chương hơi cúi đầu, ánh mắt dừng lại nơi cần cổ mảnh khảnh của Hoàng Đế, cuối cùng không kìm nén nổi, lại ôm chặt y hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng hôn xuống giữa chân mày của thiếu niên.
Hắn kề sát tai Thẩm Miên, khẽ hỏi: "Vậy Bệ hạ, chúng ta là quan hệ gì?"
Thẩm Miên: .........
Người này sao lại thế này chứ?!
Không đợi Thẩm Miên đáp, nụ hôn của Lục Chương đã tiếp nối, chậm rãi từ giữa chân mày, dần lướt xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên môi Thẩm Miên.
Rất nhanh thôi, Thẩm Miên muốn mở miệng cũng không nói được nữa.
Hơi thở của hai người quấn quýt lấy nhau, cục than nhỏ từ lâu đã bị ký chủ ném ra ngoài.
Một lúc lâu sau, Thẩm Miên vùng vẫy thoát ra, tức tối cắn mạnh vào lưỡi của Lục Chương.
Hắn lúc này mới chịu dừng lại.
Thẩm Miên vội vàng thoát khỏi vòng tay đối phương, giơ tay khẽ ấn nơi khóe môi, khẽ rít lên: "Lục ái khanh cảm thấy, trẫm hiện giờ cùng ngươi rốt cuộc là quan hệ gì?"
Đã hôn tới mức này, chẳng lẽ vẫn còn là quan hệ chủ – thần trong sáng?
Trong lòng Thẩm Miên khẽ than.
Y đã sa ngã rồi, không ngờ mình lại dính vào tình yêu chốn quan trường.
Lục Chương nhìn thẳng Thẩm Miên, đáp: "Là... quan hệ lưỡng tình tương duyệt?"
Mặt Thẩm Miên bỗng dưng đỏ bừng, liền kéo hắn ra cái sập nhỏ ở gian ngoài rồi ấn xuống: "Được rồi, đừng nhiều lời, mai còn phải dậy sớm. Ngủ ngay đi!"
Sau khi ấn người xuống, y lại đi đến bên cạnh bàn rót cho mình một chén nước uống.
Uống xong, Thẩm Miên xoay người nhìn kẻ đang nằm trên chiếc sập nhỏ, trong mắt hiện lên vài phần do dự.
Cái sập nhỏ này, hình như thực sự không hợp với Lục Chương.
Ngày mai là ra trận rồi, nếu nghỉ ngơi không tốt...
Lục Chương bắt gặp ánh nhìn của Thẩm Miên, liền có chút cứng nhắc cử động trên sập.
—— Hệt như một con sói lớn bị buộc chui vào ổ nhỏ, dáng vẻ đáng thương, uất ức vô cùng.
Thẩm Miên thừa biết tám phần hắn đang cố tình diễn cho y xem. Thế nhưng, khi y bước vào gian trong nhìn chiếc giường rộng lớn do Triệu Thái thú chuẩn bị, sau một hồi do dự, vẫn là quay người đi ra ngoài.
"Bệ hạ?"
Lục Chương nghe thấy tiếng bước chân, ánh mắt từ trên bộ nhuyễn giáp dời sang phía Thẩm Miên: "Có chuyện gì sao?"
Thẩm Miên liếc nhanh qua đống đồ vật kia, rồi nói với giọng gượng gạo: "Đi... đi vào bên trong ngủ."
"Nếu nửa đêm ngươi còn lén lút dậy kiểm tra đồ, trẫm sao mà ngủ nổi?!"
Lời còn chưa dứt, mắt Lục Chương lập tức sáng lên.
Hắn đứng dậy ngay lập tức: "Vâng, thần tạ ơn Bệ hạ."
Thẩm Miên: .........
Nói thì dễ, đến khi thật sự cùng Lục Chương nằm chung một giường, Thẩm Miên lại bỗng dưng căng thẳng.
Nói ra thì hổ thẹn, Bệ hạ xưa nay chưa từng nằm gần người khác đến vậy.
Quả thực không quen.
Trong gian phòng mờ tối, Thẩm Miên mở to mắt, khẽ khàng nhích ra ngoài một chút, rồi lại nhích thêm một chút nữa.
Có hơi mất ngủ rồi.
【Vậy sao.】
Một giọng nói buồn bã vang lên bên tai Thẩm Miên: 【Ký chủ thật là mất ngủ sao, chứ không phải là mất trí nhớ rồi à?】
Có ai quan tâm đến sống chết của hệ thống không?
