Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa

Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khu vực dành cho Người Ngủ tương đối nhỏ, nằm ở phía Nam Học Viện và được bao quanh bởi các sân huấn luyện và công viên.
Một tòa nhà hiện đại, không quá cao, xây bằng vật liệu gia cố. Giống như phần lớn các tòa nhà trong Học Viện, nó phần lớn nằm dưới lòng đất, chỉ có vài tầng nổi lên trên. Với những bức tường hợp kim trắng tinh và cửa sổ rộng, hẳn nó sẽ rất đẹp vào mùa hè, khi đối diện với khung cảnh cây cối xanh tươi.
Bên trong tòa nhà rộng rãi và sáng sủa. Sunny và cô gái tóc bạc được dẫn đến một đại sảnh, nơi khoảng một trăm thanh niên, thiếu nữ – những Người Ngủ có hoàn cảnh tương tự như hai người họ – đang đợi nghi thức nhập học bắt đầu. Đa số đều tỏ ra lo lắng, căng thẳng và háo hức.
Vấn đề nhập học luôn là một bài toán đau đầu với Học Viện, bởi bất cứ lúc nào cũng có người bị Ma Pháp thức tỉnh, và số lượng luôn thay đổi thất thường. Không có cách nào để những Người Ngủ như họ có thể nhận được một chương trình học tiêu chuẩn và lịch trình cố định: một số sẽ có đến một năm để chuẩn bị cho Cõi Mộng, nhưng cũng sẽ có người chỉ có vài tháng, hay thậm chí vài ngày.
Đó là lý do vì sao những nghi thức nhập học này được tổ chức hàng tháng kể từ đầu năm, và khi đông chí đến gần, họ sẽ tổ chức hàng tuần. Một số Người Ngủ ở đây đã phải đợi vài ngày để nhập học chính thức, còn Sunny thì may mắn đến đây vào đúng hôm nay, chỉ vài tiếng trước khi sự kiện này diễn ra.
Khi đứng trong sảnh, cậu nhận ra hai điều.
Thứ nhất, ai cũng ăn mặc chỉnh tề và mang theo vali, túi xách, ít nhất là ba lô đựng đồ cá nhân. Họ hiển nhiên đã chuẩn bị kỹ càng trước khi đến đây, chắc hẳn được gia đình đưa tiễn từ nhà. Thế nên, Sunny và cô gái tóc bạc, hai người đến tay không và chỉ mặc một bộ đồ đơn giản do cảnh sát cung cấp, không giống với những gì cậu dự kiến, họ hoàn toàn không bình thường. Ngược lại, họ trở nên lạc lõng và nổi bật giữa đám đông.
'Ờ thì. Như vậy mới đúng chứ.'
Thứ hai, Bậc Thầy Jet không hề cố ý khiêm tốn khi nói bản thân chỉ dưới mức trung bình về ngoại hình so với những Người Thức Tỉnh. Mặc dù những người ở đây chỉ vừa mới đặt chân lên con đường thức tỉnh, nhưng dáng vóc và vẻ ngoài của mỗi người đều cuốn hút. Trai tài gái sắc, ai nấy đều mạnh khỏe.
Cậu nuốt khan.
'Dù vậy, không ai có thể sánh bằng cô ta cả. Có lẽ vẻ ngoài của cô ấy không hoàn hảo, nhưng mà... không biết nữa... cô ta có một thần thái đặc biệt. Như thể bóng tối trở nên đậm đặc hơn và nhiệt độ giảm đi vài độ mỗi khi cô bước vào phòng.'
Có phải đó là sự khác biệt giữa những Người Ngủ và một Bậc Thầy? Tất cả những ý nghĩ này đều nhằm trì hoãn điều sắp sửa xảy ra. Sunny biết cậu sắp phải chịu đựng khổ sở.
Vì cậu không thể nói dối, và những cô cậu trẻ tuổi đầy phấn khích này, bất kể trang phục, giới tính hay vẻ ngoài, họ đều muốn một điều.
Trò chuyện.
Ai cũng muốn trò chuyện với những đồng đội mới. Họ muốn bàn về Ác Mộng, những chuyến phiêu lưu trong tương lai vào Cõi Mộng, và đủ thứ khác. Họ muốn hỏi han đủ thứ. Họ muốn được người khác đặt câu hỏi. Họ muốn nghiêm túc bàn luận vấn đề này nọ, cũng như tán gẫu những chuyện linh tinh.
