Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối
Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sunny không còn cách nào khác ngoài một biện pháp cuối cùng, một canh bạc liều mạng.
Đối mặt với một kẻ địch mà cậu không hề có cơ hội nếu đối đầu trực diện, cậu cần một lợi thế. Bả Máu đáng lẽ là lá bài tẩy của cậu, nhưng hóa ra lại gần như vô dụng. Khả năng nhìn trong đêm của cậu cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu, vì Anh Hùng bằng cách nào đó vẫn có thể nhận biết xung quanh dù không có chút ánh sáng nào.
Sunny không rõ hắn dùng thính giác hay một kỹ năng ma thuật nào đó. Nhưng giờ điều đó không còn quan trọng nữa, vì họ đã ra khỏi hang động, đứng dưới ánh trăng và sao.
Giờ cậu chỉ còn một lợi thế duy nhất: chỉ mình cậu biết con Bạo Chúa bị mù. Nhưng việc lợi dụng kiến thức đó để biến thành lợi thế cho bản thân thì nói dễ hơn làm.
Nhưng cậu còn lựa chọn gì khác? Đó là lý do tại sao cậu cố gắng giữ im lặng tuyệt đối và rung chiếc chuông bạc. Nếu như mô tả về nó là thật, thì tiếng chuông sẽ vang xa đến vài cây số. Chắc chắn con Bạo Chúa sẽ nghe thấy.
Giờ Sunny chỉ cần giữ im lặng, câu giờ và hy vọng con quái vật sẽ đến. Trong lúc cậu làm vậy, Anh Hùng dần chuyển từ thái độ khó hiểu sang giận dữ.
“Nói ngay, không thì mày sẽ hối hận đấy.”
Hắn lên giọng hăm dọa, nhưng nô lệ trẻ tuổi vẫn không đáp lời. Cậu chỉ khẽ run lên trong cái lạnh, cố gắng không rên rỉ dù cơn đau đớn từ lồng ngực đang hành hạ.
“Sao mày không trả lời?”
Nhưng Sunny không dám đáp lời. Cậu nín thở, kinh hãi nhìn về phía sau Anh Hùng, nơi cái bóng dáng khổng lồ của thứ kia đã xuất hiện. Phổi cậu như muốn nổ tung, còn tim thì đập thình thịch quá sức chịu đựng. Thậm chí còn khiến cậu sợ hãi không biết liệu con quái vật có nghe thấy tiếng tim mình đang đập hay không.
Nhưng đương nhiên, tiếng tim cậu không thể nào lớn hơn giọng nói của Anh Hùng. Lúc này, hắn là nguồn âm thanh duy nhất trên ngọn núi.
Vào giây cuối cùng, Sunny có thể nhìn thấy trong ánh mắt Anh Hùng, hắn cũng đã nhận ra lý do. Hắn bắt đầu quay người lại, thanh kiếm vung lên nhanh như chớp.
Nhưng đã quá trễ.
Một bàn tay khổng lồ xuất hiện từ bóng đêm và nắm chặt lấy hắn như một cặp kìm sắt. Những bộ vuốt xương cắm sâu vào bộ giáp, xé toạc nó thành từng mảnh. Vua Núi lôi Anh Hùng về phía sau, thậm chí còn chẳng thèm để ý đến thanh kiếm đang đâm vào cổ tay nó. Từng luồng nước dãi đặc sệt chảy ra từ cái miệng nó.
Sợ đến hóa đá, Sunny chậm chạp quay lưng về phía họ, bước vài bước trên con đường mòn uốn lượn. Rồi cậu phóng đi, nhanh nhất có thể.
Sau lưng cậu, một tiếng thét tuyệt vọng xé tan màn đêm yên ắng. Rồi một tiếng gầm đói khát vang lên theo sau. Có vẻ như Anh Hùng sẽ không chịu chết dễ dàng như vậy, nhưng cho dù có chiến đấu thì số phận của hắn cũng đã được định đoạt.
Nhưng Sunny không quan tâm. Cậu bỏ chạy, tiến về phía đỉnh núi.
‘Xin lỗi, Anh Hùng,’ Cậu thầm nghĩ. ‘Tao đã nói phải xem mày chết… nhưng mà, mày cũng biết tao là đứa nói dối. Nên cứ chết một mình đi nhé…’
Một ngọn núi đen tối sừng sững cô đơn giữa những cơn gió cuồng bạo.
Gập ghềnh và hùng vĩ, nó khiến những ngọn núi xung quanh trong dãy núi trông như những ngọn đồi nhỏ bé. Ngọn núi lởm chởm như một cây cưa cắt vào màn đêm. Ánh trăng dịu dàng bao phủ lấy sườn núi có phần u ám.
