Những Tên Cuồng Công Nổi Điên Khiến Tôi Không Thể Đăng Xuất Khỏi Trò Chơi
Chương 101: Cuộc Đấu Bất Đắc Dĩ
Những Tên Cuồng Công Nổi Điên Khiến Tôi Không Thể Đăng Xuất Khỏi Trò Chơi thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Matthias, đang thở dồn dập, ngoắc tay về phía Cesare.
“Cesare, ra đây. Đấu một trận.”
Dù bị khiêu khích, Cesare chẳng hề lay động. Anh còn ôm tôi chặt hơn. Trên trán Matthias nổi rõ một đường gân xanh. Tôi chỉ biết thầm than, tuổi thọ mình dường như đang tiêu tan từng giây.
“Cũng không phải không đấu được,” Cesare thản nhiên đáp, “nhưng giờ tôi hơi bận.”
“Bận cái gì? À, bận trêu chọc người hầu à? Đừng nói nhảm, ra đây.”
“Tôi bận thật mà. Matthias giao việc rồi bỏ đi đấu, giờ tôi phải lo thay.”
“Cái thằng này…!”
“Hơn nữa,” Cesare tiếp lời, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc bén, “nếu Bệ hạ biết chúng ta đấu nhau cảm tính trước mặt binh lính, ngài chắc sẽ rất… thích thú, phải không?”
Nghe vậy, Matthias – vốn đang như con mãnh thú – đột nhiên khựng lại. Cesare rõ ràng biết Matthias vẫn còn kiêng dè Ludwig, nên mới dùng đúng điểm yếu này.
Cesare nhìn Matthias đang tức tối, ánh mắt lấp lánh vẻ thích thú.
“Thôi thì,” anh nói, “tôi sẽ để người hầu của mình ra đấu thay.”
“…?”
“…Cái gì?”
Cả tôi và Matthias đồng loạt ngoái lại nhìn Cesare. Cesare chọc nhẹ ngón tay vào má tôi, cười tươi như không.
“Hai người đấu với nhau đi. Cậu này vốn là lính thường, tôi mới đưa về làm người hầu.”
Nghe xong, Matthias lộ rõ vẻ bối rối. Tôi thì hoảng hốt, vội giơ cao cây bút và mảnh giấy đang cầm.
“Tôi… tôi cũng đang bận mà…”
“Không sao, tôi sẽ làm thay cậu. Cứ yên tâm.”
Cesare nói như một cấp trên cực kỳ ân cần. Tôi nhìn anh với ánh mắt chán chường, thầm nghĩ:
‘Cesare, anh đúng là… đồ đểu.’
Thấy Cesare không chịu nhượng bộ, tôi đành lê bước đứng dậy. Ngay khi tôi đứng lên, Matthias giật mình, vội liếc đi chỗ khác. Dù chúng tôi từng luyện kiếm với nhau nhiều lần, nhưng đấu tay không thế này lại khiến người ta thấy… ngại ngùng. Nhất là khi anh vừa quét sạch mọi đối thủ trước đó. Cesare chắc chắn biết rõ điều đó.
“….”
“….”
Tôi bước vào vòng tròn. Matthias liếm nhẹ môi khô, vẻ mặt lúng túng. Chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt lẫn lộn đủ cảm xúc.
“Phải đấu nghiêm túc đấy, Matthias. Hiểu chứ?”
“….”
Tôi âm thầm quyết định tối nay sẽ nhổ nước bọt vào khay đồ ăn của Cesare.
“Nhờ anh vậy.”
“…Ừ.”
Tôi cúi đầu, nắm chặt tay. Thực ra, tôi không định căng thẳng quá. Hồi còn là Lee Hyun, tôi cũng từng đánh nhau vài lần. Dù thời điểm đó cả hai đều yếu, nhưng ít ra cũng có chút kinh nghiệm.
Thấy tôi vào thế tấn công, Matthias lộ vẻ khó xử. Ánh mắt anh là hỗn hợp của bối rối và… thương hại. Anh nhìn tôi như thể một con sóc nhỏ dám xông vào con người. Cái kiểu như đang cố tìm cách khống chế tôi mà không làm tổn thương khiến tôi thấy hết sức ngớ ngẩn. ‘Cậu coi tôi dễ đối phó quá rồi đấy.’
Ban đầu, tôi định đánh cho có lệ rồi giả vờ ngã ra ngoài. Nhưng giờ tôi đổi ý.
Tôi luồn lách ngoài tầm đánh của Matthias, rồi bất ngờ tung một cú đấm thẳng vào cằm anh. Như mọi lần, anh chỉ hơi ngẩng cằm lên là né được. Cú đấm của tôi vụt qua, tạo ra tiếng gió “vút”. Dự đoán trước phản ứng, tôi lập tức đá mạnh vào ống chân anh. “Keng!” – tiếng kim loại va chạm vang lên khi giày tôi chạm vào lớp giáp. Matthias sững lại, lùi vài bước, ánh mắt lần đầu nghiêm túc nhìn tôi. Phía sau, Cesare huýt sáo tán thưởng.
Matthias chớp mắt, rồi lấy lại tư thế. Ánh mắt anh giờ đây sắc lạnh, không còn chút lúng túng nào. Tôi bắt đầu cảm thấy bất an.