Ai cũng muốn nói cả.
'Đây là ác mộng!' Sunny rên rỉ, sợ hãi, lo lắng. 'Mình sắp toi đời rồi!'
Rồi, với một quyết tâm đầy tiêu cực, cậu nghiến chặt răng và chậm rãi thở ra.
'Cứ xem đây là thử thách đang tiếp diễn thôi. Mày đã sống sót trên ngọn núi đen, nên mày cũng có thể sống sót qua tình cảnh này.'
Cậu đã đối mặt với người hùng, kẻ xấu, quái vật và cả thần thánh. Sao phải sợ một đám tuổi teen?
...Có lẽ cậu đang đánh giá thấp mức độ kinh khủng của đám xì tin này.
Trong vòng chưa đầy nửa tiếng, gần như mọi người đều ghét cay ghét đắng cậu.
Sau những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, Sunny đã có tiếng là một thằng bẩn thỉu, nói năng thô tục và khó ưa. Tiếng xấu này nhanh chóng được mọi người thừa nhận. Cậu bị tát vài lần, và bị đấm một lần. Cậu cũng hiểu thêm về bản thân, bản chất đích thực của mình – đó là, sâu bên trong, cậu là một thằng thô lỗ, tự kiêu và hơi dâm dê.
Những cuộc đối thoại diễn ra như sau:
"Nhìn những người trẻ tuổi xung quanh kìa. Cậu nghĩ có bao nhiêu người sẽ trở về từ Cõi Mộng? Bao nhiêu người sẽ chết? Cậu nghĩ tỷ lệ sống sót của chúng ta là bao nhiêu?"
"Không biết, nhưng khá chắc chắn là một thằng ngốc chảnh chọe như cậu sẽ chết đầu tiên!"
Hoặc là:
"Tôi còn nhận được một Ký Ức dạng áo giáp từ Ác Mộng của mình. Nó là một cái áo choàng ma thuật. Cậu muốn xem không?"
"Thật ra thì tôi thích xem cậu không mặc cái áo đó hơn..."
Hoặc là:
"Rồi mấy kẻ hạ đẳng đó bắt đầu cướp những cái xác. Thật sự kinh tởm! Họ còn lấy cả giày nữa chứ! Loại người rác rưởi gì lại cướp giày của một xác chết?"
"Tôi từng giết người và lấy giày của ông ta. Giày khá tốt đó chứ."
"...Cái gì? Cậu giết người chỉ vì đôi giày?"
"Đương nhiên không phải! Còn có lý do khác nữa. Tôi lấy cả áo khoác của ông ta."
Một lần nữa trở nên lạc lõng, dần dần mọi người cũng xa lánh Sunny. Ai cũng né tránh cậu. Không hề bị ảnh hưởng, cậu tìm một góc yên lặng và đứng đó một mình, thực ra cậu còn khá vui vì không ai muốn nói chuyện với cậu nữa. Mặt cậu hơi đau, máu chảy xuống từ mũi. Bị mọi người xa lánh không mới mẻ gì với cậu, nhưng vẫn có chút đau lòng.
Nhưng cậu vẫn đang mỉm cười.
Vì trong quá trình khiến mọi người ghét bỏ mình, Sunny đã tìm thấy một manh mối quan trọng.
Cậu đã học được cách điều khiển Khiếm Khuyết của bản thân.
Khi có ai hỏi, cậu không thể im lặng mà không trả lời. Cậu cũng không thể nói dối. Nhưng mà, sau khi thí nghiệm nhiều lần, cậu đã phát hiện cậu có thể uốn nắn sự thật mà cậu nói ra.
Cụ thể là: sau khi có ai đặt câu hỏi, não cậu sẽ tự động đưa ra một câu trả lời trung thực. Sau đó Khiếm Khuyết sẽ buộc cậu nói ra. Không nói sẽ dẫn đến áp lực trong đầu, sau đó biến thành cơn đau nhói. Giữ yên lặng càng lâu, cơn đau càng nghiêm trọng. Đến cuối cùng, cậu sẽ phải đầu hàng mà nói ra sự thật.