Dưới ánh sáng đó, một chàng trai trẻ với làn da tái nhợt và mái tóc đen đã leo đến đỉnh núi. Nhưng bộ dạng của cậu lại không hề phù hợp với cảnh tượng hoành tráng này. Cậu bị thương và đi loạng choạng, trông rất yếu ớt và đáng thương hại.
Chàng trai trông như một xác sống.
Chiếc áo choàng dày của cậu rách rưới, dính đầy máu. Đôi mắt trũng sâu vào trong gương mặt, đục ngầu và vô hồn. Cơ thể cậu bầm dập, với đủ loại vết thương. Trên môi cậu có những vết máu như đã đông cứng.
Khom người về phía trước, ôm lấy bên ngực trái. Mỗi bước đi là một tiếng rên rỉ, thở dốc qua hàm răng nghiến chặt.
Sunny đau đớn khắp người. Nhưng trên hết, cậu thấy rất lạnh.
Lạnh, lạnh vô cùng.
Cậu chỉ muốn nằm xuống tuyết và ngủ thiếp đi.
Nhưng cậu vẫn cứ tiếp tục lê bước. Vì cậu tin rằng Ác Mộng sẽ chấm dứt nếu cậu lên được đến đỉnh núi.
Bước. Bước. Thêm một bước nữa.
Và cậu đã đến đây.
Ở điểm cao nhất ngọn núi, một mặt đá bằng phẳng bị phủ đầy tuyết. Ở chính giữa, được ánh trăng soi sáng, là một đền thờ tráng lệ. Những cột đá khổng lồ và các bức tường được cắt từ đá cẩm thạch đen. Những đường diềm rộng trang trí theo phong cách Hy Lạp cổ đại, mang hơi hướng hắc ám. Mỹ lệ và hoành tráng, trông nó như lâu đài của một vị thần hắc ám.
Ít nhất thì nó đã từng là như vậy. Giờ đây, ngôi đền chỉ còn là di tích: những mặt đá với những đường nứt chạy như mạch máu, một phần nóc nhà đã sụp xuống, bên trong phủ đầy tuyết và băng. Cánh cổng to lớn đã vỡ nát, như thể có bàn tay khổng lồ nào đó đã đánh vào nó vậy.
Nhưng Sunny vẫn cảm thấy thỏa mãn.
“Tìm được mày rồi.” Cậu nói bằng giọng khô khàn.
Lấy hết sức lực, người nô lệ trẻ tuổi lê từng bước về phía ngôi đền hư hại. Dòng suy nghĩ của cậu đã trở nên hơi mơ hồ.
‘Thấy không, Anh Hùng?’ Cậu tự nghĩ, trong chốc lát đã quên mất Anh Hùng đã chết. ‘Tao đến được đây rồi. Mày rất mạnh và cũng rất tàn nhẫn, còn tao thì yếu ớt và nhút nhát, nhưng giờ mày là một cái xác, còn tao vẫn ở đây. Buồn cười phải không?’
Cậu vấp chân và rên rỉ, cảm giác chiếc xương sườn bị gãy đâm sâu hơn vào phổi mình. Máu chảy ra từ miệng cậu. Dù sao thì, cú đánh của Anh Hùng đã khiến cậu quá đau đớn.
‘Mà thật ra thì, cũng không phải. Đám tụi mày biết cái quái gì về tàn nhẫn? Mấy thằng ngu ngốc tội nghiệp. Thế giới mà tao đến từ, người ta đã có hàng nghìn năm để biến độc ác thành nghệ thuật. Và với tư cách một người đã hứng chịu đủ loại hành hạ đó… Tụi bây làm sao có thể hiểu rõ về tàn nhẫn hơn tao chứ?’
Cậu tiến lại gần hơn ngôi đền.
‘Nói thật, tụi bây chưa từng có cơ hội… chờ đã. Mình đang suy nghĩ về gì ấy nhỉ?’
Một giây sau, cậu đã quên mình đang nghĩ gì. Chỉ còn lại đau đớn, ngôi đền hắc ám, và cảm giác buồn ngủ khó cưỡng.
‘Đừng có tin cơn buồn ngủ. Mày đang chết cóng. Nếu ngủ, mày sẽ chết.’
Cuối cùng, Sunny đến bậc thềm của ngôi đền màu đen. Cậu leo lên, thậm chí còn không để ý thấy hàng nghìn khúc xương vung vãi khắp nơi. Những bộ xương người, và cả xương thú. Tất cả đều bị giết bởi những kẻ canh gác vô hình vẫn còn quanh quẩn gần ngôi đền.