“Cậu nghiêm túc,” anh thì thầm, chỉ đủ tôi nghe thấy, “còn tôi thì đang qua loa. Từ giờ, tôi sẽ làm thật.”
Tôi chưa kịp phản ứng, anh đã lao tới với tốc độ kinh hoàng – nhanh đến mức tôi không kịp định hình.
Tôi khom người, cúi sát xuống đất để tránh cú đấm. Ngay khi né được, Matthias gập khuỷu tay, vụt mạnh vào lưng tôi. Góc đánh hiểm, không dễ lách, nên thay vì đỡ, tôi buông người ngã xuống, lăn vài vòng rồi bật dậy, lùi lại. Dáng vẻ có phần thảm hại, nhưng tôi thật sự không đủ tự tin để đỡ đòn đó.
‘Không, Matthias, đừng để ý tôi nữa…’
Những đòn tiếp theo buộc tôi phải chạy vòng quanh như đang trốn chém. Những người xem cười khúc khích, trong đó Cesare là người hào hứng nhất. Tôi quyết định sẽ nhổ nước bọt vào khay đồ ăn của anh ta… hai lần mới đủ.
“Đừng chỉ chạy, tấn công đi.”
Matthias nhíu mày, vẻ mặt không hài lòng khi tôi chỉ biết né tránh.
‘Nhưng… bị trúng một cái là toi đời mất.’
Gió từ những cú đấm anh đánh ra mạnh đến mức như thể có thể vỡ kính. Dù chưa bị trúng đòn, da tôi vẫn rát buốt mỗi khi làn gió quét qua. Đáng sợ hơn cả là Matthias vẫn chưa dùng toàn lực. Tôi từng thề sẽ không ra khỏi vòng tròn nếu chưa tung thêm một đòn, nhưng lời thề ấy giờ tan biến như băng giữa nắng hè.
Thấy tôi chỉ biết chạy, Matthias cố ý lộ sơ hở. Nhưng vì đã quen đấu với anh, tôi không mắc bẫy. Nếu là đấu kiếm, tôi có thể liều thử, nhưng đánh tay không thì tôi biết rõ mình không có cửa thắng.
Thể hình chênh lệch, sức mạnh và kỹ thuật đều áp đảo. Điểm duy nhất tôi có thể sánh được là tốc độ – nhưng vì Matthias to lớn hơn, nên tốc độ của anh lại nhỉnh hơn tôi.
“….”
Nhìn tôi chạy lùi lũi, sắc mặt Matthias bỗng thay đổi. Anh vừa đuổi vừa quan sát tôi, ánh mắt có gì đó… kỳ lạ.
‘Cậu ta… đang nhìn ai vậy?’
Lưng tôi lạnh toát.
‘Thôi, dừng lại đi.’
Tôi không muốn vì phút bốc đồng mà rước họa vào thân. Tôi nhận ra mình đã quá hăng máu khi gọi đây là ‘trận đấu’. Quyết định xong, tôi quay người, chạy thẳng ra khỏi vòng tròn.
“…Hả?”
Một bóng đen khổng lồ bỗng phủ xuống. Tôi chưa kịp nhận ra, bóng đó đã đè tôi sấp xuống đất. Sức nặng bất ngờ khiến đầu gối khuỵu xuống. Tôi ngã vật xuống bãi cỏ, nhếch nhác.
“Ư… Cái gì vậy?”
Khuỷu tay và đầu gối rát buốt vì cọ xát. Hoảng loạn, tôi cảm nhận hơi thở nóng hổi phả vào gáy. Tôi co cổ, liếc sang bên – Matthias đang cúi nhìn tôi, thở dồn dập.
“….”
Ánh mắt anh khác thường. Như đôi mắt của một con thú mất kiểm soát. Cái nhìn như thể sắp cắn xé cổ tôi khiến tôi run rẩy. Tôi nhẹ nhàng gạt tay Matthias, thì thầm:
“Matthias… sao vậy?”
Giọng tôi run vì sợ. Nghe tiếng tôi, anh hít một hơi ngắn.
“…Hà.”
Anh đưa tay che mặt. Khi buông ra, ánh mắt đã trở lại bình thường. Anh thì thầm lời xin lỗi bên tai tôi, rồi đứng dậy.
“Xin lỗi.”
Matthias đưa tay đỡ tôi đứng lên, gần như bế tôi dậy. Tôi lúng túng đứng theo. Khi anh vô thức định phủi bụi trên áo cho tôi, tôi lùi lại một bước – còn quá nhiều người đang nhìn. Thấy vậy, ánh mắt Matthias lại sắc lạnh. Tôi thở dài ngán ngẩm, tự phủi bụi. Khuỷu tay và lòng bàn tay rát buốt vì những vết xước nhỏ.
‘Không, chỉ vì tôi để lộ lưng mà lao vào đè ngã thế này à? Cậu tưởng mình là thú dữ thật chắc?’
Tôi lẩm bẩm, quay lại chỗ Cesare. Matthias gãi má, vẻ bối rối, nhìn theo tôi rồi gọi người tiếp theo vào vòng đấu.