Nhưng mà, trong thời gian kể từ nhận câu hỏi và đầu hàng cơn đau đớn, từ ngữ trong câu trả lời có thể được thay đổi. Càng cách xa ý nghĩa ban đầu, thì cậu sẽ càng chịu nhiều lực cản – cũng dưới dạng áp lực, rồi thành cơn đau. Nó vẫn phải là sự thật, nhưng nó không cần phải thẳng thắn như ban đầu.
Ví dụ, nếu Bậc Thầy Jet bắt gặp cậu nhìn chằm chằm vào cô ấy và hỏi cậu đang nhìn gì, thay vì ngu ngốc nói "Ngực cô" thì cậu sẽ có thể chịu đựng đau đớn và nói "Cô".
Vẫn là sự thật, nhưng kết quả sẽ khác hoàn toàn.
Núp trong góc, Sunny mỉm cười nhìn những Người Ngủ xung quanh.
'Tốt. Tuyệt vời. Có cách là có hy vọng!'
Dù sao thì, lừa dối người khác không nhất thiết phải nói dối. Đôi khi, sự thật là thứ tốt nhất để tạo ra giả dối.
Nếu được dùng một cách khôn ngoan, sự thật cũng có thể đánh lạc hướng y hệt lời nói dối. Ví dụ, trong một cuộc trò chuyện vừa nãy, Sunny thú nhận mình từng trộm giày của một người chết. Kẻ kia hoảng sợ hỏi cậu đã giết người chỉ để cướp giày thôi sao. Câu trả lời mà Khiếm Khuyết buộc cậu phải đưa ra là còn lý do khác nữa, đó là cậu lấy nốt chiếc áo khoác của ông ta.
Lý do thật khi giết người lính già là vì ông ta đã dùng roi quất cậu vài giờ trước. Ngoài ra, ông ta cũng đã hấp hối. Chiếc áo khoác không liên quan gì cả. Nhưng mà, câu hỏi đặt ra lại khiến câu trả lời tạo ấn tượng rằng đó là lý do chủ yếu.
Vì thế, hai lời nói thật khi đặt chung, lại có thể tạo ra hiệu ứng tương đương với lời nói dối.
Đây là một ví dụ đơn giản. Với nỗ lực và suy ngẫm kỹ càng hơn, Sunny có thể tạo ra đủ loại lời nói thật để kiểm soát tình huống. Sẽ vô cùng khó và nguy hiểm, nhưng khả thi.
Cậu chỉ cần một chút may mắn.
Đã đến lúc phải thử giả thuyết này.
Sunny vẫn không quên mục đích chính của cậu – đảm bảo không ai biết được Tên Thật của mình. Để làm được vậy, cậu phải tạo ra ấn tượng mình là kẻ yếu ớt và vô dụng nhất trong tòa nhà này. Một kẻ sẽ không đời nào nhận được đánh giá tốt, đừng nói gì đến Phân Loại Thần Thánh hay Tên Thật.
Nhưng mà, vì đó là lời nói dối, nên cậu sẽ không thể nói thẳng ra điều đó.
Vậy làm sao để cậu có thể thuyết phục mọi người rằng mình không có Phân Loại mạnh mẽ và thành tích đáng gờm từ Ma Pháp?
Mắt cậu tìm đến một nhóm Người Ngủ. Có năm sáu người, tập trung quanh một thanh niên với vóc dáng cao và tự tin.
Gã ta có tóc nâu và một gương mặt hiền lành, điển trai. Đôi mắt lục, ánh lên vẻ thân thiện, hài hước. Tư thế, vóc dáng và ánh mắt đều cho thấy hắn là một người đã trải qua đủ loại huấn luyện. Mọi thứ đều cho thấy hắn ta xuất thân từ thế lực quyền quý.
Vào lúc đó, một trong những kẻ đi theo hắn nói với giọng kinh ngạc:
"Thăng Hoa? Cậu nhận được Phân Loại Thăng Hoa? Đánh giá của cậu ra sao?"
Chàng trai trẻ mỉm cười khiêm tốn.
"Ồ. Là "xuất sắc"."
Sunny đứng lại trước nhóm người, như thể vô tình. Sau khi nghe câu trả lời, cậu cau mày và nhìn về phía hắn với vẻ căm ghét.
Rồi với giọng nói đầy ngạc nhiên khó hiểu:
"Thăng Hoa, xuất sắc? Chỉ vậy thôi sao? Có gì ghê gớm chứ?"