Trong lúc Sunny leo lên bậc thềm, một kẻ canh gác không hình dạng lại gần cậu. Nó đã chuẩn bị bóp nát mạng sống nhỏ yếu còn sót lại của kẻ dám mạo phạm, nhưng nó ngừng lại, cảm nhận được một mùi vị quen thuộc đến kỳ lạ, chỉ thoáng phát ra từ trong linh hồn của cậu. Một chút mùi thần thánh. U buồn và đơn độc, người lính gác bước sang một bên, để Sunny đi qua.
Không hề hay biết gì, Sunny tiến vào đền.
Cậu đứng giữa một đại sảnh hoành tráng. Có chút ánh trăng chiếu qua những lỗ hổng trên nóc. Ánh trăng bị bao vây bởi những cái bóng đen sâu thẳm, ánh sáng còn không dám chạm vào chúng. Sàn nhà phủ đầy tuyết và băng.
Ở phía đối diện đại sảnh, một bệ thờ to lớn được cắt ra từ một tảng đá cẩm thạch đen. Là thứ duy nhất không hề dính một chút tuyết nào. Quên mất tại sao mình đến đây, Sunny đi về phía bệ thờ.
Cậu chỉ muốn ngủ.
Cái bệ thờ khô ráo, sạch sẽ và rộng như một cái giường. Sunny leo lên và nằm xuống.
Có vẻ như cậu sắp chết.
Cậu cũng chấp nhận.
Sunny cố nhắm mắt, nhưng lại bị một âm thanh đột nhiên vang lên từ phía cửa đền thờ ngăn lại. Cậu quay đầu, không còn chút tò mò nào. Nếu như không quá lạnh, quá mệt và quá vô tư, có lẽ hình ảnh trước mắt đã khiến cậu lạnh sống lưng.
Vua Núi đứng đó, nhìn về phía cậu với năm con mắt mù. Vẫn khổng lồ, đáng sợ, và buồn nôn như cũ. Những thứ như sâu bọ vẫn đang bò dưới làn da nó. Nó đánh hơi trong không khí, chảy nước miếng.
Rồi nó mở cái miệng đầy máu, tiến về phía ngôi đền.
‘Thật sự quá xấu xí.’ Sunny nghĩ rồi ôm lấy ngực, co giật trong đợt ho mãnh liệt.
Bọt máu phun ra từ miệng cậu, rơi lên bệ thờ. Nhưng lại bị tảng đá đen hấp thụ hết.
Một giây sau, nó lại sạch sẽ như ban đầu.
Con Bạo Chúa đưa tay về phía Sunny, chuẩn bị nắm lấy cậu.
‘Chắc đây là hồi kết,’ Sunny suy nghĩ, chấp nhận số phận.
Nhưng vào giây cuối cùng, đột nhiên, giọng nói của Ma Pháp vang lên trong ngôi đền hắc ám.
[Bạn đã dâng hiến bản thân làm vật tế cho thần.]
[Các thần đã chết, và không thể nghe bạn.]
[Bạn mang Dấu Ấn Thần Thánh.]
[Bạn là một Nô Lệ Đền Thờ.]
[Thần Bóng Tối rục rịch trong cơn ngủ vĩnh hằng.]
[Ông ta ban phước cho bạn từ dưới mồ.]
[Đứa Con Của Bóng Tối, nhận lấy ban phước.]
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Sunny, những cái bóng vốn phủ kín đại sảnh bỗng dưng chuyển động, như thể sống dậy. Những xúc tu đen tối lao về phía trước, trói lấy con Vua Núi, buộc chặt tay chân nó. Con Bạo Chúa hùng mạnh vùng vẫy, cố giải phóng mình.
Nhưng làm sao nó có thể chống lại sức mạnh của một vị thần?
Những cái bóng lôi Vua Núi về phía sau, kéo nó ra đủ hướng. Con Bạo Chúa mở to miệng, một tiếng gầm căm tức phát ra.
Chỉ vài giây tiếp theo, cơ thể nó nổ tung, bị xé thành nhiều mảnh.
Máu, nội tạng và tay chân rơi xuống sàn nhuộm đỏ khắp nơi. Cứ như vậy, sinh vật kinh hoàng đó đã chết.
Sunny chớp mắt.
Một lần nữa, chỉ còn lại cậu trong ngôi đền tồi tàn này. Đại sảnh lại trở về với bóng tối và sự im lặng.
Rồi Ma Pháp thầm thì:
[Bạn đã giết một Bạo Chúa Thức Tỉnh, Vua Núi.]
[Thức tỉnh đi, Sunless! Ác mộng của bạn đã chấm dứt.]
[Chuẩn bị đánh giá...]