Nó đã đứng ngoài cửa hơn nửa canh giờ mà không thấy ký chủ gọi vào.
Cuối cùng không thể chịu nổi, nó lén rà quét một chút, liền thấy cả hai đã sớm ngủ chung một giường!
Thẩm Miên: "Chẳng phải ngươi đã tự vào được sao?"
09 thở dài: 【Thì ra có thể làm vậy.】
【Nhưng dạo này hai người các ngài càng lúc càng gần, ta sợ làm phiền, rồi thấy phải cảnh không nên thấy lại bị khóa thì khổ.】
Thẩm Miên: ...
Bị hệ thống nói vậy, Thẩm Miên càng thấy không tự nhiên, bất giác lại nhích ra ngoài thêm chút nữa.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, cảm giác rơi tự do ập đến!
Ngay trước khi rơi xuống đất, Thẩm Miên đã bị hắn kéo trở lại.
"Bệ hạ."
Giọng bất đắc dĩ của Lục Chương vang lên trong phòng: "Người mà còn động đậy nữa là phải ra ngoài nằm rồi."
Hắn ôm người trở về giường, đắp chăn kín, lại thuận tay vỗ nhè nhẹ: "Ngoan nào, Bệ hạ. Ngủ sớm thôi."
09 đứng nơi đầu giường: 【Hay lắm, bầu không khí ái muội này đều bị Lục đại nhân phá nát.】
【Ký chủ, không phải ngài từng bảo nhà chúng ta không tán thành việc ở chung trước hôn nhân sao?】
Thẩm Miên: ...
Y nghiêng đầu trừng mắt nhìn nó, giọng ghét bỏ: "Ngươi còn chưa đi à?"
09: ?
Thẩm Miên: "Cái sập nhỏ ngoài kia không ai nằm, ngươi ra đó đi, bên ấy còn rộng rãi hơn."
Cục than nhỏ chớp đôi mắt điện tử, hầm hầm bay ra ngoài.
Để trả đũa ký chủ, nó đáp xuống bàn, hung hăng nhét hai miếng điểm tâm vào miệng.
Nó muốn ăn no đến chết, để ký chủ ân hận cả đời!
......
Gian trong.
Ngay khoảnh khắc Thẩm Miên nhép mắt, liền cảm giác bàn tay mình chạm phải một thứ gì đó.
Lục Chương khẽ nắm lấy tay Hoàng Đế, thấy y không hề phản đối, khóe môi khẽ cong lên rồi kéo y về phía mình thêm một chút.
Thẩm Miên cũng không rõ mình đã ngủ từ lúc nào.
Vốn tưởng khó mà quen được, ai ngờ giấc này lại yên ổn đến lạ.
Đến khi y tỉnh lại, ngoài trời chỉ vừa hửng sáng.
"Bệ hạ tỉnh rồi?"
Nghe tiếng người nói bên tai, Thẩm Miên giật mình thót tim, sau đó mới nhớ ra tối qua chính mình đã gọi hắn vào ngủ cùng.
Thấy ánh mắt của Thẩm Miên còn chút mê mang, Lục Chương liền ngồi dậy, rồi cúi xuống khẽ hôn một cái lên trán của y.
Ngay khoảnh khắc đó, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng đối thoại.
Tống Thanh Ninh đứng ở ngưỡng cửa, thò đầu hỏi cung nhân đang canh giữ: "Bệ hạ đã tỉnh chưa?"
Thẩm Miên nghe vậy liền bật dậy, dùng ánh mắt ra hiệu cho Lục Chương nhanh chóng rời khỏi giường.
Nhưng Lục Chương thong thả chỉnh lại áo ngủ, động tác cố tình chậm rãi, như muốn cho Tống Thanh Ninh nhìn ra tối hôm qua hắn ngủ ở đâu.
Thẩm Miên: ...
"Lục ái khanh chậm chạp đến thế, là tối qua ngủ không ngon sao?"
Y vừa khoác áo vào vừa nói: "Xem ra lần sau vẫn là ——"
Lời còn chưa dứt, Lục Chương đã đứng ngay trước mặt: "Đa tạ bệ hạ, thần tối qua ngủ cực kỳ ngon."
"Đồng hương!"
Tống Thanh Ninh nghe thấy động tĩnh trong phòng, hớn hở bước vào tìm người: "Ngài—"
Nói đến một nửa, cậu ta nhìn hai người ở chung một chỗ, lại lặng lẽ liếc sập nhỏ bên ngoài không ai đụng đến, khóe môi liền nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Hửm?